Sáng sớm hôm sau trên bàn ăn, sự kiện lại tương tự lại lần nữa tái diễn.
“Tại sao lại là cái này?” Lâu Dịch khẩu khí rất không tốt hỏi.
Hắn nhìn chằm chằm bát cháo loãng trên bàn, mặc dù Lê Hiểu Trinh hảo tâm có phối hợp thêm vài món ăn, nhưng hơn phân nửa là canh có rau xanh, ít thịt băm, trứng chưng, toàm món ăn thanh đạm.
“Người bị bệnh khẩu vị đều sẽ không tốt, không thể ăn được đồ có dầu mỡ như vậy món ăn thanh đạm chẳng những có thể giúp ta có thể có cảm giác muốn ăn mà cũng tương đối dễ dàng tiêu hóa đối với khôi phục thể lực rất tốt .” Lê Hiểu Trinh đứng ở một bên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ giải thích.
Nàng như thế nào lại không biết những thứ này cơ hồ không có gia vị đối với hắn mà nói căn bản so với thuốc còn càng khó nuốt hơn. Nhưng là vì quan hệ đến sức khoẻ của hắn vô luận hắn bày ra như thế nào vẻ mặt lạnh lùng, nàng đều kiên trì tới cùng!
Được rồi lý do này nhìn có vẻ hợp lý, miễn cưỡng có thể tiếp nhận. Hắn lại chuyển hướng nhìn ly thủy tinh ở trên bàn.
” Vậy kia là cái gì?” Lúc này giọng nói của hắn lại có chút ít nghiến răng nghiến lợi.
Trong ly thủy tinh nào đó là 1 loại nước không biết tên, màu sắc lại là quỷ dị, còn có kỳ quái có vài viên bi trạng trôi lơ lửng. Lâu Dịch cầm lấy cái ly để sát vào mũi ngửi một cái, hương vị ngược lại không có đáng sợ như bên ngoài vậy.
“A! đó là loại nước tôi đặc biệt làm ra, rất dinh dưỡng bên trong có cà chua, mướp đắng, dứa, cà rốt…”
Nàng mặt mũi đầy đắc ý với thành phần bên trong của hồn hợp rau củ không có lưu ý tới sắc mật Lâu Dịch đang dần dần trở nên tái mét.
Mướp đắng, dứa? Những thứ này có thể ở cùng nhau sao? có thể uống sao? (L: Ta nhớ tới ly ép rau của bà chị cả nhà Đường Lê Nhi trong truyện Ấn kí của lão Hổ mà ta làm, tác giả này có vẻ thích nhắc đến nhưng ly nước quái dị…)
Lông mày nhíu càng sâu, không cảm kích mà đem ly nước đẩy ra, lãnh đạm phân phó.
“Không cần giúp tôi pha 1 ly cà phê. Cảm ơn!”
Lê Hiểu Trinh lông mày không biểu cảm cho 1 câu chốt.
“Anh không dám uống?” Nàng không biết từ nơi nào trộm được dũng khí dám lên giọng với hắn, còn đem cái ly đẩy lại.
Lâu Dịch nhíu mày.
“Cô đang kích tôi?” Không thể tưởng được cái tiểu quản gia lại biết được đến chiêu này? Càng ngày càng thú vị.
Hắn không để ý tới nàng khiêu khích! Một hai ăn bát cháo cùng thức ăn ăn sạch, chỉ có ly nước kia là không động tý nào.
“Cà phê.” Hắn để xuống bát đũa.
Hắn đều đã nguyện ý phối hợp, đem những thứ không có mùi vị kia nuốt vào bụng , hắn cũng đâu phải tầm thường đi ?
“Hãy uống ly nước đi, nếu không dinh dưỡng không đủ!” Lê Hiểu Trinh dị thường kiên trì mặc dù nàng cũng thừa biết đồ uống này rất khó uống. (L: khó sao cho anh ấy uống….)
“Vậy thì cho tôi 1 ly nước ép bình thường đi!” Nói xong, Lâu Dịch đẩy ra mở tờ báo, rất rõ ràng là không muốn cùng nàng so đo.
Lê Hiểu Trinh trừng to mắt chỉ chốc lát sau nàng lẩm bẩm tự nói kiểu oán trách:
“Không biết là ai kia tự cao thân thể của mình rất tốt, nhưng kết quả còn không phải là 1 nữ nhân liều yếu đào tơ như ta ôm 1 đại nam nhân to lớn bị xỉu vào trong phòng hay sao…”
Lâu Dịch để xuống tờ báo, vẻ mặt không vui.
“Cô còn muốn nói lại câu này bao nhiêu lần?”
Thấy hắn ngữ khí vẫn lạnh lẽo, Lê Hiểu Trinh vẫn không buông tha thuyết phục.
“Cũng chỉ là một ly nước quả mà thôi!” Ngụ ý là đang nói: chẳng lẽ đường đường 1 đại giám đốc chỉ huy hơn 1 ngàn người ngay cả 1 ly nước nhỏ bé không dám uống!
Nàng làm ra vẻ bất đắc dĩ lại mang theo giọng nói oán hận làm cho Lâu Dịch không kìm lòng mà cười, giống như hắn không uống ly nước kia thì là chuyện kinh thiên động địa ảnh hưởng tới thế giới thì phải. Hắn biết rõ cô gái này ngày hôm qua suốt cả đêm không ngủ, cứ chạy qua, chạy lại tới phòng hắn thăm hỏi tình hình của hắn. Mình có thể nhanh chóng khôi phục khỏe mạnh như vậy, thật sự là phải cảm tạ quản gia đáng yêu này.
Nhìn thấy nàng quầng mắt đen mệt mỏi, Lâu Dịch thở dài.
“Uống là được chứ gì! Đi pha cho tôi 1 ly cà phê?”
Căn cứ vào tâm lí cảm kích cùng áy náy hắn chịu thua ! Cầm lấy ly nước kia thoạt nhìn rất giống độc dược nhắm mắt mà uống, lại phát hiện bên trong có 1 chút sữa, mật ong, cũng dễ uống đó chứ! (L: ^.^ )
“Đương nhiên… đương nhiên, tôi lập tức đi pha!” Lê Hiểu Trinh vui vẻ hai mắt sáng lên.
Nàng từ trên ghế đứng dậy đang muốn đi tới phòng bếp thì lại bị vấp phải gì đó, lão đảo chuẩn bị ngã. Đột nhiên có 1 cánh tay níu lấy nàng, bên hông có 1 cánh tay rắn chắc kịp thời cứu vãn vận mệnh bi thảm của nàng.
Lê Hiểu Trinh mặt mũi khi hồng khi xanh, hai mắt mở to nhìn cánh tay của Lâu Dịch ôm ngang thắt lưng mình thắt nàng như kinh hoàng mà thất thố vẻ mặt rất giống như trông thấy sinh vật ngoài hành tinh.
Nàng cảm giác mình sắp hít thở không thông! Đầu óc trống rỗng, cảm giác được sau lưng truyền đến hương thơm nhàn nhạt, cảm giác được hơi thở của Lâu Dịch phả lên nàng cổ mình làm cho nó sợ run, có vẻ như chống đỡ không nổi. Nàng tâm hoảng ý loạn lập tức cứng đờ căn bản không biết nên nói cái gì, càng không dám đẩy ra hắn.
Phát giác cô gái trong ngực khác thường, lại trầm mặc Lâu Dịch nhìn đầu của nàng, ngoài ý muốn trông thấy nàng ngượng ngùng ngay cả lỗ tai cùng cổ đều đỏ. Hắn nhẹ nhàng cười cười, rốt cục buông nàng ra.
Như là tảng đá đè nặng đã bỏ ra, Lê Hiểu Trinh thở dài thật lớn một hơi, này mới phát hiện vừa rồi nàng quá mức khẩn trương, đã quên hô hấp!
“Khó thở?” Lâu Dịch hảo tâm vỗ vỗ lưng của nàng gió vì nàng thuận khí, lại kinh ngạc phát hiện sắc mặt vừa mới bình thường của nàng lại trong nháy mắt hồng lên…
“Ách! khụ khụ… không có việc gì… không có việc gì! Tôi đi pha cà phê !” Vì che dấu phản ứng quá mức của chính mình Lê Hiểu Trinh vội vàng đứng thẳng không quay đầu không dám nhìn lại hắn, cũng bởi vậy không nhìn thấy trong con ngươi của ai kia chợt lóe lên tia gian tà.
Hắn nở 1 nụ cười nhếch mép, cầm cánh tay của nàng lôi nàng gần mình, ra vẻ quan tâm hỏi:
“Mặt của cô thật là đỏ, sẽ không phải là bởi vì chăm sóc cho tôi mà cô cũng bị lây bệnh đi?”
“Không có.. không có! Thân thể của tôi… thân thể rất tốt!” Nàng bởi vì khẩn trương quá mức mà nói lắp bắp, giọng run run.
Lê Hiểu Trinh nuốt nước bọt, cúi đầu xuống tránh tầm mắt của Lâu Dịch khoảng cách của hắn rất gần. Nàng biết hắn có ý trêu cợt mình , nàng thậm chí có thể nhìn ra mắt hắn đang đùa giỡn nhưng mặt của nàng chính là hay đỏ, hồng không thể hồng hơn…
Dường như Lâu Dịch giống như không có ý định dễ dàng buông tha nàng còn duỗi ra bàn tay thăm chạm và trán của nàng, sờ sờ gò má.
“… Anh là cố ý !” Lê Hiểu Trinh nhẹ nhàng tránh đi tay của hắn cố ý đụng chạm, buồn buồn lên án. Mặc dù rất không muốn thừa nhận nhưng nàng thật sự rất thích cảm giác cái tay hơi lạnh kia chạm vào gò má mình.
Lâu Dịch cười cười ngược lại cũng không phủ nhận. Cô gái này mấy hôm nay dám ức hiếp bệnh nhân như hắn, dám coi hắn là con nít mà đối xử, coi như hắn trả thù nho nhỏ thôi!
Hắn cầm lấy cặp tài liệu chuẩn bị ra xe, còn nàng giống như 1 cô vợ giúp hắn mở cửa. Sau khi xe ra khỏi ga ra hắn kéo kính xe xuống, không yên tâm dặn dò.
“Cẩn thận một chút! Nếu không sẽ thật sự bị cảm đó!”
Nghe vậy Lê Hiểu Trinh sửng sốt một phút, không tự chủ lộ ra nụ cười sáng lạn ngọt ngào quả thực không thể tin được hắn có thể quan tâm mình! Sau đó, nàng thu hồi nụ cười bình định cảm xúc kích động hướng về bên kính phía tay lái hắn gõ gõ, rồi làm mặt quỷ rồi chạy vào nhà.
Lâu Dịch mang theo 1 nụ cười không thể giấu được nụ cười vào công ty, bất chấp xung quanh nhân viên đang kinh ngạc quá độ mà ngây người, há hốc mồm, còn hắn vui vẻ đến phòng làm việc.
Hắn vạn lần thật không ngờ cái thiểu quản gia nhìn có vẻ nhu thuận đáng yêu thế nhưng lại mạnh mẽ như vậy. Rõ ràng một giây trước đối với hắn chủ động quan tâm cảm thấy hưng phấn, một giây sau lại không cam lòng làm mặt quỷ chê hắn!
Hại hắn đang lái xe mà nhớ tới bộ dáng mắc cười đó mà cứ cười không thôi. Nàng rốt cuộc là 1 cô gái như thế nào? Hắn rất muốn hiểu thêm về nàng. Không thể phủ nhận có nàng về sau cuộng sống của hắn sẽ biến hoá cực kì màu sắc đây!
Thu kí giám đốc thư ký : Hàn Chỉ Trừng từ ngoài cửa tiến đến, gặp lúc giám đốc Lâu Dịch của chúng ta nhìn chằm chằm bảng biểu mà khóe miệng lại nhếch nhếch cười.
Rất rõ ràng ông chủ của nàng tâm hồn đang treo cành cây nào rồi. Cho dù mặt hắn rất khởi sắc nhưng nàng thật đúng chưa có thấy qua hắn đối với báo cáo nhìn lại lộ ra mỉm cười.
Nàng gõ gõ cửa , được sự cho phép của ông chủ rồi tiến vào, cung kính báo cáo
“Thưa giám đốc mẹ của ngày đã gọi điện tới công t đã 3 lần.”
Kỳ thật loại chuyện như vậy chỉ cần nhấn điện thoại nội bộ thông báo là được, nhưng là buổi sáng tinh mơ nàng đi vào công ty, liền nghe được đồng nghiệp khắp nơi truyền ra câu giật gân là “ giám đốc đổi tính” lời đồn đãi này làm cho nàng tràn đầy lòng hiếu kỳ, muốn đặc biệt chạy tới tìm tòi nguyên do. (L: tính chất bà 8 của nhân viên văn phòng quả là không kém mấy bà ngoài chợ..)
Chỉ là khi mẹ của giám đốc điện tới mà nụ cười của Lâu Dịch vô cùng quý hiếm liền như phù dung sớm nở tối tàn, thoáng chốc biến mất không tăm hơi.
“Dạ?” Hắn không cam lòng nói.
“Thái độ của con thật là tệ!” Đầu bên kia điện thoại Lâu phu nhân giọng đầy oán hận, bất quá nàng quyết định tạm thời khoan hồng độ lượng tha thứ cho con trai của mình.
“Nghe em gái con nói con bị cảm mạo ? Khá hơn chút nào chưa?”
Tiểu muội? Lâu Dịch chau chau mày, nghi ngờ hỏi:
“Con đã bình phục. Em ấy làm sao mà biết được?”
“Nó ngày hôm qua gọi điện thoại cho con, là quản gia mới của con nhận điện nói cạm bị cảm, nhức đầu còn đang ngủ.” Bà Lâu giọng đột nhiên thay đổi rất khẩn trương.
“Làm sao con lại tìm 1 cô gái trẻ tuổi như vậy làm quản gia ? Chỉ sợ mấy cô gái trẻ kia sợ mưu kế khôn lường con phải cẩn thận một chút!”
Không biết vì cái gì nghe thấy mẹ nói không tốt về Lê Hiểu Trinh hắn bỗng nhiên thấy lòng không vui, lãnh đạm nói:
“Mẹ còn có chuyện gì không?”
Xí nghiệp Lâu thị là do cha tay trắng dựng nghiệp, phấn đấu cực nhọc vất vả cả đời lập mọi kế hoạch nhưng sợ con trai lúc tuổi còn trẻ sợ quen sống an nhàn sung sướng, lại dần dần trở nên yêu tiền không chỉ có cực lực tại phát triển quan hệ xã giao, thậm chí ý đồ chính chính là kết thông gia cùng gia thế. Mấy lần tôt chức xem mặt, hẹn hò làm hắn thấy rất mệt. Chỉ cần nghe mẹ gọi điện là hắn đã biết là gì rồi
Không để ý tới con mình thái độ ác liệt, bà tự mình hưng phấn nói:
“Con còn nhớ rõ con gái của bác Lê ở Nhật Bản trinh trinh không ? là 3 năm trước đây tại bữa tiệc sinh nhật con bé 20 tuổi ấy?”
Không đợi Lâu Dịch đáp lại, bà cứ lập tức nói tiếp.
“Sau các con không phải là còn hẹn nhau mấy lần sao? Con bé đối với con ấn tượng khá tốt! Đáng tiếc là khi đó nó vẫn còn đang đi học. Bất quá bây giờ nó đã tốt nghiệp về nước rồi! Con cũng cần nên thường thường hẹn người ta đi ra ngoài một chút đi dù sao rời Đài Loan đã lâu như vậy mặc dù là quê hương của mình nhưng sẽ cảm thấy xa lạ…”