uống trà chứ không có chuyện đi cả quãng đường xa tới công xưởng của cậu đâu”.
Mặc Trì mỉm cười rồi đưa tay đập nhè nhẹ vào trước ngực lão Mạch. Bây giờ người ta đều gọi anh là Mặc tổng, chỉ có những người ở phố Đông Môn ngày xưa không câu nệ với anh mới khiến anh thấy nhẹ nhõm, thoải mái: “Anh cứ nói đi, tôi sẽ cố hết sức”.
“Năm ngoái em gái tôi kết hôn.” Lão Mạch nói: “Em rể thì mới xuất ngũ về, đến giờ vẫn chưa có công ăn việc làm, không biết chỗ cậu có thiếu người làm không. Em rể tôi tính tình thật thà lại khỏe mạnh, không sợ khó sợ khổ, nó muô"n học một cái nghề gì đó, theo tôi thấy nghề mộc là tốt nhất”.
Mặc Trì nhớ lại lúc anh mới lắp chân giả đi ra từ bệnh viện Khang Phúc, lưng đeo ba lô, đi trên đường Đông Môn, rồi gặp lão Mạch: “Ong chủ, chỗ ông còn tuyển người không”. Chuyện ngỡ như mới xảy ra ngày hôm qua, bây giờ lại đến lượt lão Mạch hỏi chỗ anh có cần tuyển người không.
“Gần đây, công ti tôi đang có đợt tuyển người, để tôi tìm Giám đốc Lý ở Bộ phận Nhân sự. Đầu tiên, cứ để cậu ấy chọn cái gì dễ dễ mà làm, sau đó dần dần học kĩ thuật. Anh thấy thế nào?” “Được thế thì tốt quá. Tôi sớm biết cứ tìm cậu là chuẩn mà”. “Chỉ là chuyện nhỏ thôi”, Mặc Trì cười nói.
Nét mặt lão Mạch bỗng nghiêm lại, ông hạ giọng hỏi Mặc Trì: “Gần đây, Trương “phát tài” có tìm đến chỗ cậu không?” Trương “phát tài” cũng là người quen cũ của họ, tền thật là Trương Đức Phát, cả ngày mơ mộng phát tài nhưng chỉ thích ngồi mát ăn bát vàng, nên mới có biệt danh Trương “phát tài”.
“Mấy hôm trước, anh Trương có đến tìm tôi, đúng lúc đó tôi đang bận họp nên cũng chỉ nói qua loa mấy câu rồi về mất”, Mặc Trì nói.
“Thế hắn có mượn cậu...” Lão Mạch động đậy ngón cái vào ngón trỏ, làm động tác vẽ ra một con số.
Mặc Trì chần chừ một lúc rồi gật đầu: “Anh ta bảo cần hùn vốn làm ăn với bạn bè nên hỏi vay tôi hai ngàn tệ”.
“Cậu cho hắn mượn tiền rồi sao?” Lão Mạch kinh ngạc hỏi.
Mặc Trì gật đầu: “Anh ấy lông bông bao năm nay, cuối cùng cũng chịu chí thú làm ăn, sao tôi nỡ không giúp đỡ?”
Lão Mạch nghiến răng nói: “Cậu không biết đấy thôi, gần đây nó dính vào nàng tiên nâu nên đi vay tiền khắp nơi. Cả phố đều bị nó lừa rồi, bây giờ không ai đồng ý cho nó vay nữa. Nó cứ có tiền là đi mua thucíc, cho nó vay là hại nó đấy”.
Mặc Trì ngạc nhiên quá đỗi: “Có chuyện đấy sao? Đáng ra tôi phải hỏi han kĩ hơn mới phải”.
“Thôi bỏ qua đi, cũng không trách cậu được. Bao nhiêu năm nay nó vẫn như vậy, về sau cậu cứ mặc kệ nó cho qua chuyện”, lão Mạch nói.
Biết Mặc Trì bận rộn, lão Mạch chỉ ngồi trò chuyện thêm một lúc rồi ra về. Mặc Trì mệt mỏi xoa xoa vùng thái dương. Gần đây, đơn đặt hàng nhiều quá, công nhân phải làm thêm giờ mới kịp hạn giao hàng, anh cũng phẳi ở lại “chiến đấu” cùng họ. Công nhân được luân phiên nghỉ ngơi, còn anh 24/24 phải có mặt ở xưởng, cơ thể anh đến lúc này gần như không đủ sức trụ vững nữa. Mặc Trì nhẩm tính, sau khi xem xong mâV bản báo cáo này, anh sẽ nghỉ ngơi một lúc. Khi nãy đứng nói chuyện với lão Mạch, anh đã mệt mỏi như muốn khụy xuống đến nơi rồi.
Trong văn phòng có một gian nhỏ, đó chính là phòng ngủ, cũng là “nhà” của Mặc Trì. Đến Thẩm Quyến sáu năm nay, đã gây dựng được một sự nghiệp khiến ai ai cũng ngưỡng mộ, thế nhưng đến giờ anh vẫn chưa có một ngôi nhà tử tế cho chính mình. Có người khuyên anh, với tài lực hiện tại thì mua một căn hộ cũng chẳng nhằm nhò gì, nhưng anh vẫn bình chân như vại. Bên cạnh anh đến một người thân thích cũng không có thì mua nhà để làm gì? Toàn bộ tiền tích ỉũy và tâm sức của anh đều dồn cả vào công xưởng, vì thế sự nghiệp mỗi ngày một lớn mạnh.
Mặc Trì miễn cưỡng đọc nốt mấy trang báo cáo còn lại, lúc này mới nhận thấy bụng đang kêu réo cồn cào. Anh mở ngăn kéo lấy ra một hộp mì ăn liền. Anh lấy nước sôi trong văn phòng úp mì, vội vội vàng vàng ăn vài ba miếng, húp hết cả nước lẫn cái rồi vứt vỏ hộp và đi thẳng xuống phân xưởng.
Mới đi được nửa đường, Lý Chí Phi - Giám đốc Bộ phận Nhân sự cất tiếng chào anh: “Tổng giám đốc Mặc, ngày kia phỏng vấn tuyển nhân viên, anh có tham gia không?”
“Ngày mai tôi phải đi Quảng Châu tham gia triển lãm, ba ngày nữa mới về.”, Mặc Trì nói: “Chuyện tuyển dụng cậu cứ tự quyết định. À phải rồi, ngày mai có một quân nhân xuất ngũ đến phỏng vân, chưa cố tay nghề gì, nhưng là người đáng tin cậy, cậu bố trí cho người ta một vị trí nhé”.
“Không vấn đề gì, đằng nào công ti cũng đang cần tuyển dụng bảo vệ, có quân nhân xuất ngũ thì tốt quá”, Lý Chí Phi nói.
Mặc Trì gật đầu, vỗ nhẹ vào vai Lý Chí Phi, ý mu<ín nói anh ta tự thu xếp ổn thỏa mọi việc là được rồi đi thẳng xuống phân xưởng. Hôm nay, dù thế nào cũng phải chạy xong tiến độ để công nhân được về nhà ngủ một giấc tử tế.
Hôm sau, Mặc Trì cho phép những công nhân đã làm thêm giờ liên tiếp trong thời gian qua được nghỉ nửa ngày, còn anh lại dậy từ sáng sớm, mang theo vali xách tay bằng da bền trong đựng đầy sách ảnh, cùng Phó tổng Trần Thâm ngồi xe khách đường dài tới Quảng Châu.
Trần Thấm mới hai mươi bảy tuổi nhưng đã có bốn năm kinh nghiệm làm quản lí ở doanh nghiệp Nhà nước và ba năm kinh nghiệm làm quản lí ở doanh nghiệp tư nhân. Hai năm trước, Lý Chí Phi đã phát hiện ra cô trong ngày hội tuyển dụng nhân tài. Sau vài vòng phỏng vấh và sát hạch, cô đều bị ỉoại, chỉ riêng tinh thần kiên nhẫn không chịu khuất phục của cô mới thuyết phục được Lý Chí Phi. Ban đầu, cô làm Giám đốc bán hàng, sau đó nhanh chóng được thăng chức lên làm Phó tổng giám đốc. Lý Chí Phi cười nói: “Đằng nào Mặc tổng cũng không gần nữ sắc, để một đại mĩ nhân bên cạnh anh ấy, tôi cũng thấy yên tâm”. Chuyện Lý Chí Phi phải lòng Trần Thấm là “bí mật” mà cả công ti đều biết.
Trần Thấm quả nhiên là người dạn dày kinh nghiệm, vừa tới nhà triển lãm ở đường Lưu Hoa, cô đã nhanh chóng làm thủ tục và tìm thấy vị trí gian trưng bày của họ. Mặc Trì lấy từ trong vali xách tay ra tấm pa nô được gấp gọn và tập sách ảnh về công ti, còn Trần Thấm rút ra từ túi xách của mình một chiếc hộp thủy tinh được chạm khắc tinh xảo. Bên trên hộp khắc dòng chữ bằng tiếng Trung và tiếng Anh: “Xin để lại danh thiếp”.
Hôm nay là ngày khai mạc cuộc triển lãm đồ nội thất thủ công mĩ nghệ, ngưòi người đông như kiến, không khí ồn ào, tấp nập. Bộ sưu tập đồ nội thất làm theo phong cách giả cổ của Tư Chi Thanh nhận được nhiều đánh giá tốt từ các nhà buôn nước ngoài. Mấy vị khách đến từ Anh vây quanh gian triển lãm của họ và yêu cầu tư vấn. Mặc Trì dùng tiếng Anh giải đáp từng câu hỏi của họ. Trần Thấm cũng đang tự học tiếng Anh. Cô tự nhận thấy khả năng viết cũng mình đã khá, nhưng nghe nói vẫn chưa được. Cô không hiểu lắm những gì Mặc Trì đang nói với mấy ông ngoại quốc.
Mặc Trì đứng trước quầy triển lãm, phát tài liệu cho khách nước ngoài. Miệng anh nói không ngớt, thái độ ung dung điềm đạm, khách hàng chốc chôc lại mỉm cười tỏ ý hài lòng. Anh có làn da trắng muốt, khuôn mặt với những đường nét sắc sảo, hấp dẫn không kém gì tượng điêu khắc Hy Lạp. Tay phải anh cầm tài liệu còn tay trái bám vào cạnh bàn. Trần Thấm tự nhủ, cái chân của anh lại đang giở chứng rồi. Mỗi lần phải đứng quá lâu hoặc đi lại nhiều, anh đều phải dựa vào một chỗ nào đó để giữ thăng bằng. Có một lần, anh đứng hơn bốn tiếng đồng hồ ở phân xưởng cùng công nhân nghiên cứu một phương pháp cải tiến sản xuất, đến khi chuẩn bị rời đi thì hai chân đã không thể cử động được nữa. Trần Thấm lúc ấy sợ hết hồn. Bản thân anh lại không lo lắng gì, chỉ nhỏ nhẹ bảo Lý Chí Phi mang một chiếc ghế tới, ngồi khoảng hơn mười phút thì chân bắt đầu từ từ cử động lại được.
Đến tầm trưa, dòng người tham quan đã ngớt. Những gian hàng bên cạnh đều đã mua cơm hộp về ăn cho xong bữa. Mặc Trì cho rằng, ăn cơm ngay trong gian hàng sẽ ảnh hưởng tới hình tượng công ti nên anh bảo Trần Thấm ra ngoài ăn. Trần Thấm cung kính nói: “Mặc Tổng, bên ngoài có bàn trà, anh ăn một chút gì đó rồi nghỉ ngơi dăm ba phút đi”. Cả buổi sáng, Mặc Trì đã kiên trì đứng trước quầy, tiếp đón khách hàng, lúc này sắc mặt tái nhợt đi, trán đã ướt đẫm mồ hôi.
“Ưu tiên phụ nữ, cô cứ ăn trước đi”, Mặc Trì nói.
Trong hai năm làm việc với Mặc Trì, Trần Thấm không còn lạ gì tính cách của anh, cô cũng không từ chối nữa. Cô tối bàn trà, gọi một suất cơm hộp, một phần hoa quả, sau đó mất nửa tiếng đồng hồ để ăn xong bữa trưa và quay về gian hàng của công ti. Lúc này, có mấy vị khách lại đến vây quanh. Mặc Trì đang giới thiệu với họ về trào lưu đồ nội thất giả cổ và đặc điểm hàng nội thất của Tư Chi Thanh. Thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi đã kết thúc, đến buổi chiều, hết đợt khách này đến đợt khách khác ùa tới khiến Mặc Trì không có lấy một phút ngừng nghỉ để đi ăn. Anh cứ bận rộn như thế cho tới tận buổi tối khi triển lãm đóng cửa. Họ đứng ở cổng nhà triển lãm Lưu Hoa. Sắc mặt Mặc Trì nhợt nhạt, bàn tay anh nắm chặt đưa lên che miệng, khẽ ho mấy tiếng. Trần Thấm lo lắng nhìn anh, anh cười ngại ngùng: “Hôm nay chúng ta thu hoạch được nhiều quá. Đúng rồi, cô không phải về thăm nhà sao?” Trần Thấm là người Quảng Châu, lần nào tới Quảng Châu công tác, cô cũng tiện thể ghé về qua nhà.
Trần Thấm gật đầu nói: “Em phải ghé về thăm mẹ một chút, hay là anh cùng đến nhà em ăn tối luôn. Em sẽ bảo mẹ em hầm canh cho anh, ăn xong rồi hẵng về khách sạn nghỉ ngơi”.
“Không cần đâu, tôi hơi mệt nên muốn về khách sạn luôn”.
Trần Thấm chau mày: “Lúc nãy, anh vẫn còn ho thế cơ mà”.
Mặc Trì lắc đầu nói: “Không khí ở trong triển lãm tệ quá, ra ngoài hít thở một chút là ổn”.
Trần Thấm không khách sáo nhiều với anh, cô vẫy tay gọi taxi: “Vậy em về nhà trước. Tám rưỡi sáng mai chúng ta gặp mặt ở đây”.
Taxi đến rồi, Mặc Trì nhường Trần Thấm lên xe trước, còn mình đợi chuyến xe sau.
Mặc Trì trở về khách sạn đã đặt trước, tắm rửa và ngồi ghi lại nhật kí công việc. Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, anh tưỡng là nhân viên khách sạn mang nước nóng tới, liền trùm chân kín người rồi nói: “Mời vào”.
Tiếng Trần Thấm vang lên: “Mặc tổng, em vào đây”.
Mặc Trì giật mình, muốn ngăn cô lại nhưng không kịp nữa rồi. Trần Thấm xách một chiếc cặp lồng giữ ấm bước vào, vừa đi vừa nói: “Mặc tổng, mẹ em bắt em mang canh gà hầm nhân sâm tới cho anh, còn có bánh chẻo nhân tôm và điểm tâm vừa mới làm xong. Em đoán anh vẫn chưa ăn cơm...” Cô đi đến trước giường Mặc Trì, giương mắt nhìn cái chân giả đang nằm chình ình ở đó.
“Mặc tổng...” Nỗi kinh ngạc lộ cả ra trên gương mặt Trần Thấm, cô trở nên lắp bắp.
Mặc Trì không ngờ người bước vào lại là Trần Thấm. Mặc dù, họ đã cùng nhau đi công tác rất nhiều lần, nhưng cô chưa từng bước chân vào phòng nghỉ của anh. E rằng cái chân giả của mình sẽ làm cô khiếp sợ, Mặc Trì vội vàng lấy áo vest phủ lên, cố ỉàm ra vẻ nhẹ nhõm: “Đặt ở đây là được rồi, giúp tôi gửi lời cảm ơn tới bác”.
Vốn vẫn là một người dày dặn kinh nghiệm, Trần Thấm đặt cặp lồng xuống, múc một bát canh rồi đưa cho anh. Cả quá trình đó, cô không dám nhìn cái chân giả lấy một lần.
Mặc Trì nhận lấy bát canh, đặt lên mặt bàn cạnh giường rồi đưa cho cô mấy trang bản thảo kín đặc chữ: “Đây là những thắc mắc chủ yếu của khách hàng ngày hôm nay. Cô xem qua rồi về họp với tổ Thiế