Mặc Trì và bảo anh có “chiêu” gì hay hãy bung ra hết, lão sẽ nhất nhất nghe theo. Mặc Trì nói: “Không phải là nghe theo tôi mà là nghe theo tiếng gọi của thị trường. Tôi thường nói chuyện với đám công nhân làm thuê ở công xưởng, có tin tức gì mới mẻ, tôi đều biết được hết. Sau khi sằng lọc tin tức, tôi sẽ nắm được rất nhiều thông tin có ích về thị trường”.
Lão Mạch giơ ngón tay cái tỏ ý bái phục. Anh chàng giúp việc này quả thật không tầm thường.
Cứ thế mà kì nghỉ Tết Nguyên Đán năm 1983 chẳng mấy chốc đã đến. Mặc Trì không trở về nhà, lão Mạch vẫn cho anh nghỉ Tết ba ngày. Không có ai thân thích ở Thẩm Quyến, thế mà ban ngày anh vẫn ra ngoài cho đến khi tốì muộn mới trở về. Thời gian còn lại trong ngày, anh cứ ở lì trên gác đọc sách, ngay cả khi được lão Mạch mời xuống ăn bữa cơm tất niên cùng gia đình, anh cũng từ chối. Sau Tết Nguyên Đán, Mặc Trì đã xin phép ông chủ nghỉ việc.
Lão Mạch đương nhiên chẳng nỡ lòng nào để anh đi: “Cậu không vừa ý điều gì sao? Tôi sẽ tăng lương cho cậu”.
Mặc Trì liền nói thẳng: “Ông chủ đối với tôi rất tốt, tôi vô cùng cảm kích. Nhưng đã đến lúc tôi muốn mở một cửa hàng của riêng mình”.
Lão Mạch biết sẽ có ngày này. Người thông minh nhanh nhạy như cậu ta làm sao chấp nhận chôn chân mãi trong cái cửa hàng băng hình nhỏ bé như vậy? Lão không khỏi lắc đầu, chán nản nói: “Không ngờ, tôi lại tự tay bồi dưỡng một đốì thủ tiềm năng”.
“Tôi sẽ không trở thành dối thủ của ông chủ đâu.”, Mặc Trì mỉm cười: “Cửa hàng của tôi mở ở Phúc Điền, tôi đã tìm được mặt bằng ở đó rồi”.
“Rồi không biết tôi có còn tìm được một trợ thủ đắc lực như cậu nữa hay không?”, lão Mạch lại than thở.
“Nhân tài cả nước đều đổ về Thẩm Quyến, mấy chiêu trò nhỏ của tôi có đáng gì đâu? Hơn nữa, ông chủ gặp phải vấn đề gì đều có thể tìm tới tôi”. Anh cười nói rồi viết cho lão Mạch địa chỉ mới của mình.
Mặc Trì là một người trọng nghĩa khí. Chờ tới khi ông chủ tìm được trợ thủ mới, anh mới thu xếp hành lí rời khỏi cửa hàng Mạch Kí Âm Tượng. Cửa hàng băng hình của anh ở Phúc Điền là một gian hàng rất nhỏ nhưng được thu dọn sạch sẽ. Quầy băng cassette tự chọn được bài trí chỉnh tề, một giá băng ghi hình kiểu dựng đứng được xếp đầy băng video trông thật sự hoành tráng. Ba mặt tường được trang trí bằng những tấm họa báo lớn, khách hàng vừa bước vào là có thể nắm bắt được xu hướng thịnh hành lúc bấy giờ.
Từ khi Mặc Trì rời khỏi nhà lão Mạch, mối quan hệ giữa họ lại càng trở nên thân thiết hơn. Mỗi tháng, lão đều đến cửa hàng Mặc Trì chơi một hai lần, mang cho anh vài món ngon, đồng thời cũng “tầm sư học đạo” luôn. Mặc Trì tận dụng hộp các tông đựng hàng, cắt thành những tấm card nho nhỏ rồi phát cho khách hàng. Mỗi lần tới mua hàng, khách sẽ được đóng hai con dấu lên đó, tới khi thu thập đủ mười con dấu, họ sẽ được chọn miễn phí một băng cassette. Anh còn ghi lại sinh nhật của khách, vào dịp sinh nhật của mình, họ sẽ được mua băng với giá ưu đãi giảm một nửa. Anh phát hiện ra, không ít thanh niên mua băng để làm quà, thế là anh lại nhập về một lô giấy làm hộp quà rất đẹp và phát miễn phí cho khách hàng.
Những ngón tay thon dài của anh cắt giấy, gấp giấy, dán giấy nhanh thoăn thoắt. Một vài cô gái rõ ràng không phải mua để tặng nhưng vẫn đòi Mặc Trì làm cho họ hộp quà miễn phí chỉ để nhìn thấy điệu bộ bận rộn của anh. Có lúc, khách hàng tới hỏi mua một số băng cassette thuộc dạng “hiếm”: “độc”. Dù không có hàng, anh vẫn ghi lại và dặn khách hàng thứ Hai tuần sau lại ghé qua. Lúc đó, anh chắc chắc sẽ tìm được chúng từ một ngóc ngách nào đó khiến khách hàng rất vừa ý. Chẳng bao lâu sau, cửa hàng nhỏ của Mặc Trì ngày càng có tiếng tăm trong khu vực. Ai ai cũng biết cửa hàng băng hình Tư Chi Thanh của anh chủng loại phong phú, giá cả ưu đãi, phục vụ chu đáo tận tình.
Cửa hàng này đã mang lại cho Mặc Trì số lãi lời không nhỏ. Anh nhanh chóng thuê thêm hai ki ốt bên trái và bên phải cửa hàng, mở rộng diện tích gấp ba lần. Lão Mạch tuy không nhạy bén, linh hoạt bằng, nhưng o cứ thế theo người thầy kém mình mười tuổi tầm sư học đạo, thấy Mặc Trì làm thế nào cũng làm theo y như vậy, mà chẳng bao lâu Mạch Kí Ảm Tượng của lão cũng càng làm càng phát đạt.
Tư Chi Thanh đã trở thành cửa hàng băng hình lớn nhất Phúc Điền. “Nếu cứ tiếp tục kinh doanh, cậu có thể thuê luôn cả tầng hai làm cửa hàng”, lão Mạch nói.
Mặc Trì lúc ấy đang viết thư pháp, liền đáp lại: “Tôi không mở rộng cửa hàng nữa, tôi chuẩn bị đổi nghề rồi”.
“Đổi nghề ư? Đang làm ăn tốt thế này sao lại đổi nghề?” Lão Mạch kinh ngạc đi về phía Mặc Trì, lại thấy anh đang viết hai chữ “chuyển nhượng”. Nét chữ vuông vức và đẹp đẽ.
Viết xong chữ, đợi mực tàu khô, Mặc Trì mang giấy ra dán trước cửa, trong khi lão Mạch vẫn thần người chẳng nói nổi câu gì. Trong đám thanh niên tới Thẩm Quyến lang bạt, Mặc “thọt” có thể coi là một người thành công, Trong hai năm ngắn ngủi, từ một cậu chạy việc trở thành ông chủ, anh còn muốn gì nữa? Lẽ nào...
“Cậu định rời bỏ Thẩm Quyến, áo gấm về làng sao?” Lão Mạch biết hai năm nay Mặc Trì kiếm được không ít tiền, có về quê cũng dư dả cưới vỢ. Mặc Trì đã hai bảy, hai tám mà vẫn thui thủi một mình. Lão Mạch từng thực lòng muốn giới thiệu em gái mình với Mặc Trì, nhưng suy đi tính lại, thấy anh tuy tướng mạo phong nhã, đầu óc lanh lợi, nhưng suy cho cùng chỉ có một bên chân, nên cuối cùng lão vẫn im lặng.
Mặc Trì dán xong thông báo chuyển nhượng rồi từ từ đi vào trong cửa hàng. Dẫu sao chân trái của anh chỉ là chân giả, lão Mạch thầm nhủ, càng nhìn càng thấy có vấn đề.
“Tôi sẽ không rời Thẩm Quyến,” Mặc Trì nói: “Chuyển nhượng xong cửa hàng này, tôi dự định mở một tiệm đồ nội thất”. Mặc Trì là người ít lời, anh cũng không bao giờ rào trước đón sau, và mỗi lần nói ra điều gì cũng đều khiến lão Mạch phải kinh ngạc.
“Cửa hàng nội thất ư? Đang kinh doanh băng hình kiếm tiền đều đặn, cậu mở cửa hàng nội thâ\'t làm gì?”
“Ngày càng có nhiều người đến Thẩm Quyến sinh sống, dù mua nhà hay đi thuê, họ đều phải sắm đồ nội thất. Kinh doanh mặt hàng này chắc chắn sẽ có thị trường”, Mặc Trì nói.
Lão Mạch lại không cho là như vậy: “Đồ nội thất thật sự dễ bán thế sao? Băng nhạc mỗi ngày ra một ca khúc mới, chứ nội thất cùng lắm cả đời người ta chỉ chịu thay có một lần”. Đồ nội thất hiện tại trong nhà lão được đóng từ hơn mười năm trước, nay vẫn y nguyên như thế.
“Thời nay khác xưa rồi. Trong nền kinh tế thị trường, người ta kiếm được nhiều tiền, có người mua nhà, chắc chắn sẽ có người mua đồ nội thất. Ai ai cũng hi vọng có một cái nhà rồi trang trí nó sao cho đẹp mắt, dễ chịu”, Mặc Trì nói.
Lão Mạch không có lời nào đối lại. Bản thân Mặc “thọt” là một người không có nhà, chuyện ăn ở đều gói gọn trong cửa hàng, ấy vậy mà lại có thể nắm bắt rõ ràng tâm lí của những người có nhà như vậy, lão thật lấy làm khâm phục.
Cửa hàng nội thất Tư Chi Thanh của Mặc “thọt” đã được khai trương. Một năm sau, anh lại thuê thêm mảnh đất ở Xà Khẩu và mở công xưởng rất hoành tráng. Lão Mạch ít gặp anh hơn trước. Bây giờ, lão đã ỉà một người tương đối có danh tiếng ở khu vực Đông Môn. Ai nhìn thấy lão cũng tôn trọng chào một tiếng “anh Mạch”, chẳng gì thì cửa hàng Mạch Kí Âm Tượng của lão cũng trở thành một trong những trung tâm lớn và bề thế nhất trên con phô" đó. Lão phải thuê tới bốn, năm trợ lí giúp việc, phong độ lúc đó không ai sánh bằng. Mỗi khi có người khen ngợi, lão đều lắc đầu nói: “Tôi có giỏi giang gì đâu, nếu không nhờ Mặc “thọt” chỉ dạy, đến giờ chắc tôi vẫn ôm khư khư cái cửa tiệm bé xíu”.
Đã một năm rồi lão Mạch không gặp gỡ Mặc Trì. Công xưởng của anh nằm ở ngoại ô, dẫu muốn gặp nhau cũng không tiện. Tuy nhiên, gần đây, lão gặp phải một vấn đề cần tới sự trợ giúp của anh. Nghĩ đến đó, lão sắp xếp ổn thỏa việc ở nhà, giao phó cửa hàng cho trợ lí rồi bắt xe buýt đi về hướng ngoại ô.
Trên đường đi, lão nghe ngóng hỏi thăm và tìm tới “Công ti Trách nhiệm hữu hạn thủ công mĩ nghệ Tư Chi Thanh” nằm ở phía Đông khu công nghiệp. Nói là thủ công mĩ nghệ, nhưng thực chất công ti chủ yếu kinh doanh đồ dùng trong nhà và đồ trang trí nội thất. Lão vừa bước vào xưởng sản xuất đã thấy máy cơ khí phát ra âm thanh inh ỏi, chưa nhìn thấy bóng người đã cảm nhận được nhịp độ lao động bận rộn của công xưởng.
Mùa xuân ở phương Nam vô cùng khô hanh. Quanh xưởng của Mặc Trì cây xanh mọc sum sê, rậm rạp nhưng chẳng thấy bóng dáng một bông hoa nào. Trong vườn hoa cũng chỉ trồng phượng vĩ và trúc xanh ngắt một màu, bồn hoa trên lan can nom cũng không lấy gì làm bắt mắt cho lắm. Lão Mạch hỏi bảo vệ và tìm đến văn phòng của Mặc Trì. Không thấy có Thư kí đứng chắn đường, lão liền gõ cửa ba tiếng và nghe thấy một giọng nam khàn khàn từ bên trong vọng ra: “Mời vào”.
Lão Mạch đẩy cửa đi vào, thấy Mặc Trì đang ngồi trước bàn làm việc rộng rãi, một tay chống trán, mắt đang nhìn một chồng bảng biểu báo cáo. Mặc Trì thấy lão Mạch đến liền nhiệt tình đứng lên chào hỏi: “Anh Mạch”.
Nghe giọng Mặc Trì, lão nhận ra có gì đó không ổn: “Cổ họng cậu làm sao thế?”
Mặc Trì cười nhạt, nói qua loa: “Mấy ngày nay phải làm thêm giờ, không có thời gian nghỉ ngơi nên mới vậy thôi”.
“Cậu cũng không trẻ trung gì nữa đâu, phải iấy vợ để có người chăm sóc thôi”, lão Mạch trêu đùa. Năm ngoái, em gái của lão đã kết hôn với một người bạn thanh mai trúc mã là hàng xóm từ thưở bé. Trong lòng lão không khỏi có chút tiếc nuối, lão không ngờ Mặc Trì lại làm ăn lớn đến thế.
Lão Mạch không nhận ra sắc mặt Mặc Trì có chút thay đổi vì anh vốn che giấu rất giỏi. Mặc Trì vội đi tới chỗ tủ lạnh rồi hỏi lão Mạch: “Anh uống gì không? ơ đây có nước ngọt, trà mát và sữa vitamin”.
“Cho tôi trà mát”, lão Mạch nói.
Mặc Trì mang ra một lon trà đưa cho lão, còn mình uống nước suối. Anh là người phương Bắc, không hợp với đồ uống miền Nam.
Mới đi lại vài bước trong văn phòng, chân anh đã rung lắc rất mạnh. Lão Mạch nghiệm ra rằng, lúc nào bận rộn chân anh sẽ run lên liên tục, nhưng chỉ cần chịu nghỉ ngơi một lúc thì tình trạng ấy sẽ biến mất. Lão vừa uốhg trà vừa quan sát văn phòng của Mặc Trì. Căn phòng rộng cả thảy bốn mươi mét vuông. Trong đó kê một bàn làm việc, một giá sách lớn, một bộ sô pha, một bàn trà, không chừa ra chỗ trô\'ng nào, nhưng sao lão vẫn cảm giác như thiêu thiếu cái gì đó. Ngẫm nghĩ một lúc, lão mới phát hiện ra căn phòng này thiếu hoa.
Cả văn phòng rộng thế này mà chỉ có một bình hoa gỗ, bên trong cắm mấy cành lá to bản. Lão Mạch tuy là người ít học nhưng lại rất yêu hoa. Trước cửa hàng hay trên lan can nhà lão đều trồng mai tam giác, bốn mùa đều có hoa tươi ngắm. Vốh là người thẳng tính, lão sảng khoái nói: “Văn phòng của cậu bề thế thì bề thế thật đấy nhưng không có hoa, thế này thì sát phong cảnh quá. Lần sau, tôi sẽ mang một ít hoa đến cho cậu trồng”.
“Không cần đâu, tôi cũng không có thời gian chăm sóc”, Mặc Trì thờ ơ nói.
Lão Mạch xua tay nói: “Ong chủ lớn như cậu mà còn phải tự tay trồng hoa sao? Hãy giao cho công nhân người ta làm”.
“Công nhân họ đều bận rộn hết cả rồi” Anh nhanh chóng chuyển đề tài: “Hôm nay anh Mạch đến đây có chuyện gì vậy?” Lão Mạch cười hì hì, thẳng thắn, nói: “Đương nhiên là có chuyện, bình thường tôi sẽ gọi điện thoại mời cậu đi