Đôi mắt Trần Ái Hoa không giấu được nỗi xót xa, bà quay đầu đi chỗ khác.
Mặc Trì muốn đứng dậy, anh đã hứa sẽ tới sân bay tiễn cô. Anh hốt hoảng tự động rút ống truyền ra khỏi tay và tháo bỏ mặt nạ dưỡng khí. Anh thở gấp gáp, cố gắng nhấc người dậy, giọng nói ngắt quãng: “Con... phải tiễn cô ấy”.
Trần Ái Hoa kinh ngạc, vội vã ngăn anh lại. Mặc Trì cố giằng co: “Nếu chậm chân... sẽ không kịp mất!”
Trần Ái Hoa rơi nước mắt: “Con hôn mê đã ba ngày nay. Tư Tồn đến New York từ lâu rồi”.
Giờ đây, trong đôi mắt Mặc Trì chỉ còn sự trống rỗng. Anh vùi đầu vào gối, toàn thân hồ như đã bị rút đi toàn bộ sinh khí. Tất cả đều đã muộn rồi. Không đợi được anh tới, không biết Tư Tồn sẽ buồn tới nhường nào?
Trần Ái Hoa ấn chuông gọi bác sĩ và y tá tới. Y tá lại truyền nước và đeo mặt nạ dưỡng khí cho anh. Mặc Trì khẽ nghiêng đầu nhìn ra phía cửa sổ. Ngoài kia bầu trời xanh ngắt như vừa được gột rửa sạch sẽ, không một gợn mây, hoàn toàn trống trải, giống như trái tim anh bây giờ vậy. Mặc Trì nhắm chặt mắt. Trần Ai Hoa tưởng anh đã ngủ, liền rời khỏi phòng bệnh tới tìm bác sĩ. Mặc Trì chầm chậm áp tay lên lồng ngực trái, nơi đó vẫn còn vương lại chút hơi ấm của Tư Tồn, vẫn còn văng vẳng tiếng nói nhỏ nhẹ mà kiên định của cô: “Cả đời này, ở trong tim”.
Tất cả những điều tồi tệ nhất sẽ trôi qua, sau đó đều là chuyện tốt. Câu nói ấy phần nào cũng đúng với tình hình của nhà họ Mặc. Trước Tết, Tịnh Nhiên đã tốt nghiệp đại học và được điều về làm phóng viên của Nhật báo Kinh tế ở Bắc Kinh, còn Tạ Tư Dương được phân vào Sở Nghiên cứu Kinh tế. Vào dịp Tết Nguyên Đán, cô dẫn Tạ Tư Dương về nhà chúc Tết, lúc đó cô mới biết Tư Tồn đã ra đi. Cô khóc lóc một hồi lâu, Mặc Trì liền an ủi: “Cô ấy ra đi để tận đạo hiếu, sau này nhất định sẽ quay về”. Tạ Tư Dương cũng an ủi bạn gái. Trần Ái Hoa và Thị trưởng Mặc đều hài lòng về cậu con rể tương lai này.
Sau Tết, Tịnh Nhiên và Tạ Tư Dương đến ra mắt cơ quan mới. Hai người cùng về Bắc Kinh và bắt đầu xây dựng cuộc sống mới của họ.
Không lâu sau, lại có tin vui báo về, Thị trưởng Mặc được điều sang tỉnh khác làm Phó chủ tịch tỉnh, đồng nghĩa với việc ông đã được thăng chức. Trần Ái Hoa cũng được giữ chức Phó Chủ tịch Hội liên hiệp Phụ nữ tỉnh. Phòng Dân chính tỉnh đã ra quyết định tiếp nhận Mặc Trì. Anh vẫn là thành viên của Ban nhưng đã có môi trường phát triển rộng hơn. Cả gia đình Thị trưởng Mặc gấp rút chuyển nhà. Những vật dụng mang theo chỉ bao gồm chút quần áo tùy thân và sách trong thư phòng. Thị trưởng Mặc và Trần Ái Hoa đều không phải là người của thành phố X. Họ tới đây vì công việc và rời đi cũng vì công việc. Đối với những người cả đời đi theo Cách mạng như họ thì đây là điều cực kì hiển nhiên. Thành phố X là quê hương thứ hai của Mặc Trì. Anh đến đây từ năm mười tuổi và đã trải qua những thời khắc đẹp đẽ, cũng như những giây phút bi thảm nhất ở nơi đây. Quan trọng hơn cả, ở nơi đây, anh đã tìm thấy một tình yêu khắc cốt ghi tâm. Không giống như ba mẹ mình, anh dành tình cảm đặc biệt cho thành phố’ này. Căn nhà mà gia đình họ Mặc đang ỡ cùng toàn bộ vật dụng trong nhà đều là tài sản quốc gia. Thị trưởng Mặc được thăng chức chuyển tới nơi khác, đương nhiên căn nhà phải giao lại cho Nhà nước quản lí.
Mặc Trì đóng gói lại toàn bộ sách vở. Thư phòng vốn rộng lớn bỗng nhiên trống không. Anh nhớ lại đêm mưa gió năm nào, Tư Tồn giống như một chú cún con bị thương trốn vào góc thư phòng, tay ôm lấy một cuốn sách và không ngừng run rẩy. Đây cũng là nhà của Tư Tồn, nếu sau này cô ấy quay lại, chắc sẽ không thể tìm về nhà được nữa.
Vào buổi tối trước ngày khởi hành, Mặc Trì tới gõ cửa phòng ba mẹ. Vợ chồng Thị trưởng Mặc đang bận rộn thu dọn đồ đạc. Mặc Trì chổng nạng bưốc vào, đi tới trước mặt ba mẹ và nói: “Ba, mẹ, con không muốn tới làm ở Phòng Dân chính tỉnh”.
“Cả nhà mình đều chuyển đi, con định một mình ở lại đây sao?”, Trần Ái Hoa kinh ngạc hỏi.
“Con sẽ không ở lại đây. Con đã gửi đơn từ chức tới Cạc Dân chính”, Mặc Trì bình tĩnh đáp.
“Từ chức ư? Con định đi đâu?”, Thị trưởng Mặc cũng không khỏi kinh ngạc. Ông công tác ở cơ quan đã hai mươi năm ròng nhưng lần đầu tiên mới nghe đến hai chữ “từ chức”.
“Con đi Thẩm Quyến”, Mặc Trì trả lời ngắn gọn.
Cả Thị trưởng Mặc và Trần Ái Hoa đều hoảng hồn. Trần Ái Hoa lỡ tay làm rơi bình hoa nhưng cũng không bận tâm thu dọn: “Con đi Thẩm Quyến để làm gì chứ?”
“Lần trước, sau chuyến khảo sát ở Thẩm Quyến về, không phải ba đã nói, nơi đó là lá cờ đầu của cải cách mỡ cửa, là miền đất hứa dành cho thanh niên sao? Con cũng muốn đi tìm kiếm miền đất hứa của mình”.
Trần Ái Hoa cướp lời anh: “Con đừng có làm loạn. Thẩm Quyến còn chưa được xây dựng xong, nơi nơi đều là công trường, con đến đó làm gì?”
Mặc Trì không để ý tới những gì mẹ nói, anh phản bác: “Người khác có thể đi, sao con không thể? Con muốn đi xây dựng đặc khu mới”. Anh đứng đã mệt nên dựa vào cây nạng để đổi tư thế, cái chân duy nhất nhè nhẹ dịch chuyển.
Trần Ái Hoa cảm thấy khó chịu với bộ dạng vừa tàn tật vừa ương ngạnh của con trai. Bà vừa đau lòng, vừa bực bội nói: “Người ta đều khỏe mạnh tráng kiện, còn con chỉ là một đứa trẻ tàn tật...” “Con đã quyết định rồi. Vé tàu đi Thẩm Quyến con cũng đã mua. Con sẽ rời đi muộn hơn ba mẹ một ngày”, Mặc Trì ngắt lời mẹ.
“Mẹ biết con không quên được Tư Tồn.”, Trần Ái Hoa nói: “Nhưng từ khi con bé đến Mỹ một lá thư cũng không viết về. Việc gì con phải hành hạ bản thân như thế? Đi tới nơi xa xôi đó, thân cô thế cô... Con người ta vẫn cần nhìn về tương lai, cô bạn họ Giang của Tịnh Nhiên...”
“Mẹ! Đừng nói nữal”, Mặc Trì kích động ngắt lời Trần Ái Hoa. Anh chưa bao giờ nói với mẹ bằng giọng điệu đó. Cố gắng trấn tĩnh lại, anh nói tiếp: “Cô ấy không phải hạng người đó”.
Đau dài không bằng đau ngắn, Trần Ái Hoa tàn nhẫn nói: “Tư Tồn sẽ không quay lại đâu. Con cần bắt đầu cuộc sống mới”.
Thị trưởng Mặc ra hiệu cho Trần Ái Hoa dừng lại. Ông dùng lí lẽ nói với Mặc Trì: “Thẩm Quyến thật sự là vùng đất có hi vọng, nhưng cũng là nơi vô cùng tàn khốc. Ớ đó, người ta không nói là “làm việc” mà gọi là “làm thuê”. Ngày ngày công nhân phải làm thêm giờ, họ còn không có gì bảo đảm”.
“Con không sợ”, Mặc Trì ương bướng nói.
“Nếu muốn làm trong các ngành kĩ thuật thì đều phải là thợ có kinh nghiệm, ngoài ra Nhà nước còn hoan nghênh sinh viên mới tốt nghiệp tới xây dựng đặc khu mới. Nhưng sức khỏe con không tốt, con lại mới chỉ học tới cấp hai...”, Thị trưởng Mặc tiếp tục phân tích.
“Con biết”, Mặc Trì đáp cụt lủn.
Thị trưởng Mặc đành bất lực: “Ai dà...”
Không đợi ba nói tiếp, Mặc Trì nói chắc như đinh đóng cột: “Ba mẹ, con đã quyết định rồi!”
Trần Ái Hoa lại sốt sắng, Thị trưởng Mặc đưa mắt ngăn bà lại, rồi quay người mở ngăn kéo lấy ra ba cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Mặc Trì: “Ba và mẹ con không tích lũy được nhiều, tất cả chỉ có bấy nhiêu. Nếu con muốn đi thì hãy mang theo số tiền này”.
Mặc Trì đẩy ba cuốn sổ tiết kiệm về phía ba, lớn tiếng nói: “Ba! Ba có còn coi con là người nhà họ Mặc không? Con trai nhà họ Mặc phải dùng đến tiền tích lũy của ba mẹ mới có thể phiêu bạt sao?”
Thị trưởng Mặc và Trần Ái Hoa cùng nhìn nhau. Một lúc lâu sau, Thị trưởng Mặc mới thở dài: “Thôi, tất cả tùy con vậy”.
Hai ngày sau, Mặc Trì tiễn ba mẹ ra bến tàu. Sau hôm đó, anh đeo một chiếc ba lô gọn nhẹ, tay chống nạng và bước lên chuyến tàu tới Thẩm Quyến.