Thành phố xây dựng Đài truyền hình, gia đình Thị trưởng Mặc trở thành một trong những hộ đầu tiên được sở hữu tivi. Sau bữa tối, cả nhà cùng Từ Lan, Giang Phinh Đình ngồi trước tivi xem chương trình truyền hình. Sau đó, vợ chồng Thị trưởng Mặc lên tầng nghỉ ngơi, Mặc Trì và Tư Tồn cũng muốn về thư phòng đánh cờ. Mấy hôm nay, Tư Tồn đã trở thành “tín đồ trung thành” của môn cờ tướng, mặc dù cô chơi rất tệ nhưng lại cực kì đam mê.
“Anh Mặc Trì, đợi một chút”, Giang Phinh Đình gọi Mặc Trì lại.
“Có chuyện gì vậy?”, Mặc Trì nhìn cô và hỏi.
“Anh làm người mẫu chân dung cho em được không?”.
Tư Tồn vừa nghe đã phát hoảng, còn Mặc Trì không tỏ thái độ gì, tay anh nắm chặt lấy bàn tay Tư Tồn rồi mỉm cười nói với Giang Phinh Đình: “Thật ngại quá, anh không có thời gian”.
“Em chỉ vẽ một tiếng đồng hồ là xong thôi”, Giang Phinh Đình vội nói.
Mặc Trì lắc đầu: “Thật sự không được vì anh và Tư Tồn còn có việc phải làm”.
Bầu không khí bỗng chốc như thể đông cứng lại, Giang Phinh Đình lặng lẽ mím chặt môi, quay sang nhìn Tư Tồn, trong đôi mắt ẩn chứa điều gì đó không nói thành lời. Cảm thấy mình cần tỏ rõ lập trường, Tư Tồn sau một thoáng suy nghĩ liền nói: “Mặc Trì thật sự không có thời gian, hay là để chị làm người mẫu cho em?”
Mặc Trì liền quay sang lườm cô. Cô ngốc này đúng là toàn mua dây buộc mình!
Giang Phinh Đình lắc đầu, cố chấp nói: “Em chỉ muốn vẽ anh Mặc Trì thôi”.
Tư Tồn vô cùng tức giận, cô đã có ý tốt muốn giải vây giúp nhưng Giang Phinh Đình lại không biết điều, còn cố tình làm mất mặt cô. Tư Tồn tức giận mà không biết phải nói gì nữa. Thấy tình hình gay go trước mắt, Từ Lan vội vàng chạy đến, kéo tay Tư Tồn nói: “Chị Tư Tồn, chị làm người mẫu cho em đi! Hôm nay em cũng muốn vẽ một bức”. Rồi không đợi câu trả lời, cô đã lôi Tư Tồn vào phòng khách.
Mặc Trì đưa tay lên bóp trán rồi nói với Tịnh Nhiên: “Em cùng Tiểu Giang xem tivi đi, anh lên tầng đây”.
“Chân của anh vẫn chưa khỏi, để em dìu anh lên”, Giang Phinh Đình nói.
“Không cần đâu”, Mặc Trì dứt khoát quay người đi. Giang Phinh Đình nhìn mãi theo, cho tới khi bóng lưng anh mất hút trên cầu thang, cô mới quay về ghế sô pha, khuôn mặt thờ thẫn.
Từ đầu đến cuối, Tịnh Nhiên chỉ quan sát mà không nói câu gì, cho tới khi Mặc Trì đã vào phòng, cô mới nghiêm túc hỏi: “Giang Phinh Đình, hãy nói thật với mình, có phải cậu thích anh trai mình không?”
Giang Phinh Đình mặt bỗng đỏ bừng nhưng không hề tỏ ý phủ nhận, cô nhìn thẳng vào Tịnh Nhiên và nói: “Ừ”.
Tịnh Nhiên không ngờ cô ta lại thẳng thắn đến thế, liền giậm chân nói: “Cậu không thể như thế được, anh mình đã kết hôn rồi”.
“Mình đâu có ý định phá hoại hôn nhân của anh trai cậu, chỉ là âm thầm thích anh ấy thôi!”, Giang Phinh Đình nói.
“Kiểu của cậu mà gọi là âm thầm sao? Mình nhận ra, anh trai mình cũng nhận ra, chị dâu mình cũng nhận ra”.
Giang Phinh Đình vẫn cố tình giả vờ tỏ ra không hiểu: “Mình chì muốn vẽ một bức chân dung của anh ấy làm kì niệm, chẳng lẽ Tư Tồn nhỏ mọn thế sao?” Giang Phinh Đình đẩy Tịnh Nhiên ra rồi ngẩng cao đầu nhìn Mặc Trì lúc này đang vô cùng ngạc nhiên. “Anh Mặc Trì, em có chuyện cần nói với anh”, Giang Phinh Đình không kịp suy nghĩ đã vội vã nói.
Mặc Trì từ trước đã cảm nhận được, tình cảm cô gái này dành cho anh có gì đó không bình thường nên đã gắng hết sức tránh tiếp xúc. Lúc này, duy trì phong độ của một bậc huynh trưởng, anh điềm tĩnh cười nói: “Tiểu Giang, có chuyện gì ngày mai nói được không?”
“Không được, bây giờ em phải nói luôn”, Giang Phinh Đình nhanh tay đẩy Tịnh Nhiên ra ngoài rồi đóng sập cửa lại. Sau đó, cô dựa lưng vào cánh cửa, đứng cách Mặc Trì chỉ có một bước chân. Giang Phinh Đình trong một phút nông nổi đã xông vào phòng Mặc Trì, nhưng khi thật sự đối diện với anh rồi, nỗi ngại ngùng thiếu nữ đã làm tiêu tan hết dũng khí của tình cảm đầu đời hằng ấp ủ. Cô căng thẳng tới mức chân tay không biết nên đặt thế nào cho đúng, lồng ngực phập phồng thấp thỏm.
Mặc Trì cũng đâu có nhiều kinh nghiệm ứng xử với con gái, mối tình đầu của anh vừa hay là một cô gái thuần phác, trong sáng như Tư Tồn. Đốì mặt với những biểu hiện khác thường của Giang Phinh Đình, anh cũng chẳng biết nên làm thế nào cho phải. Anh định thần lại, lùi ra sau ba bước, giữ khoảng cách với Giang Phinh Đình rồi nhẹ nhàng nói: “Giang Phinh Đình, anh mệt rồi, em ra ngoài gọi Tư Tồn giúp anh được không? Anh không tiện gõ cửa phòng con gái các em”, Chỉ cần để cô ấy ra khỏi đây thì sự việc sẽ đơn giản hơn nhiều.
Đột nhiên, đôi mắt Giang Phinh Đình đỏ hoe rồi cô òa lên khóc.
Mặc Trì hốt hoảng hỏi: “Em sao thế này?”
Giang Phinh Đình bất ngờ sà vào lòng anh. Mặc Trì vội vã đỡ cô dậy và khuyên nhủ: “Em đừng như thế, muốn nói gì thì cứ nói. Nào, em hãy ra đây ngồi một lát, được không?” Anh vừa phải đỡ Giang Phinh Đình vừa phải chống nạng, chân tay luống cuống như chực ngã tới nơi.
Cô ngồi xuống ghế, vừa khóc vừa nói: “Anh Mặc Trì, em thích anh, anh biết mà đúng không?”
Không ngờ cô gái này lại thẳng thắn đến thế. Mặc Trì tựa vào bàn, đứng đối diện với cô, thần thái bình tĩnh, chân thành nói: “Em còn nhỏ, chưa biết thế nào là thích một người đâu”.
“Em lớn hơn cả Tịnh Nhiên và Tư Tồn, sao em lại không hiểu chứ?”, Giang Phinh Đình ngân ngấn nước mắt nói.
“Tư Tồn hiểu vì cô ấy đã kết hôn, còn em thì khác”.
“Đúng là cô ấy đã kết hôn, nhưng là thứ hôn nhân bị ép buộc. Nếu như có cơ hội lựa chọn, anh sẽ chọn cô ấy hay em?” Đằng nào cũng đã nói ra rồi, chẳng cần phải e dè hay giâ\'u giếm gì nữa.
“Đương nhiên anh sẽ chọn Tư Tồn”. Mặc Trì thật thấy đau đầu hết sức, chẳng hiểu con bé Tịnh Nhiên đã kể gì với bạn học của mình nữa?
“Tại sao chứ? Em và anh rõ ràng môn đăng hộ đôi hơn mà”.
Mặc Trì không thể kiềm chế được nữa, liền nổi giận: “Không có tại sao tại chăng gì cả, chỉ đơn giản là anh yêu cô ấy, thế thôi”.
“Nhưng em yêu anh!”, Giang Phinh Đình ương bướng nói.
Mặc Trì thực sự nổi giận, anh cao giọng hơn thường lệ: “Em yêu cái gì ở anh? Em hiểu anh được mấy phần? Chỉ xét riêng về ngoại hình thôi, anh đã là một kẻ tàn tật, có gì đáng để em yêu nào”.
“Không cho phép anh nói về bản thân mình như thế!”, Giang Phinh Đình bất ngờ đưa tay bịt miệng Mặc Trì khiến anh phải lùi lại phía sau.
Nước mắt lại chảy ròng ròng trên gò má, cô tiếp tục nói: “Em không quan tâm đến chuyện anh tàn tật hay không. Em thích tính cách vừa anh dũng bất khuất, vừa dịu dàng tình cảm của anh. Em đã để ý lâu lắm rồi, mỗi bữa ăn anh đều chăm chút gắp thức ăn cho Tư Tồn”.
Đúng là một tình huống dở khóc dở cười, Mặc Trì kiên nhẫn nói: “Tư Tồn là vợ anh, không lí gì anh lại không chăm chút cho cô ấy cả. Sau này em kết hôn rồi, chồng của em cũng sẽ đối xử với em như thế. Còn nữa, thế nào là anh dũng bất khuất? Trên đời này, chuyện về các anh hùng em kiếm đâu chẳng được?”
“Sau này em không kết hôn nữa, sẽ mãi mãi yêu thầm anh”, Giang Phinh Đình lớn tiếng nói.
Mặc Trì thấy cô gái này còn cứng đầu cứng cổ hơn cả Tư Tồn, chỉ khác là, Tư Tồn thì ngang ngạnh đáng yêu, còn cô ta ương bướng đến đáng sợ.
“Giang Phinh Đình, đừng có ngốc nghếch như vậy được không...” Nói về một vấn đề như thế này xem chừng quá sức với một thanh niên mới ngoài hai mươi như Mặc Trì. Chẳng biết nói tiếp thế nào nữa, anh liền quyết định “hạ lệnh” đuổi khách: “Em về phòng nghỉ ngơi đi, được không?”
Giang Phinh Đình vẫn ngồi bất động tại chỗ, anh đành tự mình đi về phía cửa phòng...
Tịnh Nhiên, Tư Tồn và Từ Lan - ba người đứng xếp thành một hàng trước cửa giống như những binh sĩ đang canh gác, khuôn mặt ai nấy mang một nét biểu cảm khác nhau, Tịnh Nhiên lo lắng, Từ Lan ngại ngùng, còn đôi mắt Tư Tồn đã đỏ hoe, ngân ngấn nước.
Thật quá đau đầu, Mặc Trì nói: “Tịnh Nhiên, đưa bạn của em về phòng nghỉ ngơi đi”.
Giang Phinh Đình không đợi Tịnh Nhiên bước vào đã khóc òa, hai tay ôm mặt rồi chạy về phòng mình.
Mặc Trì nắm tay Tư Tồn nói: “Chúng mình cũng vào phòng đi em”.
Trong lòng đang vô cùng tức giận, Tư Tồn gạt anh ra, thả mình xuống giường và nằm xây lưng về phía anh.
Mặc Trì đóng cửa lại, ngồi xuống bên Tư Tồn, dịu giọng dỗ dành cô: “Em lại nổi giận rồi à?”
Tư Tồn đột ngột quay người lại, đối diện với Mặc Trì và hét lên: “Người ta đến tận phòng ngủ để cướp chồng của em, em có thể không tức giận được sao?”
Mặc Trì gật đầu nói: “Đúng là nên tức giận, vậy thì anh sẽ là người tức giận mới phải, rõ ràng biết cô ta có ý đồ xấu, em còn cùng Từ Lan đi vẽ tranh”.
“Các người chẳng phải đồng mifu với nhau còn gì!” Nộ khí của Tư Tồn bốc lên ngùn ngụt, cô hét lớn: “Anh cố ý để Từ Lan kéo em đi vẽ tranh, sau đó cho Giang Phinh Đình vào phòng để cô ta có cơ hội tỏ tình với anh”.
“Anh họa điên làm như thế!”, Mặc Trì nói: “Cũng không biết ai ngốc ơi là ngốc, đang yên đang lành không dưng đòi làm người mẫu cho Giang Phinh Đình. Cô ta đâu có thèm để ý đến em, chính Từ Lan đã cứu nguy cho em còn gì!”
“Em cần cô ta cứu nguy sao? Anh là chồng em, sao không cứu nguy cho em? Rõ ràng là anh cố ý để Từ Lan kéo em đi, tiện cho anh và Giang Phinh Đình bày tỏ tình cảm với nhau”, Tư Tồn nói với tốc độ tên bắn cứ như thể cô đã “ăn nhầm phải thuốc súng” vậy.
Mặc Trì đúng là ong hết cả đầu, ù hết cả tai: “Sao em cứ mắng người lung tung thế hả? Có phải em đứng ở ngoài đã nghe lén được điều gì không? Anh tỏ tình với cô ta lúc nào?”
“Chẳng phải đã nói trắng ra hết rồi sao?”, Tư Tồn lớn tiếng: “Cô ta nói thích anh, chứ không phải chỉ thông cảm với anh, cô ta còn đòi lấy anh nữa kìa!”
Vốn đã bị Giang Phinh Đình làm cho điên đầu, nay Tư Tồn lại không biết điều, Mặc trì bị làm cho phát tức cả lên, không kìm được mà bất giác cao giọng: “Sao em lại vu oan cho người ta như thế, cô ấy đòi lấy anh lúc nào?”
“Chẳng phải anh đang bênh người ta đó sao?” Hai mắt Tư Tồn đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.
Mặc Trì điên cuồng vò đầu: “Anh không có ý đó!”, Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc, ôm lấy Tư Tồn: “Em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa được không?”
Tư Tồn hai tay đấm loạn xạ vào người Mặc Trì, nước mắt tuôn rơi như mưa trên vai anh, cô hét lên: “Anh chính là có ý đó. Anh thích cô ta, không còn cần em nữa!”
“Anh không hề có ý đó mà”. Mặc Trì nắm chặt tay cô, nhưng cô lại dùng chân đạp vào bụng anh. Tư Tồn lúc này chẳng khác nào một con thú nhỏ đang phẫn nộ đến đánh mất cả lí trí, chẳng thèm bảo vệ vật báu của mình mà chỉ biết phát tiết vũ lực.
“Đừng nhiễu nữa!” Mặc Trì giữ chặt cô, hai người cùng lăn trên giường. Tư Tồn vẫn vùng vẫy và hét lên: “Anh bắt nạt em! Anh là người xấu! Em đã gây phiền nhiễu gì nào, chính anh mới là người gây sự trước”.
Hai tay Tư Tồn bị ép chặt không thể động đậy được, thế nên cô bực tức gồng mình và hét ầm cả lên, không có chút lí lẽ nào cả.
“Được rồi, chúng mình đừng gây chuyện nữa, hãy cùng nhau buông tay, được không?”
“Được”.
Mặc Trì buông tay Tư Tồn ra, nhưng đột nhiên cô nói: “Anh không cần em nữa, vậy em đi đây!”, nói rồi đứng dậy chạy vụt ra ngoài.
“Tư Tồn, em quay lại cho anh!” Mặc Trì với lấy cây nạng rồi đuổi theo, nhưng ra đến hành lang thì đã không thấy bóng