Tịnh Nhiên, Từ Lan liền vội vàng chạy ra ngoài, chỉ còn lại Giang Phinh Đình vẫn đứng ở hành lang ngẩng đầu nhìn Mặc Trì: “Có phải vì em không?”
Mặc Trì tuy giận dữ cũng chỉ biết hắt ra một tiếng thở dài, chống nạng lếch thếch đi xuống tầng. Ra đến ngoài thì người đã mất tăm mất dạng. Trước mặt anh là hai hướng Nam, Bắc với hai con đường, một lớn một nhỏ. Anh cứ đi theo con đường lớn thì hơn.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Tịnh Nhiên và Từ Lan cùng gọi tên Tư Tồn. Con đường lớn nhìn mãi chẳng biết đâu là tận cùng, Tư Tồn chắc chắn sẽ không chạy theo hướng này. Mặc Trì liền quay người chuyển sang con đường nhỏ. Đây là một ngõ hoa nổi tiếng với những bức tường đầy dây leo, hương hoa dễ chịu, nhưng con đường lại uốn lượn quanh co. Mặc Trì đi như “chạy”, trong lòng không ngừng lo lắng. Tư Tồn vốn sợ bóng tối lại không thuộc đường, ra khỏi ngõ hoa này không bao xa là Trung tâm Thương mại của thành phố với nhiều khu vực phức tạp, đêm hôm khuya khoắt thế này, ngộ nhỡ cô ấy lạc đường rồi gặp nguy hiểm thì phải tính sao?
Mặc Trì đã ra khỏi ngõ hoa, trước mặt anh trải ra mấy ngã rẽ, không biết Tư Tồn sẽ đi theo hướng nào đây? Anh lớn tiếng gọi tên cô, nhưng đáp lại lời anh chỉ là bóng đêm tĩnh lặng như tờ, bầu trời sâu thẳm và ánh trăng bị mây đen che khuất, tuyệt không thấy bóng dáng cô đâu cả.
“Anh!”, Tịnh Nhiên chạy tới bên anh: “Đã tìm thấy chị dâu chưa?”
“Chúng ta hãy tiếp tục chia nhau ra tìm đi”, Mặc Trì lắc đầu nói.
Tịnh Nhiên chạy về bên trái, Từ Lan chạy sang bên phải còn Mặc Trì đi thẳng về phía trước, xuyên qua những con phô", vào tận từng con ngõ nhỏ. Trận mưa lớn hồi chiều làm con đường trơn tuột, khiến Mặc Trì loạng choạng suýt ngã. Cùng lúc đó, dường như có một tiếng kêu khe khẽ, rất giống với giọng của Tư Tồn đập vào tai anh.
Anh đang ở trong một con ngõ nhỏ với nhiều cửa hàng san sát nhau, không lẽ nào vì quá hốt hoảng nên đã nghe nhầm? Mặc Trì lớn tiếng gọi: “Tư Tồn, anh biết em ở đây, mau ra ngay cho anh!” Mặc Trì vừa lo lắng vừa bực bội, cô giận dỗi, đánh anh mắng anh, anh đều chịu cả rồi, sao còn bỏ đi chứ? Cô có biết anh lo lắng cho cô đến nhường nào không?
“Tư Tồn! Ra đây ngay cho anh!” Mặc Trì bực bội quát lên nhưng vẫn chẳng thấy chút động tĩnh nào. Anh đèn hiu hắt chiếu lên mặt đường ướt nhợt, ánh lên luồng sáng yếu ớt. Đột nhiên, một ý tưỡng nảy ra trong đầu Mặc Trì, nếu cô đã không chịu ra thì anh chỉ còn cách dùng đến khổ nhục kế mà thôi.
Mặc Trì bước một bước dài lên phía trước, cố ý làm cho cây nạng trượt đi, chân phải trụ không vững nên đã sắp ngã tới nơi. Anh chống đầu gối xuống đất, cơn đau kịch liệt liền ập tới khiến mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở trở nên dồn dập, anh còn cố ý phát ra tiếng kêu rên rỉ nhưng vẫn không quên đưa mắt nhìn ra xung quanh. Cuối cùng, anh ngã khụy xuống đường.
“Mặc Trì! Anh làm sao thế này?”, Tư Tồn như thể vừa từ dưới đất chui lên, chạy tới bên Mặc Trì.
Mặc Trì đã đau tới mức hai mắt mờ đi, hơi thở như bị chẹn lại nhưng nỗi âu lo cuối cùng cũng tan biến, anh nắm chặt tay Tư Tồn vì sợ cô lại chạy mất.
Tư Tồn quỳ trên vũng nước lạnh, cố gắng dìu Mặc Trì đứng dậy, anh lấy hết sức nói một câu: “Em còn muốn chạy nữa hay không?”
“Em sẽ không chạy nữa! Để em kiểm tra chân của anh nhé!”, Tư Tồn hốt hoảng nói.
Mặc Trì không chịu buông tay: “Chân anh không sao cả, em ngoan một chút cho anh được nhờ!” Cái chân duy nhất đã không tài nào động đậy được nữa, anh chỉ còn cách ngồi tệt xuống đường, duỗi thẳng chân ra đất. Tư Tồn lúc này mới nhớ ra, anh bị viêm khớp nặng nên tuyệt đôì không được để chân nhiễm lạnh. Cô hoảng loạn ngồi theo xuống đất, kéo chân anh đặt lên chân mình: “Để chân anh lên chân em đi, chỗ này ấm lắm”.
Mặc Trì không động đậy gì, đột nhiên anh dang tay ôm chặt cô vào lòng.
Tư Tồn cũng ôm lấy anh và khóc: “Em sai rồi, là em hại anh bị ngã”.
Mặc Trì nghiến răng chịu đau nói: “Anh cố ý ngã đây, nếu không làm sao em chịu ra ngoài chứ?”
“Hả?”, Cơn tức giận lại trào lên trong Tư Tồn: “Mặc Trì, đồ lừa đảo! Anh lại lừa em rồi!”
“Anh biết em chỉ ở quanh đây thôi, ai bảo em không chịu ra”.
“Sao anh biết em đang ở đây?”
“Đấy gọi là thần giao cách cảm”. Mặc Trì lại ôm lấy cô, thân hình nhỏ bé ấm áp này thật khiến anh yên lòng.
Tư Tồn bĩu môi, đến điều này anh cũng cảm nhận được sao?
Cơn đau đã dịu đi phần nào, Mặc Trì liền nói: “Em dìu anh dậy đi, Tịnh Nhiên sắp tìm được tới đây rồi”.
Tư Tồn dìu Mặc Trì đứng dậy và giúp anh nhặt cây nạng lên: “Tịnh Nhiên cũng đi tìm em sao?”
“Một người lớn sờ sờ như thế chạy mất, mọi người có thể không đi tìm được sao?”, Mặc Trì vẫn thây hơi tức trong lòng: “Chúng ta mau về nhà thôi, em không được kể với ai chuyện anh bị ngã đấy”.
Tư Tồn ngoan ngoãn như một đứa trẻ phạm lỗi, chầm chậm dìu Mặc Trì trở về nhà. Vợ chồng Thị trưởng Mặc cũng bị kinh động, họ đều đang ngồi chờ đợi tin tức trong phòng khách. Mặc Trì làm ra vẻ bình thường nói: “Chúng con ra ngoài đi dạo một lúc”.
“Đi dạo có cần kinh thiên động địa như thế không?”, Trần Ái Hoa biết rõ sự thể câu chuyện nên cố tình nói xoáy một câu.
“Về sau chúng con sẽ âm thầm đi dạo, bảo đảm không làm phiền các vị lãnh đạo nghỉ ngơi”, Mặc Trì cười hì hì nói.
Với đứa con ngày càng tinh ranh của mình, Trần Ái Hoa vừa có chút bất lực vừa có chút vui mừng. Con trai bà trở nên yêu đời như ngày hôm nay, công lao lớn nhất thuộc về Tư Tồn. Nếu đã vậy thì chuyện giữa vợ chồng bọn trẻ, bà cũng không hỏi nhiều nữa.
Mặc Trì và Tư Tồn trở về phòng tắm rửa. Quả nhiên, dù đã tắm nước nóng rồi nhưng chân vẫn không khỏi bị nhiễm lạnh và đau nhức. Tư Tồn đau lòng nói: “Tất cả là tại em không tốt.”
Mặc Trì vòng tay ôm chặt lấy cô, khuôn mặt hớn hỡ nói: “Anh đã tìm thấy vợ rồi thì vết thương nhỏ này có đáng kể gì? Sau này nếu không xót chồng bị ngã thì em cứ tiếp tục bỏ chạy đi”.
“Lúc đầu em không có ý muốn chạy nhưng đợi mãi chẳng thấy anh đuổi theo, chỉ thấy bọn Tịnh Nhiên chạy ra nên em mới chạy đi đấy chứ”, Tư Tồn nói.
“Em còn không biết chồng em xuống cầu thang chậm thế nào sao?”, Mặc Trì giả vờ giận dữ nói.
“Em bực quá nên quên mất”, Tư Tồn líu ríu nói.
“Cô gái ngốc như thế này thì ngoài anh ra, không hiểu còn ai muốn lấy em nữa đây?”, Mặc Trì vờ nhăn mặt nhưng trong lòng lại rất vui vẻ. Đầu óc Tư Tồn đơn giản, chẳng hề có toan tính gì, cũng không dám to gan làm liều, anh với cô dù đôi lúc đấu khẩu với nhau thì cũng chỉ là thêm một chút gia vị cho cuộc sống vợ chồng. Sự ngọt ngào sau mỗi lần cãi cọ càng khiến tình cảm của họ ngày một khăng khít hơn mà thôi.
Tư Tồn dụi đầu vào lòng Mặc Trì, vuốt ve thắt lưng anh: “Chỉ cần anh không ghét bỏ em là được rồi”.
Mặc Trì thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vợ anh vẫn là tuyệt nhất, sau này em không được ghen tuông tùy tiện nữa, nghe chưa?”
Tư Tồn lúc này đã kiềm chế được cảm xúc: “Cô ta để ý tới chồng em, em có thể không ghen được sao? Ai dà, em hỏi anh”, Tư Tồn nghiêm mặt nói: “Nếu như chúng mình chưa kết hôn thì anh sẽ thích em hay cô ta?”
Thật đúng là đau đầu biết bao, cô bé này điều hay mãi không tiếp thu mà thói xấu lại học rất nhanh: “Dù có thêm hàng trăm lựa chọn, anh vẫn chỉ thích một mình em”.
“Tại sao?”, Tư Tồn tròn to mắt hỏi.
“Em lấy đâu ra lắm cái tại sao thế?”, Mặc Trì trả lời thẳng thắn: “Ngoài em ra thì anh tìm đâu được người vợ tốt như thế chứ?”
“Hờ, anh đang trêu em đúng không?”, Tư Tồn quay ngoắt mặt đi.
“Anh nào dám?”, Mặc Trì nghiêm mặt nói: “Tuy nhiên, anh có một yêu cầu”.
“Yêu cầu gì?”
“Sau này, bất kể bực tức điều gì, em có thể nổi nóng, có thể đánh anh, mắng anh, cắn anh, làm gì cũng được, nhưng không bao giờ được phép bỏ nhà đi như vừa rồi nữa nhé”.
“Vì sao?"
“Bởi vì...”, Mặc Trì cố ý làm ra vẻ tội nghiệp: “Chân anh không khỏe, làm sao mà đuổi kịp được em”.
Tư Tồn cúi đầu, đưa tay chạm vào chỗ đầu gối bị thương của Mặc Trì và cảm thấy chỗ đó lạnh như đóng băng, rồi cô lại xoa lên phần chân trái còn lại của anh, nỗi thương cảm trào dâng trong lòng. “Anh yên tâm”, cô nói: “Anh không cần đuổi theo em nữa vì từ nay em sẽ không bao giờ rời xa anh cả”.
Vào bữa sáng ngày hôm sau, Tịnh Nhiên thông báo với mọi người Giang Phinh Đình sẽ đón chuyến xe sớm trở về Bắc Kinh. Trần Ái Hoa nói với vẻ khách khí: “Sao cháu về sớm thế? Không phải ban đầu đã dự định tuần sau khai giảng mới về sao?”
Giang Phinh Đình mặt mũi phờ phạc, dường như đã mất ngủ cả đêm: “Thưa cô, cháu có việc gấp phải về trước. Cảm ơn cô đã tiếp đãi cháu trong những ngày qua”.
“Thế cũng được, sau này có thời gian lại tới chơi”. Công việc vô cùng bận rộn nên Trần Ái Hoa cũng không để tâm đến chuyện đã xảy ra thêm nữa. Bữa sáng xong xuôi, bà cùng Thị trưởng Mặc vội vã đi làm ngay.
Lúc Mặc Trì thay giày và chuẩn bị đi làm thì Giang Phinh Đình đưa cho một anh bức họa: “Mặc Trì, đây là bức họa em đã thức cả đêm qua để vẽ, tặng anh đấy”.
Mặc Trì đón lấy bức tranh và mở ra xem. Giang Phinh Đình vẽ rất đẹp, tuy chỉ là vẽ lại theo trí nhớ nhưng đã làm toát lên cả hình hài lẫn thần thái của nhân vật trong tranh. Mặc Trì nhìn một lúc rồi trả lại bức tranh cho cô: “Anh không thể nhận được”.
Đột nhiên giữa chừng Tư Tồn xông ra giành lấy bức tranh và hết lời khen ngợi: “Đẹp thật đấy. Giang Phinh Đình, sau này em chắc chắn sẽ trở thành một họa sĩ lớn”.
Giang Phinh Đình mỉm cười: “Chị Tư Tồn, nếu chị thích em tặng lại cho chị đấy. Em không còn muốn trở thành họa sĩ nữa, đây có lẽ là bức tranh cuối cùng mà em vẽ”.
Tư Tồn không khách khí nhận luôn bức tranh, rồi hỏi lại với vẻ mặt khó hiểu: “Em có thiên phú như thế, tại sao lại quyết định không vẽ nữa?”
Giang Phinh Đình nhìn xuông chân phải cứng đờ của Mặc Trì, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Một lúc sau, cô mới nói lí nhí: “Em muốn trở thành một bác sĩ giỏi giống như mọi người trong gia đình”.
Một tuần sau, kì học mới lại bắt đầu. Tịnh Nhiên và Từ Lan quay lại Bắc Kinh, công việc của vợ chồng Thị trưởng Mặc mỗi lúc một bận rộn, họ thường xuyên phải đi công tác tới Bắc Kinh và các tỉnh thành khác trong nhà chỉ còn lại mỗi Tư Tồn và Mặc Trì.
Ngày đầu tiên khi Tư Tồn trở lại trường học, giáo viên chủ nhiệm lớp đã đến tìm cô để thông báo thành tích học tập của cô cao nhất toàn Khoa. Chỉ có điều do đang dính lỗi phạt nên cô không được nhận học bổng. Thầy chủ nhiệm còn cổ vũ cô hãy nỗ lực hơn nữa, chăm chỉ học tập để học kì này được “xóa án”, năm sau sẽ có cơ hội được nhận học bổng.
Hiển nhiên, sau đó cô trở thành nhân vật nổi tiếng của Đại học Phương Bắc. Tuy không được nhận học bổng, không lọt vào danh sách sinh viên tiên tiến, cũng không được đại diện cho sinh viên cũ phát biểu trong Lễ khai giảng, nhưng cô lại trở thành thần tượng của những sinh viên mới Khóa 1978.
Cuối năm 1977, Tư Tồn tham gia kì thi đại học đầu tiên của cả nước sau Cách mạng văn hóa, cho tới mùa xuân năm 1978 cô nhập học. Đến tháng Bảy năm 1978, Bộ giáo dục lại tổ chức kì