thi đại học vào mùa thu, sinh viên mới nhập học vào tháng Chín năm đó. Lúc này Tư Tồn đã trở thành sinh viên năm thứ hai.
Sinh viên mới chủ yếu là những người mới tốt nghiệp cấp ba, rất trẻ trung sôi nổi, tuy chỉ học sau Tư Tồn một khóa nhưng họ nhiệt tình cởi mở, hăng say học hành hơn hẳn Khóa 1977. Nghe nói Khóa 1977 có Chung Tư Tồn là sinh viên nhỏ tuổi nhất, xinh đẹp nhất, thành tích học tập cũng tốt nhất nên họ chọn thủ khoa Khóa 1978 Khoa Trung văn là Lưu Sâm đến mời Tư Tồn tham gia bữa tiệc đón sinh viên mới để cô có thể chia sẻ kinh nghiệm, truyền đạt bí quyết.
Tư Tồn vội vã từ chối: “Chị làm gì có bí quyết gì chứ!”.
Lưu Sâm đeo kính cận, nom vẻ rất thông minh, giỏi giang. “Những sinh viên giỏi đều có bí quyết, chị không cùng khóa với bọn em thì có gì mà phải giấu?”
“Thật sự là không có bí quyết gì mà, trước khi thi cuối kì, chị còn bỏ lỡ một tuần không ôn tập được gì!”, Tư Tồn đỏ mặt nói.
“Sư tỉ, sao chị lại bỏ lỡ một tuần vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?”, một cô gái béo tròn nhao vào hỏi. Phản ứng nhanh nhạy như cô bé này, học Khoa Truyền thông thì có lẽ sẽ hợp hơn.
“Cái đó à, nhà chị có việc”, Tư Tồn giấu nhẹm chuyện mình bị đình chỉ học một tuần.
“Sư tỉ, em biết rồi nhé, chị tham gia vũ hội nên bị nhà trường phạt, còn bị bắt vào đồn cảnh sát nữa”, một nam sinh to lớn cười nói.
Tư Tồn toát mồ hôi hột. Sao tự dưng lại biến thành đại hội phê phán cô thế này? “Sao em biết cả chuyện đó?”
“Chuyện của các chị đã lên hẳn nhật báo thành phố X, ở dưới còn có bình luận của biên tập viên nữa cơ”.
“Có chuyện đấy sao?”, Tư Tồn hận một nỗi không thể tìm được lỗ nẻ nào để chui xuống. Mới nửa năm trôi qua, cô đã lên báo hai lần. Lần đầu tiên là chuyện cô bị ngất trong ngày thi đại học, bị họ viết thành kì thi vô cùng khốc liệt khiến thí sinh không đủ sức chống chọi, cô trở thành điển hình của những thí sinh cá biệt có tô" chất tâm lí yếu kém. Lần thứ hai là việc cô tham gia vũ hội, nhưng mới nhảy được năm phút đã bị lên báo rồi.
Không ngờ chuyện ấy khiến đám sinh viên mới sôi nổi hẳn lên, họ nhao nhao đòi Tư Tồn dạy khiêu vũ. Tư Tồn sợ toát mồ hôi, nếu còn nhảy nữa thì chẳng phải cô sẽ phải chịu oan ức hay sao? “Nói cho các em biết, Khoa Địa chất có một người tên là Giang Thiên Nam khiêu vũ cực kì giỏi, các em nên tìm anh ấy mà học hỏi”.
Một người âm thầm lặng lẽ như Tư Tồn đạt thành tích cao nhất Khoa khiến phòng 302 cũng có chút thay đổi nhỏ. Chị cả Lưu Anh - người luôn luôn cần mẫn nhất phòng bắt đầu có ý xa lánh Tư Tồn. Mỗi sáng, chị không cùng mọi người đọc tiếng Anh nữa, mà một mình dậy sớm ôm sách đến giảng đường tự học.
Vu Tiểu Xuân nói với Tư Tồn: “Lưu Anh học ngày học đêm những mong đỗ đầu toàn Khoa, ai dè ba vị trí đầu tiên đều không có tên chị ta nên nhất định chị ta ghen tị với cậu đấy”.
“Chị Lưu Anh không phải là người như thế đâu”, Tư Tồn lạnh nhạt nỏi.
Tư Tồn vẫn đều đặn lên lớp đúng giờ, nỗ lực học tập, thời gian rảnh rỗi thì lên thư viện học bài. Bài vở năm thứ hai không còn bộn bề như năm thứ nhất nữa nên hội Kịch nói, hội Văn học, Truyền thông... đều đến tìm cô. Nghe nói khi tham gia những hội này sẽ phải dành hết thời gian cuối tuần nên cô không nghĩ ngợi nhiều mà từ chối mọi lời mời.
Cô giới thiệu Tô Hồng Mai tham gia hội Kịch nói, Vu Tiểu Xuân tham gia Ban truyền thông, Trương Kế Phương, Đổng Lệ Bình nhập hội Văn học. Lưu Anh tuy không chịu tham gia đoàn hội nào nhưng cũng đồng ý viết bài cho hội Văn học. Ai nấy đều bận rộn với việc của mình, chỉ riêng Tư Tồn cứ đến cuối tuần là lặn không sủi tăm, cô chỉ giải thích ngắn gọn một câu với các chị em trong phòng: “Mình về thăm nhà họ hàng”.
Tư Tồn bắt xe buýt ở trạm dừng ngoài cổng trường, chỉ qua ba trạm nữa là tới Cục Dân chính. Cuối tuần nào cô cũng đến cổng Cục Dân chính đợi Mặc Trì tan tầm, và rồi chẳng mấy chốc đã làm quen được với bác bảo vệ La, không những được thưởng thức trà thơm của bác mà còn được cùng bác đánh cờ. Bác La đánh cờ chẳng có chiến thuật gì khiến Tư Tồn vô cùng thích thú.
Khi bị Tư Tồn chiếu tướng, bác La cười ha hả: “Cô bé này chơi cờ ngày càng khá đấy”.
“Ván này là cháu gặp may, bác cháu mình lại chơi một ván nữa đi”, Tư Tồn cười nói.
“Cô bé biết nói chuyện đấy nhỉ”. Bác La được Tư Tồn nịnh vài câu liền cười tít mắt, sau rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền nói với cô: “Chiều nay có bưu kiện gửi đến cho Tiểu Mặc, để bác đi lấy cho cháu nếu không lát nữa lại quên mất”.
Bác La lấy ra từ góc tường một bưu kiện to như chiếc túi dứa, được bọc kĩ lưỡng, cẩn thận. Trên vỏ ngoài có viết mấy dòng chữ tròn trịa: Bắc Kinh... Ớ Bắc Kinh, Tư Tồn chỉ quen biết Tịnh Nhiên, Từ Lan và Giang Phinh Đình. Trực giác phụ nữ mách bảo cho cô biết rằng, bưu kiện này chính là do Giang Phinh Đình gửi đến. Cơn ghen của Tư Tồn bấy lâu vẫn như than nóng ủ trong lò, giờ chỉ cần một ngọn gió thổi vào thì lập tức bùng lên thành ngọn lửa rừng rực. Hóa ra Giang Phinh Đình vẫn chưa nguôi ý đồ cướp chồng cô, lại còn viết thư, gửi đồ cho Mặc Trì nữa chứ!
Tư Tồn hận một nỗi không thể xé tan hộp bưu kiện thành nhiều mảnh ngay lúc này. Dù đã cố gắng kiềm chế nhưng lửa ghen đang cháy hừng hực khiến lồng ngực cô chẳng khác nào đang đánh trống trận. Cô hít thật sâu và tự nhủ, mình là sinh viên đại học, mình không thể làm như vậy được, hẵng đợi Mặc Trì ra rồi tính!
Song từ lúc ấy, Tư Tồn chẳng còn tâm trí đâu mà chơi cờ, cô bị bác La chiếu tướng ba ván liên tiếp, cuối cùng cũng chờ được đến lúc chuông reo. Tư Tồn vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng bảo vệ, xông ngay tới trước mặt Mặc Trì.
“Anh có bưu kiện này!”, Tư Tồn giận dỗi dúi bưu kiện vào tay Mặc Trì. Mặc Trì nhìn qua địa chỉ là hiểu. Thôi xong rồi, cô nhóc này lại chuẩn bị nổi cơn tam bành rồi đây.
Trên đường về nhà, Tư Tồn bỏ Mặc Trì lại phía sau, hùng hổ đi trước. Đột nhiên, một tiếng phanh gấp chói tai từ phía sau lưng đập vào tai cô. Tư Tồn hoảng hốt giật mình quay người lại. Không lẽ Mặc Trì xảy ra chuyện rồi sao? Cô len vào giữa hai dòng xe xuôi ngược, chạy về phía sau, ôm lấy Mặc Trì đang đứng đợi xe ở lề đường, nhìn anh từ đầu tới chân: “Anh có sao không? Có ai va vào anh không?”
Mặc Trì ngẩn người ra không hiểu gì: “Anh đang đứng ở đây đợi qua đường, làm gì có ai chạm vào anh!”
Tư Tồn như người chợt tỉnh cơn mơ, nhận ra Mặc Trì vẫn an toàn, liền lí nhí nói: “Lúc nãy em nghe thấy có tiếng phanh gấp”.
Hóa ra cô tưởng anh bị đụng xe! Mặc Trì bĩu môi, đưa tay chỉ về phía đường bên kia. Một chiếc xe đạp đi ngược chiều và một chiếc ô tô sượt qua nhau, suýt nữa đã xảy ra tai nạn.
Tư Tồn thở phào nhẹ nhõm, rồi giậm chân hét lên: “Anh lừa em! Dọa em sợ hết hồn!”, giọng cô như sắp khóc đến nơi.
Mặc Trì dở khóc dở cười: “Em tự hù dọa mình thì có! Hơn nữa, chẳng phải em bỏ mặc anh ai đi đường nấy sao?”, Mặc Trì thừa cơ “giáo dục” cô một bài, để mặc chồng đi một mình ở đằng sau là đúng hay sai nào.
Tư Tồn giận dỗi lườm anh một cái: “Tự anh chuốc lấy thôi!” Tuy mồm mép vẫn ghê gớm nhưng cô lại níu lấy cánh tay anh rồi chầm chậm cùng anh qua đường.
Vừa về đến nhà, Tư Tồn đã bực bội ném gói bưu kiện lên mặt bàn và bắt đầu thẩm vấn: “Sao Giang Phinh Đình lại biết địa chỉ cơ quan anh?”
“Chẳng phải chính em đã nói với người ta anh làm việc ở Cục Dân chính còn gì”, Mặc Trì có thiện ý nhắc nhở cô.
Tư Tồn mắt đảo qua đảo lại, nhớ về cái lần mấy cô gái ngồi tán gẫu với nhau, đúng là cô từng nhắc đến chuyện công việc của Mặc Trì.
“Anh với cô ta còn liên lạc bằng cách nào khác không? Có thư từ qua lại gì không?”
“Tuyệt đối không có”, Mặc Trì bất lực nói.
“Em cũng đoán là không có. Anh đâu có thích cô ta”.
Đầu Mặc Trì như muốn nổ tung. Rõ ràng biết anh không thích cô ta thì Tư Tồn còn ghen tuông nỗi gì chứ? .
“Anh đoán xem, cô ta gửi cho anh cái gì?”, Tư Tồn hỏi.
“Làm sao mà anh biết được?”.
“Em bóc nhé?” Dẫu sao muôn bóc thư từ, bưu kiện của người khác cũng phải hỏi qua chủ nhân một tiếng.
Mặc Trì đưa kéo cho cô, Tư Tồn liền bóc bưu kiện ra và thấy bên trong là một bọc trung dược lớn. Giang Phinh Đình còn gửi kèm theo đó một bức thư. Cô viết, ông nội cô là bác sĩ lão làng từng tham gia chiến tranh bên Triều Tiên. Hồi ở chiến trường, ông đã từng kê những thứ thuốc này cho các chiến sĩ bị chấn thương xương. Chỗ thuốc này có thể trừ hàn, giảm đau chân, các chiến sĩ dùng xong đều có khả năng quay lại chiến trường xung trận.
Vừa bình tĩnh được một lúc thì Tư Tồn lại đọc đến đoạn Giang Phinh Đình thân mật viết: “Anh Mặc Trì, thế là ngọn lửa ghen tuông trong cô lại bùng cháy: “Xưng hô thân mật gớm, anh xem người ta quan tâm đến anh sát sao thế cơ mà, công dụng, liều dùng của từng loại thuốc đều được ghi tỉ mỉ hết trong thư này”.
Thôi chết rồi, đúng là càng lúc càng đau đầu hơn, khen mát mẻ vài câu thế này chẳng phải là điềm dự báo núi lửa sắp phun trào hay sao.
“Bệnh ở chân anh phải làm phẫu thuật mới mong khỏi hoàn toàn, uống trung dược không thể trị được tận gốc”, Mặc Trì cố ý lảng sang vân đề khác “nhẹ nhõm” hơn.
Tư Tồn lập tức quên đi chuyện đống thuốc, quan tâm hỏi: “Thế sao anh không làm phẫu thuật?”
“Nói thì dễ, nhưng đây là vết thương đã quá lâu rồi, làm phẫu thuật cũng chưa chắc trị được tận gốc. Thà cứ để như hiện tại còn hơn”, Mặc Trì nói.
Trái tim Tư Tồn thấy nhói đau. Mặc Trì lúc nào cũng phải ôm lấy cơn đau mà sống, còn cô lại chẳng thể giúp được gì cho anh. Mới nghĩ tới đó thôi, đôi mắt cô đã đỏ hoe: “Giá như em có thể gánh lấy nỗi đau đớn này thay anh”.
Hóa ra, cái mà anh gọi là “nhẹ nhõm” lại nặng tựa ngàn cân với Tư Tồn. Anh dịu giọng an ủi cô: “Thật ra anh cũng không đau...”
“Chân anh sưng vù lên như thế này, không đau mới lạ đấy!”
Vài ngày sau đó, Mặc Trì lại phải tới bệnh viện để hút nước ở chân. Tối đến, khi ngủ cùng anh, Tư Tồn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo, cứng ngắc nơi đầu gối anh. Mỗi cuối tuần về nhà, cô đều giúp anh xoa bóp cho tới khi chân đỏ ửng lên. Tuy nhiên, những nỗ lực của cô chỉ giúp anh đỡ đau trong chốc lát chứ không trị được tận gốc. Sáng hôm sau tình trạng lại trở về như cũ.
Mặc Trì vuốt nhẹ lên mũi Tư Tồn nói: “Có vợ xót anh, anh chẳng thấy đau ở đâu cả”.
“Anh không định uống chỗ thuốc này thật sao?”, Tư Tồn hỏi.
“Nhất định không uống”, Mặc Trì cười nói. Anh vốn không thích uống thuốc vì hàng ngày, ngoài thuốc điều trị chân ra, anh còn phải uống thuốc dưỡng phổi, thuốc tăng cường thể chất, thuốc giảm đau... Bây giờ, anh chẳng khác nào một cái bình chứa thuốc, cả Tư Tồn liền mang số thuốc đó vào nhà vệ sinh, Mặc Trì đi theo sau cô. Nhìn thấy cô toan đổ hết thuốc vào bồn cầu, anh kinh ngạc hỏi: “Em làm gì thế?”
“Đổ đi! Anh tiếc à?” Tư Tồn nhíu mày, tưởng chừng cô đang hóa thân thành “chính nghĩa”.
“Không phải thế! Nhưng em đừng đổ thuốc vào bồn cầu, cứ vứt đi là được rồi”. Mặc Trì quả tình thây dở khóc dở cười, mỗi lần cô ấy lên cơn ghen, thật sự là chuyện hoang đường thế nào cũng làm được.
“Xả cho sạch sẽ!”, Tư Tồn đổ thuốc xong, lại xé lá thư của Giang Phinh Đình thành hàng trăm mảnh vụn. Sau cùng cô giật van, tất cả đều trôi sạch theo dòng nước.