“Ba... mẹ!”, Mặc Trì ngay tức thì định thần lại, cố làm ra vẻ không có chuyện gì, ra hiệu cho Tư Tồn về phòng trước, còn mình thì tự đẩy xe lăn tới trước mặt ba mẹ: “Con đói rồi, tối nay nhà mình ăn gì thế?”
“Con mau quay lại đây”. Thị trưởng Mặc nói với Tư Tồn, lời nói tuy không nhiều, không có vẻ gì là nạt nộ nhưng tràn đầy uy nghiêm.
Tư Tồn đành quay lại đứng bên cạnh Mặc Trì, đầu cúi thấp xuống. Thấy không khí căng thẳng đến mức tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, Mặc Trì vội vàng lên tiếng: “Ba, hôm nay Tư Tồn không có tiết nên chúng con ra ngoại ô chơi một vòng”, nói rồi trong lòng còn tự đắc vì phản ứng nhanh nhạy của mình.
“Chắc không phải chỉ chiều nay mới không có tiết đấy chứ?”, Trần Ái Hoa lên tiếng.
Mặc Trì câm lặng, thầm hỏi, làm sao ba mẹ lại biết chuyện Tư Tồn bị đình chỉ học được nhỉ.
“Mẹ, rốt cuộc phía nhà trường nói thế nào?”, Mặc Trì luôn cho rằng lỗi của Tư Tồn chưa lớn đến mức bị đuổi học.
Trần Ái Hoa quyết không hé miệng nói thêm lấy nửa lời, Tư Tồn hoảng sợ, cuối cùng Thị trưởng Mặc cũng lên tiếng: “Nhà trường nói sẽ ghi lại một lỗi cảnh cáo trong học bạ, ngày mai Tư Tồn được quay lại trường, lên lớp bình thường”.
“Thật không ạ?”, Cả Mặc Trì và Tư Tồn cùng đồng thanh lên tiếng, hỏi mà như reo lên. Nỗi ngạc nhiên và niềm vui mừng cùng lúc vỡ òa.
Trần Ái Hoa thấy vậy giận dữ không chịu nổi, trẻ con thời nay thật không biết thế nào là xấu hổ, đúng là hết thuốc chữa.
“Hai đứa về phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm đi, mai còn đi học”, Thị trưởng Mặc nói. Mặc Trì và Tư Tồn thấy mình như thể vừa được ban lệnh ân xá. Riêng Trần Ái Hoa, bà vẫn chưa hết giận, nói: “Em đã bảo không được để nó đi học rồi, mới học có nửa năm đã làm loạn lên thế này, về sau liệu có an thân sống với Mặc Trì không?”
Thị trưởng Mặc nhìn đôi vợ chồng nhỏ đang líu ríu dìu nhau lên tầng, mĩm cười nói: “Anh vẫn chỉ có một câu nói như trước thôi, con cái tự có phúc phần của chúng, chúng ta không quản được. Hơn nữa, con trai em cũng đâu phải hạng xoàng, nhìn hai đứa xứng đôi vừa lứa đấy chứ”.
Tư Tồn cuối cùng cũng được quay trở lại trường học.
Kì thi cuối kì mỗi lúc một gần, trước đó cô đã bỏ lỡ rất nhiều tiết học nên bây giờ nỗi sợ thi trượt khiến cô cảm thấy vô cùng lo lắng, vậy là từ sáng đến tối đều mải mê vùi đầu vào sách vở. Trong bầu không khí học tập căng thẳng, Tư Tồn còn nhận ra một số điều đã khác với trước kia.
Mỗi lần, cô cùng các chị em trong phòng ngồi ở hàng ghế đầu trên giảng đường hoặc đi trong trường hay xếp hàng mua đồ thì luôn có người chỉ trỏ vào họ rồi bình phẩm những câu kiểu như: "giai cấp Tư sản tự do hóa”: “thành phần lạc hậu”. Vu Tiểu Xuân nghiến răng nghiến lợi kể lại, sau khi họ bị đưa tới đồn cảnh sát, nhà trưởng đã mở hội nghị thảo luận riêng về vấn đề của họ và phê bình không ngớt. May thay, thầy giáo Đường trong Khoa đã ra sức bảo vệ, còn đưa ra văn kiện có dâu đỏ của Trung ương, cuối cùng cũng giúp họ bảo lưu được kết quả học tập.
Các cô gái phòng 302, ngoại trừ Lưu Anh ra, thì tất cả đều bị lưu một lỗi phạt trong học bạ. Sau trận “sóng to gió lớn” này, xem ra cả phòng đều nổi tiếng khắp trường. Bởi không dễ dàng gì thi được vào trường, giờ lại thêm nỗi sợ bị liên lụy, Lưu Anh đã mấy lần lên Khoa yêu cầu giáo viên cho đổi phòng, nhưng giáo viên nói chị là người chín chắn nên nhất định phải ở lại phòng 302, làm gương cho những cô gái còn lại. Tuy không được đổi phòng nhưng từ sau vụ đó, Lưu Anh đã quyết định vạch rõ ranh giới với mọi người.
Ngược lại, Tô Hồng Mai lại coi Tư Tồn như tri kỉ, bởi sau vụ vũ hội, cả Vu Tiểu Xuân, Trương Kế Phương, Đổng Lệ Bình đều đổ hết trách nhiệm lên người cô, chỉ có Tư Tồn không mảy may trách móc lấy một lời. Một lần, Tô Hồng Mai lén lút nói với Tư Tồn: “Mình sớm đã nhận ra cậu không giống những người đó, bọn họ quá lề thói, chẳng mấy mà lạc hậu đâu”.
Tư Tồn ngơ ngác hỏi: “Mình là người như thế nào cơ?”
Tô Hồng Mai thay chiếc áo sơ mi đỏ, phôi với quần đen rồi cố soi toàn thân trong chiếc gương bé tí: “Chẳng phải chúng ta cùng một ruột hay sao, có tư tưởng tiên tiến, dám nghĩ dám làm”.
Nhìn Tô Hồng Mai đang ngoe nguẩy trước gương, Tư Tồn vội xua tay nói: “Sao chúng ta có thể cùng một ruột được chứ, cậu là người thành phố, mình là người nông thôn mà”.
Tô Hồng Mai đóng chiếc gương lại, đưa ánh mắt sắc sảo nhìn Tư Tồn: “Cậu đừng hòng lừa được mình. Ngay từ hôm đầu tiên nhập học, mình đã biết cậu không phải người dưới quê. Người dưới quê đi học lấy đâu ra xe đưa đón, họ cũng không thể to gan như cậu được. Tư Tồn, nói cho mình biết, rốt cuộc ba mẹ cậu làm gì?”
“Ba mẹ mình đều là nông dân, cậu không tin thì thôi”, Tư Tồn nói.
“Thế chuyện cậu có xe đưa đón là thế nào?”, Tô Hồng Mai vẫn còn lưu lại ấn tượng rất sâu đậm về việc Tư Tồn từng ngồi trong xe hơi.
“Mình đã nói rồi, đó là xe của người thân”. Nói rồi Tư Tồn không để tâm đến Tô Hồng Mai nữa mà tiếp tục vùi đầu vào đọc sách. Kì thi đuổi đến sau lừng rồi, cô không thể lãng phí dù chỉ là một phút, một giây.
Tô Hồng Mai ngồi xuống bên cạnh cô rồi nói: “Ba mình là Phó Thị trưởng thành phố S. Mình biết chỉ có cán bộ cấp thành phô" mới có xe riêng, mới được dùng xe đưa đón người nhà”. Tư Tồn liền nhớ lại suy đoán của Vu Tiểu Xuân, quả nhiên Tô Hồng Mai đúng là con của cán bộ cao cấp.
“Mình không biết, đó chỉ là người họ hàng xa của mình thôi”. Lời dặn dò của cô Xuân Hồng năm xưa vẫn còn như văng vẳng bên tai Tư Tồn. Cô ấy dặn rằng, khi ra ngoài nhất định phải khiêm tốn, không nên khoe khoang mình là con dâu Thị trưởng, tránh đem lại những phiền phức không cần thiết cho ông.
Tô Hồng Mai cũng không gặng hỏi thêm nữa, song lại rủ: “Tối nay lại có vũ hội, cậu đi cùng mình nhé? Cả phòng này mình chỉ rủ mỗi mình cậu thôi đấy”.
Tư Tồn xua tay: “Mình không đi đâu, mình còn phải đọc sách”.
Tô Hồng Mai nhìn cô khinh miệt: “Không phải cậu sợ đấy chứ? Nói cho cậu biết, Trung ương đã ra chỉ thị rồi, chúng ta cần phải giải phóng tư tưởng”.
“Ai nói là mình sợ nào? Mình không thể hiểu được tại sao tham gia vũ hội lại biến thành giai cấp Tư sản được”, Tư Tồn nhớ đến lỗi phạt của mình và cảm thấy không khỏi bất bình: “Nhưng, bây giờ mình phải học đã, thi cử đến nơi rồi”.
“Cậu đúng là con mọt sách, mình đi một mình vậy”. Tô Hồng Mai liền đứng dậy, vươn vai, thẳng lưng, mắt không nhìn nghiêng, bước đi như một vũ công ba lê. “Cậu ta thật sự nghĩ mình là vũ công sao?”, Tư Tồn cười thầm lẩm bẩm.
Dưới sự sắp xếp nhiệt tình của Lưu Xuân Hồng, Mặc Trì được vào làm việc ở Cục Dân chính. Trong chuyện này cũng có sự góp tay của Trần Ái Hoa, bà không muốn Mặc Trì tiếp tục lãng phí thời gian ở nhà, để rồi tiền đồ bị hủy hoại, chẳng những thế tinh thần còn ngày càng đí xuống. Việc Mặc Trì giúp Tư Tồn nói dối chẳng phải chính là minh chứng rõ ràng nhất hay sao. Vậy nên, tốt nhất là anh phải có một công việc.
Trong số những vị trí có thể lựa chọn, công việc phụ trách những vấn đề liên quan tới người tàn tật ở Cục Dân chính có lẽ là vô cùng thích hợp rồi. Bao nhiêu ánh mắt đều đang chòng chọc dõi theo xem con trai Thị trưởng Mặc sẽ ngồi vào vị trí nào. Trên thực tế, bà có thể thu xếp cho Mặc Trì vào một cơ quan khác tốt hơn, nhưng xét cho cùng, anh cũng chỉ là một đứa trẻ tàn tật, vào làm Cục Dân chính e là mới có thể bịt miệng đám người thích hóng hớt đưa chuyện kia.
Trước hôm đi làm một ngày, Mặc Trì đã viết một lá thư gửi cho Tư Tồn: “Cuối cùng, anh đã kết thúc những ngày tháng dài đằng đẵng nghỉ dưỡng tại nhà và bước vào vị trí công tác mới, từ nay làm một thanh niên có ích cho xã hội. Hi vọng sinh viên Tư Tồn có thể coi đồng chí Mặc Trì như một tấm gương tốt, chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến bộ. Chủ nhật hàng tuần em nhất định phải về, bởi trừ Chủ nhật ra, những ngày khác anh cũng không ở nhà”. Gắng viết thư bằng một giọng điệu thoải mái nhưng thật ra trong lòng Mặc Trì cảm thấy vô cùng chua chát. Làm việc ở Cục Dân chính, chuyên phụ trách công việc liên quan tới người tàn tật chẳng khác nào anh đang tự khắc hai chữ “tàn tật” lên người mình. Đam mê ấp ủ hồi còn nhỏ của Mặc Trì là được trở thành một nhà khoa học hoặc anh hùng chiến đâu, phi hành gia, nhà văn... Chưa bao giờ anh từng nghĩ mình sẽ thành một người tàn tật.
Cục Dân chính chỉ cách Đại học Phương Bắc có vài cây số nhưng cũng không vì thế mà họ được thường xuyên gặp gỡ. Với đầu óc linh hoạt, Mặc Trì liền nghĩ ra cách “hồng nhạn” truyền thư. Anh hẹn Tư Tồn, cứ cách hai ngày họ sẽ viết thư cho nhau một lần để chia sẻ những chuyện vui buồn trong cuộc sống.
“Tư Tồn, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nhưng anh được hưởng nghi thức đón tiếp chẳng khác nào Thủ trưởng cơ quan. Các đồng chí lãnh đạo của Cục Dân chính, Cục Vệ sinh, Cục Giáo dục đều chào đón anh ở nơi làm việc mới. Vị trí làm việc của anh là ở Ban phúc lợi. Trưởng ban đã ngoài năm mươi tuổi, tên Từ Khánh Đông, vừa gặp đã biết là một người tốt. Còn một người khác tên Trương Vệ Binh. Nhiều lúc họ nhiệt tình đến mức khiến anh thấy ngạt thở, cũng may văn phòng của Ban phúc lợi ở tầng một, nếu không ngày ngày họ đòi cõng anh lên văn phòng mất”.
“Mặc Trì, nhìn chữ mà như được gặp người vậy. Bọn em đang trong giai đoạn ôn tập để chuẩn bị thi cuối kì. Có quá nhiều bài em phải học thuộc lòng, giáo sư lại cực kì nghiêm khắc, đặc biệt là thầy giáo dạy môn Văn học Tiên Tần. Thầy ấy vờ bảo rằng sẽ khoanh trọng tâm ôn tập cho bọn em, nhưng anh biết không, kì thực trọng tâm ôn tập nằm từ trang mười đến trang ba trăm năm mươi lăm, trong đó mười trang đầu tiên là mục lục với lời nói đầu, còn sau trang ba trăm năm mươi ỉăm chỉ là thư mục sách tham khảo thôi”.
“Tư Tồn, anh không thích cô Lưu Xuân Hồng bắt Trương Vệ Binh phải để ý chăm sóc anh. Suốt ngày anh ấy rót nước, pha trà, đưa báo cho anh, ngay cả lúc anh đi vệ sinh cũng theo sau lưng. Đã xua ra chỗ khác mà anh ấy vẫn không chịu. Có một người đàn ông to lớn cứ chằm chặp bên cạnh thì anh có ra được không? Song, anh vẫn phải cảm ơn cô Lưu bởi vì cô ấy đã mang em đến bên anh. Chúng mình đều mang ơn cô ấy. Em hãy nỗ lực học tập và giữ gìn sức khỏe nhé”.
“Mặc Trì, nhìn chữ mà như được gặp người vậy. Tối nào cũng học bài tới hơn mười một giờ nhưng em vẫn thấy lo lắng lắm. Nhất là môn tiếng Anh, có bao nhiêu từ mới với bài khóa phải học thuộc lòng, thời gian khồng đủ thì em biết làm thế nào đây? Hồi đỗ đại học xong, em cứ tưởng từ giờ mình sẽ thoát được việc học thuộc lòng, ai ngờ giờ còn phải học thuộc nhiều thứ hơn. Bây giờ nghĩ lại, em thấy ở nhà viết thư pháp với anh là sướng nhất”.
“Tư Tồn à, với chữ viết của em người ta chỉ gọi là viết chữ thôi chứ chưa thể coi là thư pháp. Ban phúc lợi nơi anh làm việc chỉ có ba nhân viên, Trưởng ban Từ Khánh Đông phụ trách công việc chung nhưng cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Trương Vệ Binh lớn hơn anh vài tuổi, phụ trách việc đối ngoại, còn anh làm văn thư nhưng thật ra cũng chẳng phải làm gì cả. Thành phô" còn phải làm nhiều việc để chấn hưng lại nền kinh tế, nên tạm thời vẫn chưa để ý tới những người như anh. Tuy nhiên, anh hi vọng lãnh đạo có thể sớm đưa ra kế hoạch cụ thể để anh có việc mà làm”.