phòng, cô vân thấy Mặc Trì đang cặm cụi lật giở từng trang sách, thức ăn trên bàn chưa hề được đụng đến. Tư Tồn lặng lẽ mang thức ăn xuống bếp hâm nóng lại rồi bưng lên, nhẹ nhàng nói: “Anh còn chưa ăn cơm, ăn xong rồi đọc tiếp nhé!”
Mặc Trì không ngẩng đầu lên, chỉ “Ừ!” một tiếng, rồi đưa tay với lấy chiếc bánh bao đưa vào miệng ăn lấy lệ cho cô vui lòng. Tư Tồn thấy vậy liền giục: “Anh ăn thêm thức ăn đi chứ”. Mặc Trì chỉ trả lời qua quýt mà không hề động đũa. Tư Tồn thở dài, nhìn anh ăn hết chiếc bánh bao, lại lặng lẽ mang chỗ thức ăn hồ như còn nguyên ra ngoài.
Đến khi trời chạng vạng tối, Mặc Trì mới hệ thống xong các dạng toán. Lúc ngẩng đầu nhìn lên, một cơn choáng váng ập đến khiến anh xây xẩm cả mặt mày, thiếu chút nữa thì ngã xuống sàn. Tư Tồn thấy vậy liền hét to, sợ hãi hỏi: “Anh làm sao thế?”
Mặc Trì lấy ngón tay day hai huyệt thái dương trên trán, giọng khàn khàn: “Anh không sao. Em nghỉ đi, lát nữa anh sẽ dạy em môn Toán”. Nói xong, anh gắng gượng tự đẩy chiếc xe lăn về phòng.
Toàn thân đau ê ẩm khiến Mặc Trì không tài nào chịu nổi. Anh quên mất là mình không được làm một số việc. Những ngày tháng trong trại tạm giam trước kia đã để ỉại trên cơ thể anh biết bao di chứng. Trong sinh hoạt hàng ngày hiện giờ, anh không thể vận động mạnh, cũng không thể ngồi lâu, tốt nhất - theo lời bác sĩ - chỉ nên nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Một mình đóng chặt cửa phòng lại, lòng bùng lên chút giận dỗi vô cớ, Mặc Trì thô bạo đập mạnh tay vào phần hông cứng đờ thì cảm giác đau mỏi mới dịu đi một chút. Anh vịn hai tay vào xe lăn toan nhấc người lên, nhưng từ hông đến chân đau buốt khiến anh không tài nào đứng vững. Thật sự, anh chỉ muốn lên giường nằm nghỉ một lát nhưng lại không dám, nếu nằm rồi e rằng tối nay sẽ chẳng còn sức mà ngồi dậy nữa.
Đang không ngừng đấu tranh tư tưởng, bỗng tiếng gõ cửa “Cốc! Cốc! Cốc!” vang lên, Tư Tồn bước vào mang theo một khay đồ ăn trên tay. Cô gái này càng lúc càng không xem mình là người ngoài, Mặc Trì thầm nghĩ, hơn nữa không phải anh vẫn chưa đồng ý cho cô vào phòng sao? Mặc Trì có chút khó chịu nói: “Đã nói em không được tự ý vào phòng anh rồi mà?”
Tư Tồn tuy đôi chút ấm ức, song tự nhủ không được nóng nảy và chấp nhặt với người tính tình quái gở như anh, liền dịu dàng nói: “Bữa trưa anh đã ăn gì đâu. Em và cô giúp việc làm cho anh chút đồ đây. Anh ăn vào sẽ cảm thấy dễ chịu hơn đây”.
Bữa điểm tâm trên khay được làm rất khéo léo, có một bát cháo, một đĩa thịt sấy và một đĩa cải xanh xào. Nhìn đồ ăn liền cảm thây rất đói, Mặc Trì lập tức cầm bát cháo lên húp một hơi, rồi như sực nhớ ra, quay sang Tư Tồn hỏi: “Em đã ăn chưa?”
“Lát em xuống ăn cùng với cô giúp việc”, Tư Tồn gượng gạo đáp.
“Được! Vậy tám giờ lên thư phòng nhé”. Mặc Trì lại cắm cúi ăn cháo, không để ý đến Tư Tồn thêm nữa, nhưng bỗng chốc ở đâu một suy nghĩ lại đột khởi trong lòng, lẽ nào cô không thể cùng ăn với anh được sao?
Theo quy định của Nhà nước, thí sinh tham gia kì thi đại học phải báo danh cả hộ khẩu nơi cư trú. Hộ khẩu của Tư Tồn đã được chuyển đến nhà họ Mặc nên cô và Tịnh Nhiên cùng nhau báo danh tại một điểm. Ngày thi càng lúc càng đến gần, Tư Tồn mang tất cả sách vở của các môn ra đọc lại một lượt. Với sự hướng dẫn của Mặc Trì, môn Toán của Tư Tồn đã có ít nhiều tiến bộ, nhưng cũng không thể cải thiện quá nhiều chỉ trong một thời gian ngắn. Chiến lược ôn tập của Mặc Trì lập ra cho cô là: Môn Toán chỉ cần đủ điểm qua, còn những môn học khác phải cố gắng đạt điểm thật cao để bù lại.
Sau khi báo danh, các thí sinh phải trải qua một lần thi thử, qua được mới có thể tham dự kì thi đại học chính thức. Quả nhiên, điểm thi thử của Tịnh Nhiên rất cao, còn Tư Tồn khó khăn lắm mới qua được, điểm các môn xã hội của cô không tệ, nhưng môn Toán thì chỉ vừa đủ điểm. Mặc Trì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng vẫn nói: “Thật ngốc quá, đã học lâu như vậy mà điểm chỉ thấp thế này thôi sao?”
Bị Mặc Trì đả kích, mặt Tư Tồn tối sầm lại. Suốt thời gian qua, cô đã phải chịu không biết bao nhiêu áp lực. Cơn bực tức vốn dĩ chỉ như một đốm lửa nhỏ bỗng chốc như được gió thổi bùng thành một trận lửa lớn. Như một con nhím xù lông, trong lòng vô cùng không phục bởi cô nghĩ điểm số không thể mang lại cho con người ta sĩ diện, liền mở lớn hai mắt nhìn Mặc Trì đang nói thao thao: “Trong số những thí sinh vừa đủ điểm qua trong kì thi thử lần này, số người được tuyển chọn chính thức là rất ít ỏi. Với điểm số thế này, làm sao có thể được chọn cơ chứ. Thế nên, em cần phải nỗ lực hơn nữa”.
Tịnh Nhiên thấy vậy liền thay Tư Tồn biện bạch: “Anh, anh đừng dọa chị vậy chứ, chẳng phải chị đã tiến bộ rất nhiều rồi sao. Mới học đến lớp mười mà thi được như vậy quả thực khá lắm rồi. Còn một tháng nữa mới đến kì thi chính thức, nhất định chị sẽ qua thôi”.
Trần Ái Hoa lúc mang đồ ăn đêm lên thư phòng cho các con, nghe được câu chuyện liền nói chen vào: “Thi được đến trình độ nào thì biết trình độ đó, vốn dĩ Tư Tồn cũng chỉ thi để thử sức thôi, không phải sao?”. Trong thâm tâm, Trần Ái Hoa cảm thấy Tư Tồn là một cô bé vô cùng hiểu biết lại thông minh. Khi trước bà đã từng nhờ đồng chí Lưu Xuân Hồng tìm cho một cô gái có học, giờ thật sự không biết có phải là thất sách không nữa. Nếu Tư Tồn chưa từng đi học thì Mặc Trì sao có thể nghĩ đến chuyện cho cô tham dự kì thi đại học. Nếu Tư Tồn lại thi đỗ nữa thì Mặc Trì phải tính sao đây? Mấy ngày nay, đứa con trai của bà gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu thâm quầng, bà nhìn mà lòng nhói đau. Nhưng nếu không để Tư Tồn đi thi, Mặc Trì nhất định sẽ lại làm náo loạn cả lên. Bà thật không có cách nào khuyên giải được đứa trẻ bướng bỉnh này. Ông Mặc chỉ đành nhẹ nhàng an ủi: “Con cháu tự có phúc phần riêng của mình, bà không cần phải lo lắng quá nhiều”, nhưng nói thì nói vậy, làm sao bà có thể không lo lắng được đây?
Mặc Trì lúc thì khích tướng, khi lại quan tâm ân cần khiến Tư Tồn không khỏi hoang mang. Các dạng toán anh đã tổng hợp được cô chép lại cẩn thận và xem đi xem lại thường xuyên. Nhìn cách học Toán giống học Văn của Tư Tồn, Mặc Trì chẳng biết phải làm sao, vừa cười một cách đau khổ vừa khẽ thở dài. Chỉ mong cô có thể nhớ kĩ các dạng bài, khi đi thi từ một suy ra ba thì may ra mới qua được. Nhưng trong một lần kiểm tra thử, Tư Tồn lại phạm lỗi trong môn Ngữ văn sở trường của mình do hiểu sai đề. Vậy là cô mất luôn năm điểm. Mặc Trì tức giận đến nỗi quăng cả bút xuống mặt bàn mắng: “Vốn dĩ đề thi không khó, chỉ vì sơ ý mà làm mất điểm. Lần này, có phải là em không muốn thi đỗ nữa đúng không?”
Từ khi bắt đầu ôn tập đến giờ, Tư Tồn chưa từng nhận được một lời khen nào, dù chỉ là lời động viên từ phía, từ phía Mặc Trì, trong lòng đã sẵn tủi thân, giờ lại chịu trận mắng mỏ này, cơn ấm ức chưa lúc nào nguôi theo đó bùng lên, không nghĩ nhiều, cô gân cổ lên cãi: “Dạng bài này vốn dĩ em biết làm, lần sau chú ý hơn một chút là được chứ gì”.
“Khi đi thi liệu còn có lần sau nữa không?”, Mặc Trì nghiêm khắc nói.
“Em... dù sao có phải là kì thi chính thức đâu cơ chứ”, Tư Tồn lẩm bẩm.
“Nhận thức của người nông dân thật quá ngắn, bài kiểm tra nhỏ làm cũng không xong, vậy thì đừng nghĩ đến kì thi đại học nữa!” Những lời thiếu suy nghĩ đó, Mặc Trì thốt ra cũng bởi quá lo lắng cho cô gái này.
Không ngờ, chỉ khiến cho tất cả mọi áp lực dồn nén trong lòng Tư Tồn bấy lâu bị nổ bung ra. Cô tức giận nói: “Em là người nhà quê, điều này vốn đã nói với anh từ lâu. Lần này thi cử không thành, em sẽ đi, sẽ không liên quan gì đến anh nữa cả!”
Bị Tư Tồn chọc giận, Mặc Trì mặc dù không muốn cũng thêm tức giận: “Không liên quan đến anh sao? Anh cố gắng hết sức giúp em có được cơ hội này mà em nói không liên quan đến anh sao? Anh nhọc lòng giúp em học hành, anh là chồng em” Câu nói gẫy giữa chừng, Mặc Trì biết mình lỡ lời, mặt đỏ bừng lên, càng lớn tiếng để át đi nỗi xấu hể: “Là anh tự làm mình bẽ mặt!” Nói xong vội đẩy xe lăn rời đi.
Về đến phòng, Mặc Trì vẫn chưa nguôi cơn giận. Anh giận chính mình sao có thể nói ra câu “Anh là chồng em...” trơn tuột như thế? Vừa bực bõ vừa lúng túng với chính lòng mình, Mặc Trì quyết định gọi bác Chương đưa ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa đầu óc.
Bác Chương là lái xe lâu năm của nhà họ Mặc, người đã chứng kiến những năm tháng trưởng thành của Mặc Trì. Bao nhiêu năm nay, kể từ khi Thị trưởng Mặc được phục chức đến giờ, chưa khi nào anh gọi bác đến đón mình đi đâu. Mấy lần bác có ý muốn lái xe đưa Mặc Trì ra ngoài chơi nhưng đều bị anh khéo từ chối. Lần này, Mặc Trì thậm chí còn chủ động muốn ra ngoài khiến bác Chương vô cùng vui mừng. Sau khi đã lau xe bóng loáng, bác mới cẩn thận đỡ anh lên.
“Đi đâu cũng được ạ”. Mặc Trì ngồi vào xe liền kéo cửa kính lên, nhưng cảm thấy lồng ngực rất khó chịu nên lại hạ xuống. Có lẽ, lúc này anh cần được hít thở chút không khí trong lành.
“Được thôi!”, bác Chương nói rồi liền khởi động xe. Mặc Trì ngồi ngay ngắn, quay đầu nhìn khung cảnh bên ngoài cửa xe.
Không khí miền Bắc cuối thu lành lạnh phả vào mặt, Mặc Trì thấy lòng dễ chịu đôi chút. Anh đang làm gì thế này? Vì một câu nói của Tư Tồn mà bỏ ra ngoài sao? Thế mà vừa rồi chính anh cũng nói những điều làm tổn thương cô. Ngộ nhỡ, mẹ về nhà hỏi anh đâu, chẳng phải đã làm khó cô rồi ư? Bản thân anh không vui có thể tự ý ra ngoài tìm khuây khỏa, còn Tư Tồn thì sao? Chắc chắn chỉ ngồi khóc một mình mà thôi. Nghĩ đến đây, Mặc Trì không đành lòng liền nói: “Bác Chương! Chúng ta mau quay về thôi”.
Mới đi một vòng, Mặc Trì đã muốn quay về khiến bác Chương có chút khó hiểu, nói: “Rất lâu rồi cháu mới chịu ra ngoài, để bác Chương đưa cháu đi dạo, thăm thú xem thành phố" bây giờ thay đổi thế nào, được không?”
Thành phố quả thật như hoàn toàn lột xác. Cửa hàng bách hóa, hiệu sách, nhà hàng bị đóng cửa trong thời kì Cải cách văn hóa nay đã mở trở lại, phù hiệu đỏ ngập tràn đường phố’ giờ cũng không thấy bóng dáng đâu nữa. Người qua kẻ lại trong những bộ cánh màu sắc tươi sáng, trên khuôn mặt đã không còn ẩn chứa nỗi lo lắng bất an. Cảnh tượng vui mừng hồ hởi cứ thế tiếp nhau hiện ra trước mắt Mặc Trì. Một loạt những cửa hiệu, những bộ quần áo dẹp đẽ bày trong gian tủ kính lướt qua bên ngoài xa lập tức cuốn hút anh.
Mặc Trì chợt nhớ ra, hình như Tư Tồn không có nhiều quần áo, đếm đi đếm lại chắc chỉ hai bộ là cùng. Nghĩ vậy anh liền nói: “Bác Chương, cháu muốn vào cửa hàng xem một chút”.
Bác Chương nhanh chóng dừng xe, lấy chiếc xe lăn ra, cẩn thận đỡ Mặc Trì xuống. Ở những nơi mua bán sầm uất thế này, rất hiếm khi thấy người tàn tật lui tới nên sự xuất hiện của Mặc Trì quả thật đã thu hút rất nhiều ánh nhìn. Song anh chẳng buồn bận tâm, nhờ bác Chương đưa thẳng đến gian hàng quần áo nữ.
Quả nhiên, xã hội đổi mới thật rồi. Bộ mặt thành phố cũng thay da đổi thịt. Những bộ y phục với nhiều sắc màu tươi sáng và đa dạng về chủng loại xuất hiện như nêm, những món đồ đều được bày bán trong tủ kính của cửa hàng Bách hóa Hữu Nghị. Một chiếc áo chẽn in hình bông tuyết đập vào mắt Mặt Trì, trông rất dày dặn ấm áp, cổ bẻ cách điệu nhìn cũng rất có phong cách. Còn nhớ, lúc anh còn nhỏ, mẹ cũng có một chiếc như vậy, khiến một nữ đồng chí trong Chính phủ