Trong lúc Tư Tồn tập viết chữ, Mặc Trì tận dụng chút thời gian về phòng ngủ trưa. Tư Tồn trong lòng tự nhủ, thư pháp chẳng thể luyện một ngày mà thành, trước mắt lại không phải chịu áp lực thi cử nên khi đã viết mệt, cô liền nằm bò ra bàn ngủ thiếp đi.
Cảnh tượng Tư Tồn tay cầm bút lông, gục đầu nằm ngủ, bím tóc nhỏ sổ tung, khuôn mặt ửng đỏ đập ngay vào mắt Mặc Trì khi anh vừa bước vào thư phòng. Tiếng lộc cộc phát ra từ xe lăn của Mặc Trì cũng không đủ sức làm cho Tư Tồn tỉnh giấc. Mặc Trì khẽ mỉm cười, nhìn Tư Tồn lúc này trông giống như một chú mèo lười, bất chợt trong đầu nảy ra một ý nghĩ tinh nghịch, liền cầm bút chấm mực, vẽ thêm cho cô bộ râu với hai bên ria mép. Ngòi bút lông lành lạnh làm Tư Tồn khẽ chau đôi mày thanh tú, miệng khẽ mấp máy nhưng vẫn chưa có vẻ gì muốn tỉnh. Mặc Trì mở sách ra đọc nhưng mắt cứ bị hút về phía Tư Tồn đang ngon lành ngủ với bộ râu mèo phía xa, đôi môi cong lên thành một nụ cười hoàn mĩ.
Một lát sau, Tư Tồn tỉnh dậy, ho nhẹ một tiếng, dụi mắt rồi mơ hồ nhìn quanh, thấy Mặc Trì đang nhìn chằm chằm về phía mình, liền khẽ cười ngượng nghịu, cặp ria mèo cũng theo đó mà cong lên.
Nhìn bộ dạng đáng yêu ấy của Tư Tồn, Mặc Trì không nhìn được bật cười thành tiếng. Tưởng rằng vì chuyện mình ngủ quên mà bị cười nhạo, Tư Tồn vội vã cầm bút lông lên, càu nhàu nói: “Em mới ngủ được một lúc thôi, sẽ tiếp tục viết ngay đây”. Cô gái nhỏ lúc mới đến sợ sệt là vậy, bây giờ đã dám trừng mắt với anh. Về phía bản thân mình, Mặc Trì đối với cô cũng ngày càng thấy thoải mái, tự nhiên hơn.
Vẻ ngây ngô không hề hay biết về khuôn mặt bị vẽ khiến Tư Tồn trông càng đáng yêu hơn bội phần. Mặc Trì như được tiếp thêm động lực, muốn trêu cô thêm chút nữa, liền nói: “Hôm nay không viết nữa. Viết chữ không phải luyện một ngày mà đẹp ngay được. Sắp Tết rồi, nghe nói trên phố rất náo nhiệt, chúng ta ra ngoài chơi đi”.
“Được thôi”, Tư Tồn đáp không chút do dự. Sắp Tết rồi mà cô vẫn chưa được đi chơi đâu cả.
Cô đẩy Mặc Trì về phòng, giúp anh thay áo khoác, đi giày, phủ thêm lên chân anh một chiếc chăn dày nữa. Mặt trời tuy chưa lặn nhưng chỉ muộn chút nữa thôi gió lạnh sẽ lùa khắp phố phường, không thể không giữ ấm cho Mặc Trì. Tươm tất cho Mặc Trì xong, Tư Tồn chạy về phòng mình, khoác chiếc áo bông được anh mua cho, không kịp soi gương đã vội đẩy anh ra ngoài.
Hai người chẳng mấy chốc đã ra khỏi con phố nhỏ yên tĩnh, vòng qua một vài con phố lớn khác mới đến con phố nhộn nhịp nhất của thành phố: Phố Nam Sơn. Đường phố tràn ngập không khí của ngày Tết. Cửa hàng nào cũng treo đèn lồng đỏ và khẩu hiệu chào mừng năm mới. Phố chưa bước vào giờ tan ca chiều chưa mấy đông đúc, nhưng người nào người nấy một khi đã nhìn thấy khuôn mặt vẽ râu mèo của Tư Tồn đều không khỏi bụm miệng cười. Lần đầu tiên được nhìn thấy sự phồn hoa nhộn nhịp của thành phố, những con đường sạch sẽ, những ngôi nhà khang trang và những cửa hàng đá quý sang trọng, Tư Tồn không khỏi thấy choáng ngợp, hết nhìn trái lại nhìn phải. Trong khi đó, Mặc Trì nãy giờ vẫn âm thầm theo dõi phản ứng của mọi người, trong lòng cực kì đắc ý.
Hai người vì háo hức đi vội nên đều không ai mang theo tiền. Mặc Trì thấy thế liền dịu dàng bảo Tư Tồn thích gì cứ ghi ra, lần sau sẽ quay lại mua, nhưng cô chỉ lắc đầu nguây nguẩy, nói mình chẳng thiếu thứ gì cả.
Mặc Trì khẽ cười: “Đâu cứ phải chờ thiếu mới mua, nếu thích thì lúc nào em cũng có thể mua được mà”. Nhìn vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác của Tư Tồn, Mặc Trì càng muốn trọc thêm: “Thôi, người quê mùa như em không hiểu được đâu”.
Quả là anh rất thích thú mỗi lần thấy Tư Tồn ngẩng mặt lên rồi trợn mắt nhìn mình, nhất là khi trên khuôn mặt ấy còn có cả cặp râu mèo ngộ nghĩnh. Cuối cùng, anh không nhịn nổi mà cười to thành tiếng thật sảng khoái.
“Anh cười gì chứ? Người nhà quê buồn cười lắm phải không?”, Tư Tồn hỏi với vẻ không vui.
Mặc Trì ngưng cười, mặt thoáng đỏ bừng lên. Tư Tồn thấy Mặc Trì lúc cười trông rất đẹp, vẻ nghiêm túc lạnh lùng dường như biến mất, chỉ còn thấy một con người trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Bỗng một chiếc xe gắn cờ dừng lại bên cạnh họ. Mặc Trì thoáng nhìn đã nhận ra là xe của bố mẹ đang trên đường về nhà, trong lòng có chút lo lắng khi chuyện ám muội của mình sắp bại lộ. Mới nghĩ tới đó, Trần Ái Hoa đã từ trong xe bước ra, đi đến bên khẽ hỏi: “Hai con ở đây làm gì vậy?”
Tư Tồn nhìn Mặc Trì đang cười gượng gạo ở phía sau, rồi quay lại trả lời, vẻ lo lắng: “Chúng con ra ngoài đi lòng vòng một chút. Bọn con sẽ về ngay đây”.
Trần Ái Hoa chỉ vào khuôn mặt bị vẽ của Tư Tồn mà nói: “Xem con kìa, đang làm gì vậy?”
Không nhịn được, Mặc Trì bật cười lớn tiếng. Tư Tồn lúc này mới chột dạ, bèn chạy ngay ra xe ô tô cúi xuống soi gương. Chỉ thây phản chiếu trong đó một khuôn mặt trắng nõn nã với bộ râu mèo đang nhìn mình trân trân.
Tư Tồn mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, liền hét lên với Mặc Trì: “Là anh làm phải không? Anh cố ý đưa em ra ngoài để triển lãm, đúng không?” Vừa nói vừa đưa tay lên mặt hòng lau đi vết mực, nhưng càng lau càng không sạch, chỉ thấy mặt đỏ ửng hết lên.
Trần Ái Hoa không nhịn được cũng cười ồ lên, đến Thị trưởng Mặc ngồi ở trong xe cũng phải bật cười thành tiếng.
Hiếm có buổi tốì nào cả nhà được quây quần đông đủ bên mâm cơm như thế này. Thị trưởng Mặc cũng phấn chấn vì lâu lắm rồi mới thấy Mặc Trì vui vẻ như thế. Ông biết, đều nhờ công của Tư Tồn cả. Mặc Trì chẳng ngờ da mặt của Tư Tồn lại mịn màng và ăn màu đến vậy, đã dùng cả nước lạnh, nước nóng, xà phòng thơm, dầu gội đầu và xà phòng giặt mà không sao tẩy sạch được vết mực, lại còn khiến da mặt trông như sắp rách đến nơi. Lúc ăn cơm, Trần Ái Hoa cười nhẹ nói: “Chắc là phải mất mấy ngày đấy, con đừng cô" xóa nữa. Từ từ rồi sẽ hết thôi”. Trong khi đó, bộ dạng bối rối của Tư Tồn chỉ càng khiến cho Mặc Trì cười mãi không ngớt.
“Anh còn cười được nữa? Đều tại anh cả đấy”, Tư Tồn xấu hổ nói. Bỗng nhớ ra mình đang ngồi ăn cơm cùng vợ chồng Thị trưởng Mặc, cô ngượng ngùng không biết giấu mặt đi đâu, lại xen lẫn cả sợ hãi, cúi đầu chú tâm ăn uống.
Mặc Trì khẽ cười, nói: “Em đừng ngại. Lúc ở nhà họ là ba mẹ của chúng ta, không phải là lãnh đạo”.
Câu nói ấy của Mặc Trì khiến Tư Tồn ngại đến nỗi chỉ còn nước muốn độn thổ. Song, tiếng chuông điện thoại bỗng đâu vang lên kịp thời như thể giải cứu cho cô. Trần Ái Hoa mau mắn đi nghe điện thoại, trong khi Mặc Trì quay sang kể chuyện dạy Tư Tồn luyện viết thư pháp cho cha nghe, cô được Thị trưởng Mặc nhất mực cổ vũ. Ông còn dặn Mặc Trì: “Con cũng nên cố gắng luyện lại thư pháp đi, nếu bỏ phí thì thật đáng tiếc lắm”.
Trần Ái Hoa hình như nhận được tin gì đó rất vui, giọng nói có phần vút cao hơn bình thường, thậm chí lúc kết thúc cuộc gọi còn rối rít cảm ơn. Bà trở lại bàn ăn, mang theo nét mặt hồng hào phấn khởi, phấn chấn nói: “Điện thoại của lão Cao ở phòng giáo dục, kết quả thi đại học có rồi. Tịnh Nhiên nhà chúng ta đạt điểm cao nhất tỉnh.”
Lời vừa dứt bà đã quay người bước trở ra chỗ để điện thoại, nói vọng vào: “Tôi phải gọi cho chiến hữu của ông ở Nam Kinh, nhờ ông ấy nhắn Tịnh Nhiên mau chóng quay về thu xếp hành lí”.
“Bà quay lại đây đã nào”, thị trưởng Mặc lên tiếng ngăn cản, nhưng giọng nói xem ra đã tràn ngập niềm vui: “Vội gì chứ? Mấy ngày nữa Tịnh Nhiên về rồi. Kết quả chính thức còn chưa được công bố, công bô" rồi cũng phải ba tháng sau mới nhập học, vội vàng thu dọn đồ đạc làm gì?”
“Ôi, tôi vui quá nên hồ đồ mất rồi”, Trần Ái Hoa khẽ cười nói: “Tịnh Nhiên nhà ta đúng là rất có chí, bình thường đã xếp hạng nhất toàn trường, bây giờ lại đạt điểm thi cao nhất tỉnh nữa, trường Đại học Bắc Kinh đúng là không thành vấn đề”.
Mặc Trì đặt đũa xuống, hỏi mẹ: “Bác Cao có nói kết quả thi của Tư Tồn thế nào không ạ?”
Trần Ái Hoa thốt lên một tiếng “Ôi”, có lẽ bà vì Tịnh Nhiên mải vui mà quên cả việc hỏi điểm thi cho Tư Tồn.
Thị trường Mặc đỡ lời: “Kết quả mới có, chưa chắc đã kiểm tra ngay hết được. Để mấy hôm nữa rồi hỏi tiếp vậy”.
Tư Tồn nín lặng ăn cơm. Đã sớm biết mình thi không tốt, nhưng khi đặt cạnh một người ưu tú như Tịnh Nhiên, cô không tránh khỏi cảm thấy có chút chua xót trong lòng.
Mặc Trì nhìn bộ dạng như muốn khóc của Tư Tồn, bèn gắp cho cô một miếng thịt gà: “Nhà mình hôm nay có một nữ trạng nguyên, lại thêm một con mèo mướp nữa. Đúng là song hỉ lâm môn”.
Mùa xuân năm 1978, bầu không khí vui vẻ tràn ngập nhà họ Mặc. Tịnh Nhiên trở thành ngôi sao của thành phố. Mỗi ngày, họ hàng thân thích đều kéo đến chúc mừng nhiều không kể xiết. Lúc Tịnh Nhiên nhận được giấy gọi nhập học của khoa Kinh tế trường Đại học Bắc Kinh, Trần Ai Hoa mua ngay cho cô bộ ga trải giường, chậu rửa mặt, khăn tắm, bàn chải đánh răng, quần áo, từ đầu đến chân đều mới tinh cả. Mấy túi đồ đều đã xếp hàng nằm chờ trong phòng, qua Tết sẽ theo cô chủ đến Bắc Kinh nhập học. Tư Tồn vẫn chưa biết điểm thi, có nhận được giấy gọi nhập học hay không chỉ còn cách chờ đợi mà thôi.
Khách khứa đến nhà như nêm, Mặc Trì vốn tính không ứa náo nhiệt, mỗi ngày đều ẩn mình trong thư phòng, tìm thú vui riêng qua việc đọc sách, luyện thư pháp. Tư Tồn nhờ phúc của Mặc Trì cũng được thư thái nhàn nhã. Đằng sau cánh cửa thư phòng đóng chặt, cả thế giới chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ. Giữa bốn bề ba bức đều là những giá sách cao ngất, cuốn nào Tư Tồn cũng^thèm thuồng muốn đọc, nhưng Mặc Trì lại bắt cô phải luyện thư pháp, viết đủ mỗi chữ một trăm lần mới được tự do thích gì làm nấy. Chữ viết của Tư Tồn vì thế chẳng mấy mà tiến bộ rất nhanh, mỗi nét bút đều có thần có thái hơn. Niềm yêu thích với cây bút lông và giấy Tuyên Thành cũng chẳng biết tự bao giờ thấm vào trong Tư Tồn rất đỗi tự nhiên, khi viết cô hồ như quên bẵng tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ tập trung tinh thần vào từng con chữ.
Viết chữ mãi cũng mệt, Mặc Trì thường bày ra mấy trò chơi mới mẻ để hai người cùng chơi. Biết Tư Tồn thích văn học, thuộc khá nhiều thơ ca, Mặc Trì đắc ý cười hỏi: “Vậy, đọc ngược thì sao nào?”.
“Đọc ngược?”, Tư Tồn tròn mắt ngạc nhiên: “Đọc ngược lại làm gì?”
“Cổ nhân nói rồi, thế nào gọi là thuộc nằm lòng”, Mặc Trì vui vẻ đáp.
“Anh có thể đọc ngược được sao?”, Tư Tồn không tin liền hỏi lại.
“Không thể”, Mặc Trì thật thà đáp: “Nhưng hãy thử cùng thi một phen xem ai đọc nhanh hơn”.
“Thi thì thi”. Thấy Mặc Trì trêu chọc, tính bướng bỉnh nổi lên, Tư Tồn mau mắn đưa ra quyết định.
Mặc Trì tìm cuốn Đường thi tam bách thủ ấn vào tay Tư Tồn: “Thi bài nào, em chọn đi”.
Tư Tồn lật giở cuốn sách, thấy bài thơ Tương Tiến Tửu của Lý Bạch đập vào mắt, không chần chừ chọn ngay.
Mặc Trì khẽ cười đáp: “Là bài em thuộc sao? Được! Nhưng phải đọc ngược nhé! Xem trong mười phút ai sẽ học thuộc trước”.
“Anh không có sách thì học thế nào?”
“Anh đọc xuôi được thì sẽ đọc ngược được”.
Tư Tồn hậm hực nhìn anh, vậy thì có gì tài giỏi chứ, em không tin anh không có sách lại có thể học thuộc được trước em.
Mười phút trôi qua, Mặc Trì hô hết giờ, Tư Tồn đang mải miết trong đống chữ vội ngẩng đầu lên. Mặc Trì thấy vậy hỏi: “Ai đọc trước đây?