Ánh trăng trong veo mát lạnh chiếu sáng nửa khuôn mặt của Vân Tấn Ngôn, tròng mắt đen dưới mày kiếm bình tĩnh không gợn sóng, đôi môi mỏng mím thật chặt như đang ẩn nhẫn điều gì đó, nhìn Lê Tử Hà chằm chằm, một lúc lâu không lên tiếng. Lê Tử Hà nhìn vào mắt Vân Tấn Ngôn, sau thoáng chốc sợ sệt, nàng phủi tay đứng sang bên cạnh bàn hành lễ: "Bái kiến Hoàng thượng."
Giọng nói bình thản không mang theo chút cảm xúc nào, ngay sau đó ánh lung linh trong mắt cũng biến mất. Thấy Vân Tấn Ngôn vẫn im lặng đứng thẳng, nàng thản nhiên đứng lên nhấc bước chuẩn bị rời đi.
Bước tới bậc thềm, trong khoảnh khắc lướt qua nhau, cổ tay nàng bị giữ chặt, chân mày Lê Tử Hà cau lại: "Hoàng thượng có chuyện gì?"
Vân Tấn Ngôn siết chặt thêm, kéo tay quay người nàng lại, giọng nói bị đè nén trở nên khàn khàn sát bên theo thân thể kề tới của hắn: "Ai nói cho ngươi biết chỗ này?"
Lê Tử Hà đau đớn, sắc mặt hơi tái nhợt, cắn chặt răng không nói không rằng.
Vân Tấn Ngôn ép hỏi: "Ngươi tới đây làm gì?"
Sương mù trong mắt tản dần, lóe lên chút ánh sáng, nàng nhẹ nhàng chậm rãi nở nụ cười, quay mặt nhìn Vân Tấn Ngôn, khẽ nói: "Ta tới đây có thể làm gì chứ? Có người chưa bao giờ tới đây nên vẫn tò mò không chịu nổi, ta nhân dịp tối nay tới đây xem hộ nàng thôi."
Mắt Vân Tấn Ngôn bỗng trầm xuống, nhìn Lê Tử Hà chằm chằm, vẻ u ám lưu chuyển trong mắt. Nụ cười khinh miệt hoặc chế giễu vẫn luôn trên bờ môi như tan biến trong màn đêm, vẻ mặt lạnh lẽo: "Là ai? Ngươi nói tới ai?"
"Sao ta phải nói cho Hoàng thượng biết?" Khóe miệng Lê Tử Hà vẫn cười khẽ, nhưng trong lòng như có ai đục khoét, giọng nói không khỏi khàn đi.
"Ngươi không sợ..."
"Giết cửu tộc sao?" Vân Tấn Ngôn vừa lên tiếng đã được Lê Tử Hà tiếp lời, nhìn vào mắt Vân Tấn Ngôn không hề e dè, nói giễu cợt: "Chẳng lẽ Hoàng thượng quên rồi sao? Cửu tộc của Lê Tử Hà đã bị Hoàng thượng giết hết lâu rồi!"
Một câu nói âm vang như kéo thần trí của Vân Tấn Ngôn trở lại, đôi mắt vừa rồi còn lạnh lẽo giờ đã che giấu cảm xúc, khóe miệng nở một nụ cười, một tay khẽ xoa mặt Lê Tử Hà, lên tiếng: "Quý gia... Không phải còn có một Diêu nhi sao?"
Đúng lúc một cơn gió rét thổi tới, người Lê Tử Hà run lên, nụ cười trên mặt cũng cứng ngắc: "Ta và Diêu nhi, muốn chém giết muốn róc thịt, cứ tự nhiên muốn làm gì cũng được!"
Dứt lời, nàng hất tay Vân Tấn Ngôn ra, xoay người định đi, nhưng vừa mới bước được nửa bước đã bị hắn kéo tay lại. Nghe thấy giọng cười của hắn: "Ái phi nên ngoan ngoãn ở Thần Lộ điện thì hơn. Trầm Hương điện này, ngộ nhỡ hôm nào đó trẫm nhất thời hồ đồ, phạt Diêu phi chịu tiên hình, ngộ thương ái phi sẽ làm trẫm đau lòng đấy."
Bàn tay đang định giãy ra cứng đờ giữa không trung, đột nhiên không dám cử động nữa. Đối với Thẩm Ngân Ngân, nàng có thể đánh cược, làm bộ như không thèm để ý, đánh cược Vân Tấn Ngôn sẽ thả muội ấy, nhưng với Diêu nhi... Cho dù chỉ mảy may, cũng không muốn làm tổn thương nàng nữa...
Vân Tấn Ngôn cười tươi, thôi không giữ chặt tay Lê Tử Hà mà chuyển thành dắt tay, chậm rãi dẫn nàng về Thần Lộ điện.
Gió mùa đông vốn rất khô hanh, lúc này bởi vì trời đã hửng sáng mà trở nên hơi ẩm thấp. Lê Tử Hà theo sau Vân Tấn Ngôn, năm ngón tay được hắn nắm hờ, hơi ấm trong lòng bàn tay cũng tản đi theo mồ hôi, nhưng ngay sau đó lại trở nên nóng rực. Có điều không biết thứ bị tổn thương rốt cuộc là lòng bàn tay, hay là lòng mình nữa.
Nhiều năm trước, xuân ấm đông rét, hè nóng thu mát, mỗi khi làm loạn giận dỗi nàng sẽ lẩn trốn, nhưng lại không dám trốn quá kỹ, chọn góc mà hắn dễ dàng bỏ qua nhưng cũng không khó phát hiện. Nàng sẽ đếm ngược, lúc đếm xong hết giận thì hắn cũng tìm ra nàng, dắt tay nàng rời đi, cũng không giải thích gì, mặc nàng yên lặng đi theo. Nhưng đến khúc quanh, hắn đột nhiên xoay người lại, khẽ nhíu mày, vuốt lọn tóc rơi ra của nàng, khẽ nói: "Lê nhi, xin lỗi..."
Bao nhiêu năm vẫn như vậy, nàng không hỏi hắn, không cần lời giải thích của hắn, nếu thương hắn sẽ tin hắn đến tột cùng. Có điều, cuối cùng hắn lại phụ nàng, cũng không phải tất cả mọi chuyện chỉ cần một câu xin lỗi là có thể tan thành mây khói...
Vân Tấn Ngôn chợt dừng bước, Lê Tử Hà còn chưa tỉnh táo lại sau nỗi bâng khuâng, ngẩng đầu lên theo thói quen, thấy trong mắt Vân Tấn Ngôn như có tầng mây đen bao phủ, u ám không có ánh sáng, cảm xúc phức tạp khó phân biệt chợt lóe lên rồi biến mất. Lê Tử Hà không biết mình đã để lộ phần nào cảm xúc, vội rời mắt đi, không nhìn hắn nữa.
Vân Tấn Ngôn không biết tại sao mình lại dừng bước, không biết tại sao mình lại quay đầu, cũng không biết tại sao ở góc độ quen thuộc nhìn thấy người hoàn toàn khác mà lại hoảng hốt trong phút chốc, trái tim như dây đàn bị gẩy loạn, để lộ chân tình không tên. Nhưng lúc Lê Tử Hà rời mắt đi thì bình tĩnh trở lại.
Nắm lấy năm ngón tay lạnh lẽo, đột nhiên hắn cảm thấy kiên định, vẫn kéo nàng theo, nhưng bước chân đã chậm hơn nhiều.
"Hoặc là Hoàng thượng cho rút người theo dõi ta, hoặc để bọn họ đường hoàng đi theo ta." Vào điện, Lê Tử Hà liền dứt khỏi tay Vân Tấn Ngôn, vừa bước nhanh vào phòng trong vừa lạnh lùng nói.
Người trong Thần Lộ điện không ngờ Lê phi và Hoàng thượng lại trở về vào lúc này, cuống quýt chạy ra hành lễ, bị Vân Tấn Ngôn phất tay ngừng lại, ngay sau đó lui ra theo động tác tay của hắn, đứng chờ ở ngoài điện.
"Nàng biết có người theo dõi mà đêm hôm khuya khoắt còn chạy loạn khắp nơi ư?" Vân Tấn Ngôn theo vào phòng trong, trầm giọng hỏi.
Lê Tử Hà khẽ cười nói: "Không làm việc trái với lương tâm thì sao phải sợ người của Hoàng thượng? Ngược lại là Hoàng thượng, trong Bích Lạc điện có giấu bí mật gì hay sao? Người trong bức tranh kia, Thẩm... Thẩm cô nương? Thẩm công tử? Ý trung nhân thật sự của Hoàng thượng?"
Giọng điệu khinh thường khiến sắc mặt Vân Tấn Ngôn càng thêm âm trầm, tiến lên kéo áo Lê Tử Hà, bóp lấy cổ nàng, siết tay, ánh mắt phiếm tia sáng nguy hiểm, khẽ nói: "Rốt cuộc... ngươi là ai?"
Con cái nhà bình thường sao có thể có thái độ thấy biến đổi không sợ hãi như vậy? Không phải cố ý giả bộ mà toát ra từ sâu bên trong, hoàn toàn không giống một nữ tử mười lăm tuổi. Mộ Phiên Ngô nói nàng là người Quý gia, nhưng hắn không điều tra được môn nào hộ nào của Quý gia có lọt lưới một đứa bé. Mặc dù nàng là người Quý gia thật đi nữa, mới vào cung mấy tháng, sao có thể quen thuộc với cung nội như vậy được?
Trong lòng đầy rẫy nghi ngờ, vẻ mặt vẫn lạnh tanh, nhìn Lê Tử Hà với vẻ hung hiểm, muốn tìm ra chút sơ hở trên mặt nàng.
Lê Tử Hà chỉ cười, nhưng nét cười không chạm đáy mắt: "Ta là ai, không phải Hoàng thượng đã điều tra rõ rồi sao? Dù ta nói ta là ai đi nữa, Hoàng thượng sẽ tin tưởng sao?"
Mắt Vân Tấn Ngôn lóe lên, bàn tay hơi nới lỏng. Không tin, người trên đời này, từ trước tới nay hắn đều tin tưởng ba phần, nghi ngờ bảy phần.
"Hôm nay Lê Tử Hà coi như đã hiểu, bằng sức lực của một mình ta sao có thể đả thương Hoàng thượng được chứ?" Lê Tử Hà hờ hững mở miệng, mang theo chút tự giễu, nhưng ngay sau đó nghiêm mặt nói: "Cho nên, ta không muốn đấu với Hoàng thượng nữa, nhưng Hoàng thượng nhân từ, không chịu giết ta và Diêu phi, đã vậy không bằng... Hoàng thượng thả ta và nàng đi? Trong cung sẽ bình an hơn nhiều, sự an toàn của Hoàng thượng cũng được bảo đảm tuyệt đối..."
"Nằm mơ!" Lê Tử Hà nói chưa xong đã bị Vân Tấn Ngôn ngắt lời, cười lạnh nói: "Cung điện này quá nhàm chán, nếu các ngươi có bản lĩnh giết trẫm, trẫm sẽ giữ lại các ngươi để xem các ngươi có thể làm trò gì. Thả các ngươi ư? Đừng hòng!"
"A, nói đùa thôi mà, Hoàng thượng cần gì phải coi là thật?"
Lê Tử Hà nhẹ nhàng cười một tiếng, rời khỏi bàn tay đã buông lỏng của Vân Tấn Ngôn, nhưng Vân Tấn Ngôn lại siết chặt, khóe miệng nở nụ cười xảo quyẹt: "Theo trẫm thấy, ái phi vẫn nên an tâm ở bên cạnh trẫm thì hơn. Sáng nay Bình Tây vương và Thẩm Mặc đã vào cung từ giã trẫm rồi."
Vân Tấn Ngôn dừng một lại thả tay xuống, nắm lấy eo Lê Tử Hà, vươn người tới bên tai nàng, hơi thở ấm áp như có như không, khẽ nói: "Ái phi muốn xuất cung, hình như khó càng thêm khó thì phải..."
Dứt lời, nhẹ nhàng hôn lên vành tai Lê Tử Hà, hài lòng cảm thấy người nầng run lên, chợt đẩy mình ra, trên mặt là vẻ bối rối quật cường.
"Ái phi cả đêm không ngủ, nghỉ ngơi đi." Vân Tấn Ngôn mỉm cười, chậm rãi để lại một câu, chắp tay sau lưng xoay người rời đi.
Mấy tên thị vệ âm thầm theo dõi Lê Tử Hà không ẩn nấp nữa, mà trực tiếp đứng ngoài Thần Lộ điện. Bị Vân Tấn Ngôn uy hiếp như vậy, Lê Tử Hà không dám nữa tùy ý đến Trầm Hương điện, liền dồn sức tìm kiếm đan dược, kiếm cớ tới Cần Chính điện và Long Hoàn cung, đây là hai nơi Vân Tấn Ngôn hay ở nhất, nhưng vẫn không phát hiện ra dấu vết gì.
Số lần Vân Tấn Ngôn đến Thần Lộ điện càng thêm thường xuyên, thời gian cũng càng ngày càng dài. Lê Tử Hà vẫn không đáp lời không để ý, hắn liền ngồi ở bên, mỉm cười nhìn Lê Tử Hà đọc sách. Nếu Lê Tử Hà muốn khích hắn đi, hắn sẽ làm như không nghe thấy gì, cũng cầm một quyển sách bắt đầu đọc.
Về lâu về dài, Lê Tử Hà không khỏi cảm thấy nhàm chán, Vân Tấn Ngôn ở đây, muốn ra ngoài là điều không thể, nhưng bất kể nàng làm gì, thêu thùa gảy đàn đánh cờ, chỉ cần là chuyện có thể giết thời gian đều có thể để lộ sơ hở, việc duy nhất có thể làm là đọc sách. Lật tới lật lui trong Thần Lộ điện cũng chỉ có mấy quyển thi từ đơn giản, đã thuộc lòng từ lâu rồi. Nàng nhìn chằm chằm từng câu từng chữ, thời gian càng trôi lâu hơn.
"Gần đây Hoàng thượng rất rảnh sao?" Lê Tử Hà đặt sách xuống, dằn nỗi giận nói.
Vân Tấn Ngôn cười: "Cũng không phải là rảnh, nhưng nghĩ đến ái phi, dù bận rộn hơn nữa cũng phải dành chút thời gian đến đây."
"Thần thiếp không chịu đựng nổi, để tránh tiếng oán hờn trong hậu cung, Hoàng thượng nên tới chỗ phi tần khác thì hơn." Lê Tử Hà thản nhiên nói.
"Trẫm thân là chủ một nước, ngay cả tự do thích ở cung nào điện nào cũng không có sao?" Vân Tấn Ngôn vờ giận, sau đó lại cười nói: "Nhưng ái phi thật biết đại thể, có phong phạm của mẫu nghi quốc gia..."
Mí mắt Lê Tử Hà run lên, làm như không nghe thấy, cũng cười theo, dịu dàng nói: "Nếu Hoàng thượng sợ thần thiếp buồn bực, không bằng rút lệnh cấm túc Diêu phi, để nàng rãnh rỗi có thể qua đây tâm sự với thần thiếp? Cũng tránh cho thần thiếp phải chạy xa như vậy để đến Trầm Hương điện. Hôm nay trời lạnh lắm, thần thiếp không sao cả, chỉ phiền mấy vị ngoài điện cực khổ đi theo, thần thiếp không thể yên tâm."
"Nàng muốn Diêu nhi tới đây sao?" Vân Tấn Ngôn cất giọng hỏi.
Lê Tử Hà thành thật gật đầu.
"Vậy lúc nàng buồn bực có thể sai người gọi cô ta tới cũng được." Vân Tấn Ngôn cười rực rỡ, đầu mày đuôi mắt đầu rạng rỡ, như thể mình và Lê Tử Hà là một đôi phu thê ân ái thực sự.
Lê Tử Hà rũ mí mắt, dịu dàng nói: "Tạ ơn Hoàng thượng."
Dù hắn có tâm tư gì đi nữa, mục đích của mình đã đạt được.
"Đúng rồi, có người muốn gặp nàng, trẫm đã đồng ý rồi." Vân Tấn Ngôn đột nhiên đứng lên, nghiêm mặt nói với Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà nhướng mày, cũng đoán được sơ sơ, thản nhiên nói: "Hoàng thượng đã đồng ý rồi, còn nói với ta làm gì nữa? Cứ bảo huynh ấy đến thẳng đây luôn đi."
"Trẫm về Cần Chính điện trước." Vân Tấn Ngôn nhướng mày, đặt sách xuống rồi rời đi.