cửa sổ, màu tuyết vẫn bao phủ khắp nơi, tan được một lúc lại có thêm trận mới. Suốt một ngày, những chỗ không có ai dọn dẹp gần như đóng cao đến nửa người, dưới ánh mặt trời như cát mịn phát sáng lấp lánh.
Lúc Mộ Phiên Ngô tới đã gần hoàng hôn, mặt trời màu da cam lơ lửng ở đằng tây, tô điểm chút màu sắc cho gương mặt tái nhợt cửa hắn. Một mình hắn ngồi trên xe lăn ở ngoài điện, không chịu đi vào.
Lê Tử Hà tiện tay tìm một chiếc áo choàng, ra ngoài vẫn thấy rùng mình.
Chậm rãi đi đến bên cạnh hắn, bốn mắt nhìn nhau, không nói một lời.
"Ta... tới từ giã." Cuối cùng Mộ Phiên Ngô phá vỡ sự tĩnh lặng, nheo mắt nhìn mặt trời chiều đằng xa, khẽ nói.
Lê Tử Hà gật đầu, không muốn tỏ vẻ gì cả, gật đầu: "Ừ, tạm biệt."
Cơn gió khẽ khàng trở nên mạnh hơn chút, thổi vù tới, mang theo hơi tuyết lãnh lẽo ập tới. Lê Tử Hà liếc thấy tay Mộ Phiên Ngô run lên theo cơn gió, cởi áo choàng trên người phủ lên tay hắn, ngồi xổm xuống buộc lại, mỉm cười nói: "Đi đi, trời lạnh lắm."
"Trịnh Dĩnh chết rồi." Mộ Phiên Ngô đột nhiên lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng len lỏi vào tai Lê Tử Hà theo cơn gió, khiến động tác trên tay nàng hơi dừng lại, sau đó lại nghe hắn nói tiếp: "Ta giết."
Lê Tử Hà đứng lên, không còn áo choàng nên hơi lạnh, thở dài nói: "Đi đi, đừng trở về nữa."
"Vậy còn muội?"
"Ta?" Lê Tử Hà hơi nhíu mày, khẽ cười nói: "Huynh cũng có thù máu, huynh cũng đã nói có thù thì phải đích thân báo lại. Chắc huynh cũng hiểu cho tâm trạng của ta chứ."
"Không giống." Mộ Phiên Ngô chuyển xe lăn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lê Tử Hà: "Muội và ta không giống nhau. Trịnh Dĩnh và Vân... và Hoàng thượng không giống nhau. Cơ hội để muội có thể báo thù mong manh lắm..."
"Ta có dự định của ta." Lê Tử Hà rũ mắt nói.
Mộ Phiên Ngô cúi đầu, áo choàng Lê Tử Hà đắp cho hắn truyền tới hơi ấm. Hắn đẩy xe lăn, khẽ nói: "Muội nói với ta, chi bằng trở lại, muội... không phải là không thể làm vậy..."
Xe lăn kẽo kẹt chậm rãi lăn đi, Lê Tử Hà đứng nguyên tại chỗ, nhìn hai vệt bánh xe để lại trên tuyết, giao nhau với vệt xe lúc đến, nhỏ dần theo bóng người rời xa.
"Tiểu thư, ngày mai ư?" Diêu nhi ngồi bên giường thấp, vốn đang đánh cờ cùng Lê Tử Hà, bị lời nói của Lê Tử Hà làm cho hốt hoảng, quân cờ trên tay rơi xuống làm hỏng cả ván cờ.
Lê Tử Hà rũ mắt gật đầu, trầm giọng nói: "Trước kia ta đã nói với em, ngày trăng tròn, ngày mai đã là mười lăm rồi."
Ánh sáng trong mắt Diêu nhi u ám hơn chút, do dự nói: "Đã chuẩn bị xong rồi sao?"
"Diêu nhi, " Lê Tử Hà cầm tay Diêu nhi, nói quả quyết: "Lần này chỉ có hai người ta và em, chỉ cần phối hợp thật tốt, chuyện xuất cung không có gì khó."
"Tiểu thư đã chế xong độc chưa?" Diêu nhi rũ mắt, khẽ hỏi.
"Chưa." Lê Tử Hà lắc đầu: "Đoán được Vân Tấn Ngôn sẽ lục soát độc trên người ta, nhưng không ngờ hắn sẽ phong ta làm phi. Lúc đó cứ tưởng hắn tiếp tục để ta ở lại Thái y viện, tồi tệ nhất chính là ném ta vào đại lao. Nếu ở Thái y viện, hôm nay ra ngoài dễ hơn nhiều rồi. Nếu ở đại lao, trước đó Thẩm Mặc đã có chuẩn bị, để độc chỗ Hách công công, ông dùng lệnh bài của em đến gặp ta là có thể giao độc cho ta rồi. Dù mọi chuyện thế nào đi nữa, đều hành động trong đêm trăng tròn. Nhưng hôm nay ta ở Thần Lộ điện, bị canh giữ sát sao, cho nên..."
"Thế nào ạ?" Lê Tử Hà dừng lại, Diêu nhi vội hỏi.
"Diêu nhi, em lại tới lãnh cung một lần nữa, chắc chắn Hách công công sẽ đưa độc cho em." Lê Tử Hà nắm chặt tay Diêu nhi, nói: "Vốn định nghĩ cách tự chế độc, nhưng Vân Tấn Ngôn đã lấy hết đồ có thể chế thuốc đi rồi. Ta không thể thoát thân, chỉ có em mới có thể đến chỗ Hách công công để lấy."
Màu mắt Diêu nhi tối sầm lại, lo lắng nói: "Lấy được độc, chúng ta có thể đi rồi sao?"
"Ừ." Lê Tử Hà gật đầu quả quyết: "Diêu nhi, ta vốn định dùng cái mạng này liều với Vân Tấn Ngôn đến cùng, ngọc nát đá tan cũng không tiếc, nhưng hôm nay còn có em, còn có Nhất Nhất, bảo ta phải buông tay thế nào đây? Hạ độc lấy mạng như vậy quá lợi cho Vân Tấn Ngôn rồi!"
Diêu nhi run lên, cất giọng run rẩy: "Tiểu thư, người... không còn yêu hắn nữa sao?"
Hơi thở của Lê Tử Hà hơi chậm lại, ánh mắt tản mát, vỡ tan trên nụ cười bên khóe miệng: "Bây giờ còn nói tới vấn đề này nữa ư? Không cần thiết nữa rồi. Dù yêu hay không yêu, ta và hắn, thù không đợi trời chung, chỉ có thể dùng máu để trả!"
"Tiểu thư, trước kia... người không như vậy..." Nhìn đôi mắt lạnh tanh của Lê Tử Hà, gần như bị thù hận nuốt chửng, Diêu nhi trở tay kéo Lê Tử Hà, rưng rưng nước mắt, lẩm bẩm nói.
"Diêu nhi ngốc nghếch, trước kia ta quá đần độn quá mềm lòng, Quý gia mới rơi vào kết quả như vậy. Người sống hai đời, sao có thể tái phạm cùng một sai lầm?" Giọng Lê Tử Hà dịu đi, lau nước mắt cho Diêu nhi.
Diêu nhi rũ mắt, gật đầu, nức nở nói: "Bây giờ em đến lãnh cung ngay đây. Trước kia em lấy cớ dâng hương cho tiểu thư, lần này lại đi, chắc Vân Tấn Ngôn không nghi ngờ gì đâu."
"Ừ, nếu bị ai phát hiện, họ không dám soát người, em cứ khăng khăng đòi đến gặp ta là được." Lê Tử Hà dặn dò, nếu bị phát hiện thì phải nghĩ ra cách khác...
"Em hiểu." Diêu nhi gật đầu, nhìn bàn cờ tán loạn mà thất thần.
"Diêu nhi đừng lo lắng..." Lê Tử Hà thấy thế an ủi, lời còn chưa dứt đã Diêu nhi cắt đứt: "Tiểu thư, em về trước đây, tối nay người chờ tin tốt của em."
Dứt lời liền đứng dậy rời đi.
Lê Tử Hà nhìn bóng lưng gầy gò hơn trước kia mà đau lòng. Nếu nàng không xuất cung, Diêu nhi cũng không chịu đi một mình, không đành lòng nhìn nàng đau lòng thêm nữa, lại càng không muốn Nhất Nhất không có mẹ...
Bóng đêm dần phủ tới, bất tri bất giác, ngồi trong điện một lúc đã qua xế chiều. Nhịp tim đập thình thịch không thể kiềm chế, thỉnh thoảng cửa điện mở ra, cứ như nện một phát vào đáy lòng, vội vã nhìn cửa điện, thấy là cung nữ thì yên tâm hơn chút.
Nếu Diêu nhi thuận lợi lấy được độc, sẽ không đến Thần Lộ điện gây chú ý. Nếu không lấy được, sẽ đến đây bàn thêm với nàng. Nếu hành tung mục đích bị phát hiện...
"Rầm" ...
Đột nhiên vang lên một tiếng thật lớn, nhiễu loạn tinh thần Lê Tử Hà. Nàng giật mình đứng dậy khỏi giường thấp, sắc mặt không khỏi trắng bệch, mùi rượu lùa vào theo cơn gió. Định thần nhìn lại, là Vân Tấn Ngôn.
Lê Tử Hà không khỏi nhíu chặt mày. Thường ngày Vân Tấn Ngôn ở đây đến nghiện, đến tối sẽ thức thời rời đi, nhưng đêm nay đột nhiên lại chạy tới, còn uống rượu.
"Lui xuống! Lui xuống hết cho trẫm!"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn ửng đỏ, quát mắng đám thái giám đang đỡ hắn. Ngụy công công hành lễ, liếc nhìn Lê Tử Hà rồi dẫn mọi người lui ra. Cửa điện đóng lại, mùi rượu trong điện càng thêm nồng đậm.
"Uống rượu hại người, sao Hoàng thượng lại uống nhiều rượu như vậy?" Lê Tử Hà không định tới đỡ Vân Tấn Ngôn, ôn hoà nhìn hắn rồi xoay người vào trong.
Vân Tấn Ngôn vẫn còn tỉnh táo, ánh mắt dõi theo bóng dáng của Lê Tử Hà, sải bước xông lên, thân thể ngã xuống, ôm Lê Tử Hà vào lòng.
Mùi rượu gay mũi khiến Lê Tử Hà nhớ lại đêm ở Lê Bạch điện, nỗi thù ghét trong lòng càng dâng trào, đẩy mạnh mấy phen nhưng mãi không được.
"Hoàng thượng, khuya rồi, nên trở về Long Hoàn cung nghỉ đi!" Nghiến răng thốt ra một câu, Lê Tử Hà lại cố gắng đẩy Vân Tấn Ngôn ra.
Vân Tấn Ngôn không buông tay, cười ha ha nói: "Tối nay, ái phi ngủ với ta."
Lê Tử Hà biết Vân Tấn Ngôn vẫn còn tỉnh táo, lạnh lùng nói: "Hoàng thượng quên mất những lời ta từng nói sao?"
Câu hỏi này bị Vân Tấn Ngôn bỏ qua, ôm Lê Tử Hà về bên giường. Gần tới giường thì lảo đảo, hai người cùng ngã xuống. Lê Tử Hà bị áp bên dưới, luồng khí nóng ran từ người Vân Tấn Ngôn ập tới người nàng, khiến nàng không khỏi căng thẳng, cắn răng muốn đẩy Vân Tấn Ngôn ra, nhưng lại bị hắn ôm chặt hơn.
Chốc lát cảm giác rõ sự biến hóa của thân thể hắn, Lê Tử Hà kinh hãi toát mồ hôi lạnh. Tô Bạch vẫn chưa cho hắn uống lam nhan thảo!
Không phải Lê Tử Hà chưa từng biết mùi đời, hiểu lúc này giãy dụa sẽ chỉ càng làm mọi chuyện thêm tồi tệ, dứt khoát mặc hắn ôm, không nhúc nhích. Theo tiếng lụa bị xé rách, cơ thể bỗng dưng lạnh toát, áo ngoài bị Vân Tấn Ngôn lột bỏ, sao đó là áo giữa, áo trong...
Khóe mắt lạnh như băng, rồi lại lạnh ấm nóng, đại não trống rỗng của Lê Tử Hà chậm rãi hoạt động trở lại, chợt phát hiện mình đã khóc từ lúc nào. Vân Tấn Ngôn nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên khóe mắt nàng, giọng nói không rõ ràng mà êm ái: "Đừng khóc... Đừng khóc... Trẫm đã nói không động vào nàng mà..."
Sau đó trên người ấm áp, Vân Tấn Ngôn vén chăn bao lấy hai người, nghiêng người ôm chặt nàng, để đầu nàng vùi trước ngực hắn. Hai tay đặt trên eo nàng, không động đậy cũng không nói gì nữa.
Lê Tử Hà nhắm hai mắt, như thể chỉ trong thoáng chốc, như thể đã trôi qua nửa buổi đêm. Nghe thấy hơi thở của Vân Tấn Ngôn dần dần ổn định, nhưng bàn tay ôm nàng vẫn mạnh mẽ như vậy.
Người bên cạnh vô cùng quen thuộc, mùi hương quẩn quanh chóp mũi cũng quen thuộc, ngay cả nhiệt độ cũng quen thuộc như vậy, nhưng cuối cùng vẫn không bù được cảnh còn người mất.
Không báo trước, nước mắt tuôn rơi mãnh liệt hơn. Tình yêu một thời của nàng, vì sao lại giết những người thân yêu nhất của nàng, chặt đứt con đường tương lai của hai người hết lần này tới lần khác?
Nếu hành tung của Diêu nhi bị phát hiện, nếu hành động ngày mai thất bại, nếu hắn quyết tâm giết chết hai người nàng, nàng chỉ nghĩ tới một cách để bảo vệ mình...
Nhưng, dù thân phận của nàng có bị bại lộ, liệu ngươi có giết ta một lần nữa?