thì một câu cũng không hát, chỉ không ngừng khóc “hu hu” trong micro. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, người cũng mất dần cảm giác.
Làm loạn không được bao lâu thì tôi đuối sức, năm bất động trên sofa, một tiếng cũng không kêu. Mỹ Tuệ vẫn đang rền rĩ trên sân khấu, tôi gục vào vai Lăng Sở, lịm đi.
Nước mắt tôi giống như dòng nước đã thông, ào ào đổ xuống. Tiếng nói của tôi cũng biến đổi, cứ như được phát ra từ mũi vậy.
Tôi chớp chớp nâng được mí mắt lên, cố gắng để tỉnh táo hơn một chút. Sau đó lại ngốc nghếch hỏi Lăng Sở một câu đã từng hỏi một lần trước đó: “Liệu Y Dương có quay về bên tôi nữa không?”
Lăng Sở rút bàn tay đang để trong túi áo ra, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi. Anh ấy dùng giọng điệu rất chân thành nói với tôi: “Có, rồi Y Dương sẽ quay về bên em.”
Tối hôm đó tôi uống say bí tỉ, đến khi tỉnh lại đã là chuyện của buổi trưa ngày hôm sau rồi. Chuyện xảy ra tối hôm qua, có những thứ tôi không còn nhớ nữa.
Sáng sớm hôm nay, Mỹ Tuệ để lại tờ giấy trên đầu giường tôi, trên đó viết: “Nha đầu cậu uống rượu cũng thật giỏi, thiếu chút nữa thì hại chết tớ. Nhớ lần sau, tuyệt đối không được tìm Lăng Sở giúp cậu thu dọn bãi chiến trường. Bữa sáng ở trên bếp, ăn đi nhé.”
Tôi vò vò đám tóc trên đầu, muốn ngồi dậy lại cảm thấy toàn thân không có sức, giống như vừa mắc trận cảm nặng vậy. Tôi chống tay lên giường, chầm chậm ngồi dậy.
Đây đã là người thứ hai khâm phục tôi rồi, Lão Lý khâm phục tài ăn nói của tôi, Mỹ Tuệ khâm phục tửu lượng của tôi, xem chừng xã hội loạn đến mức không thể tồi tệ hơn được rồi.
Từ khi đi khám bệnh mấy hôm trước, bệnh chảy máu chân răng của tôi đã được cải thiện rõ rệt. Lúc đến bệnh viện kiểm tra lại, tôi nhặt được một tờ rơi in ấn công phu.
“Đường dây nóng quyên hiến tủy sống XXX.”
Tôi dừng lại ở đó rất lâu. Cho dù có tư tưởng của dân thành thị, nhưng dù sao cũng đã học qua trung học phổ thông nên cũng có thể hiểu một chút về vai trò của máu đối với sức khỏe người. Bức ảnh trên tờ rơi đó rõ ràng đã thu hút tôi, đôi mắt đầy chờ đợi đó khiến lòng tôi không ngừng run rẩy.
Tôi lấy điện thoại, tức tốc ghi lại số đường dây nóng đó, đi vào bệnh viện.
Tìm rất lâu sau mới thấy số điện thoại của Hải Lộ, một người bạn đã mất liên lạc bấy lâu nay của tôi. Gọi cho cô ấy, chưa đầy năm phút sau, cô ấy mặc áo blouse trắng phong độ ngời ngời chạy đến. Nói thực tôi luôn có cảm giác sợ hãi khi nhìn thấy bộ quần áo blouse trắng này. Thấy cô ấy còn cách tôi một đoạn ngắn, tôi khen ngợi: “Thì ra cũng là một người có đẳng cấp.”
Cô ấy đến gần, khẽ cười với tôi: “Y Thần cậu vẫn như ngày xưa, muốn tôi giúp cậu gì nào?”
Tôi cười cười, vẫy tay chào cô ấy.
Đây là người mà tôi gọi là hoa khôi của trường cũ, Đinh Hải Lộ, quan hệ giữa tôi và cô ấy cũng không thân thiết gì, chẳng qua chỉ là bạn bè đã có lúc giúp đỡ lẫn nhau. Hải Lộ hiện đang là bác sĩ khoa Huyết học của một bệnh viện hàng đầu, cô ấy không chỉ xinh đẹp mà gia thế còn rất giàu có. Bố cô ấy là cục trưởng, mẹ cô ấy là giáo sư đại học.
Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy hổ thẹn vì thua kém, thực sự muốn đập đầu vào tường mà chết đi cho rồi.
Tôi nhìn mái tóc óng mượt đến mê hồn của cô ấy, sau đó nói rất khách khí: “Sao đẹp bằng cậu được.”
Cô ấy nhoẻn miệng cười, làm bộ ngất ngây sung sướng vì lời khen của tôi.
Nhớ năm đó, Y Dương cũng muốn theo đuổi Hải Lộ, kết quả là giữa đường gặp phải Trình Giảo Kim [9] là tôi. Cũng không biết vì sao tôi và anh ta yêu nhau. Đương nhiên, tôi cũng không biết vì sao anh ấy không theo đuổi Hải Lộ nữa mà quay sang theo đuổi tôi.
[9] Trình Giảo Kim: một võ tướng Trung Quốc. Khi đánh trận chỉ đánh được ba búa một, nếu địch không thua sẽ chạy, sau đó quay đầu lại đánh ba búa nữa, cho nên về sau nhân vật này được dùng để chỉ những kẻ nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác.
“Hải Lộ, bệnh viện các cậu có nhận quyên hiến tủy sống không?” Phòng làm việc chỉ có tôi và cô ấy, không có nhiều người qua lại.
Nghe xong, cô ấy nhìn tôi một cách hết sức ngạc nhiên, rồi cười nói: “Y Thần, cậu trở thành người có lòng nhân ái như thế này từ bao giờ vậy?”
Kỳ thực tôi cũng không biết “nhân ái” – từ này gợi lên khái niệm gì trong lòng tôi. Tôi từ trước đến nay chưa từng nghĩ rằng mình là người có lòng nhân ái, tôi muốn hỏi là nhân ái có thể biến thành cơm ăn, có thể khiến mọi người trường sinh bất lão hay không?
Tôi mở cuốn sách y học dày cộp trên bàn ra đọc chăm chú, hồi lâu cũng không nói gì. Không biết là quỷ thần muốn cùng tôi chơi trò gì nữa. Bố mẹ tôi không biết, Hứa Y Nam không biết, không ai biết cả. Tôi tự cấu mạnh vào đùi mình, rất đau. Xem ra đây là thật, không phải mơ. Tôi cũng không phải là xúc động nhất thời.
Tôi lấy lại tinh thần, hai mắt nhìn chăm chăm ra hành lang, sau đó rất nghiêm túc hỏi Đinh Hải Lộ: “Quy trình cụ thể diễn ra như thế nào?”
“Đầu tiên là tuổi tác của cậu là phù hợp, tình trạng sức khỏe…”
Đinh Hải Lộ dựa vào bàn hỏi tôi những câu như thế. Sau khi tôi trả lời xong, cô ấy đưa cho tôi một tờ bảng phiếu phải điền, sau đó hỏi tôi: “Người nhà cậu có đồng ý không?”
Tôi gật đầu không chút phân vân, bố mẹ tôi đều là thành phần trí thức, nhất định sẽ đồng ý. Rời bệnh viện, tôi cảm thấy vừa căng thẳng vừa nhẹ nhõm.
Đinh Hải Lộ nói sẽ thông báo cho tôi thời gian đi kiểm tra máu.
Hôm sau, lúc tôi đang một mình qua đường sang khu phố ăn uống, các món nướng Tứ Xuyên ở đó thơm lừng hấp dẫn tôi. Lúc còn yêu Y Dương, tên ấy chưa từng đồng ý cho tôi ăn những đồ này. Bởi vì món ăn Tứ Xuyên cho rất nhiều ớt, anh ta biết người bị đau dạ dày như tôi nếu không chú ý ăn phải thì sẽ đau đến mức phải gọi 6542 [10].
[10] Số máy gọi cấp cứu của Trung Quốc.
Bây giờ thì tôi chẳng kiêng dè gì, cứ ăn uống thoải mái, cũng không có ai hỏi han. Tôi không ngờ con phố ăn uống nhỏ xíu này lại bán bao nhiêu là đồ ăn ngon.
Dạo quanh các cửa hàng chừng gần một tiếng thì Lăng Sở gọi đến. Tôi tiếp tục ăn, không quan tâm. Không biết vì sao, tôi không muốn nghe điện. Điện thoại để trong túi quần cứ kêu và rung như vậy cũng có chút phiền phức. Nhưng nó kêu mãi rồi cũng ngừng.
Sau khi về đến nhà tôi mới nhàn nhã mở điện thoại, có ba cuộc gọi nhỡ. Trong danh sách cuộc gọi đã nhận tôi bỗng phát hiện cái tên Lăng Sở ở vị trí đầu tiên. Sau khi suy nghĩ mấy giây, tôi quyết định xóa cái tên có chút quen thuộc đó.
Nhớ ra là gần đây mình và người này điện qua điện lại hơi nhiều, tôi gõ gõ đầu: “Chỉ là giúp anh ấy trở thành người anh em tốt thôi mà.”
Thời gian gần đây tôi thường thích nấu cháo điện thoại, bởi vì tôi nhận thấy cuộc đời này thật sự không có mấy chuyện có ý nghĩa, tẻ nhạt quá, giống như cuộc sống của tôi ngoài ăn ra chỉ có ngủ. Đúng lúc tôi vừa an nhàn nhắm mắt lại thì điện thoại lại đổ chuông, còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp nhận ra ai gọi thì tôi đã ấn nút nghe rồi. Tôi nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu hú liên hồi vọng vào trong điện thoại.
“Y Thần, con đang ở đâu? Bố con phải đi cấp cứu rồi.” Một loạt tiếng bước chân gấp gáp, mẹ tôi dường như đang rất tuyệt vọng.
Phụ nữ gặp chuyện này đều sẽ khóc.
Tôi không kịp đi dép, nhảy từ trên giường xuống là cuống cuồng lao ra cửa. Sau đó cầu thang náo động bởi tiếng bước chân bình bịch của tôi.
Hôm nay giao thông khá tốt, không có ùn tắc nghiêm trọng. Lúc vội vàng chạy vào bệnh viện tôi có chút mất phương hướng, cho dù đã đến đây n lần. Lúc này tôi thật sự muốn mọc ra đôi cánh, bay đến cạnh bố tôi.
Tôi căng thẳng đến mức quên mất mẹ tôi nói bố ở phòng nào. Cho dù tôi vỗ trán đau điếng cũng không thể nhớ được, mãi tới khi vỗ đỏ cả trán mới nhớ được mấy con số đó.
Tôi mở cửa phòng bệnh, Hứa Y Nam và Hàn Cần Hiên đã chạy đến trước tôi. Không kịp chào hỏi, tôi chạy đến níu lấy cánh tay mẹ hỏi han tình hình, thấy mắt bà đã sưng mọng như hai quả đào. Giọng mẹ ngắt quãng, nức nở: “Bố con… bị cao huyết áp… bị ngất…”
Lúc mẹ mới nói được nửa câu, tôi lo lắng tưởng như ngừng thở, lúc nghe đến hết câu, cơn choáng váng của tôi mới dần dần tan đi.
“Bây giờ bố thế nào ạ?” Tôi mở to mắt nhìn bố tôi đang nằm hôn mê trên giường, cảm giác lo sợ làm tim loạn nhịp.
Hoàn cảnh này khiến tôi nhớ tới buổi chiều hôm đó, khi bệnh tim của ông nội tái phát phải nhập viện. Khi đó tôi vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Ông nội nằm trên giường bệnh, không mở mắt, không nói chuyện, không cử động. Tôi cầm quả táo ở tủ đầu giường đến lay lay tay ông, gọi: “Ông ơi, ông dậy ăn táo này.” Nhưng ông chỉ nằm đó yên lặng, mẹ bế tôi ra ngoài nói: “Ông nội ngủ rồi, đừng gọi ông.”
Lúc này nhớ lại mình hồi đó, có chút buồn cười, nếu tôi có thể khiến người đang hôn mê nằm trên giường bệnh ngồi dậy ăn táo thì chẳng hóa ra tôi là thần y hay sao.
Bố tôi lúc này giống hệt như ông tôi hồi đó, cũng không mở mắt, không nói, không cử động. Bây giờ tôi đã lớn rồi, không còn kéo tay gọi bố dậy ăn táo như hồi nhỏ nữa.
Chỉ là ông tôi sau khi kiên trì được mấy ngày thì ra đi mãi mãi. Ngày đưa tang ông, cả gia tộc chúng tôi đều mặc đồ đen, bố tôi quỳ trước mộ ông suốt một giờ. Bây giờ nghĩ lại, nếu lúc đó chúng tôi không phải là quá nhỏ thì có lẽ bố tôi đã gọi chúng tôi lại quỳ lạy cùng ông rồi.
Tôi nghĩ miên man, trong lòng bỗng cảm thấy xót xa. Từ khi ông tôi mất đến nay, mỗi lần đến phòng bệnh tôi đều thấy mình căng thẳng và sợ hãi vô cùng. Tôi ghét nơi đây, cực kỳ ghét. Kể cả cách bài trí toàn một màu trắng lạnh toát ở nơi đây cũng khiến tôi bủn rủn chân tay.
Tôi đứng bên giường bệnh khá lâu nên chân có cảm giác tê cứng, nhè nhẹ giẫm giẫm chân hai cái và tìm một chỗ trong phòng rồi ngồi xuống.
Hàn Cần Hiên khoác tay Hứa Y Nam lặng yên ngồi đó, căng thẳng chờ đợi, dáng vẻ dường như rất mệt mỏi. Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cây đại thụ trước sân vọng tới tiếng hót của loài chim nào đó.
Cửa mở ra, cô y tá bước vào phá tan bầu không khí im lặng ở trong phòng. Cô ấy lấy nhiệt kế kẹp dưới nách bố tôi xem kỹ, sau đó ghi lại vào sổ theo dõi bệnh, cuối cùng cô ấy dùng tay vẩy vẩy cái nhiệt kế mấy cái rồi lại nhét lại vào nách bố tôi.
Tôi đặt cái túi xách trên vai xuống, giọng điệu kiên quyết: “Mọi người đều về cả đi, ai cũng bận đi làm mà. Hôm nay con đang nghỉ phép. Mọi việc ở đây cứ giao cho con là được rồi.”
Tôi biết mẹ tôi luôn giống như cái cây cắm rễ xuống bục giảng, một chút cũng không muốn rời. Hứa Y Nam lại là nhân vật quan trọng trong công ty, vắng anh ấy chưa đến một ngày có khi tổn thất đã lên tới mấy trăm nghìn. Còn về chuyên gia gây chuyện Hàn Cần Hiên thì có thể tùy ý đi hay ở.
Tóm lại, tôi là người rảnh rỗi nhất, lúc này không hy sinh thì còn đợi lúc nào nữa. Chút hy sinh nhỏ nhoi này mà cũng không làm được thì tôi đâu còn là Hứa Y Thần.
Nghe những lời tôi nói, mẹ tôi và vợ chồng anh trai phân vân hồi lâu, cuối cùng sau khi dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần là phải nhớ đắp chăn cho bố tôi cẩn thận, ba người đó mới chịu đi về.
Tôi kiềm chế để không trở thành tên ngốc trong căn phòng chán ngắt này, sau đó dựa đầu vào tường mơ màng thiếp đi lúc nào không biết. Có người gõ cửa. Gõ liên ba cái một cách rất quy củ sau đó m