Cả nửa tháng nay Y Dương không gọi điện cho tôi lần nào nữa, tên khốn đó chắc đang bận lắm. Tôi nhoài người trên bệ cửa sổ, đưa mắt nhìn loài cây không biết tên đã chết khô trong chậu hoa, chậu hoa này hình như là của người chủ cũ để lại, lúc tôi chuyển đến nó đã có ở đó rồi, nhìn thấy chậu hoa xanh mượt cũng đẹp mắt nên tôi chẳng nỡ vứt đi. Không ngờ mới qua ít ngày, nó đã phải chết oan dưới tay tôi.
Tôi nhìn sinh mệnh đáng thương này, không biết có phải hít phải bụi không mà tôi hắt hơi một cái. Nghe người ta nói, chỉ khi nào bị người khác nhắc đến thì mới hắt hơi. Tôi thừa nhận tôi không tin câu nói nhảm nhí đó. Nhưng nhớ tới Y Dương, tôi lại ngốc nghếch tin là đúng.
Chiếc kẹo mút dần dần tan chảy trong miệng tôi, vị mận xanh còn đọng mãi không tan. Đúng thế, tôi mãi mãi không thể quên được hương vị quen thuộc này.
Tôi nhìn mấy người đang vội vã đi lại dưới lầu, cũng giống như lần đầu tiên nhìn Y Dương rời xa nơi đây, chỉ là thời gian không giống nhau, địa điểm không giống nhau, mục đích cũng không giống nhau.
Điện thoại để trên đầu giường đổ chuông ầm ĩ, báo là có tin nhắn. Tôi mở ra xem, là tin nhắn của Lăng Sở.
“Mẹ cún, con chúng ta có khỏe không?”
Tôi với con chó bông, ra lệnh cho anh ấy: “Chết đi!”
Lăng Sở dường như không hề tức giận, làm mặt dày, tiếp tục nhắn cho tôi: “Nhớ chăm sóc con cho tốt.”
Nhìn xong tôi tiện tay quẳng điện thoại lên đầu giường, mấy phút sau nó lại đổ chuông, tôi tiếp tục nằm dài trên giường ăn kẹo mút, nghĩ ngợi lan man, dù chính tôi chẳng rõ bản thân mình đang nghĩ gì.
Một lúc sau, điện thoại vẫn không ngừng kêu, xem chừng lần này không phải là tin nhắn mà là ai đó gọi. Tôi đoán là ma cà bông Lăng Sở gọi đến, nhận máy cái là mắng luôn một trận.
Đầu bên kia không nghe thấy tiếng trả lời, giống như người đó muốn cãi lại nhưng chẳng biết phải cãi thế nào. Tôi thật sự thấy khâm phục tốc độ và tài ăn nói của chính minh. Mắng người không cần chửi tục, lại còn nói nhanh như diễn viên trong phim.
Sau khi tôi ngừng nói, đầu bên kia mới chuyển đến giọng nói nhỏ nhẹ của Lão Lý: “Y Thần à, ai làm gì mà cô giận dữ thế? Mắng ai vậy? Mắng kinh quá. Tôi không tìm thấy bảng chỉ tiêu báo giá tổng hợp, hình như cô đang giữ, cô có thể đến công ty một chuyến được không?” Nói xong, anh ta chỉ mất không phẩy một giây để cúp máy. Lẽ nào là sợ tôi mắng tiếp?
Tôi ngồi dậy, bụng nghĩ thôi xong rồi. Hình tượng thục nữ tôi dày công tu luyện đã bị hủy hoại rồi. Nhất định là Lão Lý này lại gây phiền phức cho tôi như trước đây.
Từ nhà đi ra, tôi vừa đi vừa nghĩ, không tìm thấy bảng chỉ tiêu báo giá tổng hợp có ảnh hưởng gì tới tôi không, có thểm làm giảm mất hào lương nào của tôi không. Tôi miễn cưỡng đi đến công ty, hy vọng sẽ không có phiền phức nào xảy đến với tôi.
Mới bước vào phòng làm việc đã va đầu phải Lão Lý, sau đó anh ta nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích rồi mang tách trà của anh ta đổ nước đi.
Tôi không thể nói rõ vì sao lại bị cụng đầu như vậy, sau đó mang bảng báo giá đặt lên bàn làm việc của Lão Lý, giọng hoàn toàn không cố ý và đang tự trách nói với anh ta: “Tôi sai rồi, đều là lỗi của tôi.”
Anh ta khẽ xoa xoa đầu tôi nói: “Nha đầu, hỏa lực quá mạnh.”
Tôi gạt tay anh ta ra, ngốc nghếch cười nói: “Anh cũng không kém.”
Kỳ thực trong lòng tôi rất căm ghét loại người nói vòng vo tam quốc. Bình thường Lão Lý này đối đãi với tôi rât chừng mực, hôm nay lại nói vô lễ như vậy, xem chừng thù này đã lớn tới bộc phát rồi đây. Nhưng kệ anh ta thích nói gì cứ nói, thích làm gì cứ làm, mãi không có kết quả, anh ta tự khắc sẽ thôi.
Tôi còn đang trên đường về nhà thì Mỹ Tuệ gọi điện đến báo là cô ấy đã về đến nhà rồi, tôi đi taxi đến thẳng nhà cô ấy để tính sổ với nha đầu này.
Vào nhà, thấy có mình Mỹ Tuệ ở nhà. Bố mẹ cô ấy đều dọn về nhà cũ rồi, tôi ngồi phịch xuống sofa, cảm thấy rất thoải mái. Không có anh trai thật là tốt, nhìn xem, tôi có Hứa Y Nam thì có lợi gì nào. Một là cướp phòng, hai là có thêm chị dâu, lại còn có bố mẹ ghê gớm của tôi nữa. Nghĩ thôi tôi đã muốn thở dài rồi.
“Nha đầu cậu đang nghĩ vớ vẩn gì thế?” Mỹ Tuệ ngó nhìn tôi.
“Cậu đã cút đi đâu vậy?” Tôi đột nhiên nhớ ra đã một tuần lễ nay không nhìn thấy nha đầu này, bèn không do dự hỏi luôn.
Cô ấy ngồi cạnh tôi trên sofa, tự sắp xếp hành lý. Có mấy ngày không gặp, cô ấy gầy hẳn đi. Làm sao người muốn gầy lại chẳng gầy được, người không muốn gầy lại cứ càng teo tóp đi. Nghĩ đến đây, tôi thở dài ai oán.
Mỹ Tuệ muốn đi đâu đó, cô ấy lôi tôi đứng dậy khỏi sofa rồi hỏi: “Có thể kể xem cậu gặp những chuyện xui xẻo gì không?”
“Đúng thế, tớ gặp đủ cuyện xui xẻo. Đầu tiên là bị Y Dương “đá”, rồi lại bị “đuổi cổ” ra khỏi nhà, bây giờ lại còn bị bệnh nữa. Như vậy chưa đủ gọi là đen đủi hay sao? Không phải là người gặp vận xấu đến uống nước cũng rụng răng hay sao?” Tôi đứng một bên tự than tự vãn.
Nói xong, bao nhiêu khí thế và ý nghĩ muốn tìm cô ấy để tính sổ lúc đến đây củ tôi đều biến mất.
“Công việc của cậu vẫn tốt chứ?” Thấy mặt cô ấy vui vẻ như vậy tôi cũng cố hỏi một câu dễ nghe một chút.
“Tàm tạm, cậu thì sao?” Hỏi xong, cô ấy vừa lấy trong vali ra một chiếc áo màu vàng nhạt, vừa đẩy tôi vào trong phòng vừa nói: “Cái này mua cho cậu, mặc thử đi.”
Đúng là làm bạn với nhau từ hồi còn nhỏ, rồi lại học cùng bốn năm đại học nên nha đầu này thật quá hiểu tôi. Bởi vì chỉ có cô ấy mới biết Hứa Y Thần tôi thích màu vàng nhạt, cũng chỉ có cô ấy nhớ tôi không thích mặc váy.
Tôi mặc áo mới, đứng trước gương soi kỹ trước sau mà đầy tự hào về nhan sắc của mình, Mỹ Tuệ cũng đi đến, đứng đối diện tôi, mặt nhăn lại.
Tôi gửi cho cô ấy một nụ hôn gió, cô ấy lại buột miệng mắng tôi: “Sắc nữ.”
Sắc nữ là cái khái niệm gì vậy? Tôi chỉ từng nghe người ta nói “sắc lang” [8] chứ sắc nữ thì đúng là lần đầu tiên tôi được nghe.
[8] Sắc lang: Yêu râu xanh, đồ háo sắc.
Mỹ Tuệ đứng trong nhà tắm trêu ghẹo tôi hồi lâu, còn thay sang một bộ váy liền rất đẹp. Trên người cô ấy còn phảng phất mùi nước hoa.
Trước đây tôi luôn cho rằng, những cô gái hay đứng đường, trang điểm lòe loẹt, mặc những bộ quần áo phơi ngực, khoe lưng mà người ta thường hay gọi là “gà mái” mới dùng nước hoa. Nhưng bây giờ tôi không nghĩ thế nữa, đó là vì họ trẻ, họ có điều kiện nên mới có thể dùng nước hoa. Nhìn lại mình, thật sự là tôi quá giản dị. Không phải có câu nói, khi người ta trẻ không có gì là không thể hay sao? Nhưng có một vấn đề cho đến hôm nay tôi vẫn chưa hiểu, đó là vì sao họ lại gọi những cô gái đó là “gà mái”?
Tôi đứng trước gương suy nghĩ lan man, Mỹ Tuệ kéo tay tôi nói: “Tự sướng thế đủ chưa?”
Tôi định thần lại, mùi nước hoa trên người cô ấy đã thấm sang cả quần áo tôi.
“Đi hát karaoke đi, lâu lắm rồi không đi hát.” Cô ấy làm bộ trẻ con nũng nịu đợi tôi đồng ý.
Tôi không biết mình có xúc động vì điệu bộ đó hay không, chỉ gật đầu đồng ý ngay.
Lúc xuống dưới lầu, Mỹ Tuệ hỏi tôi mồm miệng đã đỡ chưa. Tôi làm mặt giận nói với cô ấy đã không sao rồi. Cô ấy học điệu bộ của cảnh sát, cung kính hành lễ với tôi, nói lần sau tôi bị bệnh, cô ấy nhất định sẽ chăm sóc tôi chu đáo.
Tôi thầm cằn nhằn: “Đừng mong có lần sau chứ, có ai muốn bị bệnh đâu, nhất là tớ.”
“Anh chàng đẹp trai của cậu đâu?” Tôi đột nhiên nhớ tới cái người giống như em trai cô ấy.
“Anh ta à, đi làm rồi, dạo này rất bận.” Nói xong, ánh mắt Mỹ Tuệ dường như u ám hơn rất nhiều. Xem chừng là một mối tình vĩ đại, tiếc là tôi chưa từng được trải qua mối tình nào như thế.
“Hay là gọi Lăng Sở cùng đi?” Tôi đề nghị. Chỉ là bạn chung nên mới nhớ đến anh chàng này.
Mỹ Tuệ vừa đi vừa soi gương, sau đó khẽ gật đầu đồng ý. Nha đầu này làm sao lại thành ra điệu thế. Tôi lấy điện thoại trong túi xách ra gọi cho Lăng Sở, tổng đài báo máy Lăng Sở đang bận.
Lăng Sở lúc nào cũng bận, có lúc tôi cũng mặt dày không biết xấu hổ tìm đến làm phiền anh ấy. Khoảng một phút sau, anh ấy gọi lại cho tôi.
Mỹ Tuệ cướp lấy điện thoại, nói một câu mà mỗi lần nhớ lại tôi đều không khỏi nổi da gà: “Anh Lăng Sở, em nhớ anh quá.”
Cho dù cô ấy đã dùng giọng mũi như tôi để nói, nhưng giọng nói của mỗi người luôn có sự khác biệt. Tai Lăng Sở rất thính, chắc chắn sẽ nghe ra. Mỹ Tuệ đang chơi xấu. Cầm lấy cái gương của Mỹ Tuệ tự soi mặt mình trong đó, tôi chẳng hề thấy mỹ nhân xinh đẹp mà cô ấy nói, nói một cách công bằng thì chỉ thấy trong gương là hình ảnh của Bạch Cốt Tinh mà một tỷ ba dân số của Trung Quốc đều sợ.
Ngắt điện thoại, tôi được đưa thẳng lên phòng KTV 306 của quán Thịnh Hoa. Cô nàng Mỹ Tuệ đã đặt phòng trước rồi, mặc cho tôi nói thứ sáu ở đây chắc không có nhiều người.
Lúc chúng tôi đến nơi trời đã tối. Trong phòng còn để đèn mờ khiến không thể nhìn rõ mặt người bên cạnh. Tôi gọi nhân viên phục vụ bảo họ bật đèn sáng, sau đó gọi luôn mười hai chai bia. Mỹ Tuệ vừa thử micro vừa nói tôi điên quá.
Tiếng nhạc ầm ĩ khiến tai tôi như ù đi. Tôi ngồi trên sofa chán nản rót bia uống. Trước đây luôn có Y Dương cùng tôi hát những bản tình ca, đáng tiếc giờ đã không như vậy nữa. Tôi hận tên khốn đó bởi đi đến đâu tôi cũng thấy hình bóng quen thuộc của anh ta.
Mỹ Tuệ đứng trên sân khấu hào hứng hát vang một bài không biết tên, tôi học theo đám fan cuồng, nhiệt tình vỗ tay, cho đến khi tay rát bỏng mới thôi. Cho dù tôi cho rằng người ta đi hát vì tiền thì vẫn phải thừa nhận cô nàng này hát vì đam mê.
Uống bia được một nửa rồi mới thấy Lăng Sở đẩy cửa bước vào. Anh ấy mặc com lê, rất ra dáng một giám đốc. Đến tụ điểm vui chơi như thế này mà lại mặc như thế. Vì lỗi này của Lăng Sở, tôi phạt anh ấy ba chai.
Nhìn thấy hai cô gái quậy tưng bừng thế này chắc hẳn anh ấy cũng rất ngạc nhiên.
“Ngài giám đốc cũng hát vài bài chứ?” Tôi đưa micro và phiếu yêu cầu bài hát tới trước mặt Lăng Sở. Không biết vì sao khái niệm giám đốc này cứ bám riết trong tôi, không chịu mất đi. Đến chết tôi vẫn nhớ Lăng Sở là một giám đốc, không phải nhân vật bình thường. Lẽ nào là vì tôi đang tự ti?
Anh ấy không quá hào hứng, điền vào phiếu yêu cầu bài hát Yêu em một ngàn năm của Lưu Đức Hoa. Tôi ngồi dưới vừa nghe vừa uống bia. Đèn sân khấu chiếu lên gương mặt anh ấy từng vòng từng vòng, giống như sắc màu của cầu vồng sau mưa.
Lúc Lăng Sở hát bài này có vô tình quay đầu nhìn về phía tôi. Tình cảm lặng lẽ gửi trong ánh mắt anh ấy khiến tôi dù đã uống hơi nhiều bia cũng phải trốn tránh. Anh ấy hát rất hay, rất tình cảm.
Hóa ra người mình thích và người thích mình mãi mãi không thể nào là một. Cũng giống như lúc này trong tôi đang vang lên hai tiếng hát, một ở trong lòng tôi và một ở tận cùng trái tim tôi.
Mỹ Tuệ, nha đầu này không biết đã quay lại từ lúc nào, cô ấy bắt chước dáng vẻ của tôi, cầm chai bia lên tu một hơi rồi mới đặt xuống. Tôi thấy thế thì trợn mắt há mồm, không nói được gì.
Có lẽ vì đã uống không ít nên không đợi Lăng Sở kết thúc bài hát, mắt tôi đã hoa lên, trước mặt nhập nhòe. Đáng sợ nhất là chai rượu vang trên bàn cũng bị tôi uống hơn một nửa.
Tôi đứng lên khỏi sofa, bắt đầu nhảy nhót điên cuồng. Tôi cướp lấy micro nhưng khi âm nhạc vang lên