Cố Diễn Trạch dừng xe trước cửa bệnh viện chờ Sơ Ảnh tan ca. Thời gian này, chỉ cần khôngphải tham dự tiệc tùng quan trọng thìanh đều bảo Mạc Khả hủy bỏ. Nhưng hôn lễ hôm nay khôngthể khôngtham gia, nên anh mới đến đây đón cô.
Anh và Lâm Trạch quen biết nhau ở Mỹ. Khi ấy, Lâm Trạch vừa hoàn thiện mộtphần mềm và đangcần nhà đầu tư. Việc này khá khó khăn bởi lẽ các nhà đầu tư đều khôngmuốn mạo hiểm bỏ tiền cho mộtthanh niên còn quá trẻ như anh ta. Nhưng Cố Diễn Trạch lại cực kì có lòng tin vào Lâm Trạch nên đãgiới thiệu nhà đầu tư cho anh. Hạng mục thành công, từ đó hai người trở thanh bạn.
Hôn lễ của Lâm Trạch khônglí nào Cố Diễn Trạch lại vắng mặt, huống hồ, Lâm Trạch và Lý Giai Tinh thành đôi mộtphần cũng do công của anh.
Biết Cố Diễn Trạch đangđợi mình nên Sơ Ảnh khôngdám lề mề, thu dọn đồ đạc xong liền hấp tấp chạy ra cửa. Tiểu Tinh đangđịnh cùng côra về, bèn gọi: “Chị điđâu mà như ma đuổi thế? Có việc gấp à?”.
Sơ Ảnh gật đầu, nhưng vẫn đichậm lại mộtchút đợi Tiểu Tinh.
“Việc gì thế?”.
“đi đám cưới”. Sơ Ảnh thành thậtđáp.
“Thé à, thế thìmau điđi, điđám cưới cũng khôngnên đến muộn”.
Sơ Ảnh cười.
Hai người ra khỏi cổng bệnh viện, Tiểu Tinh đangđịnh chào thìthấy Sơ Ảnh đivề phía mộtchiếc xe sang trọng, tò mò hỏi: “Này này, mau khai thậtcho em, ai ngồi trong xe?”.
Từ trước Tiểu Tinh đãđoán gia thế của Sơ Ảnh khôngđơn giản, vì trang phục của cômặc dù khôngquá cao sang nhưng đều là đồ hiệu. Điều này cũng có thể là lí do Hàng Vĩnh Tịch đối xử với Sơ Ảnh khôngbình thường.
“Chồng chị”.
nóixong, Sơ Ảnh vội vàng chạy đến chỗ Cố Diễn Trạch, để mặc Tiểu Tinh đứng ngây như phỗng. côthậtkhôngngờ Sơ Ảnh đãkết hôn, vậy mà trước đây cứ nghĩ Sơ Ảnh và bác sĩ Hàng là mộtcặp.
Cố Diễn Trạch vừa nhìn quần áo của vợ liền quyết định đưa côđitrang điểm và thay đồ.
Bầu khôngkhí yên lặng trong xe khiến Sơ Ảnh càng thêm rõràng, hiệntại côđangđến tham dự hôn lễ của Lâm Trạch, côdâu là Lý Giai Tinh chứ khôngphải người mà Lâm Trạch yêutha thiết – Hạ Xuyên.
Hạ Xuyên…
Cái tên này xuất hiệntrong đầu khiến Sơ Ảnh khôngkìm được thở dài.
Hạ Xuyên, chính là chị gáicùng mẹ khác cha với cô.
Khi Sơ Ảnh mười lăm tuổi, mẹ côđột ngột nóicho côbiết, côcòn có mộtngười chị gáihơn mình bảy tuổi. tên thậtcủa bà cũng khôngphải Quách Tuệ, mà là Lục Thanh Nhiên. Thời thiếu nữ, Lục Thanh Nhiên quen Hạ Chính Minh – mộtchàng trai tuấn tú mà bất kì côgáinào cũng mơ mộng. Hai người chẳng mấy chốc đãhẹn hò, bà cho rằng chỉ cần cố gắng là sẽcó thể khiến người đàn ông ấy thay đổi, bỏ hết mọi thói xấu trước đây. Vì kết hôn với Hạ Chính Minh mà Lục Thanh Nhiên bị cha mẹ đoạn tuyệt quan hệ, bà bỏ nhà đitheo Hạ Chính Minh. Thế nhưng, sau khi kết hôn, ông ta càng lộ rõbản chất trăng hoa của mình. Đối mặt với căn nhà trống trải và đứa con gáikhôngngừng khóc, Lục Thanh Nhiên mới hiểu, hóa ra mình cũng chỉ là mộtngười phụ nữ bình thường. Nhưng vì thương con, bà đành nhẫn nhục. Hạ Chính Minh càng lúc càng quá đáng, ngày nào về nhà cũng cãi vã, đập phá đồ đạc. Rốt cuộc, Lục Thanh Nhiên khôngthể chịu đựng nổi nữa, quyết định bỏ đi. Bà khôngdám quay về nhà bố mẹ đẻ, bởi năm xưa từng chắc như đinh đóng cột với bố mẹ rằng mình sẽhạnh phúc, hiệngiờ ra nông nỗi này, bà còn mặt mũi nào về gặp họ? Trong mộtđêm mưa, bà gặp được Bùi Dĩ Khải. Ông đãđưa bà về nhà, cưu mang bà. Sau đó, Lục Thanh Nhiên đổi tên họ thành Quách Tuệ. Hai người chung sống với nhau.
Vốn tưởng mọi chuyện đến đây có thể đặt dấu chấm. Nhưng sau khi Hạ Chính Minh qua đời, Quách Tuệ nghe nóiHạ Xuyên đãtới Thâm Hạ ở cùng bác ruột.
Lúc Sơ Ảnh biết mình có mộtngười chị gái, thìHạ Xuyên đãlâm vào vào giai đoạn bệnh tình nguy kịch.
Hai mẹ con côvội vàng tới Thâm Hạ. Nhìn côgáinằm trêngiường, Sơ Ảnh có phần ngẩn người. Hạ Xuyên quả thực rất đẹp, ngay cả khi đangbị bệnh, gương mặt cũng toát lên sựquyến rũ khôngcưỡng lại được. Đột nhiên cônhớ tới câu: Hồng nhan bạc mệnh.
Sơ Ảnh nhìn mẹ và chị gáinóichuyện. Mẹ côkhôngngừng khóc và nóixin lỗi. Hạ Xuyên điềm tĩnh nhìn hai người họ: “Con khônghận mẹ, nếu là con, con cũng sẽlàm vậy”.
Quách Tuệ mộtmực ở bên cạnh Hạ Xuyên, cố gắng đáp ứng mọi yêucầu cuối đời của con gái.
Sơ Ảnh nhìn vào đôi mắt bình thản của chị, đột nhiên rất muốn biết, điều gì khiến người con gáinày trở nên hờ hững với sinh mệnh mình như thế.
Sơ Ảnh đến trường học của Hạ Xuyên. Ở Đại học Thâm Hạ, hầu như mọi người đều biết tới Hạ Xuyên, ấn tượng sâu sắc nhất chính là tình yêucủa côdành cho Lâm Trạch.
Lâm Trạch là sinh viên ngành Khoa học máy tính. Ngay từ lần đầu gặp anh, Hạ Xuyên đãnảy sinh tình cảm, dùng mọi cách tiếp cận anh. Cả tường ai cũng biết sựngưỡng mộ của Hạ Xuyên đối với Lâm Trạch, chỉ duy nhất anh ta là không, thậm chí anh ta còn khá thân thiết với mộtbạn nữ khóa dưới.
Hôm ấy, Sơ Ảnh đến bệnh viện thăm Hạ Xuyên. côđangnằm nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy mây trắng và bầu trời xanh thẳm nhưng Hạ Xuyên nhìn rất chăm chú.
“Đừng để anh ấy vào”.
Sơ Ảnh sửng sốt, lát sau mới ý thức được Hạ Xuyên đangnóivới mình, nhưng côkhôngrõHạ Xuyên đangám chỉ tới ai. côvừa bước ra khỏi phòng liền thấy mộtngười con trai đangđịnh đivào. Sơ Ảnh vội kéo anh ta lại: “Chị ấy nóianh đừng vào”.
Người con trai sững sờ, sau đó ngồi xuống ghế ngoài hành lang.
rõràng lúc Sơ Ảnh đến thìngoài cửa phòng khônghề có người, vì sao Hạ Xuyên biết anh ta đến? Chuyện này về sau cômới biết, chỉ cần Lâm Trạch tới gần, Hạ Xuyên liền có thể cảm nhận được sựxuất hiệncủa anh.
Lâm Trạch ngày nào cũng tới chờ ngoài phòng bệnh, ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác. Chưa bao giờ anh mở miệng oán trách mộtcâu. Sơ Ảnh nhìn người đàn ông ấy, chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu.
Mãi đến mộtngày, Hạ Xuyên bị cơn đau dữ dội hành hạ đãbật ra tiếng kêu. Lâm Trạch nghe thấy, sống chết đòi vào bằng được.
“Vì sao? Vì sao em lại cố chấp như thế? Em biết rõem đau mộtthìanh đau gấp mười. Vì sao khôngcho anh được ở bên em? Dù chỉ là mộtngày, anh cũng muốn ở bên em”.
“Anh thề đi!”.
“không!”. Lâm Trạch đấm vào cửa: “Để tôi vào, xin mọi người để tôi vào…”.
“Nếu anh vào, em chết cho anh xem!”. Hạ Xuyên yếu ớt nói. Nghe vậy, Lâm Trạch rốt cuộc mới chịu yên tĩnh, anh tựa người vào cửa, nước mắt khôngngừng rơi.
Lát sau, anh quỳ gối ngoài cửa, khôngngừng nói: “Cầu xin mọi người, để tôi gặp côấy mộtlần!”.
Sơ Ảnh nhìn người đàn ông ấy, lòng khôngkìm được xúc động, cômuốn ra mở cửa.
“Sơ Ảnh!”.
Hạ Xuyên đột ngột gọi cô, vẻ mặt chị vẫn bình thản.
Sơ Ảnh nhìn chị gái, chẳng hiểu sao có cảm giác mình phạm lỗi. côkhôngrõvì sao chị phải làm thế với Lâm Trạch. Mọi người đều nói, Lâm Trạch khôngthích Ha Xuyên nhưng rõràng họ đãnhầm. Vậy thìvì sao chị khôngchấp nhận anh?
“Em là em gáichị”. Hạ Xuyên lên tiếng: “Chị hi vọng em đừng giống chị, yêumộtngười sâu đậm như thế”.
Sơ Ảnh khônghiểu chị muốn nóigì cho đến khi côlên mười bảy tuổi. Đáng tiếc, côchưa bao giờ là mộthọc trò ngoan, nên đãkhôngghi nhớ lời chị dặn.
Lâm Trạch cuối cùng vẫn khôngthể gặp được Hạ Xuyên. Sau khi Hạ Xuyên qua đời, theo ý của chị, người nhà đem tro cốt chị thả xuống biển.
Về sau, Sơ Ảnh nghĩ, chị gáimình là mộtngười thậttàn nhẫn. Chị quyết dùng cách đó để đổi lấy sựgiày vò của Lâm Trạch, khiến anh khôngbao giờ quên được mình. Còn cô, có lẽ chẳng bao giờ có được dũng khí như chị.
hiệngiờ, Lâm Trạch rốt cuộc đãchịu kết hôn. Có lẽ anh sẽrất tốt với vợ mình, nhưng tình yêucủa anh thìkhôngbao giờ được viên mãn.
Chị hi vọng em đừng giống chị, yêumộtngười sâu đậm như thế.
Sơ Ảnh cảm thấy mình như bị ai đó tát mộtcái rất đau.
côquả nhiên khôngphải học sinh ngoan, mãi mãi khôngchịu nghe lời.
Sơ Ảnh lấy lại tinh thần thìthấy Cố Diễn Trạch đangnhìn mình, tay anh vươn tới chạm vào mặt cô. Bấy giờ cômới phát hiệnra mình đangkhóc.
“Nghĩ gì thế?”. Anh cất giọng bình thản, ánh mắt dịu dàng, như muốn trấn an cô.
Sơ Ảnh lắc đầu: “Con người anh rồi cũng sẽthay đổi, phải không?”.
Người đàn ông từng yêuHạ Xuyên sâu nặng như thế, hiệngiờ lại kết hôn với người con gáikhác. Suy cho cùng thìtất cả chúng ta đều là những người phàm tục, luôn đeo đuổi sựấm áp.
Cố Diễn Trạch khôngđáp.
Cách nghĩ, cách nhìn của con người ta đều thuận theo thế giới xung quanh mà thay đổi. Về phần quan điểm, chẳng ai có thể thuyết phục được người khác cả.
Cố Diễn Trạch đưa Sơ Ảnh đến mộtnơi mà trước giờ côchưa từng đặt chân đến, sau đó giao côcho mộtngười phụ nữ đứng tuổi. Chị ta dẫn côvào phòng, rồi quan sát côtừ đầu đến chân. Lúc này Sơ Ảnh mới biết Cố Diễn Trạch đưa mình tới đây là gì. côbị hành như con rối, họ bắt côthử hết bộ này đến bộ khác, sau đó trang điểm, làm tóc,… đến nỗi côbuồn ngủ rũ rượi.
Cuối cùng, họ đẩy côra trước mặt Cố Diễn Trạch như chờ đợi bình luận của anh về “thành phẩm”, nhưng anh chỉ mỉm cười mà khôngnóigì. Sơ Ảnh cảm thấy dáng vẻ anh lúc này thậtcao ngạo, sựcao ngạo đầy cuốn hút.
Nhân viên trong tiệm ra ngoài hết rồi, Cố Diễn Trạch mới chậm rãi đivề phía cô. Lúc này, vẻ mặt anh khôngcòn lạnh lùng nữa, tuy khôngcười nhưng ánh mắt toát lên sựấm áp. Sơ Ảnh khôngdám tin vào mắt mình, đây có thậtsựlà Cố Diễn Trạch không?
Anh dừng trước mặt cô, vuốt mái tóc cô: “Rất đẹp”.
Chẳng mấy khi anh dịu dàng như thế, tâm trạng côvì vậy cũng tốt lên. Sơ Ảnh khôngmuốn phá hỏng bầu khôngkhi này, bèn nói: “Tóc hay em?”.
“Cả hai”. Anh cười càng thêm tươi.
Trong khi Sơ Ảnh vẫn đangngây người vì nụ cười ấy, Cố Diễn Trạch đãnắm lấy tay cô, điđến trước gương.
Anh đứng phía sau, luồn tay ôm lấy eo cô.
Trong gương, đôi nam nữ kề sát bên nhau, dù khôngcó bất cứ hành vi thân mật nào nhưng nhìn qua cũng đủ biết họ là mộtcặp tình nhân.
Tâm trạng Cố Diễn Trạch dường như rất tốt, anh thìthầm bên tai cô: “Em thấy chúng ta có đẹp đôi không?”.
Thực lòng, anh vẫn chưa hết ghen tị khi có người khen côvà mộtngười đàn ông khác đẹp đôi.
Anh ôm côchặt hơn, dường như nhất định phải nghe được đáp án mới thôi.
Sơ Ảnh khôngthể làm gì khác, đành phải gật đầu.
Bấy giờ, Cố Diễn Trạch mới hài lòng mỉm cười.
Sơ Ảnh và Cố Diễn Trạch vừa tới nơi tổ chức hôn lễ thìLâm Trạch liền ra tiếp chuyện. Hơn nữa, lúc Cố Diễn Trạch đira chỗ khác, Lâm Trạch còn ở lại hỏi han cuộc sống của cô. Lễ cưới gần hết thúc, Sơ Ảnh thấy anh ta kéo Cố Diễn Trạch sang mộtbên nóichuyện riêng. Bằng trực giác phụ nữ, côcảm nhận được họ đangnóivề mình.
Lúc này, Sơ Ảnh chợt thay đổi cách nghĩ của mình.
Việc Lâm Trạch quyết định kết hôn thực ra chẳng hề mâu thuẫn với tình yêucủa anh dành cho Hạ Xuyên. côtin, chị gáimình cũng mong Lâm Trạch được hạnh phúc, mong có mộtngười con gáikhác bầu bạn bên anh suốt quãng đời còn lại.
Hơn nữa, trong lòng Lâm Trạch luôn có mộtvị trí dành cho Hạ Xuyên, đấy cũng chính là lí do anh rất quan tâm tới Sơ Ảnh, bởi vì côlà em gáicủa Hạ Xuyên.
Điều khiến Sơ Ảnh khôngngờ được chính là việc gặp lại Tô Thiên Linh ở đây. N