hìn thấy côấy, côcó cảm giác bí mật chôn vùi dưới đáy lòng mình đangbị đào bới.
Trái ngược với sựngạc nhiên của Sơ Ảnh, Tô Thiên Linh tỏ ra hoàn toàn dửng dưng, thậm chí còn mỉm cười với cô.
Những côgáixinh đẹp luôn khiến người khác khó quên, huống hồ, hai người họ đãtừng là bạn rất thân của nhau. Ừm, đương nhiên phải nhấn mạnh hai chữ “đã từng”.
“Cậu sông tốt chứ?”. Tô Thiên Linh thản nhiên bắt chuyện. Gần đây cônghe được tin đồn giữa Cố Diễn Trạch và nữ sinh kia, lúc ấy côđãđộc ác nghĩ, Sơ Ảnh sẽlàm thế nào, liệu có hối hận về quyết định năm xưa của mình không? Nhưng lúc này, Tô Thiên Linh chợt phát hiệnra, mình khônghề mong muốn nhìn thấy bộ dạng u buồn của Sơ Ảnh, cho dù hiệntại hai người khôngcòn là bạn thân.
Sơ Ảnh gật đầu: “Dạo này thế nào?”.
“Làm thuê cho người ra, vẫn phải nhìn sắc mặt người ta mà làm việc thôi. Người mới như tớ muốn có mộtchỗ đứng trong giới thượng lưu khôngphải chuyện mộtsớm mộtchiều”.
“Tớ tin cậu sẽthành công”.
Cuộc đối thoại khách sáo đúng tiêu chuẩn.
Tô Thiên Linh im lặng nhìn Sơ Ảnh. Năm xưa, người ấy từng nóiSơ Ảnh mang mộtvẻ đẹp liễu yếu đào tơ nhưng ẩnchứa bên trong là sựdẻo dai của nhanh liễu. Mọi chuyện đãxảy ra cách đây rất lâu rồi, lâu đến nỗi Tô Thiên Linh tưởng như nó chưa hề xảy ra.
“Sơ Ảnh, cậu đãtừng hối hận chưa?”.
“Gì?”.
“Hối hận vì lựa chọn Cố Diễn Trạch”.
Thấy Sơ Ảnh khôngtrả lời, Tô Thiên Linh mỉm cười tự giễu.
thậtra, Sơ Ảnh rất muốn nóirằng: Trước giờ tớ chưa hề lựa chọn, mà tớ bị ép phải lựa chọn.
“Thực lòng, tớ khônghề hận cậu”. Im lặng hồi lâu, Tô Thiên Linh lại lên tiếng.
“Dù cậu nghĩ về tớ thế nào, tớ cũng chấp nhận. Tớ vốn là kẻ mang tội”. Sơ Ảnh cười. Mọi chuyện xảy ra đều do lỗi của cô, người ta trách cô, hận côcũng là lẽ đương nhiên.
“Ừ, ngày ấy tớ cũng nghĩ như vậy, cho rằng tất cả đều từ cậu mà ra, vì thế tớ căm hận cậu, bài xích cậu. Nhưng sau này tớ phát hiện, tớ khôngcó tư cách trách cậu. Tình yêuvốn là sựtình nguyện từ hai phía, cậu khônghề có lỗi. sựbất mãn của tớ đối với cậu khi ấy chẳng qua là vì tớ khôngcó được thứ tớ muốn. Ở trước mặt hai người, tớ luôn tỏ ra vô tư, nhưng thực tế thìsao? Trong lòng tớ đầy đố kị. Cậu thấy không, thực ra tớ cũng rất giả dối”.
“Thiên Linh, cậu trách tớ là chuyện đương nhiên. Ngay cả tớ cũng thấy vậy, thế nên tớ khôngxứng đáng có được hạnh phúc”.
Tô Thiên Linh cẩn thận quan sát sắc mặt Sơ Ảnh: “Chẳng lẽ hôn nhân của cậu rạn nứt?”.
sựtrầm mặc của Sơ Ảnh khiến Tô Thiên Linh nổi giận: “Vì sao cậu khônghạnh phúc? Vì sao cậu khôngsống cho thậtvui vẻ? Cậu khôngbiết hạnh phúc của cậu phải cần đến người khác dùng cái giá đắt như thế nào để đổi lấy hay sao?”.
Sơ Ảnh nắm chặt tay: “Tớ biết. Chính vì tớ hiểu rất rõnên mới như vậy”.
Vì biết rõ, nên hổ thẹn, nên khôngdám cho phép bản thân hạnh phúc.
Như mộtsựtrừng phạt nghiêm khắc, bao nhiêu đau đớn cứ nối tiếp nhau mà đến. Dù sao mọi lỗi lầm cũng là do cô, mình côgánh chịu là được.
Tô Thiên Linh thở dài: “Anh ta biết chưa?”.
“Hả?”.
“Bức tranh đó…”.
Sơ Ảnh lắc đầu: “Lắm lúc tớ cảm thấy mình thậthèn nhát. Muốn bỏ đinhưng lại luyến tiếc, ở lại thìkhôngchịu đựng được. Chỉ có thể sống trong giày vò”.
“Sơ Ảnh, khôngnên tự trách mình. Chẳng lẽ cậu cứ tiếp tục như vậy mãi hay sao?”.
Tô Thiên Linh hồi tưởng lại thời cấp hai. Cả côvà Sơ Ảnh đều sở hữu dung nhan khiến nhiều người mơ ước, những tưởng khôngthể chung sống hòa bình với nhau, nào ngờ, hai người lại trở thanh bạn tốt. Cũng có nhiều khi côtự hỏi, rốt cuộc giữa mình và Sơ Ảnh, ai giỏi hơn ai? Mãi khi lên lớp chín, côthầm mến mộtngười con trai tên Lý Nguyên Diên đanghọc trường cấp ba cùng tuyến. côthường xuyên đến sân bóng rổ xem anh ta chơi bóng, thỉnh thoảng cũng lôi cả Sơ Ảnh đi. Sơ Ảnh luôn giữ im lặng, bâng quơ nhìn xung quanh. mộtngày, Tô Thiên Linh quyết định thổ lộ với Lý Nguyên Diên.
Lúc nghe anh ta nóicâu: “Thực ra, em rất tốt”, côkhônghề đau lòng, chỉ có chút khôngcam tâm, bởi côtự tin vào bản thân, khôngnghĩ sẽbị người ta từ chối.
“Vì sao?”. Truy cập 77F1.XTGEM.COM thường xuyên để đọc những bộ truyện hay nhất !
“Anh… Anh thích Bùi Sơ Ảnh”.
Tô Thiên Linh khôngbiết tâm trạng của mình lúc nghe cái tên kia là như thế nào. côchỉ cảm thấy, sẽtốt hơn nếu anh ta nói“anh chưa muốn yêu” hoặc “anh khôngthích em”. Thế nhưng, côlại nhận được đáp án mà mình khôngmuốn nghe nhất.
Lúc ấy Tô Thiên Linh đãhiểu ra vì sao Ly Nguyên Diên luôn phóng ánh mắt về phía mình là vì sao. cônhững tưởng anh ta cũng để ý tới mình nên mới chủ động thổ lộ, nào ngờ, người mà anh ta nhìn, lại là Bùi Sơ Ảnh.
Cuối cùng côcũng khôngbiết Lý Nguyên Diên có tỏ tình với Sơ Ảnh hay không. Nhưng ngày tốt nghiệp, anh ta uống rất nhiều, sau đó nóivới côrằng: Nếu mộtngười con trai nhìn thấy Tô Thiên Linh, anh ta chắc chắn sẽdừng ánh mắt trêngương mặt côhồi lâu, rồi mới nhìn sang chỗ khác, thế nhưng, nếu người con trai đó nhìn thấy Bùi Sơ Ảnh, anh ta sẽkhôngbao giờ muốn dời ánh mắt của mình điđâu nữa. Lúc ấy, Tô Thiên Linh mới biết, hóa ra mình chỉ là mộtđiểm dừng, còn Bùi Sơ Ảnh mới là bến cuối.
hiệntại, côtin tưởng, sẽcó mộtngười đàn ông coi côlà bến đỗ của anh ta.
côthở dài: “Cậu khôngđịnh nóirõmọi chuyện với Cố Diễn Trạch à?”.
“nói gì? nóingười bạn thân nhất của anh ấy qua đời là vì tớ ư? Nếu là cậu, cậu có chấp nhận không?”.
Tô Thiên Linh khôngbiết phải nóisao. Năm đó, khi biết Tưởng Phương Vũ thích Bùi Sơ Ảnh, côđãquyết định từ bỏ, mặc dù trong lòng vẫn rất thích người ấy. Chỉ vì, Sơ Ảnh là bạn thân nhất của cô, côkhôngthể vứt bỏ tình bạn giữa hai người.
Đôi khi có những sựlựa chọn chẳng hề liên quan tới tình yêu.
Tô Thiên Linh thậtsựkhôngmuốn thấy Sơ Ảnh như lúc này, nhưng côchẳng biết phải an ủi thế nào, đành chuyển chủ đề: “Cậu mặc váy đẹp thế này sao khôngmua nhiều váy mà mặc. Hồi cấp ba tụi con trai đều nói, cậu mà mặc váy thìcó lẽ thanh ngữ chim sơ ảnh cá lặn cũng chẳng bằng”.
“Cậu biết thừa chúng nó chỉ nóiđùa thôi, làm gì đến mức ấy”. Sơ Ảnh vô thức chạm tay vào đùi mình. côcòn cơ hội mặc váy ngắn nữa sao? khôngcó nữa rồi. Ánh mắt côtrở nên ảm đạm.
Mấy ngày tăng ca liên tiếp, cuối cùng Cố Diễn Trạch cũng giải quyết xong đống công việc tồn đọng, anh cảm thấy nhẹnhõm hẳn.
Ngay cả Mạc Khả cũng cảm thấy sếp mình lúc này rất đáng yêu, bèn mở miệng trêu: “Giám đốc, hiệngiờ anh muốn làm gì nhất?”.
Cố Diễn Trạch cười: “Tôi chỉ muốn ngủ, vì thế, côbiết phải làm gì rồi đấy”.
Sau đó, Mạc Khả ngẩn người nhìn ông sếp của mình ung dung đivào thang máy lên thẳng tầng cao nhất. Vì Cố Diễn Trạch muốn nghỉ ngơi nên toàn bộ tiệc tùng và lịch hẹn đều phải hủy, Mạc Khả cầm lấy cuốn sổ ghi chép kiểm tra. Cũng may, hôm nay khôngcòn chuyện gì khác, chỉ cần có mộtviệc quan trọng là côliền gặp phiền phức rồi.
Vừa thở phào nhẹnhõm thìMạc Khả nhìn thấy La Vân đến.
“La tiểu thư!”. Mạc Khả lên tiếng.
“Anh ấy…”.
“Tôi cũng khôngrõgiám đốc điđâu”. khôngthể trách côđược, chính Cố Diễn Trạch đãcăn dặn, hơn nữa anh cũng khôngnóiai có đặc quyền.
La Vân nghi hoặc nói: “Thế anh ấy có nóigì khôngạ?”.
Mạc Khả lắc đầu: “Chúng tôi làm cấp dưới, khôngđược phép tham gia vào chuyện riêng của giám đốc”.
Trông bộ dạng của La Vân, Mạc Khả cũng khôngnỡ nặng lời.
“Vâng”. La Vân thất vọng rời đi.
Cố Diễn Trạch đãrất nhiều ngày chưa được nghỉ ngơi, hôm nay khó khăn lắm mới có chút thời gian, hẳn là anh khôngmuốn lãng phí cho mấy chuyện nhi nữ tình trường đâu. Nghĩ vậy, Mạc Khả cũng bớt cảm giác áy náy.
Chỉ có điều, hôm sau công ty xảy ra chuyện lớn. Vì mộtvài sai sót mà dự án bên Mỹ tiến hành khôngđược thuận lợi. Cố Diễn Trạch lập tức trừ tiền thưởng của nhân viên phụ trách dự án này, sau đó vội vàng cùng Mạc Khả sang Mỹ giải quyết.
Ngồi trênmáy bay, Mạc Khả do dự nhìn sếp mình. đicông tác với Cố Diễn Trạch khá nhiều nhưng chưa bao giờ côthấy anh ngủ trênmáy bay, lúc nào tinh thần cũng phấn chấn và nghiêm túc.
Cố Diễn Trạch liếc Mạc Khả mộtcái, lên tiếng: “Có việc gì thìnóiđi”.
“Anh nghiêm túc quá rồi đấy”.
“Thế cônóixem thế nào mới khôngcoi là nghiêm túc?”.
Mạc Khả cười, khôngngờ Cố Diễn Trạch lại trúng kế.
“Tôi nói, anh đừng giận”.
Thấy Cố Diễn Trạch gật đầu, cônóitiếp: “Có mộtngười con trai rất nhát gan, chuyện gì cũng để bạn gáimình thử trước. mộtlần, hai người đira biển chơi, lúc ngồi truyền quay về thìgặp bão lớn, thuyềnbị lật. côgáinhanh tay bám được vào mộttấm ván lớn, nhờ vậy, hai người mới thoát chết. Lênh đênh trênbiển, côgáihỏi bạn trai: “Anh sợ không?”, chàng trai móc trong túi áo ra mộtcon dao gọt hoa quả và nói: “Sợ, nhưng nếu có cá mập, anh sẽdùng cái này để đối phó”. côgáilắc đầu cười. khônglâu sau thìmộtcon tàu trở hàng phát hiệnra hai người họ, nhưng trong lúc họ mừng rỡ thìmộtđàn cá mập xuất hiện. côgáihét lớn: “Chúng ta cùng gắng sức bơi, sẽkhôngcó chuyện gì đâu!”. Chàng trai bất ngờ đẩy côgáixuống nước, nói: “Lần này anh thử trước!”, sau đó anh ta nằm úp sấp trêntấm gỗ và gắng sức bơi về phía con tàu. côgáingây người, tuyệt vọng nhìn theo bóng bạn trai. Đàn cá mập tới gần, nhưng chúng khônghề có hứng thú với côgáimà hăng say đuổi theo chàng trai đangvùng vẫy. Trong lúc bị đàn cá mập cắn xé, chàng trai dùng hết sức hét lớn: “Anh yêuem”. Cuối cùng, côgáiđược cứu sống, mọi người trênboong tàu đều trầm mặc, thuyền trưởng nóivới côgái: “Bạn trai côlà người dũng cảm nhất mà tôi từng gặp, chúng ta cùng cầu nguyện cho cậu ấy”. côgáilạnh lùng nói: “không, anh ấy là người nhát gan nhất thế giới này!”. Thuyền trưởng khó hiểu nói: “Sao côlại nóithế, ban nãy rõràng tôi nhìn thấy cậu ấy đãđẩy côxuống rồi dùng dao tự cắt cổ tay mình. Cá mập rất mẫn cảm với mùi máu, nếu cậu ấy khônglàm vậy, e rằng côđãchẳng thể lên được con thuyền này…”.
Kể xong, Mạc Khả tỉ mỉ quan sát sắc mặt Cố Diễn Trạch, cônói: “Nghe xong câu chuyện này, người đầu tiên xuất hiệntrong đầu anh chính là người mà anh thích. Vậy… Ai là người đầu tiên anh nghĩ tới?”.
Cố Diễn Trạch cười, hóa ra đây mới là điều then chốt.
“Mạc Khả, côbao nhiêu tuổi rồi?”.
Mạc Khả gượng gạo cười, biết ngay là chẳng moi được điều gì từ miệng Cố Diễn Trạch. Anh đangchâm chọc côlớn rồi còn nghe mấy cái chuyện trẻ con này. Nhưng mà, có mộtvài chuyện thực ra khôngphân biệt tuổi tác.
“Tôi vô tình đọc được trênmạng thôi mà…”.
“Thế nên mới phải biết chọn lọc cái gì nên xem, cái gì khôngnên xem. Đúng không?”.
Mạc Khả mỉm cười khôngđáp. Vừa nãy côhoàn toàn nhận ra sắc mặt Cố Diễn Trạch thay đổi khi nghe đoạn cuối. côkhôngtin câu chuyện này khôngcó chút tác động nào tới anh. Mặc dù rất tò mò muốn biết người mà Cố Diễn Trạch nghĩ tới là ai, nhưng côkhôngdám hỏi thêm.
Họp hành vài ngày, công việc giải quyết ổn thỏa, Cố Diễn Trạch chuẩn bị trở về Thâm Hạ. Nhưng gần về, anh lại vô tình gặp mộtbạn học cũ tên Bạch Mặc Hoa. Bạch Mặc Hoa sau khi tốt nghiệp thìđịnh cư ở Mỹ.
“Tôi tưởng cậu khôngquay lại Mỹ nữa cơ”. Bạch Mặc Hoa vui vẻ nói.