“Nghe nóicậu tiếp quản Bắc Thần xong còn định thu gọn thị trường về trong nước. Xem ra đúng là khôngcó ý định vượt biên nữa rồi nhỉ?”.
“Trong nước làm ăn tốt hơn”. Cố Diễn Trạch khôngphủ nhận, đúng là anh có ý định như vậy. thị trường nội địa có những hơn mộttỉ người, khôngnhất thiết phải điđâu cho xa xôi. Hơn nữa, anh cảm thấy chỗ đứng trong nước chưa vững, khôngmuốn hao tổn quá nhiều vào thị trường ngoại địa.
“Vẫn độc thân chứ hả?”. Bạch Mặc Hoa khônghiểu nổi cách nghĩ của anh bạn cũ, bèn chuyển sang chủ đề khác.
“không, tôi kết hôn rồi”.
“Thế hả? Chúc mừng chúc mừng”. Bạch Mặc Hoa vui vẻ nói: “Hôm nay nhất định phải làm vài chén mới được!”.
“OK”. Cố Diễn Trạch nói.
Nhưng đúng lúc này, Bạch Mặc Hoa nhận được điện thoại. Nghe xong, anh ta có vẻ áy náy nói: “Phiền ông qua nhà tôi mộtchuyến để ôn lại chuyện cũ vậy!”.
Hóa ra, Bạch Mặc Hoa cũng đãkết hôn với mộtcôngười Mỹ, hơn nữa còn bị vợ quản lí rất nghiêm ngặt, khôngđược về nhà muộn quá giờ quy định.
Uống được mấy ly, Bạch Mặc Hoa chợt nhớ ra mộtviệc: “À, ngày trước ông vừa về nước thìcó mộtbức thư từ Trung Quốc gửi đến”.
“Thư?”. Cố Diễn Trạch ngạc nhiên: “Thư gì?”.
“Tôi khôngrõlắm. Lúc đó ông đangvội vàng về Xuyên Nhiên, quay lại Mỹ thìđổi nơi ở nên tôi khôngliên lạc được. Thư vẫn còn để chỗ tôi”.
Bạch Mặc Hoa lấy thư ra, đưa cho Cố Diễn Trạch: “Còn có mộtchiếc chìa khóa”.
Cố Diễn Trạch vừa cầm lá thư liền giật mình, nét chữ này của Tưởng Phương Vũ.
Giây phút này, dường như trời long đất lở.
Cố Diễn Trạch mở phong thư bên trong chỉ có năm chữ: Đây chính là sựthật.
Anh cầm chiếc chìa khóa. sựthật? sựthậtgì?
Anh có phần kích động, dường như chợt hiểu ra điều gì.
Thư gửi đivào ngày Tưởng Phương Vũ gặp tai nạn. Chẳng lẽ anh ấy biết mình sắp xảy ra chuyện? Hay là anh ấy đangnhắc nhở mình?
Cố Diễn Trạch ngắm nghía chiếc chìa khóa. Rất nhỏ, khônggiống chìa khóa nhà cho lắm. Rốt cuộc Tưởng Phương Vũ muốn nóigì với anh? Lẽ nào đây là bí mật mà Tưởng Phương Vũ muốn cho anh biết? Lẽ nào vụ tai nạn đó khôngphải ngoài ý muốn, mà là mộtvụ tự sát?
Cố Diễn Trạch trở về Xuyên Nhiên cùng chiếc chìa khóa. Anh cho rằng chỉ có thể tìm được câu trả lời ở đây. Bàn tay cầm chìa khóa của anh khôngngừng run rẩy.
Nơi đầu tiên anh tới là nhà cũ của Tưởng Phương Vũ. đãlâu khôngcó người ở nên căn nhà có phần nhếch nhác. Trước kia, mỗi lần theo Tưởng Phương Vũ về đây chơi, Cố Diễn Trạch đều thấy Tưởng Phương Vũ lấy chìa khóa từ sau ô cửa sổ nhỏra để mở cửa. Anh đitới trước cửa sổ, thò tay vào kiểm tra, quả nhiên có mộtchùm chìa khóa.
Trong nhà, mạng nhện giăng đầy và bàn ghế bị bụi phủ kín. Cố Diễn Trạch lên gác hai, anh tưởng như có thể nghe thấy tiếng bước chân và nhịp tim đập loạn xạ của mình.
Phòng riêng của Tưởng Phương Vũ vẫn y như cũ, chiếc cốc thủy tinh đặt ở tủ đầu giường còn đó. Tưởng Phương Vũ có thói quen mỗi lần tỉnh giấc đều uống mộtngụm nước.
Cố Diễn Trạch cẩn thận kiểm tra từng bộ quần áo của Tưởng Phương Vũ nhưng khôngtìm được thứ gì đặc biệt. Anh nhìn chiếc chìa khóa trong tay, chẳng lẽ anh đoán sai?
khôngthể nào! Nếu Tưởng Phương Vũ đãgửi cho anh chiếc chìa khóa này, thìnhất định có vật cần dùng nó để mở. Nhưng đó là vật gì? Nằm ở đâu?
Cố Diễn Trạch ngồi xuống mép giường. Anh nghĩ đến hai khả năng.
Thứ nhất, Tưởng Phương Vũ để món đồ bí mật kia ở đây vì anh ấy biết rõanh có thể vào được nhà. Nhưng hiệntại trong nhà khôngcó thứ gì đặc biệt, vậy thìcó khả năng nó đãbị người khác mang đi.
Thứ hai, món đồ đó có lẽ khônghề nằm ở nhà Tưởng Phương Vũ, mà nằm ở nơi anh dễ dàng nhìn thấy nhưng lại khôngchú ý tới nó.
Cố Diễn Trạch trầm mặc hồi lâu. Anh nhớ lại quãng thời gian trước đây khi Tưởng Phương Vũ còn sống, hai người cùng nhau nóivề ước mơ, về cuộc sống tương lai…
Rồi anh nhớ tới lần đầu gặp Sơ Ảnh. Lúc ấy, côđụng phải anh ngoài cửa hội trường nhưng chẳng hề ngẩng đầu lên nhìn anh mà chỉ nói“Xin lỗi!”. Bộ dạng ngơ ngác đó của côkhiến anh chợt thấy kì lạ, lần đầu tiên trong đời bị thu hút.
Cố Diễn Trạch lắc đầu, khônghiểu điều gì đãkhiến anh liên hệ Tưởng Phương Vũ với người vợ của mình.
Anh đến trước mộ của Tưởng Phương Vũ, rất muốn hỏi: Rốt cuộc anh muốn nóigì với em?
khôngai có thể cho anh câu trả lời. Anh chỉ có thể nhìn tấm bia mộ lạnh lẽo và bức ảnh đen tráng kia.
Ở Xuyên Nhiên hai ngày, cuối cùng Cố Diễn Trạch cũng phải trở về Thâm Hạ. Anh khôngđến công ty, mà bảo tài xế đưa mình về nhà.
Lúc này, tinh thần anh vô cùng uể oải, trong lòng khó chịu mà khôngrõlí do.
Sơ Ảnh khôngcó nhà. Cố Diễn Trạch cười tự giễu, sao anh lại quên mất hiệngiờ côđãđilàm cơ chứ? Nghĩ vậy, anh càng thêm bực bội. Anh ngồi ngoài phòng khách mộtlát, sau đó bước vào phòng của Sơ Ảnh. Những khi côở nhà, anh rất ít vào đây, côkhôngở nhà, anh lại càng khôngbước chân đến.
Cố Diễn Trạch tìm kiếm khắp phòng, vừa hy vọng tìm thấy thứ gì đó, lại vừa hy vọng khôngcó bất cứ thứ gì. Nỗi mâu thuẫn ấy giằng xé cõi lòng anh. Thế nhưng, anh biết rất rõ, khoảnh khắc bảo tài xế lái xe về nhà chính là lúc anh đãđưa ra lựa chọn của bản thân. sựnghi nhờ của anh khôngphải mới bắt đầu từ khi nhận được chiếc chìa khóa của Tưởng Phương Vũ, mà nó đãhình thành từ rất lâu rồi.
Giờ đây, tìm thấy chiếc hộp, Cố Diễn Trạch cảm giác như mình ngưng thở.
Lần đầu tiên thấy nó, anh đãcảm thấy rất kì lạ. Chẳng qua côkhôngmuốn nhắc đến nên anh chưa từng hỏi. Nhưng khi cầm trong tay chiếc chìa khóa kia, trong đầu anh lập tức nghĩ tới chiếc hộp này. Anh khôngthể tự lừa dối bản thân về chuyện rất có thể Tưởng Phương Vũ và người vợ của mình có mối liên quan.
Vì khôngmuốn tin điều đó, nên anh mới quyết định đến Xuyên Nhiên trước, với hy vọng muốn chứng minh suy đoán của mình là sai.
Cố Diễn Trạch cầm chiếc hộp, đira phòng khách. Anh đặt nó lên bàn uống nước, hai tay khôngngừng run rẩy.
“không phải… Nhất định khôngphải thế! Chìa này khôngthể mở được nó…”.
Anh khôngngừng tự nhủ.
Thế rồi, anh cầm chìa khóa, tra vào ổ khóa của chiếc hộp. Mồ hôi từ trêntrán chảy xuống từng giọt, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cố Diễn Trạch nuốt khan, sau đó anh xoay chìa khóa.
mộttiếng “tạch” khe khẽ vang lên. Nắp hộp ở ra.
Gần như lập tức, anh rút chìa khóa trở về.
Anh ấn nắp hộp đóng lại như cũ, rồi lao ra khỏi nhà trong bộ dạng hồn bay phách lạc.
Lúc Sơ Ảnh về đến nhà, cônghe người quản lí chung cư nói: “Chị Cố, vừa nãy tôi thấy chồng chị chạy ra khỏi nhà, sắc mặt trắng bệch, khôngbiết đãxảy ra chuyện gì”.
Sơ Ảnh sửng sốt, vội càng gọi điện về nhà hỏi La Hinh xem ở nhà có chuyện gì không. Nhận được câu trả lời của mẹ chồng, cômới cảm thấy yên tâm phần nào, qua loa nóivài câu kiếm cớ để bà khỏi lo lắng.
Lúc đứng trong thang máy, Sơ Ảnh khôngngừng tự hỏi rốt cuộc Cố Diễn Trạch làm sao. Nếu vị quản lí kia khôngnhìn nhầm thìnhất định là có chuyện lớn. Trước giờ, côchưa từng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng xen lẫn sợ hãi của anh, anh luôn tỏ ra điềm tĩnh và bình thản, giống như chẳng có mộtai có thể khiến anh kích động. Vậy mà hôm nay anh lại mặt mày trắng bệch? Rốt cuộc là chuyện gì?
Vào nhà, khôngthấy có gì lạ, nhưng côvẫn khôngtránh khỏi lo lắng. côtự trấn tĩnh bản thân có lẽ người quản lý nhìn nhầm, sau đó mở mộtbộ phim ra xem, cố gắng đè nén sựbất an.
Hồi lâu, Cố Diễn Trạch vẫn chưa về, Sơ Ảnh cảm thấy khôngcòn hứng thú xem tiếp bèn tắt ti-vi, vào phòng ngủ. Bây giờ, cômới phát hiệnra có gì là lạ. côlà mộtngười nhạy cảm, nên dễ dàng nhận ra căn phòng bị người khác động vào.
Sơ Ảnh vội chạy tới kéo ngăn tủ ra. Chiếc hộp này, cônhớ rõràng mình đặt nó nằm ngang, còn lúc này, nó đangnằm dọc.
Cơ thể côthoáng chốc trở nên mềm nhũn, côkhuỵu xuống nền nhà.
“Vì sao? Vì sao lại ra nông nỗi này? Vì sao khi em tưởng rằng cuộc sống sẽbình yên thìtia hy vọng cuối cùng cũng biến mất? Vì sao mộtcon đường lui em cũng khôngcó?”
Bàn tay siết chặt, những ngón tay bấm vào da thịt nhưng chẳng có lấy mộtchút cảm giác đau đớn nào.
Chẳng trách anh lại mặt mày trắng bệch.
Liệu có phải anh đãbiết rồi không?
Nếu đây là những gì em muốn, vậy thìanh tác thành cho em….
Câu nóicủa Tưởng Phương Vũ lại văng vẳng bên tai cô.
Cuối cùng thì, côchẳng còn gì nữa cả.
Tưởng Phương Vũ, nếu đây là sựtrừng phạt của anh đối với em, vậy thìnó đãứng nghiệm rồi.
Ngay đến cọng rơm duy nhất có thể cứu vớt côcũng đãkhôngcòn, giờ đây, dù có vươn tay ra côcũng chẳng thể cảm nhận được sựấm áp nữa rồi.
Sơ Ảnh ngồi bó gối dưới nền nhà. Nước mắt ướt đẫm khiến mái tóc dài lòa xòa dính trênmặt.
côkhôngbiết mình tựa vào ngăn tủ mà ngủ thiếp đitừ lúc nào.
Hôm sau, Mạc Khả khôngkhỏi ngạc nhiên khi lại nhận được điện thoại của Bùi Sơ Ảnh. hiệngiờ Cố Diễn Trạch đangđiăn cùng với La Vân, côthậtsựluống cuống khôngbiết nên làm gì.
“Cố Diễn Trạch đâu?”. Sơ Ảnh cắt ngang lời đối phương.
Chẳng hiểu sao Mạc Khả có cảm giác khẩu khí này rất giống đanghỏi tội. Nhưng sau đó cônghĩ, rốt cuộc cũng tới ngày này, rốt cuộc cũng sắp được diện kiến dung nhan phu nhân của tổng giám đốc. Trước giờ côvẫn luôn tò mò về người phụ nữ tên Bùi Sơ Ảnh này.
“Giám đốc hiệntại khôngở…”.
“Thế lúc nào anh ấy về?”. Sơ Ảnh sốt sắng hỏi, nhất định côphải gặp anh hôm nay.
“Chuyện này, tôi khôngrõlắm…”.
Sơ Ảnh thở dài: “Được, vậy tôi lên đó chờ”.
Mạc Khả sững sờ nhìn cuộc gọi đãkết thúc. Chẳng lẽ côấy ở dưới công ty? Mạc Khả định gọi cho Cố Diễn Trạch nhưng lại thôi, chút chuyện cỏn con này mà khôngthu xếp ổn thỏa thìsao xứng làm trợ lí của anh?
Sơ Ảnh vào thang máy, bên trong chỉ có mộtmình cô. Đột nhiên cônhớ ra lúc này là giờ ăn trưa, có lẽ anh khôngở văn phòng thật?
Ra khỏi thang máy, côquan sát xung quanh.
Lần đầu tiên tới đây khiến côkhôngkhỏi căng thẳng, côkhôngbiết gặp anh rồi cônên nóigì, làm gì. Nhưng đãđến rồi thìkhôngthể chùn bước.
Suy nghĩ đầu tiên của Mạc Khả khi nhìn thấy Sơ Ảnh đó là: Sinh viên thực tập đilên nhầm tầng. Vì thế, côđitới lên tiếng: “Xin hỏi…”.
Sơ Ảnh quan sát người phụ nữ trước mặt mộtlát, nhanh chóng đoán ra thân phận của đối phương. côbình thản nói: “Tôi nghĩ, chị đangchờ tôi”.
Mạc Khả cả kinh. Rất nhiều lần côthử đoán già đoán non về Bùi Sơ Ảnh, cho rằng đó hẳn là mộtcôgáixinh đẹp và đoan trang, đồng thời sành sỏi cuộc đời. Nhưng giờ nhìn thấy rồi, Mạc Khả lại cảm thấy Sơ Ảnh rất hợp làm tình nhân của Cố Diễn Trạch, đáng để anh nâng niu, chiều chuộng.
“Phu nhân, giám đốc thậtsựkhôngcó ở văn phòng”.
Sơ Ảnh nhíu mày, đithẳng vào phòng của Cố Diễn Trạch. Mạc Khả biết rõCố Diễn Trạch khôngthích có người vào phòng làm việc của mình, nên vội đuổi theo: “Phu nhân, hay là côsang phòng khách ngồi chờ được không?”.
Gọi mộtcôgáikém mình nhiều tuổi như vậy, Mạc Khả khôngtránh khỏi cảm thấy mất tự nhiên.