ợng Hải, nhưng lòng mình luôn hướng về cô gái họ Hoa", "Người phát ngôn của gia đình họ Vệ công khai thông báo sẽ công bố đơn ly hôn".
Miệng và lưỡi của Tịnh Ngôn như cứng lại, cô kích chuột vào tất cả các đề mục trên, lật từng trang để đọc, các bài biết miêu tả rất chi tiết cuộc tình giữa cô và Khổng Dịch Nhân, mỗi bài đều có ảnh kèm theo, trong đó có những tình tiết và bức ảnh ngay cả cô cũng đã quên từ rất lâu rồi, có cả ảnh của Chu Thừa Khải, Phương Tòng Vân và Khổng Dịch Nhân, thậm chí có những tấm ảnh nhìn không rõ mặt cô, tất cả những tấm ảnh này đều được lựa chọn kỹ càng, đứng bên cạnh những người đàn ông này, khuôn mặt của Tịnh Ngôn khi thì cười to, khi thì mỉm cười, khi đỏ mặt, khi thì tỏ ra rất hạnh phúc.
Tịnh Ngôn đã xem hết tất cả các bài báo, phía dưới là rất nhiều bài bình luận, đa số là những lời bình luận châm biếm đả kích Tịnh Ngôn, "Mặc dù không có tình yêu, nhưng với nhan sắc vốn có của mình, cô gái họ Hoa luôn muốn được vào làm dâu trong những gia đình giàu có".
"Nếu không phải là người đàn ông nhiều tiền thì không đến được với cô gái họ Hoa kia, chúng ta cũng cần phải học tập lối sống thưc dụng của cô ấy".
Ngoài ra còn rất nhiều lời bình luận chướng tai khác, Tịnh Ngôn không đọc nữa, tay cô run run rồi bỗng nhiên hét lớn, phá vỡ không khí im lặng trong căn phòng.
"Bình tĩnh, mình cần phải bình tĩnh..." Tinh Ngôn tự trấn an, nhưng cô cảm thấy toàn thân không còn sức lực, trước mặt cô là những bức ảnh đáng sợ trên các trang web, Tịnh Ngôn cầm lấy chiếc điện thoại di động, do tay nhiều mồ hôi nên chiếc điện thoại bị rơi xuống.
"Đây là cơn ác mộng phải không? Không sao, anh ấy nói là không sao mà..." Tịnh Ngôn cúi đầu suy nghĩ, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, khi Tịnh Ngôn chưa kịp gọi điện thoại cho Khổng Dịch Nhân, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, trên màn hình điện thoại là một số lạ, Tịnh Ngôn ấn nút nghe theo thói quen, giọng nói ở đầy dây bên kia đang rất phấn khích, "Xin lỗi, có phải cô Hoa Tịnh Ngôn không? Tôi là phóng viên Báo Đời sống, xin cô cho biết một vài chi tiết về cuộc tình của cô với Khổng Dịch Nhân, cô quen biết Khổng Dịch Nhân nhờ mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không? Hiện tại cô còn liên hệ với Chu Thừa Khải nữa không?"
Tịnh Ngôn cảm thấy chiếc điện thoại bỗng trở nên nặng trĩu, ngón tay tê dại, cô dùng hết sức gập chiếc điện thoại lại, nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên, Tịnh Ngôn tắt máy tháo pin ra, căn phòng trở nên cô đơn giá lạnh, không một tiếng động.
làm thế nào bây giờ? Tịnh Ngôn tự hỏi, cô đến bên chiếc điện thoại cố định, cầm ống nghe lên đang định bấm số thì bỗng nhiên dừng lại, Tịnh Ngôn chau mày, đặt ống nghe xuống quay trở lại bàn làm việc, cô thở dài và bật máy vi tính.
Màn hình vi tính sáng lên, Tịnh Ngôn ngồi xuống đọc kỹ từng trang, những bài viết này rất chi tiết, ngay cả việc trước đây việc cha mẹ cô ly dị, cô phải cùng mẹ ra sống ở nước ngoài họ cũng không bỏ qua. Hai tám tuổi, Hoa Tịnh Ngôn có một vài người theo đuổi, nhưng Tịnh Ngôn quyết định đến với đại gia giàu có, điều đáng nói vị đại gia này chính là nhạc phụ của người tình cũ của cô! Đáng tiếc "Người tính không bằng trời tính", trước khi ly hôn hai gia đình họ Khổng và họ Vệ đã thảo thuận với nhau, Khổng Dịch Nhân cũng đã hứa sẽ không lấy vợ nữa, di chúc đã được công chứng, tài sản cũng đã được phân chia, do đó khi về làm dâu nhà họ Khổng, Tịnh Ngôn cũng không còn gì để chia tài sản.
"Khổng Dịch Nhân hứa sẽ không lấy vợ nữa ... như vậy là đã quá rõ ràng", nhưng lúc này trong đầu Tịnh Ngôn đang rối bời, cô không sao hiểu nổi. Ngón tay của cô không cử động được, từng hàng chữ hiện ra rất rõ, mặc dù Tịnh Ngôn không kích chuột nhưng những hàng chữ đó như đang nhảy múa, bay lượn trước mặt cô, một lúc sau cô kích chuột vào thanh công cụ tắt máy, màn hình trở nên tối đen.
Khuôn mặt của Tịnh Ngôn hiện rõ trên màn hình máy tính, sắc mặt trắng bạch, đôi mắt hơi đỏ. Trong phòng vẫn rất yên tĩnh, không có một tiếng động, cô vẫn ngồi nguyên trên ghế trước bàn vi tính cho đến khi có tiếng "bíp" vang lên, mặc dù tiếng kêu rất nhỏ nhưng cũng đủ khiến cô giật mình, Tịnh Ngôn choàng tỉnh lấy lại tinh thần, lúc đó cô mới phát hiện ra đó là âm thanh báo hiệu nồi cháo đã chín.
Tịnh Ngôn đang nấu cháo, từ sáng đến giờ cô chưa ăn gì. Cô đứng dậy một cách nặng nề, đi vào nhà bếp, mở vung nồi cháo, mùi thơn của nồi cháo thịt bốc lên khiến cô cảm thấy bụng đói cồn cào.
Một lát sau, Tịnh Ngôn vội vàng cúi xuống bồn rửa bát bên cạnh để nôn. Cô đứng trước kệ bếp, đầu cúi xuống bồn rửa bát nôn tất cả những gì có trong bụng, cô định vịn tay vào tường đứng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực nào nên bị ngã nằm sõng soài dưới nền bếp.
Nền bếp được lát bằng đá nên rất lạnh, Tịnh Ngôn nằm trên nền bếp một lúc lâu, nồi cháo trên bếp vẫn bốc hơi nghi ngút, sau một hồi cố gắng gượng, cuối cùng Tịnh Ngôn cũng đứng dậy được.
Bên tai cô vẫn vang lên giọng nói quen thuộc "Không sao, sẽ không có chuyện gì đâu", không hiểu sao lúc này cô vẫn nghe thấy câu nói đó của Khổng Dịch Nhân?
Cô bước những bước nặng nề ra phòng khách, nhấc điện thoại lên và ấn số, mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng Tịnh Ngôn vẫn nhớ rất rõ những con số quen thuộc, cô ấn đến số thứ bảy thì bỗng dừng lại.
"Bố ơi! Con phải làm thế nào đây?" Tịnh Ngôn vừa khóc vừa nói từng từ một, "Con phải làm thế nào đây?".
*******
Dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân, Trưởng khoa Âu Dương và Tiểu Phùng cùng với hai vệ sỹ Tiểu Lý và Tiểu Chu rủ nhau ra ngoài đi dạo, vừa ngồi vào trong xe bỗng nghe thấy có tiếng nói, "Cô không ở nhà đón Tết mà đi dạo phố sao? Có chuyện gì thế?".
"Tiểu Lý, nhìn bộ dạng mất ngủ của cậu chắc tối hôm qua có chuyện gì buồn đúng không?"
"Gần như thức trắng cả đêm hôm qua, sáng sớm hôm nay vợ tôi vẫn còn trách móc."
"Trách móc điều gì? Chắc là cậu đã làm điều gì không phải với cô ấy chứ gì?"
Tiểu Lý chưa kịp trả lời thì chiếc xe chuyển bánh, Tiểu Phùng ngồi bên cạnh liền quay xuống hỏi Trưởng khoa Ấu Dương, "Trưởng khoa Âu Dương, tối hôm qua cô làm gì?"
Âu Dương ngồi ở ghế sau đang ngắm nhìn đường phố, bỗng thấy tiểu Phùng gọi tên mình liền quay lại nói, "Tôi ư? tối hôm qua tôi...."
"Đừng hỏi nữa, chắc chắn tối hôm qua Trưởng khoa ở nhà đón năm mới với mọi người rồi, nhà Trưởng khoa rất đông người, như thế mới vui, chắc tối qua Trưởng khoa cũng không ngủ được đúng không?"
Không ngủ? Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, Âu Dương không muốn trả lời, mặt đỏ bừng, đang định trả lời thì Lão Lý lên tiếng, "Mọi người nhìn vào cổng của khu nhà kia xem, có rất nhiều người đang tụ tập ở đó, không hiểu họ làm gì?"
"Còn có cả ánh đèn chiếu, có phải là họ đang quay phim không?", giọng Tiểu Phùng cũng rất phấn khích, "Chúng ta vào xem đi"
Nhìn qua cửa xe Tiểu Phùng thấy bên ngoài rất nhiều người, ánh đèn điện liên tục bật sáng, đầu óc của hai vệ sĩ Tiểu Chu và Tiểu Lý vẫn tỉnh táo, họ có nhiệm vụ phải bảo vệ cho Âu Dương, Tiểu Chu và Tiểu Lý xuống xe trước, đứng chặn ở hai bên cửa xe.
Người đến mỗi lúc một đông, cửa ra vào của khu chung cư bị vây kín, xe của Tịnh Ngôn bị vây chặt ở giữa không thể nhúc nhích được.
"Hoa tiểu thư, Hoa tiểu thư ..." Có người vừa vỗ tay vào cửa xe vừa gọi Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn cảm thấy chân tay rụng rời, toàn thân đau nhức, từ khi đọc được các bài viết trên mạng, Tịnh Ngôn vô cùng mệt mỏi, cô thở dài và đóng cửa xe lại.
Mặc dù cửa xe đã đóng lại, nhưng Tịnh Ngôn vẫn nghe rất rõ các câu hỏi của những người vây quanh, "Hoa tiểu thư! Cô nghĩ gì về thỏa thuận ly hôn giữ gia đình họ Khổng và họ Vệ?".
"Hoa tiểu thư, cô quen Khổng Dịch Nhân là qua mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không?"
"Hoa tiểu thư, Khổng Hy Âm và Chu Thừa Khải phản ứng như thế nào đối với mối quan hệ giữa cô và Khổng Dịch Nhân?"
"Hoa tiểu thư ..."
Ánh đèn flash chói mắt, Tịnh Ngôn đưa tay lên che mặt, mắt cô như mờ đi. Cô cố gắng hết sức để nói, "Nếu như mọi người tiếp tục xen vào cuộc sống riêng tư của tôi, tôi sẽ báo cảnh sát".
Giọng nói yếu ớt của Tịnh Ngôn bị lẫn trong tiếng ồn ào náo nhiệt của đám phóng viên, tuy nhiên, bỗng có người nói vang lên trong đám đông, "Đã gây ra chuyện này thì có gì mà khó nói chứ? Lẽ nào phóng viên chúng tôi không có quyền phỏng vấn hay sao?".
"Đúng vậy, Hoa tiểu thư, đề nghị cô trả lời trực tiếp những câu hỏi của chúng tôi". Thái độ của những phóng viên ngày càng quyết liệt, trong đám đông hỗn loạn, bỗng có người giơ tay ngăn đám phóng viên.
Tiểu Lý và Tiểu Phùng đứng ở ngoài cùng tò mò chen vào đám đông, luôn miệng hỏi, "Này này, chuyện gì mà ồn ào vậy?".
Để thỏa trí tò mò, Tiểu Lý và Tiểu Phùng đã hỏi người phụ nữ trung niên đang đứng bên cạnh, trán bà ta ướt đẫm mồ hôi, khi được hỏi bà ta lập tức trả lời bằng tiếng địa phương rất khó nghe, "Ối trời, có chuyện gì đâu, hình như là chuyện kết hôn của một cô gái...".
"Tiếng phổ thông, tiếng phổ thông!" Tiểu Phùng không hiểu, lập tức giậm chân.
Một người đàn ông tóc bạc đứng bên cạnh vội lên tiếng giải thích, "Cô gái đó có một người bạn trai rất giàu có, sau khi người bạn trai kia kết hôn, cô ta liền chuyển sang yêu người đàn ông khác, các cậu có biết ông ta là ai không?"
"Không biết." Tiểu Lý và Tiểu Phùng đều lắc đầu.
"Người đàn ông đó còn nhiều tiền hơn người yêu cũ của cô ta, đó là bố vợ người yêu cũ của cô ta", do quá hưng phấn nên người đàn ông đã nói tiếp một vài câu tiếng Thượng Hải.
"Thật vậy sao?" Tiểu Lý và Tiểu Phùng trợn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.
Bỗng có một cánh tay cầm một xấp báo giơ ra và rao, "Mau mua báo đi, báo viết rất cụ thể về câu chuyện này, mau mua đi.". Người bán báo đi rêu rao xung quanh đám đông.
Trưởng khoa Âu Dương ngồi trong xe đang nghe điện thoại, "Cái gì, anh nói to lên một chút, em nghe không rõ...".
Giọng nói của Uy Liêm ở đầu dây bên kia cũng rất to, "Em đang ở đâu mà ồn ào thế?"
"Hôm nay em trực ban, em đang đi trên phố với mấy đồng nghiệp..." Âu Dương tỏ vẻ ngạc nhiên, cố gắng nói to để đầu dây bên kia nghe thấy.
"Đáng thương quá!", giọng của Âu Dương hơi buồn, "Em đang định mời Tịnh Ngôn cùng ăn cơm tối, có thể cô ấy chưa biết chuyện của chúng ta đây, nhưng em không sao gọi điện thoại cho cô ấy được".
"Hoa tiểu thư ư?"
"Trưởng khoa, không cần phải gọi điện thoại đâu, mau lại đây xem đi, trên báo có đăng hình của cô ấy này, mau mau xem đi, đẹp không?" Tiểu Phùng giơ tờ báo ra trước mặt Âu Dương và nói.
"Thôi để lần sau vậy, hôm nay chúng ta đi ăn cơm." Uy Liêm vẫn nói trong điện thoại, tiếng thở dài của Âu Dương làm gián đoạn câu nói của Uy Liêm, "Hoa tiểu thư...".
"Lúc này không thể liên lạc được với Tịnh Ngôn đâu." Uy Liêm tiếp tục giải thích.
"Uy Liêm, lát nữa em sẽ gọi lại cho anh." Âu Dương vội vàng tắt điện thoại, cầm tờ báo trên tay, lúc này cô mới chú ý đến mọi diễn biến của đám đông.
"Cả người tình trước và sau của Tịnh Ngôn lần lượt là con rể và bố vợ, thật bất hạnh! Họ đều là những người đẹp trai, giàu có..." Năm nay Tiểu Phùng hai mươi ba tuổi, vẫn chưa có người yêu, sở thích lớn nhất của cô là đọc Tạp chí Bát quái, tìm hiểu về đời sống riêng tư của các ngôi sao Hồng Kông, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc,... Hàng ngày mỗi khi đến cơ quan, câu đầu tiên của Tiểu Phùng là, "