ới phát hiện ra mình đã nói chuyện với Khổng Dịch Nhân rất lâu. Bên ngoài cửa sổ ánh trăng vẫn mờ nhạt, căn phòng đã được sưởi ấm nhưng không gian vẫn rất cô đơn hiu quạnh, Tịnh Ngôn kéo rèm cửa lại và soi mình trong gương cô chợt nhận ra mình có đôi lông mày cong cong và cái miệng cười thật quyến rũ.
*******
Hôm nay Tịnh Ngôn rời khỏi Trung tâm sớm hơn mọi khi, đường phố chiều thứ Sáu tấp nập xe cộ qua lại, về đến nhà, Tịnh Ngôn vội vàng thay quần áo và nhìn đồng hồ, đã đến giờ hẹn với Dịch Nhân.
Tịnh Ngôn vừa đóng khuy áo vừa nhìn qua cửa sổ thì thấy chiếc xe của Dịch Nhân đã đỗ ở dưới cửa tòa nhà chung cư, Tịnh Ngôn nhanh chóng tắt điện ra khỏi nhà, như thường lệ cô tiện tay lấy chiếc chìa khóa xe trong lọ sứ, nhưng ngay lập tức cô lại thả chiếc chìa khóa xuống.
Tịnh Ngôn vội vàng đi về phía Dịch Nhân, tà áo choàng tung bay để lộ đôi chân dài thon thả và trắng muốt của Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn đứng trước mặt Dịch Nhân mỉm cười và nói, “Khổng tiên sinh quả là người rất đúng giờ, hôm nay phiền tiên sinh làm tài xế giúp”.
“Được làm tài xế cho Hoa tiểu thư là niềm vinh hạnh lớn đối với tôi.” Nói xong Dịch Nhân mở cửa xe và mời Tịnh Ngôn ngồi vào trong.
Sau khi nổ máy cho xe chạy, Dịch Nhân quay lại hỏi Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, buổi tiệc hôm nay bắt đầu lúc mấy giờ?”
“9 giờ.”
“Vậy thì vẫn còn sớm.”
“Tôi còn có một nhiệm vụ đó là vào siêu thị mua thực phẩm.”
“Cô phải vào bếp ư?”
“Đúng vậy, nhưng chỉ là món mì Ý thôi. Đã thành thói quen, năm nào mọi người cũng thích ăn món mì xào của Ý.”
“Thú vị đấy, tôi cũng rất thích ăn món mì Ý đó.” Dịch Nhân vui vẻ nói.
Dịch Nhân đưa Tịnh Ngôn vào siêu thị, chuẩn bị đón năm mới nên mọi người đi mua sắm rất đông. Vừa vào đến cửa siêu thị, Dịch Nhân đã cảm thấy không khí ngột ngạt, quầy thu ngân của siêu thị hoạt động hết công suất nhưng vẫn có rất nhiều người phải xếp thành hàng dài chờ thanh toán.
Tịnh Ngôn thường xuyên mua hàng ở đây nên cô rất thông thuộc đường đi lối lại trong siêu thị, vừa mới xuống xe, cô liền đi thẳng đến quầy bán thực phẩm.
Khổng Dịch Nhân đi bên cạnh quay sang cười với Tịnh Ngôn và nói, “Vào dịp mua sắm cuối năm ở nước ngoài cũng đông đúc tương tự thế này”.
Người đông như trẩy hội, thỉnh thoảng Tịnh Ngôn phải nghiêng người để tránh va vào người khác, cô tự nhủ, “Một người như Khổng Dịch Nhân thì phải mua quà gì chứ?” Bỗng nhiên Dịch Nhân đỡ lấy eo của cô và kéo sang một bên và nói, “Cẩn thận”.
Sau khi tránh hai chiếc xe đẩy hàng trong siêu thị, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên định nói cảm ơn thì Khổng Dịch Nhân nắm chặt lấy tay cô và nói, “Hãy chú ý khi đi đường”.
Tịnh Ngôn đi theo sau Khổng Dịch Nhân, thực ra từ nhỏ cô đã rất thích được người khác cầm tay, hơn nữa trong siêu thị đông người như vậy rất có thể sẽ bị lạc nhau, tuy nhiên khi được Dịch Nhân cầm tay, cô lại thấy xấu hổ.
Quầy thực phẩm hiện ra trước mặt, không khí ở đây rất lạnh, “Cần mua những thứ gì?” Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng hỏi.
Lúc này Tịnh Ngôn không còn cảm thấy xấu hổ, cô lấy lại tinh thần và trả lời, “Tôi muốn mua một ít mỳ Ý và một số gia vị khác”.
“Có phải cái này không?” Phía trước mặt hai người là một dãy thực phẩm nhập khẩu được đóng gói trong những bao bì rất đẹp.
Sau khi quan sát kỹ, Tịnh Ngôn nhẹ nhàng lắc đầu, “Không phải loại mỳ này. Tôi muốn mua loại mỳ sợi được làm từ lúa mạch”.
“Làm thế nào để phân biệt được?” Khổng Dịch Nhân cầm một gói mỳ lên xem.
“Đương nhiên phải có cách phân biệt rồi.” Tịnh Ngôn cầm gói mỳ lật qua lật lại và giải thích, “Mỳ lúa mạch Ý sợi nhỏ nhưng dai, loại mỳ đó khi nấu không bị nát, ăn thấy thơm và ngon, đây rồi, là loại mỳ này”, vừa nói Tịnh Ngôn vừa chạy lại cố với tay lấy gói mỳ ở ngăn trên cùng của quầy hàng.
“Để tôi giúp cô”, Khổng Dịch Nhân nói.
“Không phải.” Tịnh Ngôn chỉ tay và nói, “Gói bên cạnh, đúng rồi, chính là gói mỳ đó”.
Khổng Dịch Nhân lấy gói mỳ xuống, cúi đầu mỉm cười và nói, “Đúng là gói mỳ này chứ?”.
“Đúng rồi.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp. Trong siêu thị, người qua lại tấp nập, tiếng nhạc xen lẫn tiếng người cười nói làm cho không khí trở nên ồn ào náo nhiệt. Mặc dù không khí xung quanh rất ngột ngạt nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm nhận được sự gần gũi, thương yêu toát ra từ sự hiền hòa của Khổng Dịch Nhân, trong lòng cô cảm thấy rất vui, tuy nhiên Tịnh Ngôn cố gắng kìm nén sắc thái biểu cảm của mình, cô tự nhủ, “Tịnh Ngôn, hãy cố gắng lên, đừng trở thành trò cười trước mặt Dịch Nhân”.
Nhà của Phương Tòng Vân ở ngoại thành, đó là một ngôi biệt thự khá sang trọng, xe của Khổng Dịch Nhân vào trong cổng và đỗ tại một bãi đất trống bên cạnh ngôi biệt thự. Do mua đồ mất nhiều thời gian nên khi xuống xe Tịnh Ngôn liền xách đồ mở cửa vào nhà trước. Cô nhìn qua cửa sổ thì thấy mọi thứ trong nhà đã được bày biện sẵn, Phương Tòng Vân đang đứng phía trước cửa thắp nến trong đèn lồng, thấy Tịnh Ngôn đang xách đồ đi vào Tòng Vân liền gọi, “Tịnh Ngôn, rốt cuộc thì cô cũng đã đến, nhanh lên, Tiểu Long đã chuẩn bị sẵn mọi thứ ở trong bếp cho cô rồi đấy”.
Phương Tòng Vân chăm chú nhìn vào chiếc ô tô đỗ ở ngoài sân và nói, “Tịnh Ngôn, cô đổi xe từ bao giờ thế?”
“À, đó là…” Tịnh Ngôn đang định giải thích thì bỗng nghe thấy tiếng đóng cửa xe, Phương Tòng Vân quay ra nhìn thì thấy Khổng Dịch Nhân đang đi vòng qua phía đầu xe và tiến về phía mình, ông đứng đối diện với Tòng Vân, giơ tay ra phía trước và nói, “Phương Tòng Vân, xin chào, tôi là Khổng Dịch Nhân”.
Phương Tòng Vân giơ tay ra bắt theo thói quen, mặc dù nhiều năm bôn ba trên thương trường, tiếp xúc với nhiều hạng người, nhưng khi phải đối mặt với hoàn cảnh này Phương Tòng Vân không nói được gì. Thật tiếc không có chiếc máy ảnh chụp lại bộ dạng của Phương Tòng Vân lúc đó, Tịnh Ngôn cũng cảm thấy khó xử. Cô giơ tay vỗ vào vai Phương Tòng Vân và nói, “Hai người nói chuyện nhé, tôi vào bếp nấu ăn đã”.
“Ồ, Khổng tiên sinh, xin chào.” Lúc này Phương Tòng Vân mới lấy lại được tinh thần, “Rất hoan nghênh, xin mời vào phòng khách”.
“Có cần tôi giúp gì không?” Khổng Dịch Nhân chỉ tay vào chiếc đèn lồng trên tay Phương Tòng Vân và hỏi.
“Gì cơ?”
“Tôi thắp chiếc đèn này nhé.” Tịnh Ngôn đang nấu ăn trong bếp, thấy thú vị nên đặt đồ ăn xuống và chạy ra cầm chiếc đèn lồng từ tay Dịch Nhân. Tòng Vân đưa chiếc bật lửa cho Dịch Nhân và nói, “Thế này nhé, hai người thắp đèn đi lát nữa tôi sẽ quay lại”.
Phương Tòng Vân đi vào trong phòng ăn, Tiểu Long đang cho thức ăn vào đĩa, thấy dáng vẻ của chồng, cô giật mình hỏi, “Anh sao thế?”.
“Bà xã.” Giọng của Phương Tòng Vân rất khẩn thiết, “Để đấy đã, mau ra đây xem đi”.
“Xem gì cơ chứ?” Tiểu Long thấy kì lạ nên hỏi lại, “Chuyện gì mà anh sốt ruột như thế chứ?”.
Phương Tòng Vân chỉ tay về phía chiếc đèn lồng và nói, “Đó là Dịch Nhân, bạn trai của Tịnh Ngôn, em xem họ có đẹp đôi và hạnh phúc không?”.
*******
Chiếc đèn lồng đã được thắp sáng, ánh sáng đỏ làm cho không gian trở nên ấm áp hơn. Khổng Dịch Nhân treo chiếc đèn lồng lên, Tịnh Ngôn luôn miệng khen, “Đẹp quá!”.
Khổng Dịch Nhân cúi xuống thấy Tịnh Ngôn đang ngẩng mặt lên nhìn chiếc đèn lồng, hôm nay là ngày lễ đón năm mới nên Tịnh Ngôn đội một chiếc mũ mềm, đôi mắt tròn xoe, ánh sáng của chiếc đèn lồng làm cho làn da cô trở nên trắng hồng rạng rỡ hơn. Bộ dạng của Tịnh Ngôn trông rất đáng yêu, Khổng Dịch Nhân không cầm lòng được liền đưa tay lên vuốt má Tịnh Ngôn và nói, “Cô thích chiếc đèn này như vậy sao? Hỏi Phương Tòng Vân xem mua ở đâu, chúng ta cũng đi mua một vài cái về treo”.
Tịnh Ngôn không nói gì, cô cúi đầu xuống, ánh sáng đỏ của chiếc đèn lồng mờ nhạt nên Dịch Nhân không nhìn rõ vẻ mặt của Tịnh Ngôn, cô nói nhỏ, “Chúng mình vào thôi”.
Không khí trong ngôi biệt thự rất ấm áp, Tịnh Ngôn không còn cảm thấy lạnh nữa, hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu và đi đôi giày vải đế mềm, nền nhà được trải thảm đem lại cảm giác ấm áp cho đôi chân, Tịnh Ngôn cảm thấy rất thoải mái, cô cởi bỏ áo khoác treo lên mắc áo ở ngoài cửa.
Tiểu Long đi ra từ phòng ăn vội lên tiếng khen Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, hôm nay trông cô rất xinh”.
Tịnh Ngôn mặc một chiếc áo len mỏng và chiếc quần vải bó sát chân càng làm tôn thêm dáng người của cô.
Tịnh Ngôn mỉm cười đáp, “Tiểu Long, cô cũng rất đẹp”.
“Đúng vậy, hôm nay vợ tôi ăn mặc rất đẹp, không đáng khen hay sao?” Phương Tòng Vân tiếp lời của Tịnh Ngôn.
Phương Tòng Vân và Tiểu Long quả là xứng đôi vừa lứa, Phương Tòng Vân quả là người chồng tâm lý. Tịnh Ngôn giới thiệu, “Xin giới thiệu đây là Tiểu Long vợ của Hiệu trưởng Phương, còn đây là Khổng Dịch Nhân”.
“Tịnh Ngôn, cô khen như vậy, ông xã tôi thích thú lắm đấy.” Tiểu Long vừa nói vừa đưa mắt nhìn Tịnh Ngôn.
Đêm đã về khuya, bạn bè đến tham dự lễ đón năm mới mỗi lúc một đông, căn phòng trở nên chật chội, tiếng nhạc xen lẫn với tiếng cười nói làm cho không khí trong càng ồn ào náo nhiệt.
Phòng bếp sáng đèn, mặc dù cửa bếp đã đóng nhưng tiếng nhạc ngoài phòng khách vẫn dội vào, Tịnh Ngôn cùng với Dịch Nhân đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn, mùi thức ăn thơm nức cả phòng. Sau khi điều chỉnh lửa, Tịnh Ngôn nhìn sang chiếc nồi bên cạnh và nói, “Cho thêm một chút muối vào”.
“Gì cơ?” Tịnh Ngôn nói nhỏ nên Dịch Nhân nghe không rõ
“Cho thêm một chút muối thì sợi mỳ sẽ mềm hơn, khi ăn có cảm giác dai và thơm, nếu không sẽ không có mùi vị gì cả”, Tịnh Ngôn giải thích.
Khổng Dịch Nhân mở vung ra cho thêm một chút muối và hỏi, “Được chưa?”.
“Được rồi.” Tịnh Ngôn cảm thấy rất vui, một lúc sau cô nói tiếp, “Đợi một lúc nữa cho dầu ăn vào sau đó vớt ra cho vào tủ lạnh là được”.
Trong lúc Tịnh Ngôn đang cho nước tương vào nồi mỳ để tạo mùi thơm thì bỗng có tiếng mở cửa, tiếng nhạc to dần, có một người chạy vào mở tủ lạnh tìm rượu, anh ta vừa cúi đầu xuống tìm rượu vừa nói, “Tôi tìm rượu vang, Tịnh Ngôn, món mỳ Ý được chưa, chúng tôi đang chờ đấy”.
“Xong ngay thôi.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp.
Anh ta cầm chai rượu và đi ra ngoài, khi nhìn thấy Khổng Dịch Nhân anh ta liền chào, “Có người mới đến phải không? Xin chào!”.
“Xin chào” Khổng Dịch Nhân mỉm cười, sau khi ra khỏi bếp anh ta đóng cửa lại.
“Xin lỗi, anh ta tên là Charli, là con người của công việc, làm việc gì cũng muốn nhanh chóng.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng giải thích cho Khổng Dịch Nhân.
Trong khi Khổng Dịch Nhân chưa kịp trả lời thì cánh cửa bếp lại được mở ra, Charli cầm ly rượu vang đứng trước cửa bếp đưa mắt nhìn về phía Khổng Dịch Nhân.
“Ông Khổng, ông có biết ông là người rất hấp dẫn không?”.
“Vậy sao?” Khổng Dịch Nhân mỉm cười hỏi lại.
Bên ngoài có người đang gọi Charli, anh ta xua tay và chạy lại phía người đó.
“Anh ta nhận ra ông”, Tịnh Ngôn tiếp tục giải thích.
“Không có vấn đề gì”, Khổng Dịch Nhân vừa nói vừa chăm chú vào nồi mỳ, ông hiểu rằng mọi người đang rất háo hức chờ đợi món mỳ Ý của hai người.
Không hiểu tại sao lúc này trong lòng Tịnh Ngôn cảm thấy rất vui và hạnh phúc, cô vừa cho gia vị vào nồi mỳ vừa mỉm cười. Cô cầm đôi đũa vớt một vài sợi mỳ lên nếm thử, sau đó vớt một vài