khiến cô cảm thấy toàn thân nóng bừng, thiếu chút nữa thì cả hai người ngã xuống hành lang.
Thừa Khải nói, “Ít nhất thì chúng ta cũng đã từng ở bên nhau và yêu thương nhau”.
Tịnh Ngôn biết vì sao Chu Thừa Khải lại chọn nơi này, bởi vì nơi đây đã in dấu nhiều kỷ niệm ngọt ngào của hai người. Tuy nhiên, Chu Thừa Khải đã không hiểu tâm lý phụ nữ, lại càng không hiểu Tịnh Ngôn. Đến lúc này, càng những nơi in dấu nhiều kỷ niệm ngọt ngào càng làm cho cô lạnh nhạt hơn, hiệu quả hoàn toàn ngược lại.
Thang máy dừng lại ở tầng hai, nhà hàng này có phong cách kiến trúc rất độc đáo, toàn bộ nội thất của nhà hàng chỉ được trang trí bằng hai màu đen và đỏ. Vừa bước vào nhà hàng, chưa kịp hỏi thì nhân viên quầy lễ tân đã mỉm cười nói, “Chị là khách của anh Chu Thừa Khải phải không? Anh ấy chờ rất lâu rồi”.
Tịnh Ngôn đi về phía chiếc bàn quen thuộc, cô nhìn thấy Chu Thừa Khải từ xa, phía sau là cảnh đêm lung linh huyền ảo, anh ta mặc bộ complet đen, đeo chiếc cavat màu bạc, khi thấy Tịnh Ngôn lại gần, anh ta liền đứng dậy.
“Tịnh Ngôn.” Vẫn nơi hẹn hò cũ, vẫn con người ấy, Tịnh Ngôn cảm thấy mọi chuyện vẫn như xưa, không có gì thay đổi, nhưng duy chỉ có lời chào khiến cô cảm thấy hai người đã xa cách nhau hàng nghìn hàng vạn năm rồi.
“Thừa Khải, lâu lắm rồi không gặp.” Tịnh Ngôn mỉm cười và ngồi xuống ghế.
Chu Thừa Khải ngồi im nhìn Tịnh Ngôn rất lâu, nhân viên phục vụ đứng bên cạnh bàn mỉm cười hỏi, “Hai vị vẫn dùng những món ăn cũ chứ? Hay là dùng món mới?”.
“Dùng món ăn cũ đi, cảm ơn.” Dường như hiểu ý Chu Thừa Khải hôm nay không muốn ăn các món mới nên cô cũng gật đầu đồng ý.
“Tịnh Ngôn, cha của Khổng Hy Âm về rồi.” Sau một hồi lâu im lặng, Thừa Khải lên tiếng trước.
Tịnh Ngôn mân mê chiếc ly trên bàn, mỉm cười nói, “Điều này thì tôi biết”.
Chu Thừa Khải chau mày lộ rõ những nếp nhăn ở hai đuôi mắt, “Tịnh Ngôn, em thực sự muốn sống với ông ấy sao? Ông ấy là Khổng Dịch Nhân, ông ấy là…”
Tịnh Ngôn mạnh dạn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Chu Thừa Khải, “Đúng, ông ấy là Khổng Dịch Nhân”.
Chu Thừa Khải thở dài và nói, “Nhanh như vậy sao?”
“Có những việc không cần phải giải thích.”
“Em có biết gia đình nhà họ Khổng lớn mạnh và phức tạp như thế nào không?”
“Tôi biết, thế nên anh mới bất chấp tất cả để lấy bằng được Khổng Hy Âm.”
“Hy Âm…”
Tịnh Ngôn bình thản nói, “Cô ấy là một cô gái tốt, phải không? Thực ra, người như anh sống với ai chẳng vui vẻ và hạnh phúc, sẽ không có khó khăn như những gì tưởng tượng đâu”.
Im lặng một lúc, Chu Thừa Khải mới nói, “Ông ấy là cha của Khổng Hy Âm”.
“Đó là sự thực, nếu như gây khó khăn cho anh và Khổng Hy Âm thì tôi cũng không có cách nào thay đổi được.”
“Tịnh Ngôn, anh vẫn yêu em”, giọng của Thừa Khải hơi run run.
Đôi mắt Tịnh Ngôn ướt lệ, “Đáng tiếc là tình yêu của chúng ta không chung một đường”.
Nhân viên phục vụ bê thức ăn lên, làm gián đoạn câu chuyện giữa hai người, Tịnh Ngôn đứng dậy nói, “Xin lỗi, tôi có hẹn phải về trước”.
“Tịnh Ngôn.” Chu Thừa Khải định đưa tay ra giữ Tịnh Ngôn lại
“Chu Thừa Khải.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng kéo tay Chu Thừa Khải ra và nói, “Hôn nhân là điều thiêng liêng, anh đã lựa chọn một nửa của mình rồi, xin đừng làm nhục cô ấy”.
Không khí trong nhà hàng lạnh lẽo, tay của Tịnh Ngôn không được ấm lắm. Từ trước đến nay, chưa khi nào cô cảm thấy mình vô cảm và lạnh lùng như lúc này. Trước khi đến chỗ hẹn, Chu Thừa Khải đã tưởng tượng ra vô số phản ứng của Tịnh Ngôn, hoặc tức giận, hoặc khóc lóc, hoặc hận anh ta tới tận xương tủy… nhưng tất cả trạng thái phản ứng đó không đáng sợ bằng thái độ lạnh lùng của cô như lúc này.
Khi đó Chu Thừa Khải mới nhận ra một điều là anh đã mãi mãi mất Tịnh Ngôn, tất cả những gì đã diễn ra trong quá khứ cũng không níu kéo được cô quay về với anh.
Khi Tịnh Ngôn đến chỗ để xe thì đêm đã khuya, cô còn thấy hơi đói. Bỗng có ánh đèn xe bật sáng bên cạnh, Tịnh Ngôn quay sang nhìn thì thấy chiếc xe của Khổng Dịch Nhân đã đỗ sẵn ở đó chờ cô, Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi, “Anh đợi ở đây làm gì? Chẳng phải em hẹn anh ở khu chung cư nhà em rồi sao? Em phải đi xe về nhà”.
Khổng Dịch Nhân ngồi vào xe Tịnh Ngôn, đặt tập tài liệu xuống ghế và nói, “Cuộc họp hôm nay kết thúc sớm hơn dự định”.
Lão Mạch đã xuống xe, giơ tay ra cầm chiếc chìa khóa của Tịnh Ngôn và nói, “Cô Tịnh Ngôn, tôi sẽ lái xe về nhà giúp cô”.
Tịnh Ngôn gật đầu cảm ơn, cô đến bên chiếc xe của Dịch Nhân và mỉm cười rất tươi.
Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn, trong bóng tối cô không thấy được nét mặt có vẻ hoài nghi của Dịch Nhân, “Thực ra em không cần phải nói cho anh… ”.
Khổng Dịch Nhân dừng lại một lúc rồi quay mặt đi, giọng của ông có vẻ không được thoải mái, “Thôi được rồi!”.
Tịnh Ngôn ngồi vào xe, thắt dây an toàn, khi xe chạy ra đến đường phố cô vẫn không dám cười to. Cô tự nhủ, “Đúng, ông ấy là Khổng Dịch Nhân, đó là sự thực”. Dịch Nhân im lặng ngồi lái xe không nói câu nào, Tịnh Ngôn hiểu rằng thể hiện tâm trạng quá vui vẻ vào lúc này là không tốt, nhưng quả thực mỗi khi ở bên Dịch Nhân, cô không sao kiềm chế được niềm hạnh phúc.
*******
“Điều gì khiến các cô gái trở nên rạng rỡ như vậy? Tình yêu!” Văn Thù cầm tập tài liệu, mỉm cười mở cửa bước vào.
“Cô lại có cuốn tạp chí gì nữa đây?” Tịnh Ngôn đỡ lấy tập tài liệu.
“Cần gì phải xem tạp chí nữa chứ? Nhìn chị là biết rồi?” Văn Thù bá vai Tịnh Ngôn và nói, “Hôm nay chị lại có hẹn rồi phải không? Tôi thấy ghen tị với chị vì ngày nào chị cũng hạnh phúc như vậy…”.
Sau khi cười nói vài ba câu, Tịnh Ngôn yêu cầu Văn Thù về phòng làm việc, cô quay lại bàn xem lịch làm việc, thấm thoắt đã sang tháng Hai rồi.
Khi trở về từ Phòng Đào tạo, Tịnh Ngôn thấy màn hình vi tính đang ở trạng thái chờ đợi, bây giờ cô mới nhìn rõ khuôn mặt của mình, Tịnh Ngôn mỉm cười. Cô đã quen với cuộc sống có người đàn ông bên cạnh, thực ra cả Khổng Dịch Nhân và Tịnh Ngôn đều là những người bận rộn với công việc, nên họ luôn trân trọng những giây phút bên nhau. Đặc biệt là thời gian này, Tết Nguyên đán sắp đến, gia tộc họ Khổng lại có buổi tụ họp đoàn viên tại Mỹ như mọi năm, Tịnh Ngôn cảm thấy buồn khi sắp phải chia tay Dịch Nhân.
Chờ mãi mới hết giờ làm việc, Tịnh Ngôn mặc áo khoác, cầm túi xách đi ra ngoài, đúng lúc đó Phương Tòng Vân đi từ phòng làm việc ra, ngẩng lên nhìn thấy Tịnh Ngôn liền mỉm cười gọi, “Tịnh Ngôn…”.
“Tôi về đây.” Tịnh Ngôn có vẻ vội vàng.
“Ừ.” Phương Tòng Vân vẫn mỉm cười và vẫy tay với Tịnh Ngôn, “Mấy hôm nay không bận lắm, cô có thể về trước”.
Đó thường là giọng của các ông chủ? Phương Tòng Vân đưa mắt nhìn xung quanh thấy mọi người trong Trung tâm đã về hết.
“Tịnh Ngôn.” Do hai người làm việc đã nhiều năm nên Phương Tòng Vân đã hiểu rất rõ tâm trạng của Tịnh Ngôn, “Nếu cô có hẹn thì cứ đi đi, tôi không kiểm điểm cô đâu, cứ yên tâm”.
Tịnh Ngôn không có thời gian nói chuyện với Phương Tòng Vân, cô vẫy tay chào, “Tạm biệt”. Vừa xuống đến tầng trệt, Tịnh Ngôn đã thấy Lão Mạch đỗ xe ngoài cửa tòa nhà, cô thấy kỳ lạ liền hỏi, “Lão Mạch, anh lái xe đến đây ư? Dịch Nhân đâu?”
“Tịnh Ngôn”, Lão Mạch nói với giọng rất cung kính, “Khổng Dịch Nhân đợi cô ở nhà, hôm nay cô Hai cũng ở đó, ông ấy không đi được, nên nói với tôi đến đón cô”.
“Cô Hai?”
“Đó là Dịch Quần.” Lão Mạch giải thích và giơ tay ra mở cửa xe cho Tịnh Ngôn.
Dịch Quần? Cái tên nghe vừa quen nhưng vừa lạ, trong lúc Tịnh Ngôn đang suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Tịnh Ngôn ngồi vào xe và nhấc điện thoại lên nghe, “Tịnh Ngôn”.
“Dịch Nhân, hôm nay…”
“Tịnh Ngôn, tối nay anh muốn em gặp Dịch Quần, có được không?” Giọng của Dịch Nhân vang lên bên đầu dây bên kia.
Thực ra trong lòng Tịnh Ngôn cảm thấy rất vui, tuy nhiên Tịnh Ngôn không kịp phản ứng, “Bất ngờ thế ư?”.
“Đúng ra anh muốn trao đổi trước với em, sắp xếp vào tuần sau, nhưng giờ bay của Dịch Quần thay đổi bất ngờ, phải bay sớm hơn, trước khi Dịch Quần bay, anh muốn em gặp cô ấy.” Khổng Dịch Nhân ngừng lại một lúc, hạ giọng xuống và nói, “Tịnh Ngôn, có được không?”.
Dịch Nhân đã nói như vậy, Tịnh Ngôn không thể không đồng ý, cô nhẹ nhàng đáp, “Vâng”.
Vừa mới bước xuống xe, Tịnh Ngôn đã thấy Khổng Dịch Nhân đứng ở trước cửa, nhìn thấy Tịnh Ngôn, Dịch Nhân liền giơ tay ra đón và nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cô cảm thấy vòng tay của Dịch Nhân ấm áp, “Sao anh lại đứng ở đây?”.
“Anh đợi em.”
“Chẳng phải Dịch Quần đang ở đây hay sao?”
Khổng Dịch Nhân cúi đầu mỉm cười, không khí trong tiền sảnh rất ấm áp, bảo vệ tòa nhà đứng hai bên cửa thang máy cúi đầu chào hai người và giúp họ ấn nút mở thang máy “Dịch Quần có vẻ hồi hộp, cô ấy đang trang điểm”.
Tịnh Ngôn hiểu rằng Khổng Dịch Nhân đang nói đùa nên mỉm cười đáp lại, “Em là vị khách quan trọng vậy ư? Nếu không thì tại sao Dịch Quần phải hồi hộp trang điểm cầu kỳ như vậy?”.
Chiếc thang máy từ từ dừng lại, sắp đến tầng trên cùng của tòa nhà, Khổng Dịch Nhân cúi xuống nhìn vào mắt Tịnh Ngôn, gật đầu và nói, “Đúng, em là người khách rất quan trọng”.
Tịnh Ngôn không nhịn được cười, cô cúi xuống phủi nhẹ tay vào vạt áo khoác. Thang máy mở ra, vừa đi qua tấm bình phong bên ngoài thang máy, Tịnh Ngôn thấy có giọng nói của một người phụ nữ vang lên, “Dịch Nhân, Hoa Tịnh Ngôn đến chưa?”.
Dịch Quần mặc bộ quần áo màu đen, cô đứng dậy và tiến về phía Tịnh Ngôn, chủ động giơ tay ra phía trước bắt tay Tịnh Ngôn, cô cảm thấy tay của Dịch Quần rất mềm mại, bầu bĩnh, không phải là bàn tay của người lao động.
“Xin chào, Khổng tiểu thư.” Tịnh Ngôn tự nhủ chỉ có gia đình giàu có danh giá mới sinh ra được một cô gái quý phái như vậy.
“Ai a, tại sao Hoa tiểu thư lại xưng hô với tôi như vậy?” Dịch Quần mỉm cười hỏi, giọng nói dịu dàng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh trai mình, sau đó đưa mắt nhìn về phía Tịnh Ngôn, “Cứ gọi tôi là Dịch Quần là được rồi”.
*******
Khổng Dịch Quần đã mời một đầu bếp về làm cơm, lúc này trên bàn đã bày ra một vài đĩa thức ăn, nhìn lướt qua đã thấy các món ăn rất ngon và đẹp mắt.
Trong khi ăn cơm, Khổng Dịch Quần rất ít nói, thường nói chuyện người già của một số người trong gia tộc họ Khổng, cô cũng nhắc đến Khổng Hy Âm nhưng chỉ nói chuyện qua loa rằng hiện tại Khổng Hy Âm và Chu Thừa Khải đã quay về Mỹ, hôm qua họ có gọi điện cho Dịch Quần thông báo rằng họ đã quen với cuộc sống hôn nhân.
Thấy Khổng Dịch Quần nói đến tên Chu Thừa Khải, Tịnh Ngôn đang cầm thìa múc canh bỗng giật mình làm rơi chiếc thìa xuống bát canh làm bắn nước lên bàn, Tịnh Ngôn thấy xấu hổ liền quay sang nhìn Khổng Dịch Nhân ngồi bên cạnh, ông mỉm cười và nói, “Hãy cẩn thận”.
Trong lúc hai người nhìn nhau cười thì Khổng Dịch Quần lên tiếng, “Hoa tiểu thư, món canh cá này do đầu bếp làm thủ công, mùi vị thế nào?”.
“Rất ngon và thơm.” Tịnh Ngôn mỉm cười đáp, sau đó tiếp tục cúi xuống ăn.
Do đây là lần đầu tiên gặp mặt, nên ngoài việc ăn ra Tịnh Ngôn chỉ biết chú ý lắng nghe Khổng Dịch Nhân và Khổng Dịch Quần nói chuyện, quan sát kỹ hai anh em họ, Tịnh Ngôn thấy hai ngư