Hình như năm nào Khang Hy cũng ra tái ngoại thì phải, mỗi lần du hành đều chẳng thiếu mặt các a ca tuỳ giá, nhưng chưa bao giờ nhộn nhịp như năm nay, nào là Thái tử gia, Tứ a ca, Bát a ca, nào là Cửu a ca, Thập tam a ca, Thập tứ a ca.
Trông qua danh sách ấy, lại nghĩ nhiều khả năng Mẫn Mẫn cách cách cũng có mặt, Nhược Hi cảm thấy mình nên ở lại kinh thành, đừng tham gia vào chuyến đi náo nhiệt này thì hơn.
Nàng gặp riêng Lý Đức Toàn, ấp úng lựa lời thương lượng, khổ nỗi chưa kịp hé miệng, hắn đã chẹn họng:
- Đừng tưởng đến chuyện không đi nữa. Hồi đầu năm đã cho làm biếng, bây giờ sức khoẻ ổn định rồi, chẳng còn cớ gì mà chây lười cả.
Nhược Hi thở dài, cúi mặt đứng lặng. Lý Đức Toàn lắc đầu bỏ đi, chợt dừng bước, xoay nghiêng người bảo:
- Xốc lại tinh thần mà hầu hạ Vạn tuế gia. Chẳng việc gì cần thiết hơn việc ấy hết. Tuổi đã lớn, không còn ở trong cung bao lâu nữa, chuyện cả đời chỉ trông vào một câu của người đấy thôi!
Nói đoạn, hắn rảo chân đi khuất, để lại Nhược Hi đứng như trời trồng.
oOo
Nhược Hi vốn không muốn đi, nhưng khi lên xe ngựa, cách xa Tử Cấm thành bọc trong lớp lớp tường bao đỏ thẫm, nàng bỗng lại phấn chấn hẳn lên. Đừng nghĩ đâu xa, chỉ thảo nguyên nơi biên tái và bầu trời xanh thẳm mênh mông là đã đủ khiến người ta háo hức rồi.
Tới nơi, dựng xong lều trại, quả nhiên chỉ mấy ngày sau đã nghe tin người Mông Cổ sắp đến tấn kiến Khang Hy. Mẫn Mẫn quyến luyến Thập tam a ca, chắc hẳn cũng theo a ma cùng đến. Nhược Hi bắt đầu thấp thỏm, cho rằng nên bàn sẵn đối sách với Thập tứ a ca, bèn tìm cơ hội đi gặp gã.
Thấy nàng bái chào, Thập tứ chỉ liếc nàng một thoáng, cũng không cho bình thân, xăm xăm vượt thẳng qua. Nhược Hi vội đứng dậy đuổi theo:
- Thập tứ a ca, tôi có chuyện muốn nói!
Thập tứ vẫn tiếp tục đi, đầu không buồn ngoái lại:
- Ta chả có chuyện gì để nói với cô cả.
- Liên quan đến việc lần trước – Nhược Hi gọi – Liên quan đến Mẫn Mẫn cách cách.
Thập tứ a ca dừng chân, trở mình lạnh lùng nhìn nàng:
- Ta mang ơn cô nhỉ? Cô muốn được đền đáp sao đây?
Chẳng còn lòng dạ nào nổi cáu, Nhược Hi chỉ từ tốn bảo:
- Mấy hôm nữa người Mông Cổ tới, nhất định anh sẽ chạm mặt Mẫn Mẫn cách cách. Lúc ấy nên giải thích ra sao?
Nhược Hi lắc đầu buồn rầu, đâu dễ dàng thế được? Chưa biết truyền đạt tâm ý Thập tam bằng cách nào, giờ lại còn thêm vụ lừa dối! Nhưng không tiện kể cho Thập tứ chuyện của Thập tam, nên Nhược Hi chỉ nói vắn tắt:
- E rằng chẳng dễ mà xoa dịu được đâu.
Thập tứ a ca cười khẩy:
- Ta thấy tài lung lạc lòng người của cô là hạng nhất đấy, sao phải lo?
Rồi quay ngoắt người bỏ đi. Nhược Hi thầm rủa đồ khốn, nhưng chẳng làm gì được gã, chỉ biết giương mắt nhìn theo.
Trong lúc Nhược Hi buồn phiền, ưu tư, lo sợ, Mẫn Mẫn đã cùng Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia đến khu trại. Nhược Hi đứng sau Khang Hy, nhìn Thập tam và Thập tứ a ca ngồi hai bên ghế dưới, nghĩ đến việc lát nữa Mẫn Mẫn vào tới nơi, hai chân nàng bủn rủn, đầu bỗng váng vất. Đương cơn thảng thốt, chợt thấy Thập tứ a ca đứng dậy, cúi mình tâu Khang Hy:
- Nhi thần tức bụng, muốn ra ngoài một lát.
Khang Hy gật đầu, cũng không để tâm lắm. Thập tứ a ca lom khom lùi ra. Trái tim nhảy thon thót của Nhược Hi từ từ trượt về đúng chỗ. Hẵng biết lánh mặt đã, chí ít cũng để nàng tìm cơ hội phân trần trước với Mẫn Mẫn, chứ cứ thế này tương ngộ trước mặt Khang Hy, Mẫn Mẫn lại là người chẳng hay cân nhắc trước sau, ngộ nhỡ bại lộ, Nhược Hi thật lo cho mạng sống của mình.
Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia và đám Mông Cổ tuỳ tùng hành lễ với Khang Hy xong thì chia chủ khách an toạ, hồ hởi nói cười. Nhược Hi vẫn một mực để tâm đến Mẫn Mẫn. Từ khi vào trướng, trông thấy Thập tam a ca, cô đã cúi gằm mặt, ngồi yên với vẻ thẹn thùng. Thập tam giả cách tảng lờ, chỉ mải chuyện trò với Hợp Truật, anh trai và cũng là người ngồi kế bên Mẫn Mẫn.
Nhược Hi thở dài, trông bộ dạng của cô quận chúa, cho dù Thập tứ a ca có ngồi trước mặt, chưa chắc cô đã nhận ra ngay. Sực nhớ đến câu trả lời của Thập tam a ca, nàng lại thấy buồn thay cho Mẫn Mẫn.
Nhìn từ Thập tam sang Mẫn Mẫn, lại nghĩ đến Thập tứ a ca, Nhược Hi sầu đầy một bụng.Trong lúc du di mắt giữa hai người, nàng chợt bắt gặp ánh nhìn của Tứ a ca. Chàng hiếng mắt về Mẫn Mẫn e lệ, lại hiếng mắt về Thập tam đang sôi nổi nói cười, rồi liếc nàng, mắt ánh lên hài hước. Đương cơn lo ngại vơi đầy còn bị chàng cố ý chòng ghẹo, Nhược Hi không nén được, trừng mắt lườm chàng rồi nhìn đi chỗ khác, bất thần phát hiện Bát a ca đang cười nụ, lẳng lặng quan sát nàng và Tứ a ca. Nàng không dám nhìn thẳng vào chàng, bèn cụp mắt hướng ngay xuống đất.
Mọi người cười nói một hồi, Khang Hy chợt hỏi:
- Dận Trinh đi lâu nhỉ, mãi mà chưa quay vào?
Tiếng ồn ào lắng lại, Nhược Hi thót cả tim. Bát a ca đứng lên cúi mình:
- Hôm qua Thập tứ đệ nói bụng cứ ậm ạch, chắc gần đây ăn uống không hợp thế nào.
- Đã truyền thái y chưa?
- Vẫn chưa ạ.
Khang Hy nhíu mày nhìn các a ca ngồi dưới:
- Đừng ỷ tuổi trẻ mà xem thường bệnh vặt.
Các a ca đồng thanh thưa vâng. Bát a ca cũng cúi mình phụ hoạ:
- Nhi thần nhớ rồi.
Đoạn nghiêng mặt dặn tên hầu nhỏ phía sau đi mời thái y đến xem bệnh cho Thập tứ a ca.
Khang Hy cười nói với Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai:
- Có tuổi rồi, trẫm mới ý thức được tầm quan trọng của việc giữ gìn sức khoẻ hằng ngày.
Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai liền biểu đồng tình. Hai người bèn chuyển sang chuyện ăn uống sinh hoạt, chia sẻ những điều tâm đắc trong cách dưỡng sinh. Nhược Hi sè sẹ thở phào, hôm nay an toàn rồi.
Đêm ấy, nàng vắt óc suy tính, cảm thấy chỉ còn nước chủ động tấn công, hoá giải mọi việc trước khi vỡ lở là hơn hết. Hôm sau vừa may không phải đi làm, nàng bèn sang gặp Mẫn Mẫn, trên đường nhăn nhó nghĩ mãi xem nên nói thế nào. Đang rầu rĩ bước, chợt nghe đánh tiếng: “Tôi định đến tìm chị, không ngờ lại gặp ngay ở đây.”, Nhược Hi ngẩng lên, thấy Mẫn Mẫn chúm chím đứng ngay trước mặt, nàng vội nhún mình thỉnh an. Mẫn Mẫn tiến tới đỡ tay cho nàng bình thân, cười hỏi:
- Hơn nửa năm không gặp, chị vẫn ổn chứ?
Nhược Hi đáp:
- Mọi việc ổn cả. Còn cách cách?
Mẫn Mẫn gật đầu. Hai người khoác tay sóng vai bước. Nhược Hi sầu đầy một bụng, không biết nên mở lời thế nào. Mẫn Mẫn cũng cúi mặt nín thinh. Yên lặng hồi lâu, chợt cả hai cùng quay sang nhìn nhau:
- Chị…
- Cô…
Rồi cùng im bặt. Nhược Hi bèn giục:
- Cách cách nói trước!
Mẫn Mẫn nhoẻn cười, nhìn thẳng ra phía trước, hạ giọng hỏi:
- Chị có giúp tôi thăm dò không?
Nhược Hi chẳng biết diễn đạt ra sao. Đập tan tâm hồn mơ mộng của cô thiếu nữ này, phải chăng thật quá tàn nhẫn? Mẫn Mẫn đợi hồi lâu, thấy Nhược Hi cứ cắm đầu lẳng lặng đi, cô chợt bước chậm hẳn, khẽ hỏi:
- Lòng chàng nghĩ khác, phải không?
Nhược Hi bí từ, nhìn Mẫn Mẫn mãi mới nói:
- Đằng nào thì vương gia cũng không muốn gả cách cách cho a ca. Từ rày về sau, cách cách đừng nên nghĩ tới Thập tam a ca nữa.
Mẫn Mẫn dừng chân, mở to mắt hỏi dồn:
- Vì sao? Vì sao chàng không ưng tôi? Chẳng lẽ tôi không bằng phúc tấn nhà chàng?
Nói về cuối, giọng đã nghẹn ngào. Nhược Hi nắm tay Mẫn Mẫn:
- Không phải vì hơn kém đâu, cách cách!
Mẫn Mẫn rảy mạnh tay Nhược Hi, rảo chân chạy:
- Tôi phải đi hỏi tận nơi. Rốt cục tôi có điểm nào không tốt? Khiến chàng không vừa mắt.
Nhược Hi hấp tấp đuổi theo, thét gọi:
- Cách cách! Cách cách! Đừng đi! Nghe tôi nói đã!
Mẫn Mẫn cắm đầu cắm cổ chạy, không đếm xỉa đến tiếng gọi của Nhược Hi. Lao ra khỏi khu trại, cô giật luôn ngựa và roi của một binh sĩ, tung mình lên yên phóng vút đi. Nhược Hi cũng giằng lấy một con ngựa, ra roi đuổi theo.
Ở đằng trước, Mẫn Mẫn quất ngựa luôn tay, ngựa phi nhanh như chớp. Tài kỵ mã của Nhược Hi vốn không bằng cô, lại xuất phát chậm hơn nên càng lúc càng rớt dài, bóng Mẫn Mẫn dần dần xa tít.
Mẫn Mẫn thúc ngựa lao đến chỗ Thập tam a ca rồi nhảy phốc xuống. Nhược Hi nhác thấy bên cạnh Thập tam chính là Thập tứ a ca, bụng lo cuống, không còn biết sợ nữa, thẳng cánh quất ngựa, chỉ mong đến nơi thật nhanh.
Khi nàng tụt khỏi yên ngựa, cũng là lúc nghe được lời Thập tam:
- Cách cách quá yêu, Dận Tường không dám nhận. Hôm nay hẵng còn bận việc, bữa khác xin được tạ tội.
Nói rồi định đi, Mẫn Mẫn bèn chắn đường gã:
- Tôi chỉ muốn biết, tôi có chỗ nào không tốt?
Nhược Hi chạy ào đến, dừng sau Mẫn Mẫn, chắp tay vái lấy vái để với Thập tam, lại xua tay rối rít với Thập tứ, ra dấu bảo gã rời đi, nhưng Thập tứ đang sửng sốt quan sát hai người kia, hình như không nhận thấy. Thập tam liếc Nhược Hi, lại liếc Thập tứ bên cạnh, nhẹ nhàng bảo Mẫn Mẫn:
- Cách cách cứ về đi đã! Đây không phải là chỗ nói những chuyện này. Hoàng a ma còn đang đợi ta và Thập tứ đệ.
Mẫn Mẫn ương bướng:
- Chỗ thế nào mà không phải? – Cô nhìn lướt Thập tứ rồi dời ánh mắt đi, nghĩ sao lại ngoảnh đầu nhìn kỹ, bỗng thét lên – Anh… Anh… Sao anh ở đây thế?
Rồi ngoái nhìn Nhược Hi. Nhược Hi đã không còn cả sức mà sợ nữa, chỉ đớ mắt đứng im. Thập tam a ca vừa giục vừa chuẩn bị nhảy lên ngựa:
Nhược Hi vội tiến tới nắm tay cô, nhưng Mẫn Mẫn xô mạnh nàng ra, chất vấn:
- Anh ta là Thập tứ a ca? Chị lừa tôi!
Nhược Hi khẩn khoản:
- Cô nghe tôi đã!
Mẫn Mẫn ngó Thập tam bấy giờ đang đứng ngây mặt, rồi siết chặt roi ngựa trỏ Thập tứ:
- Anh ta là ý trung nhân của chị?
Nhược Hi cắn môi lắc đầu. Mẫn Mẫn cười nhạt:
- Chị lừa tôi suốt, chị toàn lợi dụng tôi thôi. Tôi coi chị là người chị tốt, tâm sự với chị đủ điều, chị lại đi lợi dụng tôi.
Nhược Hi hổ thẹn vô cùng, chỉ nói được:
- Cách cách! Cô chẳng đã nói con gái thảo nguyên đã nhận bạn rồi thì không dễ tuyệt giao đấy ư? Mong cô tha thứ cho lần này. Tôi dối gạt cô là tôi không phải, nhưng sự việc có nguyên nhân của nó, xin nghe tôi kể rõ khúc nhôi.
Mẫn Mẫn ngửa mặt cười nhạt, quay về phía Thập tam đang sửng sốt ra mặt, giơ roi ngựa trỏ Nhược Hi:
- Anh thân với chị ta lắm phải không?
Thập tam gật đầu. Mẫn Mẫn lạnh lùng hỏi:
- Vậy anh có biết chị ta lừa bịp để tôi che giấu Thập tứ a ca không?
Thập tam liếc Nhược Hi:
- Không biết.
Mẫn Mẫn sừng sộ hỏi Nhược Hi:
- Chị đối với bạn bè như thế đấy hả? Đã lừa tôi, còn lừa anh ta!
Thập tam và Thập tứ đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhìn Nhược Hi và Mẫn Mẫn. Không tài nào biện bác được, Nhược Hi chỉ biết giương mắt nhìn Mẫn Mẫn, nài nỉ:
- Cách cách, tha thứ cho tôi lần này, được không?
Mẫn Mẫn nổi giận:
- Đừng có mơ! Tôi còn đi tâu Hoàng thượng, tra xem năm ngoái các người đã giở trò ma gì nữa kia.
Nói rồi cất bước chạy liền. Nhược Hi cả kinh, vội ghì cô lại, quỳ thụp xuống van vái: