Dần dần, tiếng được tiếng mất đã hết, giọng Thập tứ bắt đầu rõ rệt bên tai nàng:
- Nhược Hi, Nhược Hi, cô vẫn ổn chứ?
Ba bàn tay cũng từ từ chập lại làm một, không còn nhoè hình nữa. Nhược Hi thở dài, thế là chuyện vui đã qua, bèn bảo Thập tứ:
- Tôi ổn kinh khủng. Nếu anh cho tôi ngồi thẳng dậy, đừng cuộn một đống thế này nữa thì còn ổn hơn.
Thập tứ a ca vội gò cương, cúi mặt nhìn nàng. Nhược Hi lim dim mắt nhìn lại. Thập tứ hỏi:
- Nghe thấy ta nói gì không?
Nhược Hi gật đầu:
- Nghe thấy ta nói gì không.
Thập tứ thở phù một hơi:
- Tạ ơn trời đất!
Bấy giờ Thập tam và Mẫn Mẫn cũng đã bắt kịp, đồng thanh thốt lên:
- A di đà Phật!
Nghe thấy giọng Mẫn Mẫn, Nhược Hi vội nhổm dậy, thấp thỏm nhìn cô. Mẫn Mẫn không đợi nàng lên tiếng, đã nói át:
- Lời Thập tam a ca quả chẳng sai, chị thực là liều lĩnh. Yên tâm đi, không bao giờ tôi nhắc đến việc ấy nữa, coi như chưa từng xảy ra. Thật là làm người ta sợ chết khiếp mà! – Cô nghiêng đầu liếc Thập tam – Kỳ thực lúc chọn ngựa, tôi đã quyết định không bẩm Hoàng thượng rồi, chỉ muốn doạ chị chút thôi, vì không chịu nổi cái vụ chị lừa tôi.
Nhược Hi đưa mắt về phía Thập tam a ca. Gã nhe răng cười, nháy mắt với nàng. Mỹ nam kế công hiệu rồi! Cái giá phải trả chắc là nói xấu đủ chuyện về nàng, đưa tiếng dữ gây gổ rượu chè của nàng bay tuốt từ Tử Cấm thành ra biên tái đây!
Nhược Hi chống tay định xuống ngựa, Thập tứ vội nhảy xuống trước đón nàng. Thập tam a ca và Mẫn Mẫn vẫn ngồi nguyên trên yên. Nhược Hi đưa tay chỉnh trang xiêm áo, cúi lạy Mẫn Mẫn. Mẫn Mẫn cũng nhảy ào xuống, đỡ lấy nàng:
- Tôi đã nói không trách tội nữa, chị làm gì thế?
Nhược Hi đứng dậy:
- Cách cách không trách là sự khoan dung của cách cách. Nhưng nô tỳ hành sự lầm lạc, tất nhiên phải khấu đầu tạ tội.
Đúng lúc ấy, Vương Hỉ ở đâu phi lại, nhảy xuống ngựa, rối rít thỉnh an khắp lượt rồi bẩm với hai a ca:
- Vạn tuế gia và vương gia đang lo lắng, hai vị a ca mau về báo tình hình cho Vạn tuế gia biết.
Thập tam vẫn ngồi trên ngựa, cười đáp:
- Phiền công công quá! Chúng ta về đây!
Thập tứ hỏi Nhược Hi:
- Cưỡi ngựa được không?
Nhược Hi nghĩ bụng, không cưỡi được cũng phải cưỡi, đâu dám để Khang Hy trông thấy anh ôm tôi. Nàng bèn mỉm cười gật đầu:
- Cưỡi thong thả thì được.
Thập tứ a ca dắt ngựa của mình lại:
- Cô cưỡi con này, ta theo bên cạnh. Nó rất thuần tính, hễ nghe hiệu lệnh của ta là biết đi đứng thế nào.
Nhược Hi nhận dây cương. Thập tứ a ca quay lại lấy con ngựa do thị vệ dắt đến.
Bấy giờ, Nhược Hi mới nhìn thấy con ngựa mình cưỡi lúc đầu, cả đùi bê bết máu, trông mà rùng rợn. Tự nghĩ mình quá nhẫn tâm, nàng quay mặt đi, dặn:
- Về đến nơi, tìm mã phu nào tử tế chăm sóc cho nó.
Thấy nàng nhìn con ngựa, tưởng nàng muốn tìm kiếm vật gì, thị vệ bèn tiến đến đưa hai tay dâng cho nàng chiếc trâm vàng. Tuy trâm đã được lau sạch, Nhược Hi vẫn quay mặt đi:
- Ném bỏ! Tôi không cần nữa.
Thị vệ đứng ngẩn ra, không biết nên phản ứng thế nào. Thập tứ a ca liền chìa tay nhận thay, rồi cho thị vệ lui. Thập tam a ca cười rung cả yên:
- Giờ không dám nhìn, sao lúc đầu đâm thì chẳng run tay!
Nhược Hi không buồn đối đáp, trèo lên ngựa. Cả bọn cùng chạy nước kiệu trở về.
Vào tới trướng, bốn người thỉnh an Khang Hy. Ở mé bên, Tứ a ca và Bát a ca cùng nhìn một lượt từ đầu xuống chân Nhược Hi, rồi người thì nhìn Thập tam, người thì nhìn Thập tứ.
Khang Hy chăm chú quan sát, đoạn hỏi Nhược Hi:
- Có bị thương không?
- Không ạ! – Nhược Hi đáp.
Khang Hy gật gù, bỗng đổi giọng tức giận:
- Ngươi muốn thắng đến nỗi ấy à?
Nhược Hi vội quỳ xuống, dập đầu thưa:
- Nô tỳ biết sai ạ.
Mẫn Mẫn cũng quỳ xuống:
- Hoàng thượng, không phải tại Nhược Hi. Tại Mẫn Mẫn ép chị ấy đua tài.
Khang Hy cật vấn:
- Rốt cục các ngươi ra điều kiện thế nào mà Nhược Hi phải kiên quyết thắng như vậy?
Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai chưa kịp ngăn, Mẫn Mẫn đã buột miệng:
- Điều kiện gì đâu – Rồi thắc mắc nhìn về phía a ma, thấy ông này mặt mày ảo não.
Khang Hy lạnh lùng nói:
- Nhược Hi theo trẫm bao nhiêu năm, đối nhân xử thế ra sao, trẫm biết. Nhược Hi không phải là loại quyết ăn thua đủ, nhất định có lý do nào đó khiến nó không thắng không được.
Trong trướng lặng ngắt như tờ, Nhược Hi cúi đầu lặng lẽ, suy nghĩ rất lung nhưng không nảy ra được ý tưởng nào thoả đáng. Khang Hy quả không hổ là Khang Hy, nhìn triệu chứng mà bắt ngay được bệnh, muốn che mắt ông thật không dễ dàng, liệu có vượt nổi cửa ải này không đây?
Nhược Hi ráo riết suy nghĩ tìm lối thoát, chẳng bận tâm đến nỗi sợ hãi nữa. Thập tứ a ca đột ngột quỳ xuống, khấu đầu thưa:
- Hoàng a ma…
Gã chưa dứt lời, Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai đã đứng dậy cúi mình, trịnh trọng hành lễ:
- Hoàng thượng!
Khang Hy giật thót, vội đưa tay cho ông ta bình thân. Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai bẩm lên:
- Đây là lỗi của tiểu nữ, thần có lời muốn ngỏ riêng cùng Hoàng thượng.
Khang Hy lướt mắt qua Nhược Hi và Mẫn Mẫn, lại nhìn Thập tam và Thập tứ a ca, cuối cùng phán bảo:
- Tất cả về đi đã.
Mọi người đứng dậy hành lễ cáo lui. Nhược Hi lơ mơ theo Mẫn Mẫn ra ngoài. Các đại thần tuỳ tùng bái chào các a ca xong, lần lượt rời đi. Tứ a ca và Bát a ca vốn ngại nhau, lại thêm thái tử cũng có mặt ở đấy nên chưa tiện mở miệng hỏi, cứ lặng lẽ bước.
Thái tử gia nhìn Mẫn Mẫn:
- Thật ra thì có chuyện gì thế?
Mẫn Mẫn liếc xéo y, độp một câu:
- Chuyện gì? Chỉ đua ngựa thôi, Nhược Hi thắng Mẫn Mẫn thua. Thái tử gia không trông thấy à?
Thái tử bị dội ngược, nhưng chẳng có phép đâu mà nổi nóng với một mỹ nữ quyền quý thế này, đành sượng sùng quay sang Bát a ca và Tứ a ca:
- Ta bận chút việc, đi trước nhé!
Y gật đầu riêng với Tứ a ca, liếc Thập tam a ca, rồi dẫn người của mình đi thật nhanh. Cửu a ca nhìn theo Thái tử gia, bật ngón tay cái khen Mẫn Mẫn:
- Cách cách không hổ là nữ nhi thảo nguyên, đến Thái tử gia cũng chỉ còn nước khuất phục.
Mẫn Mẫn bước đi, đầu cúi gằm ngẫm nghĩ, chợt sắc mặt ửng hồng, liếc Thập tam a ca rồi lôi Nhược Hi ra xa hẳn bọn họ. Các a ca thoạt tiên trố mắt, sau đều mỉm cười với Thập tam, khác chăng là nụ cười của Cửu a ca có hơi lạnh lùng.
Mẫn Mẫn ghé tai Nhược Hi thì thào:
- Chắc a ma hiểu lầm là tôi với chị ghen tuông so bì vì Thập tam a ca, nên không dám để Hoàng thượng hỏi đến chị, sợ mất mặt trước bao nhiêu người.
Nhược Hi yên dạ, cho rằng mối hiểu lầm này vẫn còn an toàn hơn là sự thật, bèn cười nói:
- A ma cô không hiểu lầm đâu, thực tế chẳng đúng như vậy ư? Nếu không làm gì cô tức giận đến nỗi ấy?
Nhược Hi chưa dứt lời, Mẫn Mẫn đã nhào tới cù nàng, mắng:
- Tại sao cái mồm chị không chịu kém miếng chút nào vậy?
Nhược Hi cười ré lên chạy bạt ra. Mẫn Mẫn đuổi theo sát rạt, Nhược Hi vội núp sau lưng Thập tam a ca, thò đầu nói:
- Cách cách ngoan, không làm chuyện gì khuất tất sao phải sợ người ta nói? Cô càng thế này thì càng thêm sơ hở mà thôi.
Mẫn Mẫn vừa tức vừa ngượng, nhưng vướng Thập tam a ca nên không sao bắt nổi Nhược Hi, đành giậm chân bình bịch:
- Nấp sau lưng người ta, kể gì là anh hùng hảo hán?
Nhược Hi cười ha hả:
- Tôi là tiểu nữ tử, chả bao giờ nghĩ đến chuyện làm anh hùng hảo hán, cùng lắm thì chỉ nghĩ đến nấp sau lưng hảo hán anh hùng thôi.
Thập tam a ca phì cười, thò tay lôi Nhược Hi lên, đẩy sang phía Mẫn Mẫn:
- Ta không gánh được cái hư danh cô khoác cho đâu. Cách cách xem xử lý ra sao thì xử lý, đừng khách sáo làm gì!
Thấy Thập tam a ca tương trợ, Mẫn Mẫn tươi mặt, đúng là không hề khách khí, hà hơi vào tay xoa xát, xong thục vào mạng sườn Nhược Hi cù loạn lên.
Nhược Hi vốn có máu buồn, đành lạng mình tránh, vừa cười sằng sặc vừa la om sòm:
- Cách cách! Đừng đùa nữa, tôi có chuyện nghiêm chỉnh nói đây.
Mẫn Mẫn mặc kệ, dai dẳng truy đuổi.
Nhược Hi cười nhũn cả chân, không chạy nổi nữa, đành quay trở lại bên Thập tam a ca, vừa bám theo gã vừa đe:
- Anh đừng chỉ cười suông, tôi mà giận lên tôi lôi anh vào chết chùm bây giờ.
Thập tam a ca rảo chân đi nhanh hơn, nhảy tót đến bên Tứ a ca, miệng cười hềnh hệch:
- Hôm nay ta bị cô hại lên bờ xuống ruộng, ta còn chưa giận mà cô dám giận ta à?
Bấy giờ Mẫn Mẫn đã bắt kịp Nhược Hi, Thập tam a ca đứng ngoài liên tục cổ động, Mẫn Mẫn càng thêm hăng hái. Nhược Hi không còn sức chạy nữa, nhác thấy Tứ a ca đang thích thú theo dõi, vốn không muốn gần gũi chàng, bèn giơ tay túm sang Thập tứ a ca, kéo gã lại chắn trước Mẫn Mẫn, nài nỉ:
- Tôi có việc nghiêm chỉnh cần nói thật mà. Cô đừng đùa nữa!
Mẫn Mẫn bỏ mặc ngoài tai, vươn tay túm Nhược Hi. Thập tứ cười cười che chắn:
- Cô ấy vừa được một phen khiếp vía trên lưng ngựa rồi, cách cách hẵng tha cho lần này.
Mẫn Mẫn đổi liền mấy góc, đều bị Thập tứ cản trở cả. Nhược Hi nấp sau lưng Thập tứ, nhe răng cười khoái chí với Mẫn Mẫn. Thập tam a ca vẫn nhiệt tình đổ dầu vào lửa. Mẫn Mẫn bật cười, trỏ Nhược Hi và Thập tứ, bảo Thập tam a ca:
- Trông bộ dạng bọn họ kìa! Tôi thật không xác định được năm ngoái họ lừa tôi, hay năm nay họ lừa tôi nữa.
Thập tam cười rộ:
- Nếu cô từng nhìn thấy cảnh họ hùng hổ với nhau, thì không khó xác định nữa đâu.
Mẫn Mẫn tò mò:
- Thật á?
Thập tam a ca bèn bà tám:
- Mới mấy tháng trước thôi chứ đâu. Ta trông thấy hai người bọn họ cãi cọ đến đỏ mặt tía tai, một người nước mắt ròng ròng còn…
Nhược Hi và Thập tứ cùng thét lên:
- Thập tam a ca!
- Thập tam ca!
Chẳng mấy khi Thập tứ dùng đến tiếng gọi thân thiết “Thập tam ca” này. Nghe vậy, Thập tam xua tay:
- Thôi được, thôi được! Ta không nói nữa, ngộ nhỡ chọc giận Thập tứ đệ, thì coi như chọc giận khắp lượt Bát ca, Cửu ca rồi. Ta không đánh lại ba người đâu.
Nghe gã nói, các a ca cười phá lên. Có lẽ là vì Thập tam vừa giúp Thập tứ, cũng coi như giúp Bát a ca và Cửu a ca, vì vậy người hai phe đều vui vẻ khác thường, bầu không khí bỗng chốc trở nên hoà thuận.
Nhược Hi lườm Thập tam a ca:
- Anh lắm lời quá đấy! Chuyện xấu hồi nhỏ của anh cũng chẳng ít ỏi gì đâu, để về rồi tôi sẽ kể với Mẫn Mẫn cách cách.
Mẫn Mẫn liền háo hức:
- Bao giờ kể? Tôi đang rỗi đây này.
Tất cả cùng ngẩn ra. Mấy người trong Tử Cấm thành thì đã quen nửa thật nửa đùa, không ngờ Mẫn Mẫn cách cách lại là người thẳng thắn không biết nhiều đường ngoắt ngoéo. Qua lúc ngơ ngác, ai nấy lại cười ầm lên, ngay cả Tứ a ca cũng nhếch môi. Mẫn Mẫn đỏ lựng mặt, Thập tam a ca cũng tỏ vẻ ngượng ngùng. Nhược Hi mỉm cười đến bên Mẫn Mẫn, cầm lấy tay cô:
- Cách cách có biết vương gia nói gì với Hoàng thượng không?
Mẫn Mẫn nghiêng đầu ngẫm nghĩ:
- Tôi không biết nữa, tôi không đoán được cụ thể, nhưng dù thế nào thì chị cũng an toàn thôi.
Nhược Hi vừa bước đi vừa tập trung suy nghĩ. Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia sẽ nói thẳng là Mẫn Mẫn phải lòng Thập tam a ca ư? Không thể nào. Chẳng may Hoàng thượng