Ngày tháng bình lặng trôi qua thật nhanh, chiếc khăn tay mà Nhược Hi đem thêu cho hết thời gian còn chưa hoàn tất, Khang Hy đã từ Ngũ Đài sơn trở về. Gặp lại Bát a ca, trông chàng hồng hào tươi tỉnh hơn hẳn lúc mới rời kinh. Khi nàng bái chào, chàng cười phớt, ánh mắt bình thản, cất tay cho nàng đứng dậy.
Nhược Hi ủ rũ nghĩ, vậy là tình đã nhạt, chàng đã buông xuôi. Có lẽ cảnh sắc miền núi khiến người ta quên được tục luỵ nhân gian, cũng có lẽ chàng không còn muốn dư hơi thừa sức vào tư tình nhi nữ nữa. Đối với chàng, tất cả là chuyện quá khứ. Đây chẳng phải là điều nàng hằng mong muốn ư? Vì sao nàng vẫn thấy hẫng hụt? Câu trả lời thật hiển nhiên, nhưng nàng không muốn tự giải thích, đành cứ phó thác mọi việc cho thời gian.
oOo
Mùa xuân đã sang, Ngự Hoa viên cỏ cây tươi tốt, vạn vật toả sức sống dồi dào. Những ngày không phải trực, Nhược Hi thường ra đây dạo chơi.
Đang bước theo con đường nhỏ lát đá trứng ngỗng thì thấy có người đi ngược lại. Tới lúc nhìn rõ mặt, muốn tránh thì thành lộ liễu quá, nàng đành đứng nép sang lề đường, nhún mình thỉnh an:
- Bối lặc gia cát tường!
Chàng nhẹ nhàng đáp:
- Bình thân!
Nhược Hi đứng dậy, cúi đầu đứng yên. Xem ra chàng chưa định rời đi ngay, Nhược Hi nhấp nhổm muốn cáo từ, đang lựa lời thì chàng đã chậm rãi nói:
- Thập tứ đệ sẽ không làm phiền em nữa đâu.
Nhược Hi không rõ lòng mình vui hay buồn, cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải, đành tiếp tục giữ yên lặng.
- Những lời em nói lần trước nghĩa là sao? Long Khoa Đa, Niên Canh Nghiêu, Lý Vệ, ta còn hiểu được phần nào. Nhưng Ô Tư Đạo, Điền Kính Văn, ta thực thắc mắc lắm.
Sau một lúc ngẫm nghĩ, Nhược Hi ướm thử:
- Bên Tứ vương gia không có tay tham mưu nào chân đi cà thọt, tên là Ô Tư Đạo à?
- Không có – Chàng quả quyết.
Ý nghĩ đầu tiên ập đến trong trí Nhược Hi là, mình bị cái phim Vương triều Ung Chính kia lừa rồi! Nàng đang thừ người ra, chàng lại nói:
- Trong triều cũng không có ai tên là Điền Kính Văn, nhưng lại có một kẻ tên là Điền Văn Kính.
Nhược Hi vội chữa:
- Thế thì Điền Văn Kính, nô tỳ nhớ nhầm.
Mắt đầy nghi hoặc, chàng hỏi:
- Những người những việc không liên can gì đến em như thế, làm sao em biết được?
Nhược Hi ngẩn người, đáp:
- Quan trọng là Bát gia cần lưu tâm. Còn làm sao nô tỳ biết, thì thật sự rất khó để giải thích từ đâu.
Và nàng hấp tấp cáo từ. Lặng yên chốc lát, chàng nhẹ nhàng bảo:
- Đi đi!
Nhược Hi chạy về, chửi rủa tơi tả cả biên kịch và bản thân, kẻ thì đơm đặt vô trách nhiệm, kẻ thì trí nhớ thật tồi, có mỗi cái tên cũng lẫn lộn.
oOo
Tiễn xuân đi, lại đón hạ về. Vì muốn tránh nóng, Khang Hy dọn ra Sướng Xuân viên ở ngoại thành, phía tây bắc Bắc Kinh. Nhược Hi cũng đi theo hầu hạ.
Năm Hàm Phong thứ mười, khi kéo vào Bắc Kinh, liên quân Anh Pháp sẽ tiến hành cướp bóc và phá huỷ trên diện rộng các khu viên lâm của hoàng gia. Sướng Xuân viên, vốn được hậu thế xưng tụng là viên lâm thanh tịnh nhất cũng không tránh khỏi tai vạ, các kiến trúc trong vườn đều bị thiêu rụi. Chỉ một sớm một chiều, danh viên hoàng gia lừng lẫy một thời đã biến thành tro bụi.
Thật không ngờ, một người sinh ra trong thế kỷ hai mươi như Trương Tiểu Văn lại có ngày được tận mắt mục kích khu viên lâm mà các nhà kiến trúc đời sau hết lòng ngưỡng mộ.
Sướng Xuân viên, ngụ ý bốn mùa đầy xuân, tám phương lộng gió, sáu hướng thoáng hơi. Cảnh sắc trong vườn tự nhiên tao nhã, như trời đất sinh. Dẫn lời miêu tả trong sử sách thì Sướng Xuân viên “Tường cao chưa đầy trượng, sắc lục dìu dịu, nét đỏ xuê xoa. Núi non gò đống thoai thoải, chẳng cheo leo ghềnh dốc hiểm trở. Hành lang cột nhà giản dị, chẳng vân vi chạm vẽ cầu kỳ.”
Khác với hoàng cung, Sướng Xuân viên trồng khá nhiều kỳ hoa dị thảo, bốn mùa triền miên nối nhau khoe sắc. Giờ là lúc sen trong hồ mới hé vài bông, ngậm hương chưa nở, trông lại có một vẻ thanh tao ý nhị riêng. Nhược Hi bước men theo hồ, vừa thưởng hoa, vừa vơ vẩn dạo bộ, bất giác nổi hứng, nhủ bụng sẽ hoạ mấy bông rồi nhờ người thêu hộ một chiếc khăn tay toàn sen chúm chím.
Nàng đang mải mê ngắm nghía thì Vương Hỉ tất tả chạy lại. Chưa đến nơi, hắn đã bô bô cái miệng:
- Chị ơi chị ơi! Tìm thấy chị rồi! – Nói dứt thì cũng là lúc tới chỗ Nhược Hi, hắn khoát tay chào – Vạn tuế gia cho đòi chị.
Nhược Hi đi theo, thắc mắc:
- Có biết là chuyện gì không?
Vương Hỉ thoăn thoắt bước, miệng cười hì hì:
- Chưa rõ. Nhưng trước tiên cứ báo cho chị một tin mừng. Mã Nhi Thái tướng quân từ tây bắc về kinh thuật chức, Vạn tuế gia vừa mới tiếp kiến, tâm trạng vui vẻ lắm. Người truyền “Tây bắc gió cát, đất đai hoang vu”, nên lệnh cho mấy vị a ca đến kiến giá lúc ấy dẫn tướng quân đi thăm vườn. Thật nở mày nở mặt chưa!
Nhược Hi ngẫm nghĩ, Khang Hy truyền gọi ta có việc gì? Mấy tháng trước, nàng từng nghe nhắc đến người cha trên danh nghĩa của mình khi Thập tam a ca kể ông ta sắp vào kinh. Song le, một là không thân thiết, hai là nàng ở chốn thâm cung không thể nào gặp gỡ các triều thần phương xa, nhiều lắm cũng chỉ chạm mặt nhau thoáng chốc, vì vậy nàng không hề bận tâm, ngờ đâu lại vấp phải tình huống này.
Xem ra thành tích của ông ta cũng xuất sắc lắm, nếu không Khang Hy đã chẳng ban cho vinh dự như vậy, lòng Nhược Hi bỗng khấp khởi theo. Vinh thì cùng vinh, nhục thì cùng nhục, đằng nào nàng cũng không tránh được quan hệ với ông ta.
Vào tới Thanh Khê thư ốc, Nhược Hi liền quỳ xuống thỉnh an. Khang Hy cho đứng:
- Từ khi vào cung, đã hơn năm năm chưa gặp a ma phải không?
Nhược Hi cười thưa:
- Vâng ạ! Vạn tuế gia nhớ tài quá! Những việc thế này mà cũng thấu tỏ.
Khang Hy bảo:
- A ma ngươi đang tản bộ trong vườn đấy. Đi gặp đi! Khấu đầu trực tiếp cho trọn phần nào chữ hiếu, năm nay đỡ phải cúi lạy mặt trăng.
Nhược Hi cảm động, vội vàng quỳ xuống. Khang Hy còn nhớ việc nàng và Ngọc Đàn khấu đầu dưới trăng, quả là hiếm có, dù rằng không phải là khấu đầu với người cha này. Nàng vừa lạy vừa thưa:
- Tạ ơn Hoàng thượng!
Khang Hy tủm tỉm:
- Đi mau đi!
Nhược Hi quay mình đi ra, bất giác đâm bối rối. Vườn rộng thế kia, làm sao biết Mã Nhi Thái tướng quân đang ở chỗ nào? Đành đi tới đâu hỏi tới đấy vậy, cũng may cả đoàn vừa a ca vừa tướng quân như thế, nhất định phải có người chú ý.
Nàng vừa hỏi, vừa tìm. Dạo phân nửa vườn, đến đình hóng mát Lâm Hương Sơn Thuý mới trông thấy mấy người lố nhố bên trong, hình như là Tứ a ca, Bát a ca, Thập tam và Thập tứ a ca. Nàng vội vàng chạy tới, nhưng trong lòng ngập ngừng, lại chậm bước. Một lát nữa gặp Mã Nhi Thái tướng quân, nàng phải nói sao đây?
Nàng vò đầu bứt tai, chân càng rề rà, gần tới nơi thì nấp sau thân cây, lòng thêm lưỡng lự. Đang cúi đầu nghĩ ngợi, chợt thấy một tên thái giám phóng ào qua. Vốn đã chạy quá, hắn vẫn hớt hải quay lại thỉnh an, mỉm cười lấy lòng:
- Nô tài thật đáng chết! Không nhìn thấy cô nương!
Nhược Hi đáp:
- Tôi cố ý đứng lánh vào đây, công công không nhìn thấy cũng là chuyện thường mà – Trù trừ một lát, nàng hỏi – A ma tôi có ở trong đình không?
Hắn toét miệng:
- Có đó!
Nhược Hi gật đầu, cho hắn đi, tiếp tục đứng lặng một chốc. Trên có thánh chỉ, nhất định phải khấu đầu rồi, không thể tránh được. Sực nhớ đến Nhược Lan, nàng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, siết chặt nắm tay, sải bước thật nhanh lên đình, sợ bước quá chậm, bao nhiêu dũng khí vừa tập trung lại tản mát đi hết thì không còn đủ gan dạ nữa.
Vào tới đình, trước tiên nàng thỉnh an khắp lượt a ca, vừa thỉnh an vừa kín đáo đảo mắt một vòng. Trong đình chỉ có một người lạ hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, mày rậm mắt to, oai phong lẫm liệt. Tứ a ca đưa tay cho Nhược Hi bình thân. Nàng đứng lên, thầm nhủ quả nhiên có khí phách tướng quân, rồi nghiến răng quay lại ông trung niên, quỳ xuống tung hô:
- Mã Nhi Thái Nhược Hi phụng thánh chỉ khấu đầu trước a ma đại nhân!
Vừa nói, nàng vừa dập đầu binh binh binh.
Thấy Nhược Hi quỳ xuống, ông trung niên nhảy nhổm khỏi chiếc ghế đẩu tre, mặt đầy vẻ kinh hoàng, nhào tới định đỡ nàng đứng dậy, nhưng tay sắp chạm tới nàng lại cảm thấy không ổn nên lập tức rụt về, choáng váng xua lia lịa, giọng lắp bắp:
- Không phải! Không phải! Không phải!
Mấy a ca xung quanh đều đã nghệt mặt ra. Nụ cười ấm áp của Bát a ca tan biến, mặt nhuốm nét hãi hùng. Tứ a ca vốn thản nhiên lãnh đạm mà cũng không giấu được nỗi ngạc nhiên. Thập tam và Thập tứ a ca thì càng chẳng phải nói.
Nhược Hi nghe trong đầu nổ rầm một tiếng, tức thì hiểu ra, nàng nhận nhầm cha rồi! Nhất thời cứ ngồi ngẩn tại chỗ, đầu ong ong.
Tứ a ca là người đầu tiên lấy lại bình thản:
- Còn không đứng lên đi?
Bấy giờ, Nhược Hi mới choàng tỉnh, lật đật bò dậy. Biết làm thế nào? Giải thích ra sao? Mặt nàng đỏ lựng, tay nắm chặt, người cứng đờ.
Mọi người yên lặng một lát, rồi Thập tứ a ca bật cười nhạt:
- Bây giờ không chỉ trái tim, mà đầu óc cũng hư hoại nốt.
Tứ a ca và Thập tam đều đưa mắt về phía gã. Nhược Hi liếc Thập tứ, thấy ánh nhìn của gã lạnh băng, nàng ngoảnh đi chỗ khác.
Bát a ca quay sang Tứ a ca và Thập tam a ca, mỉm cười giải thích:
- Trước khi vào cung, hồi còn ở phủ em, Nhược Hi bị ngã thang gác, sau đó quên lãng rất nhiều việc. Đại phu nói là tại kinh hoàng quá độ. Chỉ không ngờ được là quên cả a ma – Nói đoạn, chàng lãnh đạm nhìn phớt qua mặt nàng.
Thập tam mỉm cười thông cảm, trỏ ra sau lưng Nhược Hi:
- A ma cô đi rửa tay, đang quay lại kia kìa!
Nhược Hi vội đứng dậy, nhìn thấy một người hơn bốn mươi thong thả tiến vào, mi dài mắt sắc, mặt trắng râu chòm, khí chất nho nhã, trông chẳng hề giống tướng quân, mà giống văn nhân Giang Nam hơn. Nhược Hi không còn dũng khí tiến lên quỳ lạy nữa, cứ đứng đực ra.
Trông thấy Nhược Hi, Mã Nhi Thái tướng quân ra chiều sửng sốt, nhưng bước chân vẫn rất khoan thai. Vào tới nơi, trước tiên hành lễ với các a ca, sau ngồi xuống, bấy giờ ông ta mới đưa mắt nhìn Nhược Hi.
Nhược Hi vẫn đứng như trời trồng, Thập tam bèn nhắc:
- Bây giờ khấu đầu được rồi đấy!
Nhược Hi thở dài tiến lại, quỳ xuống thưa:
- Mã Nhi Thái Nhược Hi vâng thánh chỉ khấu đầu trước a ma đại nhân.
Kế đó dập đầu ba lần. Mã Nhi Thái tướng quân cất giọng từ tốn:
- Đứng lên đi!
Nhược Hi làm theo. Mã Nhi Thái liếc sang người đàn ông ngồi bên, thấy ông ta lộ vẻ lúng túng, bèn hỏi Bát a ca:
- Tề Tề Cách sao vậy?
Bát a ca nín cười:
- Vừa rồi Nhược Hi nhận nhầm Tề Tề Cách phó tướng là tướng quân.
Mã Nhi Thái cau mày, đăm chiêu nhìn Nhược Hi:
- Nhược Lan viết thư kể là đã bình phục rồi cơ mà. Tại sao còn không nhớ ra ta?
Nhược Hi nghĩ bụng, không thể im lặng là vàng nữa, phải nghĩ cách đưa đẩy cho xong. Ngẫm nghĩ một lát, nàng thưa:
- Nhiều việc nhớ rõ, nhưng có những việc hãy còn mù mờ. Vừa nãy trông mặt phó tướng quen quen nên tiến lên tham bái. Vốn dĩ không muốn a ma biết bệnh tình của con mà lo lắng. Nào ngờ lại… – Càng nói, giọng nàng càng nhỏ rí đi.
Mã Nhi Thái nghe xong, gật đầu ngắm Nhược Hi một lúc rồi đứng dậy đưa mắt về phía các a ca:
- Tạ ơn Hoàng thượng thương tình, để cha con chúng thần gặp mặt nhau – Và bảo Nhược Hi – Về đi, tận tâm hầu hạ Hoàng thượng.