Nửa người trên của Thập Ngũ gần như bị quấn chặt, hắn dựa ngồi trên giường im lặng cụp mắt, nghe thấy tiếng mở cửa, hắn ngước mắt nhìn thấy Cầm Yểu bưng cháo nóng đi vào. Hắn vô thức đứng dậy quỳ xuống, nhưng còn chưa tung chăn ra thì đã bị Cầm Yểu gọi lại: “Ngươi là nam sủng của ta đó.” Cầm Yểu ngồi bên giường hắn, “Là để ta sủng ái, không cần hành lễ.”
Thập Ngũ ngẩn ra, hắn chỉ biết làm tử sĩ, không biết làm nam sủng.
Cầm Yểu múc một muỗng cháo nóng đưa đến bên miệng Thập Ngũ, hắn không chút động tĩnh, Cầm Yểu cười cười: “Mở miệng ra.” Hắn vô thức mở miệng, một muỗng cháo nóng đút vào miệng hắn, cháo mềm nhuyễn trôi xuống cổ họng, lập tức khiến cả người hắn nóng lên.
Cầm Yểu nhẫn nại từng muỗng từng muỗng đút cháo cho hắn, không nói thêm lời nào, Thập Ngũ cũng yên lặng nuốt cháo nóng, đại nghịch bất đạo nhìn mặt Cầm Yểu đến si ngốc, đại nghịch bất đạo, hắn nghĩ mình như vậy.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ và thời gian chuyển động giống như một thanh đao, khắc sâu khuôn mặt lúc này của Cầm Yểu vào trong đầu hắn, vô cùng trầm tĩnh ấm áp.
Bát cháo đã thấy đáy, Cầm Yểu đặt cái bát qua một bên lấy trong ngực ra một cuốn sách, nàng xoay người cùng dựa ngồi vào giường như Thập Ngũ: “Chúng ta đặt tên nhé, ngươi muốn mạnh mẽ một chút hay nho nhã một chút?”
Cuộc đời Thập Ngũ chưa từng lựa chọn, trước nay chỉ có mệnh lệnh của chủ nhân và sự chấp hành của hắn, nghe Cầm Yểu hỏi, hắn lại ngẩn ra hồi lâu, đến khi ngay cả bản thân hắn cũng phát giác biểu hiện của mình hôm nay thật quá mức vụng về, người vụng về như hắn sớm muộn cũng sẽ có ngày bị ghét bỏ thôi…
Hắn cẩn thận quay đầu nhìn Cầm Yểu, thấy nàng vẫn cười nhìn hắn như cũ, Thập Ngũ nắm chặt tay, căng thẳng trả lời: “Tất… tất cả theo dặn dò của Quốc sư.”
Ngón tay Thập Ngũ nắm chặt rồi buông, buông rồi lại nắm, hắn có thể cảm giác được Cầm Yểu không ngừng để lại ánh mắt trên mặt mình, nhưng hắn không dám nhìn nàng, chỉ cúi đầu nhìn đôi tay thô kệch của mình, trong mắt có chút thất vọng, bộ dạng của hắn chắc không được ai yêu thích đâu, nàng… có lẽ đã cảm thấy hết kiên nhẫn rồi…
Nhưng rốt cuộc nên làm thế nào đây, làm thế nào mới khiến nàng yêu thích, làm thế nào mới khiến nàng tươi cười, chưa từng có ai cho hắn biết cách sống ngoài việc phục tùng mệnh lệnh.
“Ngươi không cần khẩn trương.” Một bàn tay bỗng xoa đầu hắn, “Sẽ không có ai đánh ngươi nữa đâu.”
Nàng… lại tiếp xúc với hắn rồi. Ti tiện thấp hèn như hắn… Thập Ngũ cụp mắt, cảm xúc trong lòng như sóng cuộn.
“Quốc sư.” Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, “Bệ hạ có chỉ mời người vào cung.”
Bàn tay trên đầu đặt xuống, Cẩm Yểu xuống giường chỉnh sửa y phục, nàng lãnh đạm đáp một tiếng: “Biết rồi.” Thập Ngũ khẽ ngẩng đầu lên nhìn nàng, bắt đầu biết Cầm Yểu không thích vào cung. Trước khi ra cửa Cầm Yểu bỗng nhiên quay người nói với Thập Ngũ: “Sơ Tễ, ngươi thấy cái tên này thế nào? Vũ hậu sơ tễ*, sương mù đã qua, tất cả đều có cuộc sống mới. Tuy cái tên này hơi giống nữ nhân…”
*Sau cơn mưa trời lại sáng
Thập Ngũ ngây ngốc nhìn Cầm Yểu một hồi, bỗng nhiên quỳ trên giường cúi người bái lạy: “Tạ Quốc sư ban tên…”
“Không cần hành lễ, nói xem ngươi có thích không?”
“Ta thích ngươi gọi tên ta.” Cầm Yểu để lại một câu rồi đẩy cửa đi ra, “Lát nữa về ta muốn nghe ngươi gọi tên ta.”
Mãi đến đêm khuya Cầm Yểu mới từ Hoàng cung trở về.
Nàng đẩy cửa vào phòng, thấy bên trong vẫn còn đốt đèn, thần trí có hơi lơ đãng, đến khi nghe thấy trên giường có tiếng thở nàng mới chợt nhớ ra mình đã nhặt một nam nhân về.
Đi vào trong, nam nhân ngồi trên giường tung chăn muốn xuống hành lễ, nhưng dường như đột nhiên nhớ ra lời dặn dò của nàng, Sơ Tễ khựng người, nhất thời bối rối đứng bên giường.
Cầm Yểu nhìn hắn một hồi rồi cười nói: “Ta đâu có ăn thịt ngươi.”
Sơ Tễ cúi đầu nghĩ, thật ra nếu nàng muốn ăn hắn cũng không phải là không thể…
“Ngươi biết đàn không?” Cầm Yểu đột nhiên hỏi.
“Biết.” Tử sĩ của Sở vương không thể là thất phu không biết gì, âm luật nhạc khí cũng biết sơ qua, học được càng nhiều thì càng có thể giúp chủ nhân làm được nhiều việc, khả năng được sống tiếp càng lớn.
Cầm Yểu vốn chỉ hỏi chơi, không ngờ hắn lại biết đàn thật, nhất thời hứng thú, nàng lấy dưới thư án ra một cây đàn gỗ đồng đặt trên bàn: “Ngươi đàn một khúc ta nghe có được không?”
Sơ Tễ ngồi xuống, Cầm Yểu cũng mang ghế đến ngồi đối diện với thư án, ôm đầu lặng yên nhìn Sơ Tễ. Tiếng đàn thứ nhất vang lên, Sơ Tễ hơi khựng lại, có chút ngạc nhiên nhìn Thất huyền cầm dưới tay mình, cây đàn này trông có vẻ đơn giản nhưng thanh sắc gần như khiến người ta kinh ngạc.
Cầm Yểu hỏi: “Sao vậy? Sao không đàn nữa?”
Sơ Tễ sực tỉnh: “Quốc sư thứ tội.”
“Gọi ta là Cầm Yểu.”
Sơ Tễ im lặng, dường như đang làm một chuẩn bị tâm lý cực lớn: “Cầm… Yểu.” Có những chuyện một khi đã mở đầu được rồi thì coi như đã qua được ải khó nhất, hắn bất giác lại lẩm nhẩm một lần: “Cầm Yểu.” như đang thất thần hồi tưởng.
Cầm Yểu cười nhạt: “Ngươi gọi tên ta nghe hay lắm.” Ánh nến trong mắt nàng nhảy nhót như một tinh linh khiến hắn không tự chủ được mà nhìn đến ngây ngốc.
Nữ nhân như vậy…
Sơ Tễ cúi đầu gảy đàn.
Nữ nhân như vậy, đẹp đẽ đến mức khiến hắn không dám mơ tưởng, đối với nàng thì một chút tạp niệm thôi cũng là một vết nhơ.
Cầm Yểu ngả trên thư án yên lặng xem xét khuôn mặt nam nhân. Tiếng đàn lưu chuyển bên tai nàng, đằng sau khúc nhạc, tình cảm dạt dào trong tiếng đàn như gió xuân phảng phất trong lòng nàng, thông qua tiếng đàn nàng có thể nhìn rõ được nội tâm của nam nhân này, chứa đựng không ít kiên cường và bất khuất hiếm thấy của thế nhân khiến nàng cũng bất giác thất thần.
Đối với nam nhân mà nói thì đây chắc không được coi là khen ngợi, nhưng như vậy cũng đã khiến Sơ Tễ đỏ mặt: “Tạ Quốc…” Giọng hắn nghẹn lại, một lúc sau mới nói, “Cầm Yểu càng đẹp hơn.”
Hắn ngốc thật, ngay cả khen ngợi cũng không biết, Sơ Tễ vô cùng chán ghét bản thân. Không ngờ lại nghe “phì” một tiếng, Cầm Yểu đang cười với hắn: “Vậy ngươi có thích ta không?” Đối với câu hỏi ngoài dự liệu như vậy, Sơ Tễ triệt để ngây ngốc, mặt hắn đỏ bừng lên, một lúc lâu cũng không nói được câu nào. Cầm Yểu đứng dậy, cách thư án, nàng với tay xoa đầu hắn, “Ta rất thích ngươi.”
Sơ Tễ ngẩng đầu nhìn nàng, si mê lạc mất bản thân.
Đêm đó Cầm Yểu và Sơ Tễ ngủ chung một giường, chỉ là đắp chăn lặng yên ngủ, Cầm Yểu nói nam sủng nên như vậy, nàng nói được hắn ôm rất ấm áp.
Sơ Tễ lại một lần nữa lạc mất bản thân.
Có lẽ trên thế gian này thật sự có thần minh cũng không chừng, có lẽ Cầm Yểu thật sự là thần minh cũng không chừng, nếu không… tại sao ngay cả người như hắn cũng có thể được cứu chứ…
Lễ tế trời đến gần, phủ Quốc sư ngày càng bận rộn, Cầm Yểu cũng thường nhập cung không thấy bóng dáng đâu. Nhưng mỗi ngày bất kể muộn thế nào Cầm Yểu cũng sẽ về phủ ngủ cùng hắn.
“Sơ Tễ, ngươi khiến ta rất có cảm giác an toàn.”
Thật ra rõ ràng nàng mới là người cho hắn cảm giác an toàn, khiến hắn lần đầu tiên biết được rằng con người thật ra có thể sống một cách có tôn nghiêm như vậy.
Còn mười ngày nữa là đến Lễ tế trời, Lễ bộ đưa đến mười đồng nam đồng nữ, đây là tế phẩm hiến cho thần minh hôm đó, chúng được tắm rửa sạch sẽ trong phủ Quốc sư, sau mười ngày tịnh thân là có thể đưa đến Thiên đàn. Sơ Tễ yên lặng nhìn Thần quan trong phủ Quốc sư ngày ngày đổ “Thánh thủy” lên người mười đứa trẻ, hắn biết cái gọi là Thánh thủy chẳng qua là trong đó có bỏ mê hương khiến bọn trẻ cả ngày thần khí ngơ ngẩn, không thể khóc quấy.
Lễ tế trời ngày càng gần, mỗi đêm Cầm Yểu đều không ngủ được.
Đêm nay Cầm Yểu chưa hề nhắm mắt, nàng yên lặng ôm lấy cánh tay Sơ Tễ, lúc sáng sớm đột nhiên khàn giọng hỏi: “Ngươi có sợ ta không?”
Sơ Tễ lập tức trả lời: “Không sợ.”
Cầm Yểu càng ôm chặt cánh tay hắn hơn: “Ừ, chỉ có ngươi không sợ ta.” Đêm vắng yên tĩnh trở lại, lúc hắn tưởng Cầm Yểu ngủ rồi thì lại nghe nàng nói: “Nhưng có lúc ngay cả ta cũng sợ bản thân mình.”
Sơ Tễ ngẩn ra, lúc này hắn mới biết thì ra trong lòng nữ nhân này cũng có sự sợ hãi, thì ra nàng bất mãn với bản thân đến vậy. Hắn không biết an ủi người khác thế nào, cũng không nói được những lời đẹp đẽ, ngơ ngẩn một lúc, hắn chỉ học được dáng vẻ của nàng, nghiêng người xoa đầu nàng.
“Cầm Yểu… tốt lắm.”
Nữ nhân đang ngủ bên cạnh cứng đờ trong một khắc, sau đó xích lại gần, nhìn hắn một lúc trong bóng tối. Nàng hôn lên trán hắn: “Ngươi đối với ta rất tốt. Thật sự rất tốt.”
Môi nàng hơi lạnh, nhưng giống như đốt lên một ngọn lửa trên mặt hắn. Trái tim trong ngực đập như muốn căng phồng lên. Cầm Yểu lại nằm quay lại, nhưng cảm xúc trong ngực hắn một hồi lâu cũng không thể nào bình ổn được.
Chết rồi…
Hắn nghĩ, ý nghĩ dơ bẩn trong đầu hắn không biết đã bắt đầu nhen nhóm từ lúc nào, điên cuồng chiếm cứ lấy nội tâm hắn, không thể vào vứt bỏ được.
Cách Lễ tế trời còn bảy ngày, Thành Đông có hội hoa đăng, hôm đó Cầm Yểu về phủ Quốc sư từ sớm, hiếm khi nàng hứng chí như vậy, nàng giấu Thần quan đưa Sơ Tễ âm thầm lẻn ra ngoài.
“Cầm Yểu, không có hộ vệ e là không ổn.” Hắn lo nàng xảy ra chuyện.
Cầm Yểu cười: “Chẳng phải ngươi là hộ vệ của ta đó sao?” Thấy nàng vui vẻ như vậy Sơ Tễ không thể nào cự tuyệt, hắn cảm thấy Cầm Yểu sống không vui vẻ như trong tưởng tượng của hắn, nhưng cuộc đời của nàng lẽ ra nên rực rỡ như vậy mới phải.
Lễ hội đủ có các loại hoa đăng sáng chói mắt, Cầm Yểu nắm tay hắn, đi giữa đám đông như một đôi tình nhân bình thường, giải đố, thả hoa đăng, Sơ Tễ cảm thấy cuộc đời này của hắn chưa có giây phút nào yên ổn thoải mái như lúc này. Chỉ cần nhìn bóng dáng cách mình nửa bước trước mặt này thì đã có thể hạnh phúc cười tươi rồi.
“Bùm!” Pháo hoa lộng lẫy bừng sáng trên bầu trời, Cầm Yểu ngẩng đầu nhìn pháo hoa cảm thán: “Thật đẹp quá.”
Sơ Sễ nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của nàng gật đầu tán đồng: “Ừ, đẹp thật.”
Cầm Yểu quay đầu nhìn hắn, bốn mắt tiếp xúc, giống như bị dính lại, không ai chủ động dời mắt, nhìn thấy tai Sơ Tễ đỏ lên, Cầm Yểu cười nhẹ, hai tay vòng lấy cổ hắn, đôi môi hơi lạnh in lên cánh môi nóng bỏng của hắn.
Sơ Tễ ngây ngốc ngẩn người, để mặc đầu lưỡi Cầm Yểu không nhanh không chậm xoay bên môi hắn, cảm giác ướt mềm khiến hắn bất giác mở miệng… muốn nếm trải mùi vị của nàng nhiều hơn…
Lúc này Cầm Yểu bất ngờ lui lại, tay Sơ Tễ nắm chặt, cố nhịn sự thôi thúc muốn giữ nàng lại, chỉ nghe Cầm Yểu nói: “Sơ Tễ, ngươi tốt hơn, dịu dàng lương thiện hơn bất cứ người nào ta từng gặp.”