Máu trên mặt Nhược Thủy nhỏ tí tách trên mặt Tiêu Mặc Niên, tình này cảnh này nàng lại cười thành tiếng: “Làm gì có phu thê nào không cãi nhau.” Phía sau truy binh không ngừng, Nhược Thủy biết rõ hôm nay lành ít dữ nhiều, thời khắc cuối cùng này nàng chỉ có một câu muốn hỏi Tiêu Mặc Niên, “Lúc xưa tại sao lại xuất gia?”
Tiêu Mặc Niên cười khổ: “Ta mơ thấy tương lai, ta đã sớm thấy được cảnh tượng hôm nay… Ta tưởng là ta hại muội ra nông nỗi này.”
Nhược Thủy bàng hoàng hiểu ra: “Thì ra là vậy, thì ra là vậy, huynh xuất gia tránh đời, tàn nhẫn hạ kịch độc cũng đều vì muốn muội rời xa huynh.” Nàng cười lớn, đôi mắt cay xè cười ra nước mắt, “Huynh muốn bảo vệ muội nhưng lại chính tay đẩy chúng ta vào bước đường này! Tiêu Mặc Niên, huynh thật ngốc!”
Giọng Tiêu Mặc Niên khàn đi: “Muội cũng chẳng thông minh.”
Một mũi tên nhọn bỗng xoẹt qua vành tai Nhược Thủy, ánh mắt nàng trầm xuống, thúc ngựa chạy vào khu rừng rậm. Lòng nàng đanh lại, đẩy Tiêu Mặc Niên tay chân không thể động đậy vào lùm cỏ rậm rạp.
Tiêu Mặc Niên ngẩng đầu nhìn nàng, trong ánh mặt trời chói mắt chỉ còn bóng dáng của Nhược Thủy, thậm chí cả mặt nàng hắn cũng không nhìn rõ. Trong lúc tâm thần chấn động, hắn nghe Nhược Thủy cười nhẹ ấm áp: “Tiêu Mặc Niên, chờ khi trời tối muội sẽ đón huynh về nhà.” Giống như chỉ là một lần ly biệt bình thường, nàng sẽ lại đến tìm hắn, sẽ lại nắm tay hắn cùng đi trên con đường nhỏ khi ánh dương nghiêng về phía Tây. Từng bước từng bước về đến nhà của họ.
Tiêu Mặc Niên muốn gọi nàng lại nhưng thanh âm nghẹn nơi cổ họng, hắn làm thế nào cũng không thốt ra được.
Nhược Thủy vẫy ngọn roi ngựa trong tay giục ngựa đi.
Hai tháng tĩnh dưỡng, Tiêu Mặc Niên lại có thể đứng dậy.
Sau khi cách biệt hôm đó, đến giờ hắn vẫn không có tin tức của Nhược Thủy. Tiêu Mặc niên được thợ săn trên núi phát hiện, được thợ săn chăm sóc, dưỡng sức khỏe lại. Hắn cáo biệt ân nhân về lại Nam Dương, lúc này mới biết hôm đó Nhược Thủy bị Thượng Quan Kỳ Hoa bắt đi, họ mang nàng về Trung Nguyên, hẹn một ngày mời người trong thiên hạ cùng dự Đại hội Trừ ma.
Tiêu Mặc Niên tính ngày tháng, phát hiện cũng chỉ còn ba ngày nữa.
Hắn mặc kệ cái chân đau đớn liều mạng trở về Trung nguyên, hắn biết bây giờ hắn chỉ là một phế nhân, không cứu được Nhược Thủy, không ngăn cản được định cuộc đã thành, nhưng hắn vẫn phải đi, không có nguyên nhân cũng phải đi.
Tháng Tư hương thơm tan hết, Tiêu Mặc Niên cuối cùng cũng đến được nơi cuối cùng trong cuộc đời Nhược Thủy, nhưng hắn vẫn đến trễ, chỉ đến để kịp nhìn từ xa thấy Võ lâm Minh chủ mang đầu của Nhược Thủy từ trên đài cao xuống, đưa lên chỗ cao nhất, tuyên dương thắng lợi chính nghĩa của Võ lâm Trung nguyên. Máu nàng chắc vẫn còn hơi ấm, tí tách nhỏ xuống đất, như nước mắt nàng từng rơi trên mặt hắn lúc trước, chưa tiếp xúc đã khiến người ta đau đớn đến ngừng thở…
Đám người Võ lâm không ai không cười nói hoan hô, chỉ có hắn chằm chằm nhìn Nhược Thủy như tất cả các cảm quan đều biến mất.
Hồng nhan đã mất, thê tử không còn, người hắn liều hết tất cả, nghĩ hết mọi cách để bảo vệ lúc này đã nhắm mắt, chỉ còn gương mặt xanh xao bình thản. Tiêu Mặc Niên cảm thấy Nhược Thủy chắc chắn đã mệt lắm rồi nên mới có thần tình như vậy.
Tiêu Mặc Niên ngửa mặt nhìn trời xanh, mắt bị ánh sáng chói chang chiếu đến đau đớn, nhưng hắn không chảy một giọt nước mắt nào, nhìn ánh mặt trời mùa xuân nóng rực, hắn nghĩ chờ khi mặt trời ngả về Tây, đám người đó giải tán hết, hắn sẽ đi tìm Nhược Thủy, sau đó cõng nàng…
Về nhà.
Trên bậc thang đá xanh sắp xếp lộn xộn trên núi, Bạch Quỷ từng bước từng bước đi lên, mỗi một bước nàng như có thể thấy được nam nhân cúi người phủ phục phía trước, đẽo ra bậc thang ngàn bước này. Ở cuối con đường có một ngôi chùa cô độc, ông lão tóc bạc đang quét lá rụng trong sân, nghe thấy tiếng chuông bạc theo bước chân của Bạch Quỷ, ông lão ngẩng đầu lên yên lặng nhìn nàng.
“Thí chủ, đốt hương không?”
Năm tháng như lưỡi dao, khắc trên gương mặt tuấn dật khi xưa của lão hòa thượng không ít nếp nhăn, Bạch Quỷ không nói, từ từ bước vào trong sân chùa, dưới cây ngô đồng cao lớn trong sân là hai phần mộ nằm cạnh nhau, một phần bên trên khắc chữ “Vong thê Nhược Thủy”, phần còn lại không khắc chữ. Lá ngô đồng khô rơi trên mộ điểm thêm vài phần thê lương.
Lão hòa thượng nhìn theo ánh mắt của Bạch Quỷ, môi cong lên nụ cười cay đắng: “Một phần là mộ của thê tử ta, phần còn lại là của ta.”
Bạch Quỷ quay đầu nhìn lão, lão hòa thượng nhìn bia mộ khẽ nhíu mắt, dường như nhớ lại những hồi ức rất đẹp đẽ: “Muội ấy muốn ta ngày ngày ở bên muội ấy, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, trước đây không làm được, cũng may mấy chục năm nay có thể từ từ bù đắp.”
Bạch Quỷ nhẹ giọng hỏi: “Bù đắp được không?”
Lão hòa thượng im lặng một hồi rồi cười khổ: “Người đi đã đi rồi, ta có làm bao nhiêu đi nữa cũng chỉ mong đường xuống suối vàng có chút vốn để xin muội ấy tha thứ thôi.”
Bạch Quỷ sờ cây bút trong tay áo rồi lại hỏi: “Ngươi hối hận không?”
Trong núi có con chim sẻ bay đến trên mộ, chí chóe kêu ồn ào, lão hòa thượng nghe một hồi rồi tiếp tục quét: “Tiểu cô nương, đời này dài như vậy đâu thể có chuyện không hối hận, lão hòa thượng hối cả đời, tiếc nuối cả đời rồi, vì ta chỉ là người phàm, một người phàm thì đâu thể có cuộc đời hoàn mỹ.” Tiếng chổi sột soạt cuốn đi thanh âm già nua khàn khàn, “Nhân quả đều do bản thân tạo thành, cho dù là đau khổ ta cũng phải chịu.”
Bạch Quỷ im lặng nhìn hòa thượng một hồi rồi thả cây bút trong tay áo ra: “Thê tử ngươi chắc vẫn đang chờ ngươi đó.”
Tuyết bay như cát trên núi cao, tiếng gió rít gào, sắc bén cào xé màng nhĩ của nàng, giống như giấc mộng A Lâm thường mơ thấy.
Trong mơ nàng lê bước gian nan lội trong tuyết, lưng đau đớn khó chịu, miệng nồng nặc mùi máu tanh. Hiện thực dường như lặp lại giấc mộng, hơi thở nặng nề của nàng hóa thành một màn sương trắng trong không khí, A Lâm cảm thấy thật nực cười. Nhưng địa điểm không giống nhau, nàng nghĩ, trong mơ ngay cả tim nàng cũng vô cùng hoang vu, còn bây giờ ít ra nàng cũng mang một kỳ vọng mãnh liệt là giành được Lục Nhận đao.
Chỉ có giành được Lục Nhận đao thì sư phụ mới có thể công phá trận pháp của phái Hoa Sơn, cứu ý trung nhân của người về.
Sư phụ… nghĩ đến người đó, lòng A Lâm khẽ đau, lúc nàng mười hai tuổi đã được sư phụ nhặt về, hai người cùng chung sống tám năm, cuối cùng, sư phụ của nàng không còn là sư phụ của một mình nàng nữa… Trong lòng chua xót, A Lâm nuốt một ngụm gió lạnh, phấn chấn tinh thần trở lại, tiếp tục bò lên núi, cố đè nén những tình cảm đại nghịch bất đạo kia xuống.
Bỗng nhiên chân A Lâm bong gân ngã trên mặt tuyết, lạnh giá ngập trời như muốn đâm vào trong xương tủy nàng.
Nàng giãy dụa đứng dậy, bỗng nhiên mặt tuyết rung mạnh. Nàng hoảng hốt, hai chữ “Chết rồi” còn chưa kịp ra khỏi miệng thì thấy đỉnh núi vang lên một tiếng “ầm”, tuyết lăn xuống phủ lên nàng như sóng biển, đôi chân A Lâm chìm trong tuyết sâu, muốn chạy nhưng không kịp nữa, nàng chỉ đành trơ mắt nhìn màn tuyết trắng xóa chôn vùi mình.
Thế giới một mảng tối đen.
Gió tuyết vẫn rít gào bên tai, tiếng roi lọc xọc chói tai vang lên như muốn xé rách màng nhĩ nàng, theo đó là cái đau vào tận xương tủy trên lưng, đau đến tê liệt.
“Đứng lên!” Có người hét thô lỗ bên tai nàng. Toàn thân nàng lạnh cóng, đôi chân tê liệt, gian nan ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người trong bộ dạng quan binh đang cầm roi múa trước mặt nàng, hắn mở miệng không biết đang la hét điều gì.
Sau lưng nàng là một đôi nam nữ trung niên mặc y phục tù nhân đang khóc lóc ngăn cản, roi của tên quan binh hết lần này đến lần khác vụt lên người nàng, nàng muốn trốn nhưng không thể cử động. Cảm giác này… chắc là sắp chết rồi.
Trong lòng A Lâm đột nhiên dâng trào một nỗi hoảng sợ kỳ lạ, chân thực đến mức khiến nàng run rẩy.
“Dừng tay.”
Một giọng nói trong trẻo lướt qua, không vang dội nhưng lấp đi tất cả mọi tiếng ồn. Nàng rùng mình dời mắt nhìn, trong ánh sáng ngược ở chân trời nàng nhìn thấy một bóng dáng mỏng manh. Nàng không biết tên quan binh đang nói gì, chỉ nghe thấy bóng dáng đó mở miệng, giọng nói trầm ổn không cho phép có sự phản bác nào:
“Ta có thể cứu mạng nó.”
Lúc này A Lâm gần như muốn khóc, hắn là ai, tại sao lại cứu nàng, tại sao giọng nói lại khiến nàng thấy thân quen như vậy…
“A Lâm, trên Thương Thuật sơn, chỗ hoa Kết hương nở là nơi có thể tìm được Lục Nhận đao, con có thể giúp ta tìm nó về không?” Khuôn mặt của sư phụ bỗng hiện lên trong đầu. A Lâm lập tức tỉnh táo, đó là sư phụ… Không sai, có thể khiến nàng cảm thấy thân quen như vậy chỉ có thể là sư phụ!
Lục Nhận đao, nàng vẫn chưa lấy được Lục Nhận đao…
Nàng lập tức mở mắt, ánh sáng ban ngày khiến mắt nàng nhói lên, nhưng cơn đau như xé rách lồng ngực lại thức tỉnh nàng rằng vừa rồi chẳng qua chỉ là một giấc mộng sau khi nàng hôn mê.
“Cô tỉnh rồi à?”
Không ngờ bên cạnh có người, A Lâm hoảng hốt, mặc kệ cơn đau trong ngực, nàng lập tức ngồi dậy giữ chặt kiếm, đề phòng nhìn nam nhân ngồi trong bóng tối. Chỗ này dường như là một sơn động, giọng của nam nhân vang trong không trung một hồi rồi mới từ từ biến mất.
“Ha, đừng khẩn trương.” Giọng hắn ôn nhuận trầm xuống, không nhanh không chậm mang ý an ủi. Hắn từ từ di động đến chỗ ánh sáng ngoài động có thể chiếu đến.
A Lâm nhíu mắt im lặng xem xét nam nhân thân mặc lam y. Hắn rất anh tuấn, trông giống một thư sinh, chỉ là người này ngồi trên xe lăn gỗ, là một phế nhân… Nhiều năm lăn lộn trong giang hồ khiến A Lâm không dễ dàng tin bất cứ người nào có bộ dạng vô hại, nàng vẫn đề phòng, giọng khàn khàn căng thẳng: “Ngươi là ai? Đây là chỗ nào?”
Nam nhân cười cười nhìn nàng hồi lâu: “Tại hạ Dung Dữ, đây là nhà ta.”
A Lâm quét mắt nhìn bốn phía, trong không gian một mẫu đất cao hai trượng, trên vách đá màu xám có những giọt nước tí tách nhỏ xuống, ánh nắng chiếu vào qua một khe hở dài chừng ba trượng trên đỉnh đầu. Người một chân tàn phế mà một mình sống ở chỗ này sao? A Lâm cười lạnh: “Đúng thật là nhà chỉ có bốn vách tường.”
Đối diện với lời mỉa mai khó nghe Dung Dữ cũng không giận, chỉ tốt tính mỉm cười như cũ.
A Lâm nhíu mày, nàng cảm thấy nụ cười của hắn quen thuộc đến kỳ lạ, nàng xua đi cảm cảm kỳ quái trong đầu rồi lại hỏi: “Tại sao ta lại ở đây?”
Dung Dữ chỉ lên khe hở có ánh nắng lọt vào trên đỉnh đầu: “Tuyết lở, cô bị tuyết đẩy lăn xuống đây rồi ngã bất tỉnh, ngủ hai ngày rồi.
A Lâm biến sắc, hai ngày… nếu còn không tìm thấy Lục Nhận đao chỉ e là sư phụ sẽ nóng lòng lắm. Nàng lập tức đứng dậy trèo lên vách đá, Dung Dữ ngẩn ra, hắn đẩy xe lăn đi một đoạn gọi: “Phổi cô còn hàn khí, gân cốt tổn thương, tốt nhất là nghỉ ngơi mấy ngày đã.”
A Lâm mặc kệ hắn, Dung Dữ im lặng một hồi rồi lại nói: “Nếu cô muốn đi thì ta cũng không cản, nhưng mà hoa Kết hương trên đó nở rồi, người thường hít vào sẽ chóng mặt phát sốt, ít ngày sau sẽ bị nổi mụn đỏ, cô chú ý một chút.”