dàng lương thiện” để hình dung hắn, tử sĩ chỉ biết nghe lệnh của chủ nhân hành sự, không được phép dịu dàng, cũng không thể nào lương thiện, hắn chỉ là một món đồ mặc người ta sắp đặt.
Cầm Yểu chà nhẹ bên má hắn rồi khẽ lui một bước, Sơ Tễ còn chưa kịp phản ứng thì bỗng thấy sau lưng nàng lóe ánh hàn quang, một thanh đại đao chém xuống vai nàng: “Yêu nữ họa quốc nạp mạng đi!”
Đồng tử Sơ Tễ co lại, vô thức đưa tay ra giật lấy nàng, nhưng thân hình Cầm Yểu khẽ xoay khiến tay hắn chỉ còn khoảng không. Hắn ngẩng đầu thấy Cầm Yểu một tay kẹp thanh đại đao, hổ khẩu chặn lưỡi đao lại, thanh đại đao sắc bén đó chẳng thể làm nàng mảy may thương tổn.
Sơ Tễ khựng lại, chợt thấy trong mắt Cầm Yểu vụt qua sắc đỏ, tay nàng nắm chặt, thanh đại đao to dày bị nàng bẻ như một tờ giấy, đẩy thanh đao ra, bước chân nàng khẽ động chộp lấy cổ họng kẻ tập kích, sắc mặt nam tử cao to lập tức tím xanh, chân nhũn ra quỳ trên đất, Cầm Yểu lạnh giọng: “Ai phái ngươi tới.”
Trong lời nói có sát khí mà Sơ Tễ chưa từng được chứng kiến.
“Yêu nữ… người người đều muốn diệt…” Nói xong đầu người đó ngoẹo đi, miệng chảy ra một dòng máu đen dính trên cánh tay trắng như tuyết của Cầm Yểu, để lại một dấu vết chướng mắt, hắn đã nuốt độc tự tận.
Thấy có kẻ chết, người xung quanh lập tức hoảng loạn tản đi.
Cầm Yểu buông tay, dòng máu ấm nóng dính trên cánh tay theo ngón tay nàng tí tách nhỏ xuống đất. Cầm Yểu khựng lại nhìn thi thể trên đất một hồi, thân hình bỗng nhiên bắt đầu run lên, nàng muốn lấy khăn tay trong tay áo, nhưng sờ soạng một hồi lâu vẫn không thấy.
Sơ Tễ sực tỉnh bước tới phía trước, dùng tay áo mình lau sạch vết máu trên tay Cầm Yểu. Đến khi tay áo hắn bẩn hết, thân hình Cầm Yểu càng run rẩy mạnh hơn, nàng kéo áo Sơ Tễ, sắc mặt trắng xanh. Trong lòng chợt đau nhói, Sơ Tễ cắn chặt răng, đặt tay lên lưng Cầm Yểu ôm nàng vào lòng vỗ nhẹ: “Đừng sợ, Cầm Yểu, đừng sợ.”
Một lúc sau thì người của quan phủ đến, trông thấy Cầm Yểu không ai dám nói nửa lời, âm thầm kéo thi thể đi rồi đưa nàng về phủ Quốc sư.
Cầm Yểu tắm hết hai canh giờ, nhưng máu tanh trên cánh tay giống như không thể nào rửa sạch được, cảm giác dính dính cứ luôn đeo bám trong đầu, giống như tơ nhện, càng lúc càng bám chặt lấy nàng. Về đến phòng, Sơ Tễ lập tức đứng dậy, hắn nhìn nàng, trong mắt ẩn chứa sự lo lắng không dám nói.
Cầm Yểu cười: “Sơ Tễ, đàn một khúc nhạc cho ta nghe đi.”
Tiếng đàn du dương, trong thanh âm chứa cảm xúc thấp hèn không dám nói của hắn, Cầm Yểu đều nghe hết, nàng cười nhưng tay lại nắm chặt thành quyền, chặt đến trắng xanh, hết khúc nhạc, ánh mắt Sơ Tễ dịu dàng rơi trên người nàng, không ngờ lại nghe Cầm Yểu nhẹ giọng nói: “Sơ Tễ, ngươi rời khỏi phủ Quốc sư đi.”
Ngón tay khẽ động, dây đàn run rẩy phát ra âm thanh chói tai. Hắn im lặng hồi lâu rồi khàn giọng hỏi: “Tôi… có chỗ nào làm chưa tốt sao?”
Trên mặt Cầm Yểu vẫn treo nụ cười, nhưng giọng nói lạnh đi: “Ngươi không bảo vệ được ta, phủ Quốc sư không cần kẻ vô dụng.” Sơ Tễ cụp mắt, đối diện với chỉ trích như vậy hắn không cách nào phản bác, “Ngươi đi đi, đi ngay đêm nay.” Nói xong nàng một mình về giường nằm trong trong chăn.
Nghe tiếng bước chân Sơ Tễ rời đi, tiếng cửa đóng nhẹ rít lên, bàn tay giấu trong chăn của Cầm Yểu bóp chặt đến bật máu.
Một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau, Cầm Yểu bộ dạng bơ phờ mở cửa, thấy một nam nhân cao to đang quỳ phía trước, một đêm hứng gió phơi sương khiến đầu tóc y phục của hắn ướt đẫm, thấy Cầm Yểu mở cửa, thần sắc hắn hoảng hốt, bất an và bàng hoàng giấu sâu trong mắt vụt qua, hắn khấu đầu thật mạnh, phủ phục trên đất, hắn đặt mình ở một nơi thấp hèn như bụi đất, khàn giọng nói: “Sơ Tễ vô dụng, nhưng xin Quốc sư…” Giọng hắn chợt dừng lại, dường như không biết nên nói tiếp thế nào.
Sự giáo dục của tử sĩ cho hắn biết, không thể có thỉnh cầu với chủ nhân, bất luận đó là mệnh lệnh gì thì điều hắn có thể làm chỉ là phục tùng. Nhưng lần này hắn không thể nào thuyết phục bản thân cứ vậy mà rời đi. Dù là tuyệt vọng, hắn cũng muốn ở bên nàng, dù là mỗi ngày chỉ có thể nhìn nàng từ xa một lần cũng đủ rồi.
Cầm Yểu ngây ra nhìn hắn hồi lâu, sau đó xoay đầu, lạnh lùng lướt qua bên cạnh hắn: “Cút ra khỏi phủ Quốc sư, đừng để ta nói thêm lần nữa.”
“Cầm Yểu…” Sơ Tễ thất thanh, “Chuyện gì tôi cũng có thể làm… xin đừng bỏ tôi.” Giọng hắn thấp dần, vì hắn biết hắn không có căn cứ gì để nói như vậy.
Cẩm Yểu quả nhiên bỏ đi không ngoảnh đầu. Ánh sáng trong mắt Sơ Tễ lụi tắt, hắn ngây ngốc quỳ nguyên tại chỗ, ngoài việc này hắn không nghĩ ra cách nào khác, chỉ có thể cầu xin nàng đừng xua đuổi hắn, đừng vứt bỏ hắn. Chỉ thấp hèn như vậy thôi.
Lúc ở trong cung Cầm Yểu nghe thấy Thần quan đến báo, nói Sơ Tễ vẫn quỳ trước cửa phòng nàng. Cầm Yểu im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói với Hoàng đế sau rèm trướng trùng trùng: “Bệ hạ, Cầm Yểu có chuyện thỉnh cầu.”
Nam nhân sau rèm ho vài tiếng rồi khàn giọng nói: “Thỉnh cầu của Quốc sư Trẫm sẽ đáp ứng.”
“Cầm Yểu muốn xin một nam sủng có thể đánh đàn, dung mạo tinh tế, thông minh lanh lợi.”
“Khụ khụ! Ha ha, được, người như vậy thì Quốc sư cần bao nhiêu Đại Tấn có bấy nhiêu!” Hoàng đế vẫy tay bảo đại thái giám lui xuống tìm người, Cầm Yểu cụp mắt lấy bình sứ trong tay áo đổ ra một viên đan dược, đặt trong chén vàng bảo Thần quan dâng lên cho Hoàng đế, nàng lạnh giọng nói: “Vậy thì đa tạ Bệ hạ.”
“Mạng của Quả nhân là do Quốc sư cứu, chuyện nhỏ như vậy Quốc sư hà tất phải cảm tạ.”
Lúc Cầm Yểu về đến phủ Quốc sư, biết Sơ Tễ vẫn còn quỳ trước cửa phòng mình. Nàng vẫy tay gọi nam sủng xin từ chỗ Hoàng đến đến, nàng dựa nửa người vào lòng nam sủng, nhẹ giọng nói: “Người dìu ta vào trong.”
Người này thông minh hơn Sơ Tễ nhiều, hắn biết làm thế nào để khiến người khác vui vẻ, tay hắn nhẹ ôm eo Cầm Yểu, thân mật đi vào phủ Quốc sư, từ ngoài cửa nội viện Cầm Yểu đã nhìn thấy bóng dáng Sơ Tễ cúi đầu quỳ dưới đất. Tay nàng nắm chặt đến đau tay nam sủng.
“Quốc sư, nhẹ một chút được không?” Trong miệng nam sủng thổi ra một làn gió ấm áp, Cầm Yểu nhàn nhạt nói: “Ngươi ngoan ngoãn theo ta vào phòng là được.”
Nàng không thèm liếc mắt một lần, ôm nam sủng bước vào phòng, Sơ Tễ quỳ ở đó giống như không khí, không thu hút bất kỳ ánh mắt nào của Cầm Yểu. Nhưng nam sủng kia thì lại kì quái nhìn hắn. Trong mắt ẩn chứa sự mỉa mai khiến Sơ Tễ bất giác nắm chặt tay, rồi sau đó lại bất lực thả ra.
Hắn… có tư cách gì để đố kị chứ.
Trong phòng yên tĩnh một hồi rồi truyền đến tiếng đàn dìu dịu, người đó đàn hay hơn hắn rất nhiều.
Đêm dần khuya, tiếng đàn trong phòng chợt dứt, ánh nến lụi tắt, Sơ Tễ dường như có thể tưởng tượng ra được cảnh họ ôm nhau ngủ. Bây giờ hắn chẳng có chút tác dụng nào cả, nam nhân này tốt hơn hắn rất nhiều, hắn thật chẳng có lý do gì để ở lại. Hắn nghĩ, đối với Cầm Yểu có lẽ bất kì ai đều có thể thay thế hắn, nhưng đối với hắn thì không ai có thể thay thế được Cầm Yểu.
Nhưng có thể có cách gì chứ… Hắn đã bị vứt bỏ rồi.
Thần sắc trong mắt Sơ Tễ hoàn toàn lụi tắt, hắn nhắm mắt trán chạm nhẹ xuống đất, bái lạy trước cửa, sau đó đứng dậy loạng choạng rời đi.
Cầm Yểu chặt đứt xiềng xích trên chân hắn, cho hắn tự do, nhưng nàng lại tước đoạt đi tự do của hắn. Nghĩ cũng phải, thần minh sao có thể cứu người như hắn chứ…
Nghe bước chân ngoài cửa dần dần biến mất, Cầm Yểu ngồi đối diện với thư án im lặng không lên tiếng. Nam sủng cười nói: “Quốc sư đột nhiên thổi tắt nến có phải vì tiểu nhân đàn không hay không?” Trong bóng tối, Cầm Yểu tìm được bàn tay đang để trên cây đàn của đối phương rồi đẩy ra.
“Không sai, không hay, trong tiếng đàn toàn là giả dối nịnh bợ và tham niệm nặng nề, khúc nhạc ngươi đàn không bằng một phần vạn của hắn, không đáng lọt vào tai.” Lời này khiến sắc mặt nam nhân trắng xanh, Cầm Yểu lạnh lùng nói: “Ngươi đi đi, ta không cần ngươi nữa.”