“Mặt thịt.” Kỳ Thiên đá tên nam nhân chết khô trên mặt đất đi, ngồi xuống bên giường, ánh mắt hắn rơi trên y phục hỗn loạn của Nguyên Bảo, sát khí trong mắt đảo qua, trong thi thể khô queo trên mặt đất bỗng nhiên chui ra rất nhiều côn trùng màu đen, len lỏi ăn sạch sẽ cả thi thể, sau đó tự bò đi, trốn ở những góc tối tăm trong nhà.
Kỳ Thiên giúp nguyên bảo chỉnh sửa lại y phục, thắt lại dây lưng, hắn đỡ nàng ngồi dậy, gượng gạo vỗ vai nàng: “Đừng sợ.”
Giọng nói thô kệch rơi vào tai Nguyên Bảo, thân thể vốn chỉ hơi cương cứng lại không kìm được mà run lên. Ánh mắt cứng đờ của nàng tụ lại phía trước, khóe mắt rơi xuống từng hạt từng hạt lệ to. Kỳ Thiên nhất thời hơi hoảng hốt, hắn lấy tay áo lau rồi lại lau, nhưng trước sau vẫn không ngăn được nước mắt của nàng.
“Mặt thịt, đừng khóc.”
Hắn nhẹ giọng ra lệnh, nhưng Nguyên Bảo lại không làm theo. Giống như bị vỡ ra, lệ châu trong mắt Nguyên Bảo cứ nhỏ xuống mà không cách nào thu lại được, ướt hết tay áo của Kỳ Thiên, hắn vỗ vai nàng giống như an ủi trẻ con, dùng giọng nói khàn đặc khó nghe của hắn mà dỗ dành nàng.
Nguyên Bảo không nín khóc được, cứ khóc mãi cho đến khi khóe mắt sưng đỏ, Kỳ Thiên thậm chí không dám giúp nàng lau nước mắt nữa.
“Mắt không đau sao?” hắn hỏi. Nguyên Bảo như một con rối mất khống chế, không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của hắn. Hắn nắm chặt tay, khàn giọng nói: “Khóc sẽ mù mắt đó.”
“Mặt thịt, đừng khóc nữa.”
“Ta đau lòng lắm, đừng khóc nữa.”
Nhưng bất kể hắn lớn giọng giận dữ hay hạ mình cầu xin, Nguyên Bảo cũng không nghe lời hắn nữa, nàng không quấy không la, chỉ âm thầm rơi nước mắt, không biết là đang dày vò ai đây nữa.
Không thể nhịn được nữa, Kỳ Thiên phủ lên môi Nguyên Bảo, tách hai hàm răng đang ngậm chặt của nàng ra, đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy tới đẩy lui, cổ trùng màu đen dễ dàng bị hắn thu về, hắn nhẹ giọng thì thầm bên môi nàng: “Ta thả nàng đi được không? Ta thả nàng đi, đừng khóc nữa.”
Lời vừa dứt thì thân hình Nguyên Bảo mềm đi, nàng nhắm mắt ngất xỉu trong lòng hắn.
Đêm đó, hơi thở của Nguyên Bảo nặng nề hơn trước, giống như một người sống. Kỳ Thiên ôm nàng không biết tại sao lại ngủ ngon hơn ngày thường.
Sáng sớm hôm sau, Kỳ Thiên bị một cước đạp xuống giường. Hắn mơ mơ hồ hồ dụi mắt, xem xét nữ nhân đang ngồi co ro thành một cục trên giường. Nhìn Nguyên Bảo “sống sờ sờ” như vậy, hắn có chút hoảng hốt, sau đó nhớ lại tối qua mình đã giải cổ cho nàng.
Hắn đứng dậy, định dắt tay Nguyên Bảo như thường lệ để đưa nàng đi chải đầu rửa mặt. Nào ngờ Nguyên Bảo thu chặt mình trong đôi tay rồi trốn trong góc, ánh mắt nàng vừa sợ hãi vừa cảnh giác, ẩn chứa sự thù hận cất giấu không bộ phát: “Đừng lại gần ta, ngươi lại muốn hạ cổ ta sao?”
Cánh tay đang đưa ra của Kỳ Thiên hơi cứng lại, hắn cụp mắt thu tay nói: “Tóc rối hết rồi, phải chải đầu.”
Ánh mắt tối đen của Nguyên Bảo tăng thêm mười phần cảnh giác. Lạnh lùng, chán ghét, thần sắc của nàng y hệt người bên ngoài…
Kỳ Thiên áp chế cơn đau trong lòng, trầm mặt ra lệnh: “Không được sợ ta.”
Nhưng làm sao có thể không sợ, nhìn khuôn mặt ghê tởm đáng sợ từ từ lại gần, khuôn mặt cố giả vờ trấn tĩnh của Nguyên Bảo lộ ra vài kẽ hở, nàng hoảng hốt nhìn trái nhìn phải tìm chỗ trốn đi, khi tay của Kỳ Thiên kéo cằm nàng, Nguyên Bảo không nén được sự sợ hãi trong lòng, mạnh chân đạp vào lòng Kỳ Thiên một cái, bóng dáng nam nhân ốm yếu dường như cong gập lại.
Nguyên Bảo trắng bệch mặt nói: “Ngươi nói là thả ta đi mà, ngươi nói là thả ta đi mà…”
Ngực bị Nguyên Bảo đá đang đau từng cơn, cổ trùng trong người bò loạn trên mấy chỗ có vân xanh, kêu gào đòi xông ra ngoài ăn sạch Nguyên Bảo. Hắn cố gắng áp chế luồng khí tanh đang trào lên trong cổ họng, xoa nhẹ huyệt Thái dương, bình ổn luồng khí cuồn cuộn trong miệng.
Hắn ngẩng đầu nhìn thấy Nguyên Bảo đang co ro run rẩy trong góc, đầu tựa vào tường, tóc tai mặt mũi bơ phờ, ánh mắt hắn mềm đi, đưa tay nói: “Đi chải đầu.” Hắn giúp nàng rửa mặt, thịt mềm mềm bị ấn xuống, vừa thả ra lại bật trở lại, tràn đầy sức sống.
Nguyên Bảo bất động, Kỳ Thiên nhíu mắt, cuối cùng cụp mắt xuống: “Chải đầu xong… sẽ thả nàng đi.”
Nguyên Bảo dò xét hắn một cách không tin tưởng. Hai người nhìn nhau hồi lâu, Nguyên Bảo bất lực xoa mặt, hít thở sâu rồi nói: “Quân tử nhất ngôn…”
Kỳ Thiên không thích soi gương, gương lược này là đặc biệt mua cho Nguyên Bảo, hắn cẩn thận chải đầu cho nàng, rửa mặt, nhẹ nhàng giúp nàng lau tay. Nguyên Bảo hơi xấu hổ rụt về phía sau, động tác này của hắn làm cho nàng cảm thấy mình giống như một đứa trẻ không lớn.
“Ngồi yên.” Hắn cố kéo bàn tay đang rụt lại của nàng, động tác ngày càng dịu dàng, giống như đang đối xử với bảo vật. Trong đầu Nguyên Bảo đột nhiên hiện ra hình ảnh ngày thường Kỳ Thiên ôm đống Kim nguyên bảo lau chùi một cách si mê, nàng chỉ cảm giác sống lưng lạnh lạnh, không nhịn được lại rút tay về.
Kỳ Thiên bất mãn liếc nàng một cái: “Ngồi yên!”, ánh mắt hắn làm Nguyên Bảo ngệch ra, quên mất mình đang làm gì. Lúc này Nguyên Bảo mới phát hiện, thì ra nam nhân tướng mạo xấu xí này lại có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp. Lúc hắn trợn mắt thì vân xanh trên mặt càng trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết.
Phát giác ánh mắt của nàng dừng trên người mình hồi lâu, Kỳ Thiên ngẩng đầu lên, vô tình hỏi: “Nhìn gì vậy?”
Tim Nguyên Bảo nhảy loạn, nàng mở mắt chu miệng: “Ta… Ta không phải là trẻ con, ta biết chải đầu thế nào.”
Kỳ Thiên không để tâm lời nàng, vẫn tỉ mỉ lau ngón tay cho nàng như cũ: “Nàng tên gì?”
Nguyên Bảo ngẩn ra, lúc này mới nhớ ra hai người hình như ngay cả tên của đối phương cũng chưa biết, nàng chậm chạp đáp: “Nguyên Bảo.”
Động tác tay của Kỳ Thiên khựng lại, im lặng một hồi rồi nói: “Nguyên Bảo rất tốt.” Cũng không biết đang nói con người nàng tốt hay cục Nguyên bảo lấp lánh ánh vàng kia tốt.
Nguyên Bảo im lặng đảo mắt, nhìn mình trong gương, khí sắc hồng nhuận, mặt trong như ngọc, nam nhân này hình như không để nàng chịu khổ cực gì… luôn chăm sóc cho nàng rất tốt. Nguyên Bảo nghĩ, có lẽ tên “Quỷ Vu” này không đáng sợ như trong truyền thuyết, có lẽ hắn chỉ là cô đơn cần có người bên cạnh, hoặc là hắn chỉ muốn dùng sự tồn tại của một người khác để chứng minh là hắn vẫn đang sống.
“Ngươi… tên là gì?” Hỏi xong câu này nàng lại thấy hối hận, mặc kệ nam nhân này tên gì, sau này chắc chắn nàng sẽ không có dính líu gì đến hắn nữa, bây giờ hỏi chẳng phải là thừa sao.
“Kỳ Thiên.”
Nàng vô ý thức định gọi cái tên này, nhưng cuối cùng lại lý trí cắn môi lại.
Giữa bọn họ không cần biết nhiều đến vậy.
“Ta có thể đi chưa?” Nguyên Bảo cẩn thận dè dặt hỏi.
Kỳ Thiên im lặng gật đầu. Tảng đá treo trong lòng Nguyên Bảo từ từ được thả xuống, nàng nhẹ nhõm thở phào, ánh mắt sáng lên nhìn Kỳ Thiên: “Vậy… lúc trước, đa tạ ngươi đã cứu ta.” Nguyên Bảo cẩn thận đi ngang qua người Kỳ Thiên, bước về phía cửa, thấy Kỳ Thiên vẫn cô độc đứng ở đó, trong lòng nàng có chút không nỡ, nàng nhịn hồi lâu rồi nói: “Thật ra nếu không có chuyện gì thì có thể lên trấn đi lại, ngươi tốt hơn trong lời đồn nhiều lắm.”
Nguyên Bảo quay người, bước chân vẫn chưa ra khỏi sân thì đột nhiên lại cảm thấy sau gáy lành lạnh, cảm giác quen thuộc lại truyền vào trong đầu, trước khi hôn mê, Nguyên Bảo chỉ muốn chỉ vào mặt Kỳ Thiên mà phẫn nộ chửi tục.
Nam nhân trong nhà “bốp” một tiếng, đánh mạnh tay phải của mình, lạnh lùng nói: “Tiểu nhân.”
Quả nhiên là trước sau hắn vẫn không làm được quân tử, chỉ có thể làm tiểu nhân không giữ lời thôi.
Sau khi hạ cổ cho Nguyên Bảo lần nữa, Kỳ Thiên phát hiện bản thân rất khó được vui vẻ như lúc trước, lúc chải đầu cho nàng, hắn khát vọng được nhìn thấy gương mặt hơi xấu hổ đỏ hồng và ánh mắt không dám nhìn thẳng vào hắn của nàng, sau khi đút cho nàng ăn muốn nghe được bình phẩm thức ăn ngon dở của nàng, hắn muốn trước khi ngủ hoặc lúc mới thức dậy nghe được tiếng chúc phúc mềm mại…
Khi yêu cầu của hắn bắt đầu ngày càng nhiều thì lại ngày càng khó thỏa mãn.
Nhưng một con rối thì chỉ có thể cho hắn sự bầu bạn. Hắn lại không dám để cho Nguyên Bảo tỉnh táo, hắn sợ nhìn thấy thần sắc lạnh lùng chán ghét trong mắt của người mà hắn ngày càng yêu thích, những điều đó chỉ làm cho hắn thêm khinh khi bản thân.
Một ngày nọ, hắn dắt tay Nguyên Bảo ngồi trong sân phơi nắng, nhìn ánh nắng rọi đầy gương mặt nàng, Kỳ Thiên nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải hồi lâu rồi nói: “Bảo mặt thịt, cười một cái đi.”
Mệnh lệnh này Nguyên Bảo đã làm theo rất nhiều lần, nàng thành thục cong môi. Kỳ Thiên lại nhíu mày: “Không phải như vậy.” Nguyên Bảo tắt nụ cười, Kỳ Thiên dùng ngón tay kéo khóe mắt nàng, “Cười ở đây.”
Nguyên Bảo lại cứng nhắc cong môi.
“Không phải như vậy.”
Hắn uốn nắn nàng hết lần này đến lần khác, muốn nàng cười ra được cảm giác hắn muốn, nhưng uổng công vô ích, chỉ đổi lại thêm thất vọng.
Kỳ Thiên nóng lòng dán lên môi Nguyên Bảo, muốn hút cổ trùng ra. Nhưng nghĩ đến ánh mắt của Nguyên Bảo sau khi tỉnh táo, hắn dán môi vào cả buổi nhưng lại chẳng làm gì cả, trầm mặc rời môi Nguyên Bảo. Hắn có thể cảm giác được thân thể của nàng đang run rẩy, có thể cảm giác được sự bài xích và cự tuyệt của nàng, hắn hiểu rõ là mình không được chào đón. Hắn vuốt tóc nàng như an ủi một đứa trẻ: “Đừng sợ, ta chỉ là…”
Chỉ là muốn gần gũi nàng, muốn cảm nhận được một hơi ấm tình người, chỉ có vậy thôi.
Không biết sau khi đối diện với Nguyên Bảo như thế này bao nhiêu ngày đêm, Kỳ Thiên vẫn quyết định thả Nguyên Bảo đi, tối đó trước khi ngủ, hắn ôm lấy Nguyên Bảo, vùi đầu vào cổ nàng nhẹ giọng nói: “Nàng cười một cái đi.” Hắn nhắm mắt, ngón tay sờ lên môi nàng, cảm giác được độ cong, tưởng tượng ra đôi mắt tràn ngập ý cười của nàng.
Kỳ Thiên bất giác cũng cong môi. Nhưng sau khi mở mắt thì ánh mắt nàng vẫn trầm mặc lặng lẽ như cũ.
Hắn vùi đầu lên vai Nguyên Bảo: “Ta thật đáng ghét đến vậy sao…”
Canh ba, Nguyên Bảo mở mắt, xua hết lặng lẽ ngày thường, mắt nàng in bóng ánh trăng ngoài cửa sổ, trong suốt sáng ngời. Nàng nghiêng mắt nhìn Kỳ Thiên đang ngủ ngon một hồi lâu rồi mới dám cẩn thận xích về cạnh giường, rời khỏi lòng hắn, cái lạnh ban đêm làm người ta tỉnh táo, Nguyên Bảo đạp chân xuống đất mạnh mẽ chiến đấu với cái lạnh. Nàng không dám mang giày vì sợ có động tĩnh gì sẽ đánh thức nam nhân này.
Đi đến cửa, nhẹ nhàng mở ra, gió đêm thốc vào làm Nguyên Bảo giật mình, nàng hoảng hốt quay đầu xem xét Kỳ Thiên, kẻ sau lưng vẫn yên tĩnh nằm ngủ.
Nhưng lần quay đầu này, Nguyên Bảo lại phát hiện hình như mình không cất bước nổi.
Nam nhân đó giống như trẻ con, cô độc cuộn người trên giường, ánh trăng rọi lên người hắn, ánh sáng lạnh lẽo tràn ngập cả căn phòng. Những đường vân trên mặt hắn ban đêm tĩnh lặng đi nhiều, không dữ tợn khiến người ta phải sợ nữa, hắn vốn là một nam tử tuấn tú, Nguyên Bảo đột nhiên nhớ lại ánh mắt trong trẻo vô tình tiếp xúc với nàng lần trước.
Hắn… thật ra hắn chỉ sợ cô độc thôi, giống như nàng bị giam trên gác lầu thêu hoa vậy, từ từ tiếp xúc với không khí trong lành bên ngoài bèn không tự chủ được mà bị nó cuốn hút, gi