Hắn và nàng có hoàn cảnh khác nhau, nhưng lại cô độc như nhau.
Nếu hắn không dùng cách như thế này để tiếp xúc với nàng thì có lẽ nàng sẽ chấp nhận hắn, thậm chí còn thích hắn. Dù gì hắn đối với nàng cũng tốt hơn bất kỳ ai, nhưng nàng không thể sống như một con rối. Nguyên Bảo rất rõ dung mạo là thứ không thể giữ gìn lâu, nàng sợ hắn không phải vì tướng mạo của hắn mà sợ sự sống chết của bản thân chỉ nằm trong ý nghĩ của hắn.
Nguyên Bảo vịn cửa nắm chặt tay lại, nàng cắn răng rồi chạy ra ngoài.
Cánh cửa quên đóng bị gió đêm thổi “kẽo kẹt” không ngừng, Kỳ Thiên vùi mặt trong gối im lặng hồi lâu, đưa tay sờ được đôi giày vải đặt dưới giường, hắn ngửa mặt lên, khẽ nhíu mày: “Bảo mặt thịt… nàng quên mang giày rồi.” Giọng nói vang lên trong không trung, nhưng nữ nhân ấm áp kia đã không còn.
Mê Vụ lâm nửa đêm lạnh lẽo đáng sợ, Nguyên Bảo chạy một mạch, mặc kệ phía trước có phải là đầm lầy hay không, nàng nghe người lúc trước nói, cha tốn rất nhiều tiền để tìm nàng, có lẽ trong lòng cha vẫn còn để tâm đến đứa thứ nữ này, nàng không muốn báo thù tỷ tỷ nữa, cũng không muốn yêu Thẩm công tử nữa, nàng có thể trở về, nhận lỗi, sau đó ngoan ngoãn nghe lời sắp xếp mà xuất giá, sau đó…
Sau đó thì sao?
Nguyên Bảo dừng bước, sau đó gả cho một người ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy, thêu hoa trong một gác lầu mới, nuôi con sống hết nửa đời còn lại sao? Sống như vậy so với làm một con rối bị người ta khống chế có gì khác đâu?
Nàng hoảng hốt, bỗng nhiên không xa phía trước có ánh lửa quét qua, chói lòa trong Mê Vụ lâm. Phản ứng đầu tiên của Nguyên Bảo là Kỳ Thiên đuổi đến rồi, nàng vội tìm một bụi cỏ ẩn thân, nhưng sau đó lại nghĩ, bị tìm thấy hình như cũng không có gì to tát lắm…
Đang nghĩ thì ánh lửa từ xa ngày càng lại gần, lúc này Nguyên Bảo mới phát hiện thì ra đó là hai hán tử cao to, gương mặt họ có chút quen thuộc, Nguyên Bảo nghĩ một hồi rồi bỗng nhiên nhớ ra, đây chẳng phải là hai tay sai của Lý phủ sao! Cha phái họ đến cứu nàng sao? Nguyên Bảo vui mừng định lên tiếng gọi, bỗng nhiên nghe một trong hai hán tử nói: “Chúng ta tìm được Nhị tiểu thư thì phải giết đi thật sao?”
Nguyên Bảo toàn thân lạnh ngắt, cả người cứng đờ.
“Lời của Lão gia mà ngươi dám không nghe à?”
“Haiz, xấu ở chỗ chuyện xảy ra trước lúc Đại tiểu thư thành thân, Nhị tiểu thư mất tích lâu như vậy, e là không còn trong sạch từ lâu rồi… Phủ chúng ta đâu thể có vết nhơ này được.”
“Ngươi lo việc này làm gì, ngươi thử nghĩ xem, gặp phải tên Quỷ Vu kia thì chúng ta làm sao đây!”
Hai người vẫn đang xì xào nói gì đó nhưng Nguyên Bảo không nghe thấy, đầu nàng ong lên, chân nhũn ra ngã xuống đất.
Nghe tiếng động, hai tên tay sai thần sắc biến động: “Ai đó!”, ánh lửa tiến lại gần bên cạnh Nguyên Bảo, Nguyên Bảo lại thất thần nhìn lên mặt trăng sáng trên trời, trong lòng tràn đầy nỗi chán ghét và tuyệt vọng.
Hai tên tay sai vạch bụi cỏ nhìn thấy Nguyên Bảo đang ngồi bên trong, cả hai thất kinh: “Nhị… Nhị tiểu thư?”
Ánh mắt Nguyên Bảo từ từ rơi xuống đại đao trên tay họ, người kia đề phòng nhìn tứ phía: “Tên Quỷ Vu đó không có đây, vừa hay có thể động thủ!”
Nguyên Bảo gật đầu, đúng đó, vừa hay có thể động thủ, nàng lại rơi vào hiểm cảnh trong đầm lầy này, lần này cũng không trách ai được. Lúc này, nàng đột nhiên nhớ đến chủ nhân của đôi mắt trong trẻo kia, sáng mai thức dậy không nhìn thấy nàng người đó có buồn không, sau khi phát hiện ra nàng chết khó coi trong đầm lầy, trong lòng hắn sẽ có cảm giác thế nào, sau khi nguôi giận thì hắn có đau đớn cô đơn một chút nào không…
Nhưng những điều này chắc nàng sẽ không biết được nữa.
Thanh đao theo ánh trăng chém xuống, Nguyên Bảo nhắm mắt, chờ đợi sự đau đớn.
“Đinh” một tiếng. Lúc Nguyên Bảo hoang mang mở mắt, vừa hay nhìn thấy thanh đao to dày bị gãy làm hai, đại hán cầm đao bay đi giống như con điều đứt dây.
Chiếc áo bào đen to rộng giống như bức tường chắn trước mặt nàng, chặn hết sát khí và ánh trăng, đem đến cho nàng bóng tối của đêm đen và sự bảo vệ tốt nhất.
Hai đại hán như nhìn thấy quỷ, gào lên thê thảm rồi sợ hãi chạy mất.
Nguyên Bảo ngẩng đầu lên nhìn sống lưng thẳng như ngòi bút của nam tử, hắn nhẹ nhàng quay đầu lại, hơi thở hơi gấp gáp, cổ trùng trong vân xanh trên mặt lại nhảy nhót mãnh liệt khiến hắn trông như ác quỷ đến từ địa ngục.
Nguyên Bảo cụp mắt, trong lòng nghĩ hắn nhất định sẽ lại hạ cổ cho mình.
Một đôi giày thêu hoa bị ném vào lòng nàng. Kỳ Thiên lạnh lùng nói: “Không mang giày mà chạy lung tung, đáng đánh.” Giọng điệu như đang giáo huấn một đứa trẻ.
Nguyên Bảo ôm giày ngơ ngẩn một hồi rồi ngẩng đầu lên nhìn thần sắc bình thường của hắn, im lặng hồi lâu, nàng đột nhiên cười thành tiếng. Kỳ Thiên chớp mắt, lửa giận phừng phừng bị tiếng cười của nàng thổi đi hết, nhưng Nguyên Bảo chưa cười được bao lâu thì lại khóc hu hu.
Cả người hắn cứng đờ, ánh mắt đảo quanh bốn phía hồi lâu, không biết phải làm sao.
“Đừng khóc.” Hắn khom người xuống, vốn muốn xoa đầu nàng, nhưng lại sợ ánh mắt chán ghét của nàng, hắn nhất thời khựng lại nói: “Ta không hạ cổ cho nàng đâu, ta thả nàng đi.”
Nguyên bảo càng khóc to hơn, vừa thổn thức vừa chỉ trích: “Lần trước… ngươi cũng nói vậy.”
“Lần này là thật đó.”
Tiếng khóc của Nguyên Bảo vẫn không ngừng.
“Thật đó thật đó.” Hắn đánh mạnh tay phải của mình, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Thật đó.”
Nguyên Bảo vẫn khóc như cũ. Kỳ Thiên thật sự hoảng hốt, hắn ngồi không được mà đứng cũng không xong, tay chân cũng không biết để đâu: “Bảo mặt thịt, nàng đừng khóc, chuyện gì ta cũng hứa với nàng hết.”
“Ngươi có thể…” Nguyên Bảo nói một nửa, bị nước mũi làm sặc, nàng ho một hồi rồi cũng không nói tiếp nửa câu sau, Kỳ Thiên vội vàng gật đầu: “Chuyện gì cũng có thể hết.” Nguyên Bảo đứng dậy, nhỏ giọng nói: “Ngươi có thể đừng hạ cổ cho ta không, cũng đừng đuổi ta đi được không?”
“Ừ, có thể.” Nghĩ lại ý trong lời nói, Kỳ Thiên ngây ra, “Cái gì?”
“Ta đã không còn chỗ đi nữa, nếu như ta không làm mẫu vật để ngươi nuôi cổ, có phải ngươi cũng có thể thu nhận ta như lúc trước không?”
Cổ họng Kỳ Thiên khô đắng: “Nàng… luôn tưởng ta coi nàng là mẫu vật sao?”
Đôi mắt Nguyên Bảo ướt đẫm: “Không phải sao?”
Kỳ Thiên im lặng hồi lâu, khó nén được nụ cười trên môi, gật đầu nói: “Được, sau này ta sẽ không hạ cổ cho nàng nữa, cũng không coi nàng là mẫu vật… nhưng vẫn thu nhận nàng như lúc trước.”
Đôi mắt Nguyên Bảo càng ướt hơn: “Thì ra ngươi là đại hảo nhân.”
“Ừ, ta sẽ đối với nàng thật tốt, mang giày vào rồi về nhà thôi.”
“Nguyên Bảo, ta lấy nàng được không?”
Nữ nhân đang rửa chén trượt tay, đánh vỡ một cái chén: “Cái cái cái… cái gì?”
“Hôm qua ta đến Lý phủ đề thân rồi, 100 Kim nguyên bảo, cha nàng rất vui lòng gả nàng cho ta rồi.” Kỳ Thiên đi đến phía sau Nguyên Bảo, ôm lấy eo nàng, “Ta lấy nàng được không?”
Nguyên Bảo vẫn chưa đáp, bỗng nghe thấy trong sân truyền đến tiếng chuông bạc lảnh lót, nàng kỳ lạ thò đầu ra nhìn, chỉ thấy một nữ nhân áo trắng đứng yên lặng giữa sân, Nguyên bảo tưởng nàng ta lại là người đến xin cổ, nàng kéo tay áo Kỳ Thiên, Kỳ Thiên xoa xoa mặt Nguyên Bảo, bất mãn buông tay rồi đi vào trong sân.
Nữ nhân nhìn Kỳ Thiên, nhưng không lộ ra thần sắc sợ hãi chê bai như những người khác, mà bình thản gật đầu: “Ta là Bạch Quỷ.”
Kỳ Thiên vốn không quan tâm đến tên của nàng ta, hắn nói: “Một con cổ 10 Kim nguyên bảo.”
Bạch Quỷ lấy trong tay áo ra một cây bút, điềm đạm nói: “Ngươi thích cổ trùng sao?”
Kỳ Thiên nhíu mày: “Ta thích Nguyên Bảo.”
“Ngươi còn vì cô độc mà cảm thấy phẫn nộ không?”
Kỳ Thiên nhìn Nguyên Bảo, vẫn chưa trả lời, bóng của Bạch Quỷ như ma, chớp mắt đã đi đến trước mặt Kỳ Thiên, cây bút trong tay nàng ta nhẹ điểm lên tim Kỳ Thiên, sắc mặt Kỳ Thiên lập tức biến đổi, giống như đã chịu một trận đau đớn kịch liệt, lập tức khuỵu người xuống.
Nguyên Bảo thấy vậy thất kinh, vội vàng xắn áo chạy ra đỡ lấy Kỳ Thiên.
Đầu bút của Bạch Quỷ có một con cổ trùng màu đen đang vùng vẫy dữ dội, nàng nói: “Con quỷ trong lòng ngươi ta đã thu lại rồi.”
Nguyên Bảo đau xót cho Kỳ Thiên đến đỏ mắt, phẫn nộ trừng Bạch Quỷ, nào ngờ ánh mắt của nàng ta lại trở nên ôn hòa, nàng ta cất cổ trùng và cây bút vào trong ngực: “Sống cho tốt nhé.” Gió nổi lên, chuông bạc lại ngân lên một tiếng, nữ nhân này bỗng tan biến như khói sương.
Nguyên Bảo nghĩ chắc mình gặp quỷ thật rồi, nàng ngẩn ngơ một hồi, nghe thấy tiếng ho của Kỳ Thiên mới tỉnh ra: “Kỳ Thiên…” Nguyên Bảo khựng lại, “Cổ… cổ trùng của chàng đâu?”
Tim kỳ Thiên vẫn không ngừng nhói đau, hắn đưa tay ra, nhìn bàn tay và cánh tay mình, lúc này mới phát hiện ra vân xanh trên người hắn đã biến mất một cách kỳ lạ, cổ trùng ở cùng hắn mười mấy năm cũng biến mất khỏi người hắn rồi!