lại, ông thản nhiên nói: “Sao trễ thế này rồi mà hai mẹ con còn chưa ngủ? (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Mau đi ngủ, Hi Hi, cháu cũng ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm chăm sóc Hi Hi.” Nói xong ông nhìn Chu Vận Uyển một cái, sau đó không nói thêm gì nữa rời đi.
Chu Vận Uyển giật mình, ngơ ngác nhìn ba chồng nói chuyện, sau khi ông cụ đi ra ngoài bà mới tỉnh táo được đôi chút. Quay đầu lại nhìn đứa con trai đang mỉm cười nhìn ông rời đi, trong lòng Chu Vận Uyển chợt cảm thấy sợ hãi, lúc nãy đứa con trai này đang tìm kiếm thông tin từ mình!
Tinh thần chưa ổn, Chu Vận Uyển thở phào nhẹ nhõm, chăm chú nhìn Lãnh Diễm thì Lãnh Diễm đã khôi phục dáng vẻ ngày thương, vẻ mặt kính cẩn nhìn mình mỉm cười, Chu Vận Uyển bình tĩnh, “Không còn sớm, con ngủ trước đi.” Nói xong cũng không đợi Lãnh Diễm gật đầu lập tức rời đi.
Lãnh Diễm cong cong hai mắt, hai con mắt như hai hạt ngọc trai màu đen, đen nhánh phát ra ánh sáng chói mắt, lúc cửa phòng sách đóng lại ánh sáng cũng chợt tắt.
Nghiêm Tử Hoa?
Lãnh Diễm lẩm nhẩm tên này trong đầu, đôi mắt trong bóng tối lấp lánh như tia chớp, sau đó từ từ nâng khóe miệng. Rốt cuộc là bí mật gì? Sợ anh biết như vậy sao?
Sau khi Chu Vận Uyển ra ngoài hơi mất hồn mất vía, lúc đi đến khúc quanh ở cầu thang bỗng bị hù bởi một bóng đen, kinh ngạc kêu lên, lại nghe thấy tiếng của ông cụ “Là ta.” Dường như vừa bí mật vừa không kiên nhẫn. Từ khi nào cô con dâu này bắt đầu liều lĩnh như vậy?
Chu Vận Uyển lấy tay che miệng, phòng tránh tiếng kêu của mình lọt vào trong phòng sách của Lãnh Diễm. Lúc đầu ông cụ nhìn chăm chú một lúc, trong phòng sách của Lãnh Diễm không hề có chút động tĩnh nào, lúc này mới yên lòng, nhìn Chu Vận Uyển với vẻ không hài lòng, cố nhẹ giọng nói: “Đến phòng sách của ta.”
Đến bây giờ nhà họ Lãnh vẫn chưa yên tĩnh được, cho nên lần này ông già như ông phải ra tay mới được.
Bên kia, sau khi Chu Vận Uyển rời đi, Lãnh Diễm vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích như cũ, sau một hồi lâu, Lãnh Diễm cầm điện thoại di động lên gọi.
“Chuyện kia tra thế nào rồi?”
Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia, lạnh lùng không hề có chút tình cảm nào, “Đã tra rõ, bốn tháng trước ở ngọn núi phía sau thành phố G đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Người bị hại là Nghiêm tiểu thư, mà người gây chuyện đã bỏ chạy. Sau khi cảnh sát lập án xử lý, nhưng đằng sau người gây chuyện kia còn có một người cực kỳ lớn, cuối cùng không bệnh mà chết, Nghiêm tiểu thư cũng vì chuyện này mà buồn bực không vui.”
Hai mắt Lãnh Diễm vô cùng tĩnh mật, không thể nhận ra chút sắc thái nào, chỉ đặt tay lên đầu gối nắm chặt, giọng nói dường như còn lạnh hơn bình thường rất nhiều, “Tra rõ? Là ai?”
Người bên kia như lạnh lùng theo công thức trả lời: “Người gây chuyện là một người đàn ông, bị người ta giật giây, sau đó hai tháng đã phát hiện thi thể trong một khu rừng hoang ở tỉnh lân cận.”
Lãnh Diễm không kiên nhẫn: “Tôi chỉ muốn biết sau lưng người đó là ai.”
Bên kia người phụ nữ lạnh lùng bỗng nhiên thay đổi, giọng điệu chế nhạo, “Từ lúc nào Lãnh đại gia lại kém kiên nhẫn như vậy? Anh yên tâm, thứ anh muốn đã đến tay từ sớm, lễ lớn này sẽ tới cửa nhanh thôi.” Nói xong cũng không cho Lãnh Diễm một câu trả lời chắc chắn, cúp điện thoại.
Nghe thấy tiếng tút tút ở đầu dây bên kia, Lãnh Diễm khẽ nhíu mày, sau đó cười nhẹ. Có người phụ nữ này giúp đỡ anh tặng lễ vật tới cửa, vậy dĩ nhiên cũng bớt phiền không ít.
Lãnh Diễm xoay ghế dựa, tiếp tục ngó ra bầu trời ở ngoài cửa sổ, sau một lúc thật lâu mới thở dài.
Trong khách sạn sáu sao duy nhất ở Thành phố A, Lý Lệ nhìn khuôn mặt Chu Khải từ sau khi vào cửa. Cô ta suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được đi lên: “Khải!” Tiếng gọi vô cùng thánh thót, giống như có thể xuyên thấu thấu qua trái tim mềm yếu nhất của đàn ông.
Chu Khải liên tục vùi đầu vào trong tài liệu đang chất thành núi, chỉ nghe thấy có tiếng nói, “Chuyện gì?” Giọng nói lạnh lùng như hoàn toàn không biết trước mặt hắn là một người phụ nữ.
Lý Lệ chỉ có cảm giác lòng mình không ngừng lộp bộp, chợt cảm thấy mình giống như đang trong thời kỳ chiến tranh. Lý Lệ vụt sáng hai mắt, giọng nữ nhút nhát, “Em biết rõ hôm nay là em sai, nhưng…” Lý Lệ không nói được nữa, gương mặt không hiểu nổi, giống như thật sự không biết phải nói gì, cuối cùng quay người rời đi.
Chu Khải nhìn bóng dáng cô rời đi, nở nụ cười lạnh trên môi, tiếp tục cúi đầu xem tài liệu. Bởi vì nhà họ Chu muốn phát triển ở thành phố A, cho nên kế hoạch tầng tầng lớp lớp, gần đây bận rộn chết đi được. Nghĩ tới ngày đầu tiên tới thành phố A, coi như là đưa Lý Lệ ra ngoài chơi một ngày, ai ngờ đâu sẽ xảy ra những chuyện như thế, nói xem đây là chuyện gì!
Lý Lệ rời đi không bao lâu lại quay lại, cầm một hộp nhung đỏ trong tay. Lý Lệ nhìn Chu Khải, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nghiêm túc đưa chiếc hộp màu đỏ trong tay cho Chu Khải, nhỏ giọng lên tiếng: “Khải…” Sau đó không nói, Lý Lệ là người thông minh, biết được phụ nữ thế nào sẽ khiến đàn ông dễ dàng yếu đuối nhất.
Chu Khải đang vùi đầu xem tài liệu không vui vì bị Lý Lệ quấy rầy. Bây giờ cô đã chạy tới, Chu Khải khẽ nhíu chân mày lại, ngẩng đầu nhìn lên, bất ngờ nhìn thấy chiếc hộp màu đỏ trong tay Lý Lệ, hai mắt nhìn chăm chú vào mình, dáng vẻ thận trọng, trên mặt còn có thêm một chút yếu đuối, dáng vẻ cũng rất nghiêm túc.
Chu Khải nhìn cái hộp đó, hỏi: “Cho anh?”
Lý Lệ mím môi không nói, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Chu Khải đưa tay nhận, mở ra xem, là một chiếc đồng hồ Rolex bằng vàng, phong cách vừa xa xỉ vừa khiêm tốn, đối lập nhau như một người đàn ông vừa cao quý vừa tao nhã, cũng như bản thân rõ ràng là một người vừa rất thích phóng đại, vừa khiêm tốn kín kẽ.
Chu Khải kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lý Lệ, “Em…”
Lý Lệ đỏ mặt, “Thật xin lỗi, em lén cầm thẻ của anh mua cái này.”
Chu Khải kinh sợ, chẳng lẽ khoản tiền đó cô không dùng để mua đồ trang sức cho mình mà để mua cái đồng hồ này cho hắn?
Lý Lệ thấy Chu Khải muốn nói chuyện, trước tiên tiếp tục nói trước, “Khải, anh hãy nghe em nói trước, bây giờ chúng ta mới đến thành phố A, anh là đại biểu của tập đoàn Chu thị, chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ bị bọn họ bắt được điểm yếu. Cho nên, anh phải đeo những thứ như thế. Em biết rõ anh không thích những thứ đồ này, nhưng ở đây, những thứ này đại diện cho thân phận của anh…”
Chu Khải từ từ đứng lên, áy náy nhìn Lý Lệ, “Sao em không nói sớm?” Lúc nãy hắn còn coi thường cô, nhìn vẻ mặt lúc này của Lý Lệ, Chu Khải càng cảm thấy có lỗi với Lý Lệ.
Lý Lệ không sao cả khẽ mỉm cười, “Không sao, từ nhỏ em đã lớn lên ở thành phố tỉnh, cho dù em là thiên kim tiểu thư tập đoàn Thánh Đức, cũng không thể nào cung cấp cho em những thứ đồ quý giá giống trên người Nghiêm Hi. Những điều này em đều hiểu, nhưng mà Khải, em muốn để anh hiểu, em thật sự suy nghĩ vì anh. Mặc kệ từ nay về sau em có thể ở bên cạnh anh hay không, chỉ hy vọng anh có thể nhớ đến em, không nên quên.”
Chu Khải nhìn Lý Lệ, trong lòng chợt cảm thấy bất lực, “Lý Lệ, thật xin lỗi.” Chu Khải thật sự không biết nên nói gì, đối mặt với Lý Lệ như vậy, hắn còn có thể nói gì?
Lý Lệ khẽ mỉm cười: “Không sao, em hiểu, thời gian không còn sớm, anh nên đi tắm.” Nói xong giống như không còn chuyện để nói, đẩy Chu Khải vào phòng tắm.
Chu Khải nhìn Lý Lệ không hề do dự đóng cửa giúp mình, trên mặt còn cảm thấy nghi ngờ, nghĩ lại hôm nay Lý Lệ rất khác, giống như có chỗ nào đó sai.
Bên ngoài, Lý Lệ nhìn cánh cửa đóng chặt, thở phào một cái, sau đó cầm điện thoại lên gọi điện cho Lý Thánh Đức, giọng điệu như của con gái làm nũng với ba, ngây thơ đối mặt với người cha chung sống hơn hai mươi năm nói: “Ba, hôm nay cám ơn ba đã giúp.” Nếu không có Lý Thánh Đức phái thư kí đến giúp bọn họ tính tiền, lúc đó còn lén đưa cho cô ta một chiếc đồng hồ nổi tiếng, hiện tại cô ta thật sự không tìm được lý do nào giải thích vì sao trong thẻ bạch kim vơi đi vài chục vạn.
Bên kia Lý Thánh Đức hình như đang ngủ, giọng hơi nhỏ, nghe Lý Lệ nói thế, Lý Thánh Đức cười: “Không sao, về sau nhớ cẩn thận hơn nữa. Lệ Lệ, con nói không cần ba cấp tiền cho con, nhưng bây giờ chúng ta không giống trước đây nữa, nhìn thấy thứ mình thích sẽ phải mua, biết không?”
Lý Lệ nói chuyện ậm ừ một hồi thật lâu, cuối cùng thân thiết nói: “Thời gian không còn sớm, ba ngủ ngon.” Sau đó liền cúp.
Nhìn ‘căn phòng tổng thống’ trong khách sạn sáu sao duy nhất thành phố A này, Lý Lệ chợt nở nụ cười trên khóe môi. Ha ha, Lý Lệ ta rồi sẽ có một ngày đá hết tất cả những kẻ đã đè đầu cưỡi cổ xuống.
Cô ta không cần tiền của Lý Thánh Đức đương nhiên là có lý do của cô ta, trời mới biết cô ta ghét những ngày không có tiền như thế nào. Kiểu một ngày nào đó bắt gặp được một món đồ mà không có đủ tiền mua khổ sở thế nào, cô ta đã chịu đủ rồi. Cô ta muốn có tiền, có rất nhiều tiền.
Nhưng trước mắt chưa phải là lúc, tập đoàn Thánh Đức còn chưa vào tay cô ta, Chu thị cũng chưa về tay Chu Khải, bây giờ nhìn cô ta là một thiếu phu nhân thiên kim tiểu thư nhà cao cửa rộng, nhưng đều là của người khác cho. Cô ta không cần người khác bố thí cho vài chục vạn như vậy. Cô ta muốn tự tay nắm giữ tiền, nắm chặt trong tay mình, nhất định!
Rừm, rừm…
Điện thoại trên bàn sách Chu Khải vang lên, cắt đứt dòng ảo tưởng liều lĩnh của Lý Lệ. Lý Lệ khôi phục, liếc mắt nhìn cửa phòng tắm khép chặt, cô ta bước lên, cầm chiếc điện thoại không ngừng reo, nhìn qua màn hình là một dãy số lạ, “Alo?”
Người đầu dây điện thoại bên kia sững sờ, dường như không ngờ người nghe điện thoại là một phụ nữ, “Vâng, đây có phải là điện thoại của anh Chu Khải không?” Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ, hơi do dự mở miệng hỏi thăm, hình như là sợ mình gọi nhầm.
Lý Lệ vừa nghe là giọng phụ nữ, theo trực giác cau mày không vui, giọng không được tốt lắm: “Đúng, cô là ai?”
Người phụ nữ bên kia được câu trả lời khẳng định, cười sảng khoái: “Ha ha, vậy thì tốt rồi, xin hỏi cô là ai? Đúng rồi, tôi là thám tử tư văn phòng XX, chuyện anh Chu ủy thác chúng tôi điều tra vụ tai nạn giao thông ở ngọn núi phía sau thành phố G bốn tháng trước, chúng tôi cần cẩn thận hỏi xem thế nào. Trước mắt có một chuyện là tài xế gây tai nạn đột nhiên chết hai tháng trước, chúng tôi đang điều tra kẻ chủ mưu đằng sau…” Người phụ nữ ở đầu dây điện thoại di động bên kia như đang lảm nhảm nói dông dài, sau đó ngừng lại.
“Đúng rồi, cô vẫn chưa trả lời, cô là?”
Lúc này Lý Lệ hoàn toàn ngây dại. Cô ta đang suy nghĩ người chồng đó của mình rốt cuộc là người thế nào? Rõ ràng trông có vẻ là người dễ bị gạt, nhưng lại lừa cô ta làm chuyện sau lưng như vậy! Ngoài chuyện này còn có gì khác? Còn có gì mà Chu Khải đã bắt tay vào điều tra, chẳng lẽ Chu Khải đã bắt đầu nghi ngờ mình rồi sao?
Lý Lệ chợt cảm thấy gió lạnh sau lưng, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng xuất hiện.
“Alo! Này! Nói chuyện đi.” Người phụ nữ đầu dây điện thoại bên kia vẫn không ngừng hỏi, dường như không hiểu tại sao lúc nãy còn có người nói chuyện điện thoại, giờ thì không thấy đâu?
Lý Lệ đột nhiên cảm thấy giọng mình không thấy đâu nữa, cô ta cũng không biết nói chuyện sao. Thật lâu sau, cô ta khó khăn lắm mới mở miệng: “Tôi là…” Vợ sao? Không, không thể nói cô ta là vợ, ngộ nhỡ có một ngày Ch