*Nhị thập tứ hiếu: 24 người con hiếu thảo – trong câu này ý nói Lãnh Diễm vô cùng quan tâm săn sóc Nghiêm Hi.
Chu Vận Uyển là mẹ Lãnh Diễm, Lãnh Diễm không đi có thể được, nhưng trong tình huống này, với thành kiến của Chu Vận Uyển với Nghiêm Hi, nếu như Nghiêm Hi không đi, vậy chuyện này có thể không còn cách giải quyết nào khác. Nghiêm Hi nhìn sang Lãnh Diễm, thấy vẻ mặt tất cả do em, Nghiêm Hi càng tức thêm. Đây là do Lãnh Diễm cố ý, hỏi như vậy cô còn có cơ hội không đi sao?”
“Đi, vừa hay chúng ta gặp nhau, Lãnh Diễm, tìm chỗ!”
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười: “Được, có một cửa tiệm trước mặt, cà phê trong đó không tệ, hai bước chân là tới.” Dứt lời anh ôm eo Nghiêm Hi đến chỗ Chu Vận Uyển, ba người cùng nhau đi.
Không sai, là Lãnh Diễm cố ý hỏi câu đó. Nếu ông trời giúp hai người gặp được mẹ mình trên đường, vậy hãy để anh châm thêm một ngọn đuốc. Như vậy lúc hỏi, hoàn toàn loại khả năng anh biết mẹ đến, đồng thời cũng buộc Nghiêm Hi phải đưa ra quyết định. Có đi hay không đều do Nghiêm Hi quyết định. Dù Nghiêm Hi không thích nhưng cũng không thể thật sự nói không đi.
Ba người dường như đều hiểu rõ lẫn nhau, sao Chu Vận Uyển có thể không biết ý của con trai mình. Con trai đang tạo cơ hội cho hai người phụ nữ gặp nhau một lần đúng không?
Nhưng bản thân thật sự có thể nhận Nghiêm Hi làm con dâu mình hay không? Chu Vận Uyển tự nhận mình là một người hiểu chuyện hiểu lý lẽ, bất luận là đợi chồng hay con trai, trong cuộc đời bà cũng đã có hai quyết định cứng rắn. Lần thứ nhất là lúc chồng bà lơ đễnh mất hồn khi Nghiêm Tử Hoa xuất hiện, lần thứ hai là lúc con trai mê đắm con gái Nghiêm Tử Hoa.
Chẳng lẽ đây là số mệnh? Năm đó ba nó không làm được, bây giờ muốn do con trai làm? Sao hai người phải ngã quỵ trên người hai mẹ con này?
“Mẹ, giờ này ra ngoài làm gì, mẹ rất ít khi ra ngoại đi dạo.” Trong quán cà phê, hai người phụ nữ nhìn nhau không nói gì, Lãnh Diễm đành phải mở miệng trước.
Chu Vận Uyển khẽ mỉm cười, dịu dàng yêu thương, giọng rất nhẹ: “Lúc nãy mẹ đi trên đường một lúc, vừa khéo gặp được hai đứa.” Rồi sau đó nhìn Nghiêm Hi vẫn đang cúi đầu không nói lời nào, “Hi Hi, tại sao gặp mẹ mà không nói lời nào?”
Nghiêm Hi nghe Chu Vận Uyển nói, cố gắng kìm nén tâm trạng phức tạp trong lòng, ngẩng đầu khẽ mỉm cười: “Mẹ Lãnh, đã lâu không gặp.”
Lãnh Diễm vốn đang uống cà phê, không biến sắc dừng lại một giây, sau đó giống như không biết gì tiếp tục uống cà phê. Chu Vận Uyển cũng nghe thấy từ ‘mẹ Lãnh’, ánh mắt sắc bén nhanh chóng liếc qua nhìn đứa con trai đang uống cà phê như không có chuyện gì xảy ra, thấy sắc mặt Lãnh Diễm không đổi, lúc này mới quay lại nhìn Nghiêm Hi cười, “Hi Hi, từ nhỏ mẹ đã tự tay nuôi lớn con, con giống như con gái mẹ, nhiều năm không gặp, con gầy như vậy mẹ rất đau lòng.”
Thật ra lời này không hề giả tạo, tình cảm Chu Vận Uyển dành cho Nghiêm Hi thực ra rất phức tạp, sẵn có tình cảm thân thiết hai mẹ con, hoặc là bởi vì lúc đó bà xem Nghiêm Hi như con dâu tương lai để dạy bảo. Nhưng vì chuyện xảy ra bốn năm trước, lúc bà vô tình biết được mẹ đẻ Nghiêm Hi là người phụ nữ kia, giống như yêu ai yêu cả đường đi, bà lập tức oán hận Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi vẫn cười lãnh đạm, “Không có, bốn năm nay con rất khỏe, học được rất nhiều thứ, cũng sẽ quan tâm đến bản thân.”
Chu Vận Uyển gật đầu, “Vậy thì tốt.” Nói xong bà nhìn về con trai vẫn đang uống cà phê không nói lời nào: “Hi Hi, hai đứa về lúc nào, sao hôm qua về nhà không dẫn Hi Hi về theo? Không phải con không biết, ông nội rất nhớ Hi Hi!”
Lãnh Diễm đặt cái ly trong tay xuống, nhìn Nghiêm Hi bất đắc dĩ cười, nhìn lại mẹ mình có vẻ vô tội nói: “Mẹ, mẹ không thể trách lầm con, con ước gì có thể nhanh chóng dẫn Hi Hi về, tốt nhất là khiến Hi Hi về nhà ở luôn. Dù sao từ nhỏ mẹ và ông nội cũng đã yêu thương Hi Hi, hôm nào con chọn một ngày thật tốt cưới cô ấy vào cửa.” Nói xong dừng lại một chút, đôi mắt xanh ngọc bình thường tối đen bỗng tỏa sáng, lặng lẽ chú ý vẻ mặt hai người phụ nữ bên cạnh.
Lúc Nghiêm Hi nghe đến cưới cô, ngẩng đầu liếc nhìn Chu Vận Uyển đối diện theo bản năng, ánh mắt thận trọng như đang sợ bà. Mà sắc mặt Chu Vận Uyển tối sầm lại, cho dù cô vẫn thường nhìn thấy vẻ mặt giả tạo trong xã hội thượng lưu, vẫn không che giấu nổi vẻ cứng đờ trên mặt, sau đó nhanh chóng khôi phục như cũ.
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, vẻ như không biết gì tiếp tục nói: “Đáng tiếc, cô bé này không biết nói thêm gì ở đây, có lẽ là không muốn trở về.”
Chu Vận Uyển liếc mắt nhìn Nghiêm Hi cúi đầu không nói đối diện, bởi vì cúi đầu nên không nhìn ra được bất kỳ biểu hiện gì, lại nhìn lại con trai mình, mỉm cười uống một ngụm cà phê, “Chuyện này không vội, chờ tình cảm hai đứa ổn định rồi bàn lại. Hơn nữa, ba con lâu rồi cũng không trở về.” Ngụ ý, cần phải thương lượng cẩn thận với người trong nhà mới được.
Lãnh Diễm nghiêng đầu liếc mắt nhìn khuôn mặt Nghiêm Hi đang trắng bệch, khẽ mỉm cười, vươn tay cầm lấy tay cô không biết giấu dưới bàn từ lúc nào, quấn chặt, hơi mát mẻ, lạnh giá không hề phù hợp với nhiệt độ nóng bức ngày hè. Trong hai mắt xinh đẹp Lãnh Diễm chợt lóe lên chút ánh sáng không rõ. Chu Vận Uyển nhìn chằm chằm Lãnh Diễm, dĩ nhiên là không nhìn thấy ánh sáng này, hoặc là quá nhanh, căn bản không biệt rõ, lúc nhìn thì Lãnh Diễm đang mỉm cười.
Trong lúc Lãnh Diễm đang lái xe Rambo xa xỉ, Nghiêm Hi vẫn luôn nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe. Lúc Lãnh Diễm còn đang ở tiệm cà phê đã gọi người đưa tới. Anh nói vừa khéo hôm nay được gặp mẹ ở ngoài, cho nên muốn lái xe đưa mẹ về nhà, đúng lúc Nghiêm Hi cũng tiện đường về nhìn qua một chút.
Chu Vận Uyển ngồi ở ghế sau đưa tay lên nắm lấy tay Nghiêm Hi nói: “Con nhìn xem, lâu rồi không về, có phải là không nhận ra thành phố rồi nữa không?”
Nghiêm Hi vẫn đang ngẩn người phục hồi, xoay đầu nhìn Chu Vận Uyển đang cười thân thiết với mình, ngoan ngoãn gật đầu, “Đúng vậy, con chỉ rời xa bốn năm mà thôi, không ngờ…” Thành phố A vốn đã hết sức phồn hoa, cô cảm thấy nơi này giống như một nơi hút gió, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ tới mình chỉ rời đi bốn năm, suýt chút nữa đã bị thành phố này loại bỏ.
Chu Vận Uyển dường như nhìn thấu suy nghĩ Nghiêm Hi, mỉm cười kéo tay cô vuốt ve, “Thành phố này phát triển nhờ con người, không thể nói người nào có thể thích ứng với thành phố hay không, cho nên vẫn không thể nói trước con người rời đi vài năm hay ở lại vài năm có bị loại bỏ hay không.”
Chu Vận Uyển vừa nói vậy, Nghiêm Hi hơi kinh ngạc quay đầu nhìn bà. Không phải Chu Vận Uyển vẫn luôn phản đối cô sao? Sao bây giờ giống như đang khuyên bảo cô vậy? Nghiêm Hi không biết, chẳng qua cảm thấy người phía sau còn chưa đồng ý chuyện của cô thôi.
“Cho nên mới nói, chuyện loại bỏ này vẫn là do con người quyết định. Con người là loài động vật dễ thay đổi nhất.”
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, con người hay thay đổi.” Cô mỉm cười, tiếp tục quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô đã nói, sao Chu Vận Uyển đột nhiên thay đổi muốn tiếp nhận cô? Thì ra câu nói này còn một ẩn ý khác, con người là loài động vật hay thay đổi nhất? Là bà đang nhắc nhở cô, rốt cuộc cô có thể vào cửa chính nhà họ Lãnh hay không, hay là muốn xem cô có thể bảo vệ nổi trái tim Lãnh Diễm không. Nói không chừng trong lúc còn đang ở trận chiến, đột nhiên Lãnh Diễm thay lòng cũng không biết chắc được.
Lãnh Diễm, có không?
Theo bản năng, Nghiêm Hi quay đầu nhìn Lãnh Diễm đang lái xe, lại không ngờ nhìn thấy đôi mắt xanh ngọc giống hệt người ngồi sau đang nhìn chằm chằm mình, Nghiêm Hi sững sờ, hai mắt kia mỉm cười nhẹ, sau đó dời mắt chuyên tâm lái xe.
Nghiêm Hi cũng quay đầu, tiếp tục phong cảnh thành phố thay đổi bên ngoài cửa xe, một lúc lâu, không khống chế nổi cong môi cười. Lúc nãy cái nhìn của Lãnh Diễm đã nói cho cô biết quyết định của anh, kiên định mà dứt khoát.
Giống như một lời thề, để chút lo lắng trong lòng Nghiêm Hi lắng xuống.
Nghiêm Hi trở lại nhà họ Lãnh, người làm trong nhà hết sức phấn khích, nhất là mẹ Liễu. Vị tiểu thư lớn lên ở nhà họ Lãnh này giống như bảo bối của mọi già trẻ trong nhà. Bốn năm trước cô ấy đột nhiên rời đi cũng làm biến mất nét vui cười trên mặt ông nội Lãnh. Mẹ Liễu hiểu rằng, sau khi tiểu thư đi, căn nhà chỉ còn lại ba người chủ. Từ đó về sau, ông cụ rất ít khi xuất hiện, kết quả là vẫn ở ngôi nhà phía sau. Lãnh Diễm càng không cần nhắc đến, giống như lập tức bù đầu vào công việc, số lần về nhà trong một tháng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Bà chủ càng không cần phải nói tới, là bà quyết định để Nghiêm Hi rời đi. Cho tới bây giờ, là mình chứng kiến mức độ yêu thương cưng chiều của bà chủ đối với Nghiêm Hi, còn thân thiết hơn so với máu mủ ruột thịt.
Sau khi Nghiêm Hi đi, có lần bà chủ xuất hiện triệu chứng hoảng hốt về tinh thần, rõ ràng Nghiêm Hi không còn ở đây nhưng có lúc bà chủ sẽ chợt gọi lớn trong nhà, “Hi Hi, Hi Hi.”
Khi đó nhìn phu nhân như vậy, mẹ Liễu cảm thấy rất khó hiểu. Rõ ràng phu nhân yêu thương Nghiêm Hi như cốt nhục, tại sao còn để chuyện tình mấy chục năm trước gây tổn thương đến mức bỏ cả cốt nhục? Còn để cục cưng Nghiêm Hi từ nhỏ vẫn được ăn sung mặc sướng phải chịu khổ bên ngoài.
Nghiêm Hi xuống xe, nhìn tòa nhà ở lưng chừng núi, từ trước đến nay cô chưa từng cảm thấy tòa nhà này xưa cũ như một ông già hơn năm mươi. Bỗng nhiên trở lại sau bốn năm, nhìn kiến trúc đặc biệt đông tây kết hợp, Nghiêm Hi chợt cảm thấy như được trở về, đáy lòng cô không ngừng có tiếng nói, “Rốt cuộc đã về.”
“Rốt cuộc đã về!” Một giọng nói già nua, Nghiêm Hi đột nhiên dừng lại, trợn to mắt, sau đó bỗng xoay người, nhìn ông cụ Lãnh đầu tóc bạc trắng, chóp mũi chua xót, hốc mắt nóng lên như bị bỏng, cổ họng còn như bị một thứ gì đó chận lại, không thể nói được điều gì, còn khiến cổ cô rất đau.
Ông cụ Lãnh là một người đã tám mươi tuổi, đầu tóc bạc trắng, nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, hoàn toàn không thể nhận ra chút ngây ngốc vì tuổi già trong hai mắt, hoàn toàn sáng trong.
Nghiêm Hi hốc mắt phiếm đỏ, chóp mũi ửng đỏ của Nghiêm Hi, ông cụ đau lòng: “Con bé này, tại sao không gọi ông?”
Nghiêm Hi bị tiếng ‘con bé này’ khiến đôi mắt ửng đỏ hơn nữa, từng giọt nước nhỏ trong mắt không ngừng rơi xuống, cuối cùng vẫn đi từng bước qua, giọng run rẩy, oan ức nhào vào trong ngực ông cụ: “Ông nội.”
Hai mắt ông cụ cũng đỏ, nửa đời trước ngồi trên lưng ngựa ông cũng không khóc, vậy mà không nghĩ rằng càng già càng mềm lòng. Nhìn thấy cục cưng của mình nhào vào lòng mình, ông cụ thực sự đau lòng, hai tay vuốt ve đầu Nghiêm Hi giống như lúc còn bé nửa đêm làm loạn không ngủ, vỗ vỗ trấn an, giọng nói cũng rất dịu dàng làm cho Nghiêm Hi cảm thấy rất an toàn.
“Ông nội, con rất nhớ ông.”
Đôi tay đầy gân xanh của ông cụ dừng lại, sau đó giống như một cột trụ chống trời cho Nghiêm Hi, dịu dàng mà không mất vẻ kiên định vỗ nhẹ: “Được rồi, trở về là tốt rồi. Mặc kệ con ở ngoài chịu bao nhiêu oan khuất, bây giờ đã về, ông nội sẽ là ông trời của con, có ông nội ở đây, còn xem ai dám để cục cưng của chúng ta chịu oan ức. Đừng khóc, đừng khóc.”
Một đêm này, Nghiêm Hi đi theo ông cụ ngủ ở căn nhà phía sau. Tòa nhà nhà họ Lãnh chia ra hai căn, ông cụ thích yên tĩnh, nhưng thường ngày có quá nhiều người ra vào, đi vào cũng muốn gặp ông cụ một lú