c. Ông cụ không chịu nổi sự quấy rầy này, cho nên mới xây một căn nhà nhỏ trong vườn phía sau, thường ngày không có việc gì đều ở trong nhà. Người đến nhà bảo muốn gặp ông cụ, liền nói sức khỏe ông cụ không tốt, không thể gặp khác, cứ như vậy cũng qua được vài chục năm yên tĩnh.
Ông cụ nhìn Nghiêm Hi ngủ say, lặng lẽ xuống giường, cẩn thận giúp cô chỉnh lại chăn. Nhìn vẻ mặt tham ngủ của Nghiêm Hi, trái tim ông cụ ấm áp khó tả. Ông nhớ tới trước đây Lãnh Diễm thường bắt cóc Nghiêm Hi đến ngủ ở đây, hai đứa bé thân thiết kề bên ông, thực sự rất ồn ào. Khi đó ông cảm thấy đứa cháu nội rất yêu thích cô bé Nghiêm Hi, bản thân ông cũng vô cùng yêu thích, cho nên vẫn im lặng để hai đứa bé phát triển. Vốn tưởng rằng lúc Nghiêm Hi hai mươi tuổi sẽ trở thành cháu dâu danh chính ngôn thuận của mình. Có ai ngờ, năm Nghiêm Hi mười tám tuổi đột nhiên muốn rời khỏi nhà họ Lãnh, hơn nữa thái độ rất kiên quyết. Về sau, nhìn thấy đứa cháu nội kiêu ngạo không coi trời bằng vung càng ngày càng sa sút, cho đến một ngày ông gọi cháu nội tới nghiêm khắc giáo huấn một trận.
Khi đó ông nói, nếu muốn để người phụ nữ mình yêu không buồn phiền về nhà, vậy thì phải để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, càng phải chín chắn hơn so với Nghiêm Hi băn khoăn không dám trở về. Khi đó, Nghiêm Hi sẽ yên tâm quay về.
Giờ thì tốt rồi, tên nhóc đó đã dẫn cháu gái về, gầy đi không ít, không còn nhìn thấy nét ngây thơ trên mắt như lúc đầu, ngược lại còn ẩn chứa thái độ kiêu kỳ mơ hồ, rất giống khí chất kiêu ngạo trên người đứa cháu nội mình.
Vừa kiêu ngạo vừa mạnh mẽ.
Ông cụ khẽ mỉm cười, lặng lẽ rời khỏi phòng mìn. Kiêu ngạo và mạnh mẽ mới là điều con cháu nhà họ Lãnh chân chính nên có. Cho nên ông thấy ra ngoài bốn năm đã giúp con bé học được không ít.
Ở nhà trước, Lãnh Diễm đang ngẩn người trong phòng sách của mình, quần áo trên người vẫn là bộ mặc ban ngày. Bình thường lúc anh về nhà anh sẽ thay quần áo trước, anh không thích mặc quần áo cũ kỹ. Trước kia lúc anh mới bắt đầu kinh doanh, Nghiêm Hi nhỏ bé từng không hài lòng nói: Lãnh Diễm, ở nhà không làm việc thì nên mặc quần áo bình thường, nhìn như vậy thực sự quá nghiêm túc.
Khi đó Nghiêm Hi mới chỉ mười ba tuổi, anh hỏi cô tại sao, Nghiêm Hi nói cô không biết. Sau đó khi Nghiêm Hi rời đi bốn năm, anh dần hiểu ra nguyên nhân bên trong. Bởi vì nhà là một nơi thoải mái, mà công việc lại quá nghiêm túc nên mới mặc âu phục. Cho nên ở nhà dĩ nhiên không thể mặc quần áo nghiêm túc như vậy.
Tối nay, Lãnh Diễm ăn mặc chỉnh tề ngồi trong chiếc ghế đệm nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, điện thoại di động reo lên, anh nhìn lướt qua màn hình, nhanh chóng dời mắt đi. Ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen như mực, ngoài đèn đường trong vườn hoa nhà họ Lãnh không thể nhìn thấy gì khác nữa?
Điện thoại di động vẫn tiếp tục reo, Lãnh Diễm chậm rãi nhấn nút nghe: “Alo, chuyện gì vậy?”
Người đàn ông bên kia cung kính trả lời: “Tôi đã tìm người cẩn thận điều tra, phát hiện mấy năm trước tiểu thư từng tiếp xúc với người phụ trách tập đoàn Thánh Đức. Mặt khác, về thân thế tiểu thư cũng không tra thêm được điều gì. Ngày mai tôi sẽ gửi tài liệu chi tiết qua, nhưng về chuyện mẹ ruột tiểu thư, thực sự giống như người nói lúc trước, hình như đã có người cố ý lau dọn, không thể tìm thấy chút dấu vết nào, rất kỳ quái.”
Lãnh Diễm khẽ nheo mắt, một lúc lâu sau mới khạc ra được một cái tên: “Tập đoàn Thánh Đức?”
Bên kia trả lời: “Vâng, bốn năm trước tiểu thư đã bắt đầu liên lạc với Phó tổng tập đoàn tài chính, hơn nữa, theo báo cáo điều tra, vị Phó tổng kia hình như còn rất kính cẩn với tiểu thư.”
Hai mắt đang nheo chợt mở to, sau đó nở nụ cười xán lạn, giống như lẩm bẩm nói: “Cô nhóc này.” Không trách được trước đây nhìn thấy thái độ nhà họ Chu và Lý Lệ, Lý Thánh Đức như vậy đối với Nghiêm Hi cũng không thấy cô phản kháng, hoàn toàn có vẻ nhẫn nhục chịu đựng, thì ra là đã chuẩn bị tốt từ trước rồi.
Trước tiên cô biến bản thân thành một người yếu đuối trước mặt mọi người, sau đó âm thầm lợi dụng sự xuất hiện của mình làm cho những người đó nổi lòng tham. Nếu là trước đây, nhà họ Chu có thể yên tâm thỏa mãn làm vua ở thành phố G. Nhưng bọn họ luôn luôn khinh thường Nghiêm Hi nhỏ bé xuất hiện bên cạnh với thân phận thần bí thì nhà họ Chu mới cảm thấy thành phố G này quá nhỏ, căn bản là càng ngày càng bị Nghiêm Hi gài bẫy khiến lòng tham lớn dần lên.
Bà xã, thì ra em đã có chuẩn bị từ trước.
Lãnh Diễm cười khẽ, người đàn ông bên kia không hiểu: “Lãnh thiếu gia, cần tiếp tục điều tra không?”
Lãnh Diễm cười, nhỏ giọng nói: “Không cần, chuyện tôi muốn biết đã biết, chuyện sau này không cần, chỉ cần biết nguyên nhân gây ra và kết cục sau cùng là được rồi.” Lãnh Diễm rất hiểu Nghiêm Hi, mặc dù từ trước đến nay Nghiêm Hi rất đơn giản trong sáng, nhưng không có nghĩa là Nghiêm Hi không hiểu được âm mưu của những người này. Ngược lại, hôm nay sau khi tự mình hiểu chuyện, Nghiêm Hi rất am hiểu chuyện này.
Chợt nhớ đến gì đó, ánh mắt Lãnh Diễm trong đêm chợt trở nên rét lạnh, đổi chủ đề, chút dịu dàng lúc nãy cũng biến mất, “Mấy người đã dạy bảo người kia thế nào?”
Người đàn ông bên kia do dự, sau đó mở miệng: “Người kia đã được dạy bảo tốt lắm, nhưng dù sao cũng không phải người chúng ta dạy bảo, tôi sợ…”
Lãnh Diễm nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh có thể hiểu được lời ẩn ý kia, những người kia đều là người anh tự mình lựa chọn cho người dạy bảo, thân thế bối cảnh đều bị điều tra rất rõ ràng. Bây giờ bối cảnh người kia thế nào không nói trước, chẳng qua lúc trước hắn ta nghe lệnh người nào đến hại Nghiêm Hi cũng đủ đày hắn ta xuống địa ngục.
Người đàn ông muốn hãm hại Nghiêm Hi ở bệnh viện thành phố G vốn rất giống những người bên cạnh Lãnh Diễm, thái độ rất dứt khoát. Nhưng lần này, anh thay đổi chủ ý, có lẽ người như vậy không dễ lợi dụng, ngược lại càng thêm trung thành với mình.
“Chuyện này không cần để ý đến, chỉ cần huấn luyện hắn thật tốt, còn lại để tôi tự làm.”
Người đàn ông bên kia ngẩn ra, sau đó tuyệt đối nghe lệnh, “Vâng.” Mặc dù không hiểu rõ ông chủ trẻ tuổi của mình vì sao bất chấp nguy hiểm như vậy, nhưng người này chưa từng làm chuyện gì mà chưa nắm chắc. Nếu hắn đã ra quyết định, tất nhiên cũng đã có kế hoạch của mình. Như vậy mình là thuộc hạ của hắn, cũng chỉ có thể tuyệt đối nghe lệnh.
Sau khi cúp điện thoại, Lãnh Diễm nở nụ cười thản nhiên, đường cong rất nhỏ, không thể nhìn rõ đang có biểu hiện gì, chỉ thấy hai mắt đang cực kỳ tỏa sáng lấp lánh.
“Cốc cốc cốc…” Ngoài cửa phòng sách vang lên tiếng gõ cửa có quy luật, vang lên thánh thót phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm của căn nhà.
Lãnh Diễm xoay vòng ghế da, nhìn về phía cửa, nhe giọng nói: “Vào đi.”
Cửa nhẹ nhàng được mở ra, Chu Vận Uyển cười ấm áp xuất hiện trong phòng.
Lãnh Diễm ngồi yên, khẽ mỉm cười: “Mẹ, trễ thế này sao còn chưa ngủ?”
Chu Vận Uyển đóng kín cửa, đi tới bên cạnh Lãnh Diễm bên bàn đọc sách, hai chân để ở một bên, hai tay đặt trên bụng, nụ cười thản nhiên trên môi. Không thể không nói, từ nhỏ Chu Vận Uyển đã tiếp nhận nền giáo dục quý tộc khiến bà lúc nào cũng có thể giữ vững trạng thái hoàn mỹ nhất.
Đôi mắt Lãnh Diễm tối đen khó lường, trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc đèn bàn nhỏ đang phát ra tia sáng dìu dịu. Hai mẹ con cứ ngồi như vậy nhìn nhau, không thể nhận ra khói lửa chiến tranh gì, nhưng thực ra còn sâu sắc hơn cả khói lửa chiến tranh.
Cuối cùng, Chu Vận Uyển nhẹ nhàng mở miệng: “Không phải con cũng chưa ngủ sao, thật ra con đã đoán ra tối nay mẹ sẽ đến đúng không?”
Giờ khắc này Chu Vận Uyển cảm thấy hết sức mệt mỏi, có lẽ là do con trai đã vượt qua muôn vàn thử thách chốn thương trường, giống như tối nay hai mẹ con chỉ nói chuyện đơn giản một chút, không ngờ đã bị con trai biến thành một cuộc đàm phán. Chu Vận Uyển cảm giác tối nay mình đến đây thật sự đã sai lầm rồi. Đứa con trai này đã lâu không nói chuyện với bà, thì ra bà không thể nhận ra, cậu bé trước kia đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, ngay cả mưu kế cũng trở nên rất thâm sâu. Dường như tất cả đều đang nằm trong lòng bàn tay nó, cảm giác đó khiến Chu Vận Uyển cảm thấy không hề thoải mái.
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, hai mắt cong cong trông rất đẹp, rất giống ba nó Lãnh Dật Lăng. Chu Vận Uyển nhìn con trai, giống như gặp được Lăng Dật Lăng ba mươi năm trước, “Con và ba con rất giống nhau, năm đó ông ấy cũng tự tin giống con bây giờ, giống như tất cả chuyện không trốn thoát khỏi ánh mất ông ấy.”
Lãnh Diễm hơi sững sờ, hình như không hiểu mẹ mình sao đột nhiên lại nhắc tới ba, “Đúng vậy, vì con là con của ông ấy chứ sao.”
Chu Vận Uyển sững sờ. Con trai? Đúng vậy, nó là con trai của ông ấy, dĩ nhiên sẽ giống ông ấy.
“Mẹ, chuyện đêm nay con rất rõ ràng, mẹ cũng rất rõ ràng, mẹ cũng biết trong lòng con đang nghĩ gì. Về Hi Hi, mẹ cũng không cần nói thêm gì nữa, mẹ biết, không thay đổi được gì.” Lãnh Diễm nhìn mẹ mình, những lời này rất nghiêm túc, ánh mắt tỏa sáng, đủ để nhìn rõ lòng anh.
Chu Vận Uyển nhìn con trai mình, thở dài, vừa gật đầu vừa nói: “Mẹ hiểu rõ không thay đổi được quyết định của con, mẹ biết từ lâu.” Dáng vẻ mất hồn tự lẩm bẩm đột nhiên trở nên tỉnh táo nhìn Lãnh Diễm, hai mắt luôn luôn dịu dàng trở nên sắc bén: “Nhưng mà mẹ tuyệt đối không cho phép, ba con như vậy cũng không nói làm gì, mẹ tuyệt đối không cho phép con trai mẹ tiếp tục bị mẹ con đó định đoạt, tuyệt đối không cho phép. Con phải từ bỏ suy nghĩ này, chỉ cần mẹ còn ở đây, mẹ không cho phép Nghiêm Hi bước vào cửa nhà họ Lãnh một bước.”
Đối mặt với người mẹ đột nhiên trở nên mạnh mẽ, ngược lại Lãnh Diễm rất bình tĩnh, chỉ thấy anh đang nheo mắt lại, nghiêng người về phía trước, chống tay lên bàn viết, khẽ mỉm cười nhìn mẹ mình, giống như một con thỏ không hề có lực sát thương nào, “Mẹ, cái gì gọi là ba con như vậy cũng không nói làm gì?” giọng nói về đêm của Lãnh Diễm cực kỳ dịu dàng, giống như đang ẩn chứa ma lực nào đó, nhẹ nhàng dụ dỗ moi móc mẹ mình nói ra điều mình muốn.
“Mẹ, chuyện này có liên quan gì đến ba con? Có phải chuyện tình mười mấy năm trước vẫn quấy nhiễu mẹ. Nói cho con biết, không chừng con có thể giúp mẹ đưa một lời đề nghị có ích.”
Giọng Lãnh Diễm như một ngòi nổ, từng chút từng chút dẫn dắt Chu Vận Uyển nhớ lại chuyện này trước đây. Cả người bà run rẩy, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Vốn dĩ tư thế ngồi của bà rất thoải mái, giờ phút này trở nên vô cùng căng thẳng, xem ra rất khổ sở.
“Năm đó, Nghiêm Tử Hoa…” Cái tên này đối với Chu Vận Uyển là một đả kích cực kỳ lớn. Lãnh Diễm chú ý tới, lúc mẹ mình nhắc tới cái tên này dường như trở nên vô cùng oán hận.
“Người phụ nữ kia làm sao?” Anh cảm thấy khá quen thuộc với cái tên này, giống như đã từng nghe nói qua.
Nghiêm?
“Bà ta, bà ta…”
Lãnh Diễm trợn to mắt, nhưng trên mặt vẫn rất thong thả chờ đợi.
“Vận Uyển!” Một giọng nói uy nghiêm già nua phá vỡ sự luống cuống của Chu Vận Uyển, cũng khiến cả người Lãnh Diễm đang nghiêng về trước trở nên cứng đờ, sau đó giống như nản lòng đột nhiên dịch về trong ghế da.
Ông cụ Lãnh đẩy cửa vào, không thể nhìn ra vẻ mặt bây giờ là thế nào, chỉ là đang nhìn thoáng qua Chu Vận Uyển. Nhìn đứa cháu trai đã bình tĩnh tr