iên cuồng kích động, đầu óc mờ mịt, trong lòng sau khi ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông của kẻ đang đứng trước mặt, nàng mới đột nhiên nhớ ra….
Khó trách, khó trách đêm qua lúc tắm rửa, không cẩn thận đạp vào một vũng sữa tắm, trượt chân ngã, thắt lưng đập mạnh xuống đất tạo thành vết thương…. rất ghê người, nàng cũng không nói cho ai biết, ban đêm chỉ lén lút trốn trong chăn thoa thuốc, mà cái tên Yêu Chi này cư nhiên mặt không đỏ tim không loạn còn dám nói cái gì vết thương xanh tím, dài ngắn bao nhiêu….
Như vậy buổi tối hôm qua cởi hết đồ để thoa thuốc, Hành Chi Thiên cũng nhìn thấy? !
Quả thật là….
Lão nương của ba ngươi (Tên gọi tắt: con bà nó)
Yêu Chi cố nén cười, quan sát ánh mắt đang cố nhẫn nhịn lẫn lộn với những cảm xúc phức tạp của nàng…. tầm mắt chiếu thẳng vào bên hông nàng….
Hắn chống một tay, cúi người áp nàng trên cửa, yêu nghiêt cười đến mê hoặc chúng sinh, bàn tay khum lấy cằm nàng, hơi nâng lên một chút, học theo tình tiết trong phim cổ đại công tử bột đùa giỡn tiểu nương tử, trườn mặt lại gần.
Trong mắt mang theo bỡn cợt lại dị thường nghiêm túc nói, “Mấy năm qua, tất cả mọi chuyện của em ta đều rõ như lòng bàn tay. Thậm chí….”
Hắn cố tạm dừng một chút, chạm vào một bên mặt nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, “Ta cư nhiên chỉ cần nhìn thấy em liền có phản ứng….”
Hắn nói phản ứng,
Nàng hiểu rõ.
Thân áo kimônô tuy vừa rộng vừa dài, nhưng lớp vải không dày, thứ ở bên dưới thắt lưng đang thúc vào người nàng, cứng ngắt lại nóng rực, quả thật làm người ta không thể phớt lờ…. Tóm lại — —||. . .
…. Ngươi là đồ lưu manh chết bầm.
Hành Chi Nhược giãy giụa muốn đẩy hắn ra, Yêu Chi cự tuyệt, cầm lấy bàn tay của nàng.
“Chi Nhược, em sẽ cầm tới sự giúp đỡ của ta.”
“Nếu trong tòa thành này đều có gắn camera, vậy chuyện anh và tôi thông đồng.” Hành Chi Nhược cười tủm tỉm, cường điệu nghiến chặt hai chữ “Thông đồng”, “Anh khẳng định anh trai của tôi sẽ không nhìn thấy.”
“Em vẫn thông minh như trước kia,” Yêu Chi tươi cười tán đồng, thái độ hòa khí, nhưng vẻ tươi cười trên mặt của tên yêu nghiệt này lại làm cho người ta không hiểu sao cảm thấy rét lạnh, “Đúng vậy, những nơi em đi qua đều có gắn camera, ngoại trừ gian phòng này…. Nó không phải vẫn là Căn Phòng Bí Mật sao, nơi này cất giữ rất nhiều những hồi ức ngọt ngào giữa em cùng với anh trai em….”
Hồi ức ngọt ngào?
Là ác mộng vô tận thì đúng hơn.
Hành Chi lập tức thu hồi nụ cười.
Nói vậy, lần đó cùng với Bạch Lạc Hề trong phòng tìm được băng ghi hình cùng với bức thư được giấu ở mặt sau bức tranh…. Hành Chi Thiên không hề biết.
Nhưng, như vậy nói đến….
Nàng tựa như vừa nghĩ ra điều gì, trong lúc nhất thời sắc mặt trở nên tái nhợt.
“Cô bé đáng thương, đúng như em đang nghĩ, hết thảy mọi chuyện của em đều bị ca ca em nắm trong lòng bàn tay….” Yêu Chi nhìn nàng, vẻ mặt có chút vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp họa, học theo câu nói của người nào đó, “Một gian phòng, một phòng bếp, một ban công cùng một buồng vệ sinh….”
Hắn che miệng cười, làm bộ ho khan một tiếng, đôi bích mâu lóe lên thứ ánh sáng câu hồn người, trong nháy mắt lại cười đến ôn nhu, “Em muốn chuyển ra ngoài sống cùng với Bạch Lạc Hề sao? Nếu em không muốn cho Bạch Lạc Hề táng gia bại sản chỉ còn lại hai bàn tay trắng, vậy tốt nhất không cần đi làm chuyện ngu ngốc đó.”
“Em có biết là….” Yêu Chi nâng tay lên, vuốt nhẹ tóc của Hành Chi Nhược, “Hành Chi Thiên chịu không nổi kích thích.”
Hành Chi Nhược trầm mặc.
Đột nhiên cảm thấy bản thân giống như một thằng ngốc bị rất nhiều người vây quanh xem, mọi bí mật đều bị vạch trần.
Thật sự là hoang đường đến nực cười….
Nàng cau mày, nhìn trừng trừng vào Yêu Chi, “Vì sao muốn nói cho tôi biết chuyện này?”
Âm thanh thanh thúy của tiếng cười bật ra, êm ái đến phát run, Yêu Chi đút tay vào ống tay áo, đứng thẳng người, đôi bích mâu hấp thụ ánh sáng lunh linh đủ màu sắc, tâm tình của hắn có vẻ như vô cùng tốt, “Cuộc sống rất vô vị, ta chỉ muốn làm cho cuộc sống của mình càng thêm muôn màu muôn vẻ thôi.”
— —||
Cái tên này….
“Yêu Chi,” Hành Chi Nhược cúi đầu, buông rũ mi mắt, cong lại một ngón tay, ngoắc ngoắc, ý bảo hắn tới gần, thấp giọng nói, “Anh so với chúng tôi bệnh càng nặng.”
Hắn gật đầu, đôi mắt mang theo ý cười, “Nói một bác sĩ tâm lý nổi tiếng thế giới tâm lý có bệnh là không quá lễ phép đâu.”
A….
Ta có nói hắn là tâm lý có bệnh sao…. tên này cũng rất tự mình hiểu mình đi.
Bất quá nói đi nói lại, thường thường bác sĩ tâm lý nào mà tâm lý không được khỏe mạnh, chỉ sợ là biến thái trong biến thái.
“Không thể ở trong gian phòng này lâu quá, ra ngoài thôi.” Yêu Chi sửa sang lại y bào, mở cửa chậm rãi đi ra ngoài, nhẹ giọng nói một câu, “Hảo hảo phối hợp.”