Mặt sau của bức tranh bị nước mắt thấm ướt, vì thế lớp giấy hơi mềm đi nhưng không bị phai màu, sờ vào không có cảm giác giống như sờ vào mặt gỗ cứng, cũng không quá mỏng manh như sờ vào mặt giấy, màu sắc của bức tranh giống như là trực tiếp vẽ lên một lớp keo dán.
Hành Chi Nhược nghĩ ngợi một hồi, quét mắt ra xung quanh.
Trên bàn đặt một dao gọt trái cây đã bị bám đầy bụi.
Nàng thổi lớp bụi đi, do dự một chút, cắn răng dùng dao đâm mạnh xuống bức tranh, rọc theo bìa của khung ảnh, lớp sơn đủ màu sắc bị nứt ra, hé ra một khe hở…. bên trong lộ ra một tờ giấy trắng được gấp lại.
Run rẩy lấy nó ra….
Có vẻ như là bút tích của một phụ nữ, chữ viết thanh tú nhưng cũng rất cứng cỏi.
Cha:
Khi cha đọc được lá thư này, con cùng với Tần Lâm đã thu dọn hành lý rời khỏi tòa thành.
Chuyện này là do sai lầm của chúng con,
Lúc trước Tần Lâm không muốn kế thừa gia nghiệp của cha, cha đã đào tạo, bồi dưỡng Chi Thiên thay thế, chúng con cũng không phản đối, thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn, năng lực lĩnh hội của đứa nhỏ này thật sự rất mạnh hơn nữa cực kỳ thông minh, lại rất hiếu thuận, nhất định có thể đem Hành thị phát triển được như sở nguyện của cha.
Nhưng cha cũng không thể vì ý nguyện của mình mà tác hợp hai đứa trẻ, buộc chúng ở cùng nhau.
Chi Nhược và Chi Thiên đều còn rất nhỏ.
Trẻ con không hiểu chuyện, còn không phân biệt rõ thế nào là tình yêu, cha lại một mực dạy cho Chi Thiên, nói với hắn rằng, Chi Nhược là của hắn. Ai cũng không thể cướp, ai cũng không thể đoạt, chỉ có thể tự biến mình trở nên cường đại mới có thể bảo vệ cho em gái, mới có thể cưới nàng.
Cha, Chi Nhược vẫn còn rất nhỏ, chỉ mới ba tuổi.
Cha, Tần Lâm phải khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi sự khống chế cùng trói buộc của cha,
Chẳng lẽ cha lại muốn Chi Thiên phải đi theo con đường mà anh ấy từng đi sao….
Cứ tiếp tục như vậy sẽ phá hủy Chi Thiên.
Cha cũng đã thấy, tuy tuổi còn nhỏ nhưng tính cách của hắn đã không hề phù hợp với độ tuổi, thực đáng sợ, đối với cô em gái duy nhất…. tâm lý của hắn thậm chí có chút méo mó….
Cha, con cùng với Tần Lâm đã trao đổi với nhau không thể để cho sự việc càng ngày càng xấu đi, chúng con quyết định mang theo Chi Nhược rời đi, trải qua một cuộc sống bình thường, yên ổn.
Xin hãy bảo trọng,
Chúc cho cha thân thể luôn an khang!
An Mâu.
Những dòng chữ cuối cùng hơi mờ nhạt, trang giấy có vẻ đã bị vuốt ve nhiều lần, những giọt lệ loang lỗ trên giấy làm nhòe đi những chữ viết bằng bút mực, dựa vào đó có thể thấy được nó đã được người ta đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
Hành Chi Nhược nhìn trừng trừng vào trang giấy, bàn tay không tự chủ được sờ soạng.
Bức thư được cất giấu ở trong bức tranh….
Chẳng lẽ là do ông nội đã nhét vào, vĩnh viễn được cất giữ trong bức họa gia đình, lưu giữ làm kỷ niệm…. hoặc là để thương tiếc.
Đôi mắt của nàng mờ mịt, cố kiềm nén những giọt nước mắt.
Nếu như những gì được ghi lại trong bản ký sự tuổi thơ kia là sự thật.
Nếu Bạch Lạc Hề không nói dối, như vậy, lúc trước cha mẹ cũng không có bỏ rơi nàng, mà là mang nàng cùng rời đi…. Nhưng về sau cả hai đều mất, chỉ còn lại một mình nàng được ca ca tìm được mang về tòa thành, Dã cục cưng vì lẽ đó mà một lần nữa trở lại làm là Hành Chi Nhược.
Vì sao lại chết?
Là ngoài ý muốn, hay là….
Ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng bước chân, là tiếng của những người hầu.
Hành Chi Nhược cuống quít dùng tay áo lau đi nước mắt trên mặt, cầm lấy bức thư cất đi. Chính là…. bức tranh sơn dầu bị cắt không thể tu sửa được nữa, nàng khom người xuống, đơn giản là nhét khung ảnh trở lại mặt sau của tủ gỗ đàn hương, làm xong hết mọi việc, nàng xem xét chung quanh một chút, bình ổn lại cái cảm giác không biết phải diễn tả thế nào đang cuộn lên trong lòng, nhẹ tay nhẹ chân khép cửa lại, đầu cũng không di động.
Căn phòng này, nàng sẽ không bao giờ bước vào lần thứ hai.
Quen thuộc….
Đến mức mang đến cho người ta cái cảm giác khiếp hãi.
Ngày cứ thế trôi qua mãi cho tới giờ ăn tối, Hành Chi Thiên mới trở về.
Cả nhà ăn to như thế lại cực kỳ im ắng, những người hầu đều biết ý rút lui hết, chỉ còn lại ánh sáng phát ra từ những ngọn nến cùng với ánh đèn mờ nhạt, chập choạng trên tường.
“Nghe nói hôm nay em đã dẫn theo một đứa con trai trở về.” Giọng nói của Hành Chi Thiên rất điềm tĩnh, nghe không ra được vui hay buồn, âm thanh chói tai phát ra từ chiếc ghế dựa, hắn cởi áo khoác ra, ngồi xuống.
Hành Chi Nhược cúi đầu, trộn sữa, giọng nói thều thào giống như tiếng mèo kêu, “Bạch Lạc Hề, ca ca anh cũng nhận thức… bọn em trùng hợp gặp nhau.”
Hành Chi Thiên tạo ra một nụ cười trên mặt tỏ vẻ như hiểu rõ, nhưng đôi mắt của hắn lại lạnh như băng.
“Thật à.”
Hai chữ “thật à” vô cùng đơi giản bật ra từ miệng hắn, giọng điệu tuy là rất nhẹ nhàng êm ái, nhưng lại làm cho Hành Chi Nhược không dám nói tiếng nào co rụt người lại, kiềm không được đầu hơi giật giật.
Hành Chi Thiên cũng không nói thêm lời nào, hắn hơi nhỏm dậy, vói tay đoạt lấy ly sữa mà em gái đang cẩn thận ôm trong tay, ngửi một chút, nhìn lướt qua thuận tiện thử độ nóng, nhíu mày, hướng về phía người hầu đang đứng ở ngoài cửa quát, “Sao lại như thế này, lạnh như vậy, đuổi việc quản sự hôm nay, đổi một ly sữa nóng tới đây.”
- -||
Mỗi lần tức giận chỉ biết đem những người hầu đứng gần đó ra trút giận….
Đuổi việc,
Cần phải làm tới thế sao.
Tầm mắt của Hành Chi Nhược lơ đãng quét về phía hắn, nhìn thấy ánh mắt của hắn càng lúc càng trở nên rét lạnh, nàng có tật giật mình vội vàng thu hồi tầm mắt.
Được, muốn đuổi thì cứ đuổi.
Dù cả tòa thành này đều là của ngươi.
Hành Chi Nhược cúi mặt xuống, hai bàn tay dán chặt ở trên đầu gối, chờ đợi ly sữa nóng được mang tới.
“Ca.”
Nàng ho nhẹ một tiếng, thân hình lén lút rụt về phía sau dán sát vào ghế, do dự trong chốc lát rồi mới lầm bầm nói gì đó.
“Nói rõ hơn một chút, nghe không rõ lắm.” Hành Chi Thiên nhếch miệng, bất động thanh sắc kéo ghế ngồi sát lại gần nàng, nâng mắt tiếp lấy ly sữa nóng đặt trên chiếc khăn mà người hầu cung kính đưa cho hắn.
“Ký túc xá. Em muốn được giống như mọi người dọn đến ký túc xá của học viện Hoàng Gia.”
Xoảng một tiếng,
Âm thanh của tiếng đổ vỡ, thủy tinh bị đập nát, sữa bắn tung tóe, vài giọt sữa nóng hổi văng trúng vào mặt của Hành Chi Nhược.
Không hổ là…. sữa nóng….
Độ nóng này.
Nhe răng trợn mắt, đau.
Người hầu bị dọa khiếp đảm, không biết nên làm thế nào cho phải, đứng ngây ra như phỗng.
Hành Chi Thiên trầm tĩnh đứng dậy, xô người hầu vướng tay vướng chân kia sang một bên, lực đẩy rất mạnh, nghe rõ cả tiếng thân hình bị đập vào bàn, người nọ có vẻ rất đau đớn nhưng cũng không dám rên lên một tiếng.
Có cần phải như thế không…. cũng không phải lỗi của người hầu, ai cũng đều thấy…. ly sữa nóng này rõ ràng là do chính tay ngươi liều mạng đập xuống đất.
Hành Chi Nhược không rên tiếng nào lấy tay bụm mặt, dùng tay áo chà lau vết sữa ướt sũng, bỏng rát, chắc chắn là chỗ bị sữa bắn trúng đã đỏ tấy cả lên.
“Đau sao…. để ca ca nhìn xem.” Hành Chi Thiên tựa hồ rất đau lòng, ánh mắt của hắn cẩn thận xem xét khuôn mặt nàng, hai bàn tay lại ôm nàng rất chặt, không cho nàng giãy ra.
“Không đau.”
“Thật không.” Trán của hắn đang ở ngang tầm mắt nàng, hắn nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên chỗ bị sữa bắn trúng, có vật gì đó mềm mại trắng mịn cọ lên da, nàng cả kinh giật mình một cái, đôi lông mày của hắn càng nhăn chặt lại, hai bàn tay kiềm chế nàng không cho nàng trốn, “Cần phải cho em thêm một chút đau đớn, như thế mới không nghĩ tới việc rời đi anh.” !
“Hay là….” Hắn nâng mặt nàng lên, ngón tay lướt nhẹ qua chỗ đã bị đỏ ửng vì bỏng. “Em cứ như vậy không muốn sống cùng anh sao? Em gái của anh.”
“Em đã trưởng thành rồi, em muốn giống với mọi người dọn ra bên ngoài sống, muốn kết giao thêm nhiều bạn bè.” Còn muốn rời khỏi ngươi, rời khỏi cái tòa thành trầm lặng u buồn này, càng xa càng tốt….
Đương nhiên, dù có chết nàng cũng không có can đảm nói điều đó ra miệng, đành phải cất ở trong lòng âm thầm nhắc đi nhắc lại.
Hai cánh tay hắn siết càng chặt, khuôn mặt đang bị hắn nắm, lực đạo từ không nặng không nhẹ trở nên rất đau, nàng bị ép nhìn vào đôi mắt ngập đầy cảm xúc phức tạp của hắn, những tình cảm dị dạng hòa lẫn vào nhau quay cuồng, tựa hồ như phẫn nộ lại tựa hồ như ẩn nhẫn.
Tóm lại…. làm cho người ta bị hãm sâu vào trong đó, không lối thoát.
“Em muốn chọc giận anh có đúng không, hả?”
Hành Chi Nhược lạnh nhạt nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười, vô tội.
Một tiếng ho khan đột nhiên vang lên phá vỡ khung cảnh “Thâm tình chân thành” của hai người.
“Thiếu gia, ách….” Trần thẩm có chút không biết phải xử trí thế nào, xoa xoa tay, đứng cạnh bàn ăn, lo lắng nhìn hai người, cuối cùng luồng mắt lại hướng về phía Hành Chi Nhược, “Cái kia, có muốn gọi bác sĩ tới hay không, tôi sẽ đi lấy nước đá cùng với khăn ướt mang tới.”
“Không cần, tôi không sao.” Hành Chi Nhược định đứng dậy, hướng Trần thẩm mỉm cười cảm kích, với tay định cầm lấy khăn, cả người nhất thời lảo đảo, vô lực ngã trở xuống, nàng căn bản là không thể nhúc nhích.
Bàn tay đang đặt ở trên lưng giam cầm nàng càng lúc càng buột chặt, Hành Chi Thiên trước mặt Trần thẩm ôm nàng vào trong ngực, muốn ôm nàng đứng dậy…. Nàng bị dọa khiếp hãi, theo phản xạ kháng cự lại bị hắn ép chặt ở trong lòng không thể nhúc nhích.
Làm gì….
Hắn muốn làm gì, mau buông tay ra.
“Trần thẩm….” Nàng hướng ánh mắt cầu cứu về phía Trần thẩm, muốn Trần thẩm từ phía sau hỗ trợ, đẩy hắn ra….
“Trần thẩm, Chi Nhược tinh thần không ổn định, xem ra lại muốn phát bệnh, bà kêu người sửa sang lại phòng của ta một chút, ta sẽ ngủ cùng nàng.”
Trần thẩm lui về sau từng bước, chậm rãi thu hồi lại cánh tay vốn muốn dũi ra nắm lấy tay của Hành Chi Nhược, thay vào đó nắm chặt lấy vật gì đó trên khay, “Thiếu gia, thật sự không cần phải gọi bác sĩ sao?”
“Không cần,” Hành Chi Thiên vẻ mặt đe dọa, ôm thật chặt Hành Chi Nhược, nhẹ giọng nói, “Đúng rồi, mang túi chườm đá cùng đưa đến phòng ta.”
“Ca…. bỏ em xuống….”
“Em ngoan ngoãn đi.” Hành Chi Thiên nghiêng đầu, nhẹ nhàng thổi vào tai nàng, “Em gái thân ái của anh.”
Hắn nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng….
Giống như bị chạm đến chỗ nào đó, cả người của Hành Chi Nhược đều cứng đờ, run rẩy không dám động đậy.
Trần thẩm đi theo phía sau bọn họ, ánh mắt mang theo thương hại nhìn Hành Chi Nhược, bất đắc dĩ ngoảnh mặt đi, cuối cùng là thở dài một hơi, trầm mặc không lên tiếng.
Hành Chi Thiên nghiêng người tựa vào thành giường, hai cánh tay ôm chặt lấy Hành Chi Nhược, tầm mắt lại hướng về phía ngoài cửa, nhíu mày, vẻ mặt có chút khó chịu, “Trần thẩm, đem đồ để ở đầu giường là được rồi, bà đi ngoài…. nhớ rõ đóng cửa lại.”
“Thiếu gia,” Trần thẩm do dự trong chốc lát, không biết là có nên nói hay không, rốt cuộc cũng không nhịn được mở miệng, “Mấy năm gần đây cơ thể của tiểu thư mới tốt lên được m