Hành Chi Nhược giật mình, ngây người ngồi sững ra trên nệm, nghe hai người bọn họ đối thoại, trong lòng có chút rối rắm, nàng trông thấy Hành Chi Thiên gật đầu, Trần thẩm có vẻ như thở phào nhẹ nhõm….
Cánh cửa phòng ngủ chậm rãi đóng lại.
Nhưng hai cánh tay đang ôm eo nàng lại càng lúc càng siết chặt, lực đạo rất lớn, tuy cách một lớp vải áo nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ hai bàn tay của hắn nóng rực xuyên thấu qua lớp vải áo ngấm vào da thịt, trái tim đập thình thịch dữ dội, đầu ngón tay của hắn nhẹ nhàng cọ xát áo của nàng, khiến cho lòng của nàng bị nhấn chìm trong cảm giác hoảng loạn cùng sợ hãi.
Nàng ngẩng đầu lên, bất thình lình chạm phải ánh mắt tươi cười lại có chút đăm chiêu của Hành Chi Thiên, hắn ôm nàng, thấp giọng nói, “Em xem Trần thẩm rất lo lắng cho em, bà ấy đối xử tốt với em như vậy, em nỡ lòng nào chuyển ra ngoài sống làm cho bà ấy thương tâm sao?”
- -||
Chyện đó thì quan hệ gì tới Trần thẩm,
Ta muốn chuyển ra ngoài hoàn toàn là vì….
Hành Chi Nhược liếc ca ca một cái, liền nhanh chóng cụp mắt xuống, cúi thấp đầu, trầm mặc không lên tiếng.
Hành Chi Thiên thu hồi nụ cười, trở lại với vẻ mặt nghiêm túc âm trầm, ôm Hành Chi Nhược nghiêng người với tay tới đầu giường cầm lấy cái khăn đã được ướp lạnh, hắn giống như cố ý dựa sát cả thân hình vào nàng.
…. Mùi hương của ca ca, nhiệt độ ấm áp từ cơ thể hắn, cảm giác quen thuộc làm cho tim bỗng chốc trở nên gấp gáp…. cùng khủng hoảng.
Hắn thành thạo chuẩn bị xong khăn, nâng khuôn mặt của nàng lên, nhẹ nhàng xoa vào chỗ bị bỏng, vẻ mặt vẫn âm trầm như cũ, nhưng động tác lại cực kỳ cẩn thận, “Trong nhà có gì không tốt, ăn mặc ở đều toàn là những thứ tốt nhất, còn có lái xe riêng cho em.”
“Đau à….” Thanh âm của hắn có vẻ cực kỳ hối hận, ngón tay chạm nhẹ vào chỗ đã xoa, từng chút từng chút, đôi lông mày càng lúc càng nhăn chặt lại, “Ca ca sau này sẽ không bao giờ làm tổn thương em nữa, chúng ta chưa bao giờ sống xa nhau, nếu em chuyển ra ngoài sống, anh sẽ…. rất cô đơn.”
Hành Chi Nhược trố mắt ra nhìn hắn, nàng không biết là một kẻ lúc bình thường luôn cường thế bá đạo như Hành Chi Thiên lại có thể lộ ra vẻ mặt cô đơn, thốt ra những lời yếu đuối như thế, trong lúc nhất thời nàng không biết phải phản ứng như thế nào.
Nàng chỉ biết là, lúc này ca ca đang cách nàng rất gần, hơi thở của hắn phả lên hai má nàng, ẩm ướt lại nóng rực….
Trái cổ của hắn nhấp nhô, cổ áo sơ mi trắng khẽ mở ra.
Nàng quay mặt đi, cố kiểm soát tầm mắt của mình, này…. kỳ quái, ngực sao lại có cảm giác mát mát…. Nàng cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên phát hiện bàn tay đang cầm khăn ướt của Hành Chi Thiên lại dời xuống ngực nàng…. chờ chút, bị phỏng là mặt mà, này…. chỗ này không nhớ là có bị dính sữa nha.
Hơn nữa….
Một cái nút áo không biết đã bị mở ra từ lúc nào, lớp vải áo trước ngực cũng bị khăn thấm ướt.
“Ca….”
Ca, anh đang làm gì.
Hành Chi Nhược ngơ ngác, giương đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn hắn.
Hành Chi Thiên cả người run rẩy, rút tay về, vẻ mặt của hắn phức tạp, bỏ cái khăn ướt sang một bên vòng tay ôm nàng, hai cánh tay càng lúc càng siết chặt, “Chi Nhược, em hãy nghe cho kỹ, từ nhỏ đến lớn vì em anh đã làm rất nhiều chuyện, em nếu vẫn còn muốn tiếp tục kiên trì chuyển ra ngoài sống, vậy thì học viện Hoàng Gia em cũng đừng nghĩ tới đó học, đã hiểu chưa?”
Trong lời nói của hắn rõ ràng hàm chứa uy hiếp.
Những lời này của hắn, tựa hồ muốn nói, không phải là rút học tịch của em ra khỏi học viện Hoàng Gia, mà là…. trên thế giới này sẽ không còn tồn tại học viện Hoàng Gia, bởi vì đã không còn tồn tại, cho nên…. em cũng đừng nghĩ tới việc đến đó học.
Rét lạnh cả người,
Thủ đoạn quả nhiên ngoan độc.
Hành Chi Nhược thấp giọng lầm bầm một hồi, xem như chút ít phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn là thỏa hiệp.
Hành Chi Thiên rõ ràng nói được là làm được, không cần nghi ngờ, không đáng vì một mình nàng mà hại không biết bao nhiêu học sinh phải thôi học giữa chừng, còn có…. Bạch Lạc Hề, nếu không có học viện Hoàng Gia, sản nghiệp của nhà bọn họ sợ là chẳng còn bao nhiêu.
Hành Chi Nhược cả người đều run rẩy, để cho Hành Chi Thiên giúp nàng thay áo ngủ, hắn mỉm cười, giống như trước đây ôm lấy nàng cùng nhau ngủ.
Bên trong ổ chăn thật ấm áp,
Nhưng lòng của nàng thì lại giá lạnh, nàng có cảm giác bản thân giống như một món đồ chơi, từ nhỏ cho đến lớn, chỉ thuộc về một mình Hành Chi Thiên…. một con búp bê.
Đêm đã khuya, rạng sáng ba giờ.
Từng cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ thổi vào phòng.
“Chi Nhược, ngủ rồi sao?” Hành Chi Thiên trằn trọc, nhẹ nhàng vuốt ve hai má nàng.
Hành Chi Nhược nhắm chặt hai mắt, cuộn mình ở trong lòng hắn, không dám nhúc nhích.
Hắn thở dài một tiếng, hơi thở ấm áp phớt qua mũi của nàng, vật gì đó mềm mại lướt qua khóe môi nàng, bàn tay hắn không an phận dịch chuyển đến khủy tay nàng, trượt xuống, chạm vào tay nàng.
Hắn, muốn làm gì….
Tay của hắn ướt đẫm mồ hôi, hắn do dự, dừng lại trong chốc lát.
Tuy là đang nhắm nghiền mắt, nàng vẫn có thể cảm nhận được trong bóng đêm có một mắt cực nóng đang nhìn chằm chằm vào mình, luồng mắt nóng hừng hực như lửa ấy vẫn dán chặt trên khuôn mặt nàng không chịu dời đi.
Hai bàn tay của hắn cầm chặt tay nàng, dẫn đường.
Động tác rất nhẹ, chạm vào…. làm cho đầu nàng oanh một tiếng nổ tung, cả hai lỗ tai đều kêu ong ong, không kịp suy nghĩ đến gì khác.
Tiếng rên rĩ thật khẽ tràn đầy nam tính, có vẻ cực thỏa mãn lại có chút khó kiềm nén.
Nàng, cả đời này cũng không quên được cảm giác ở trên tay.
Tuy là cách một lớp vải, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được vật đang ở trong tay, cứng ngắt thẳng đứng lại cực nóng làm cho nàng muốn rụt tay lại, nhưng tay lại bị bàn tay to lớn của hắn siết chặt, giam cầm không thể phản kháng.
Hành Chi Thiên ôm nàng rất chặt, bàn tay đang nắm lấy tay nàng động tác một khắc cũng không dừng lại, miệng hắn không ngừng gọi tên nàng, tràn ngập mùi vị của tình dục, hết thảy mọi thứ đều làm cho Hành Chi Nhược đang giả vờ ngủ cảm thấy lúng túng cùng chán ghét.
Hắn đang khiến cho nàng làm gì….
“Ưm…. bánh donut….” Hành Chi Nhược lật người lại, ra vẻ như đang nói mớ, ngủ cực không an ổn.
Nàng rõ ràng cảm giác được cả người hắn cứng lại, bàn tay cũng không còn nắm chặt như trước.
Hành Chi Nhược phát ra tiếng rên rĩ, rút tay về, dựa cả người vào kẻ nọ cọ cọ, ngủ mơ cũng không biết là nói gì, cánh tay trắng nõn vung lên, chát một tiếng, tiếng vang cũng thật lớn.
Cả hai người bỗng chốc đều giật mình thức tỉnh….
Hành Chi Thiên ngồi phắt dậy, bật đèn ở đầu giường lên, trên khuôn mặt trầm tĩnh của hắn có một vết cào đỏ ửng.
Hành Chi Nhược nằm trong chăn, tóc xõa tung, mở đôi mắt mơ màng ra, dụi dụi…. “Ca, anh đang làm gì, bây giờ…. mấy giờ.”
“Này….” Nàng kinh ngạc nhìn mặt hắn, con ngươi từ từ khôi phục lại vẻ tỉnh táo, dũi tay muốn sờ vào mặt hắn, “Ca, mặt anh bị sao vậy?”
Hành Chi Thiên nheo mắt, nghiêm túc quan sát vẻ mặt nàng một lúc lâu mới tức giận rời khỏi giường đồng thời cũng không quên tắt đèn, thừa dịp đêm tối bước vào phòng tắm, “Không có việc gì, em ngủ trước đi, anh đi tắm nước lạnh một cái.”
“Kỳ quái, trễ như vậy còn đi tắm.” Hành Chi Nhược làu bàu, thanh âm cũng không nhỏ.
Rầm một tiếng, tiếng đóng cửa thật lớn.
Hành Chi Nhược không kiềm nén được ý cười trong mắt, cúi đầu nhìn vào tay của chính mình, liều mạng chà xát vào chăn, sau đó dùng tay che đầu ngã người xuống liền chìm vào giấc ngủ.
Ngày kế.
Mạch Connie ngồi ở trên bàn, xuất ra sở trường không ngừng chọc chọc vào Hành Chi Nhược đang che đầu nằm phục ở trên bàn ngủ gà ngủ gật.
“Nè, mình nói này bộ tối hôm qua cậu đi ăn trộm hả?”
Không, là đi bắt trộm.
Hành Chi Nhược giương đôi mắt gấu mèo, buồn ngủ mơ mơ màng màng lên nhìn Mạch Connie, “Nói đi, đánh thức mình dậy nhất định là có chuyện muốn nói.”
Mạch Connie vui vẻ, chống tay xuống bàn, cười đến đến phải gọi mê hoặc, “Cậu cùng với Bạch Lạc Hề đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Lúc nhỏ có nhận thức.”
“Thanh mai trúc mã? !”
“Mình cùng với Hành Chi Thiên còn là anh em đó.”
“Lại nữa….” Vẻ mặt của Mạch Connie rõ ràng là ngươi lại đùa giỡn ta, nàng ghé đầu sát lại, thấp giọng nói, “Đúng rồi, cậu đáp ứng với mình hôm nay cùng mình đi xem buổi biểu diễn của tam hoàng tử, cần chuẩn bị một chút.”
— —||
Kỳ Tú Minh….
“Không đi.”
Mạch Connie cào vào cánh tay nàng, tràn đầy căm phẫn nói, “Cậu sao lại có thể như thế, nói là giúp mình bây giờ lại đổi ý…. sao lại có kẻ khi dễ người quá mức như thế hả ?”
Rét lạnh….
Bộ có đáp ứng qua với nàng hả?
Không nhớ rõ à, Hành Chi Nhược hồ nghi nhìn chằm chằm vào mặt nàng tìm tòi nghiên cứu một hồi, nàng ta mặt không đổi sắc tim cũng bất loạn nhịp, giống như rõ ràng đó là chuyện thật trăm phần trăm.
Bất quá, xuất hiện ở nơi công cộng không chừng lại chạm mặt với Bạch Lạc Hề cùng với…. người mà Hành Chi Thiên phái tới giám thị nàng.
Chuyện tối hôm qua quả thực dọa người, nếu lại phát sinh thêm chuyện gì nữa.
Kia chẳng phải….
“Tiểu Chi tiểu Chi tiểu Chi tiểu Chi, mình chỉ có cậu là bạn. Nếu không….” Mạch Connie chồm người tới, thần bí nói, “Mình nói cho cậu một bí mật.”
“Ừ.” Bận bịu gật đầu, Hành Chi Nhược cùng với nàng lăn lộn cũng đã lâu, đối với mấy chuyện tam cô lục bà, tám chuyện mấy cái bí mật nho nhỏ cũng…. cảm thấy hứng thú.
Mạch Connie ho khan một tiếng, chăm chú quan sát thật kỹ biểu tình trên mặt nàng, nghiêm túc nói, “Mình là con gái của Anh Mẫu Bất Luân Đa.” (Cesia: thông cảm đi ta cũng chả biết tên đó là cái gì cho nên để luôn tiếng Hán Việt vậy)
Anh Mẫu Bất Luân Đa….
Giận, Anh Mẫu Bất Luân Đa chẳng phải là quốc vương XX của vương quốc Anh sao, vậy nàng nàng nàng nàng nàng nàng…. thật sự là một công chúa? !
Mạch Connie luống cuống lấy tay che miệng nàng lại, nhẹ thở ra một tiếng.
Không giống nha….
Hành Chi Nhược mơ hồ quét mắt khắp người nàng.
“Cho nên lần này Kỳ Tú Minh tổ chức buổi biểu diễn, nhất định là để tặng cho mình, cậu nhất định phải theo giúp mình.” Mạch Connie vỗ vào bả vai Hành Chi Nhược, nói phải nói là cảm động, tựa hồ nếu nàng dám không đi bả vai sẽ bị nàng ta vặn trật khớp.
— —||
Nhưng tại sao, ngươi là công chúa thì buổi biểu diễn này nhất định là tặng cho ngươi hả…. !
Mơ hồ, Hành Chi Nhược thật sự đem suy nghĩ ở trong lòng nói ra, lại hứng trọn nguyên cái đại mị nhãn của Mạch Connie, ách…. tạm thời cứ coi nó như một cái mị nhãn đi.
Mạch Connie ôm nàng, mang bộ mặt rõ ràng là hận là không thể rèn sắt thành thép 0, “Cậu thật là chẳng chịu lưu ý gì tới chuyện quốc gia đại sự, không xem TV thì cũng nên lưu ý tới mấy tấm áp phích được dán đầy trong trường chứ, chính miệng Kỳ Tú Minh đã tuyên bố, buổi biểu diễn lần này là để dành tặng cho công chúa.”
0 Nguyên văn ‘hận thiết bất thành cương’ : ý là yêu cầu nghiêm khắc với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.
Rùng mình một cái,
Đây mà là chuyện quốc gia đại sự hả, vị công chúa n