Hành Chi Nhược nhìn trừng trừng vào màn hình, trái tim đang đập thình thịch.
Này,
Đoạn băng này chính là do mẹ quay sao?
Cô bé đang ngồi trên bãi cỏ cỡ chừng hai ba tuổi, trong lòng ôm một con mèo con có bộ lông trắng như tuyết, đứng phía sau cô bé là một cậu bé độ khoảng chín, mười tuổi, hắn im lặng nhìn cô bé, sau đó ngồi xổm xuống kéo nàng cùng với cả chú mèo nhỏ ôm vào trong lòng. Cô bé có vẻ đang chơi đùa rất vui vẻ với chú mèo, không thèm để ý tới hắn, không ngừng vuốt ve đầu cùng với móng vuốt nhỏ trắng như tuyết của bé mèo.
Cậu bé kia mím môi có vẻ rất tức giận, xoay khuôn mặt của nàng lại ép nàng phải nhìn vào hắn.
Hắn cứ như vậy không nhẹ không nặng ôm chặt lấy nàng, đến nỗi cô bé kia nổi cơn thịnh nộ, giương nanh múa vuốt ra.
Thanh âm đáng yêu ở bên ngoài màn hình bật cười rất ngọt ngào, “Hai huynh muội bọn họ tình cảm thật tốt đúng không, hy vọng bọn họ vẫn cứ như thế.”
Màn hình chuyển cảnh, quay hướng một tổ chim ở trên cây.
Đột nhiên, truyền đến âm thanh của tiếng mèo kêu cực kỳ thảm thiết.
Cùng với tiếng khóc tê tâm phế liệt của trẻ con.
“Chi Nhược, làm sao vậy?” Giọng nữ lo lắng hỏi.
Màn hình chớp tắt, cảnh trong màn hình đột nhiên chuyển trở lại bãi cỏ, trên mặt cỏ xanh mướt giờ đây loang lỗ những vết máu, con mèo nhỏ tứ chi tê liệt nằm xụi lơ trên mặt đất, không ngừng run rẩy, trên bộ lông trắng như tuyết cơ hồ đều là máu.
Cô bé hình như đang rất sợ hãi để mặc cho cậu bé kia ôm, sau một lúc nàng mới hồi lại thần, vươn hai bàn tay mập mạp ra vùng vẫy không ngừng, gào khóc muốn đi tới ôm lấy con mèo con sắp chết, cả đám người hầu đều chạy tới, cô bé loạng chạng đứng không vững, có lẽ bị cậu bé kia đẩy, dù sao thì mọi chuyện cũng diễn ra quá nhanh cộng thêm có quá nhiều người đang vây xung quanh nên cũng không thể nhìn rõ, cô bé đập mạnh xuống đất, trán đụng vào mặt đất, ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt đều lấm bẩn máu cùng nước mắt.
Cậu bé lạnh lùng đứng phía trước xác của mèo con, trên đôi giày da sáng bóng của hắn còn lưu lại vết máu, vẻ mặt của hắn khẩn trương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị thương của cô bé, cả đám người hầu vội vã chạy tới trấn an cô bé, cậu bé kia tức giận, gạt bọn họ ra vội vã ôm chặt lấy cô bé kia.
Màn hình lại chớp tắt, máy quay có vẻ đã bị rơi xuống, xung quanh đều là tiếng bước chân hỗn loạn cùng với tiếng la hét ầm ĩ.
Một giọng nói nhu nhược, run rẩy vang lên, “Chi Thiên, con đang làm cái gì vậy…. Bác Câm, mau đi gọi bác sĩ.”
Thanh âm im bặt, màn hình chỉ còn lại những đốm bông tuyết, mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Hành Chi Nhược cả người đều mềm nhũn, ngồi phịch ở trên ghế sô pha, thất thần dán mắt vào màn hình TV, suy nghĩ rối loạn, tay nàng không tự chủ sờ lên vết sẹo lờ mờ ở trên trán.
Bàn tay đang nâng lên đột nhiên bị nắm lấy, nàng bừng tỉnh, tầm mắt hướng về phía đôi môi muốn nói lại thôi của Bạch Lạc Hề, môi hắn hé ra rồi lại khép vào tựa hồ như muốn nói gì đó, nhưng cái gì cũng nghe không được.
Đầu của nàng đang căng ra, đau đớn, cái cảm giác đau đến tê tâm phế liệt, đầu như đang muốn nổ tung.
Đau đến như thế….
Lẽ ra phải khiến cho nàng nhớ thật kỹ mới đúng, vậy mà tại sao bản thân nàng một chút ấn tượng cũng không có.
Không nên như thế, là ai đã xóa sạch đoạn ký ức đó.
Hành Chi Nhược gục đầu úp mặt vào đầu gối, cả người không kiềm được, không ngừng run rẩy.
“Anh trai của em hắn đối với em….” Bạch Lạc Hề nắm chặt lấy tay của nàng, ân cần nhìn nàng, “Chi Nhược bằng không em dọn đến cùng sống với anh đi.”
Hành Chi Nhược ngẩng phắt đầu lên, ngây ngốc nhìn hắn.
Ánh mắt của Bạch Lạc Hề lay động, chậm rãi nói, “Anh không có ý gì khác, em cứ tiếp tục sống cùng với anh trai như thế, anh thật sự rất lo lắng.”
Anh trai….
Đúng rồi, không thể để cho Bạch Lạc Hề ở lại đây.
Tuy Hành Chi Thiên đã nói tối nay mới trở về, nhưng bảo vệ không biết khi nào lại đột nhiên xông vào.
“Anh…. đi về trước đi,” Hành Chi Nhược bỗng đứng phắt dậy, nhẹ nhàng giựt lại bàn tay đang bị hắn nắm, thanh âm rất khẽ, “Trễ rồi, anh trai của em cũng sắp trở về.”
Không thể để cho hắn biết mình đã bước vào gian phòng này.
Càng không thể để cho hắn biết, nàng còn mang theo một người con trai bước vào gian phòng đã bị phủ đầy bụi này.
Bạch Lạc Hề mặc kệ nàng dùng sao nhiêu sức cũng không chịu buông tay ra, hắn đột nhiên chồm người tới ôm lấy Hành Chi Nhược, ôm thật chặt…. Trong đôi mắt trong suốt như dòng nước tràn đầy chân tình của hắn mang theo điểm ưu thương nhưng cũng rất kiên định, “Hai người không phải là huynh muội ruột đúng không, hắn như thế nào có thể đối với em như vậy…. Anh vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, em vẫn còn muốn tiếp tục sống cùng hắn sao….”
Đúng vậy,
Không phải huynh muội ruột, nói không chừng ta chính là bị nhặt ở đâu đó, là món đồ chơi từ nhỏ của hắn.
Hành Chi Nhược cười nhạo, nhẹ nhàng đẩy Bạch Lạc Hề đi ra ngoài, khép cửa lại, “Coi như là vì em, anh cứ đi về trước đi, em muốn được yên tĩnh một mình suy nghĩ.”
Phịch một tiếng,
Cánh cửa khép lại che khuất đôi mắt sáng rỡ như ánh trăng rọi xuống mặt đất mang theo một vẻ tĩnh lặng ngập đầy ưu thương của hắn.
Hắn vẫn cứ đứng đó một hồi lâu lắng nghe động tĩnh,
Do dự một lát, rốt cuộc vẫn phải xoay người rời đi.
Hành Chi Nhược bất lực tựa người vào cánh cửa, cả người đều tê liệt chậm rãi trượt xuống dưới đất, vô lực quét mắt ra xung quanh.
Bức tường màu trắng mang lại cảm giác lạnh như băng, cả căn phòng chìm trong bóng tối, ánh sáng le lói hắt ra từ màn hình…. Hết thảy mọi thứ đều mang lại cho người ta cái cảm giác nghẹt thở giống như đang bị vây kín trong một cái lồng sắt, nàng rất muốn trốn chạy, chỉ có điều hiện tại…. nàng không thể liên lụy Bạch Lạc Hề, Hành Chi Thiên có đủ quyền lực làm cho Bạch Lạc Hề chỉ trong một ngày mất đi tất cả, mọi việc cần phải cân nhắc thật kỹ lưỡng.
Cuộn băng này…. cũng không biết là Bạch Lạc từ chỗ nào tìm ra, cứ nhét đại vào chỗ nào đó cũng được.
Có lẽ là hôm nay đã chịu đả kích quá lớn, đầu óc hơi có chút không chịu đựng nổi, Hành Chi Nhược quỳ gối trên mặt đất, thọc tay vào phía sau của chiếc tủ gỗ đàn hương, vốn tính nhét cuộn băng vào đó, không hiểu sao đầu tự nhiên cảm thấy choáng váng, cầm cũng không vững…. sau khi hồi phục lại, nàng ngạc nhiên phát hiện ra bàn tay của mình không phải đang bắt lấy chiếc tủ mà hình như là chộp vào một cái giá gỗ.
Sờ vào….
Hình như là một khung ảnh lồng kính.
Nàng dùng hết sức lực, cố gắng lôi nó ra.
- -||
Quả thực là một bức tranh.
Trên bức tranh họa hình một người phụ nữ ngồi trên ghế quý phi, trên tay đang bồng một đứa bé cười rất hạnh phúc, dựa vào bên cạnh ghế là một người đàn ông cực kỳ anh tuấn, khuôn mặt tràn đầy yêu thương đang nhìn chăm chú đứa trẻ, không cần phải nói đó là vẻ mặt tự hào của một người cha. Phía bên góc của bức tranh là một cậu bé đang đứng, khuôn mặt tuy còn non nớt, nhưng diện mạo này không cần phải nghi ngờ chính là đại gian đại ác Hành Chi Thiên, phỉ nhổ một cái trước đã!
Phải khó khăn lắm nàng mới khôi phục lại bình tĩnh.
Hành Chi Nhược bừng tỉnh ánh mắt quét từ bức tường trắng rồi tới bức họa….
Trách không được nàng tự nhiên lại có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó,
Nguyên lai bức họa đã bị nhét vào phía sau tủ đàn hương.
Này….
Kỳ quái, tại sao nàng lại quen thuộc với bố cục của căn phòng tới vậy, rõ ràng hôm nay là lần đầu tiên nàng đặt chân vào đây.
Hay là trước kia nàng đã từng ở đây?
Hành Chi Nhược đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, đầu muốn nổ tung, nàng ôm lấy đầu, rên rỉ. Ánh mắt vô tình nhìn vào bức tranh, đột nhiên bị hình ảnh trong tranh hấp dẫn, thần sắc cũng bất giác bình tĩnh trở lại.
Đây chính là ba ba nàng chưa bao giờ gặp mặt…. cùng mẹ….
Họa thật sự rất giống với người thật trong đoạn băng ghi hình, một đôi vợ chồng trẻ ân ái, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp dịu dàng.
Nàng nhịn không được, nhẹ nhàng vuốt ve bức họa, động tác rất ôn nhu, giống như đang chạm vào một vật cực kỳ trân quý.
Ba…. mẹ…. hai người, sao lại có thể bỏ con lại một mình mà đi như thế.
Để con lại cùng ca ca….
Tại sao lại không mang con đi theo cùng.
Hành Chi Nhược cô đơn ngồi đó, ôm ghì lấy khung ảnh, bàn tay vuốt ve người trong bức họa, nước mắt không ngừng tuôn rơi, từng giọt từng giọt tung tóe trên mặt bức họa…. vỡ tan…. tí tách.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu,
Vất vả khóc xong một trận, nàng lau đi nước mắt ướt đẫm trên mặt, chuẩn bị lau đi nước mắt đọng trên mặt bức tranh….
Kết quả, tay của nàng vừa mới chạm vào bức tranh thì đột nhiên dừng lại.