Hy Lạp cổ có câu chuyện nói về mối tình giữa Venus – nữ thần tình ái và chàng Atoni. Atoni là người đàn ông đẹp trai có thể khiến mọi người trên thế gian điên đảo, nhưng chàng chỉ yêu bản thân mình. Chỉ thích rong ruổi săn bắn trong rừng.
Một ngày kia, nữ thần Ái tình gặp chàng, khuynh đảo vì diện mạo tuyệt thế của chàng, lập tức yêu chàng, và muốn thổ lộ với chàng. Tiếc rằng, Atoni không muốn gần gũi người khác giới, liền chạy trốn, nữ thần Ái tình không còn cách nào khác đành dùng phép thuật khống chế chàng. Nữ thần thủ thỉ với chàng sự tuyệt diệu của tình yêu, của khoái cảm tình dục, mong chàng có thể hết lòng với chàng như nàng hết lòng với chàng. Nhưng Atoni không một chút động lòng, một mực muốn thoát khỏi ràng buộc.
Nữ thần đã nói bao nhiêu lời ngọt ngào nhưng vẫn không thể lay động trái tim Atoni.
Về sau Atoni gặp nạn trong một cuộc đi săn, Venus vội tìm đến, ôm cái xác đang lạnh dần của chàng khóc thảm thiết. Vậy là, nàng nguyền cho mọi tình yêu trên đời, mãi mãi gắn với nghi ngờ, sợ hãi và bi thương.
Giang Tử Khâm ngồi thẳng người, cười phá lên với Triệu Doãn Phu: “Anh chàng Atoni kia có phải mắc chứng quá yêu bản thân không, nữ thần đẹp như vậy mà cũng không thèm để mắt.”
Triệu Doãn Phu cười: “Chắc là thế!”
Giang Tử Khâm nói tiếp: “Yêu đơn phương luôn có kết cục bi thảm như vậy, đến thần Ái tình cũng không tránh được!” Cô nhìn Triệu Doãn Phu: “Cậu kể câu chuyện này, là muốn bảo tôi, Kha Ngạn Tịch chính là Atoni phải không? Tôi không phải là thần Ái tình, tôi chỉ là một cô gái bình thường.”
Nghe cô nói vậy, Triệu Doãn Phu sầm mặt, nói: “Tôi không muốn nhắc đến tên người ấy.”
Phải Giang Tử Khâm và Triệu Doãn Phu lạp gặp nhau. Hình như số phận luôn đùa giỡn họ, khiến họ không thể ở bên nhau, nhưng lại không thể ra khỏi từ trường của nhau. Giống như buổi trốn học năm đó, Giang Tử Khâm chạy đằng trước, Triệu Doãn Phu đuổi đằng sau, đuổi không được, chạm không tới, nhưng cô luôn ở trước mặt.
Khi được đưa vào bênh viện Giang Tử Khâm bị ngất, lúc tỉnh dậy đã thấy Triệu Doãn Phu ngồi bên. Hai mắt đỏ ngầu, chân râu lởm chởm, đã một ngày một đêm cậu không hề chợp mắt, túc trực bên giường bệnh chờ cô tỉnh. Cậu là bác sĩ của bệnh viện này.
Triệu Doãn Phu nói, cô đã bị xảy thai. Đứa con máu thịt còn chưa thành hình, đã rời bỏ cô.
Giang Tử Khâm khẽ khàng xoa bụng, thầm nghĩ đứa bé không còn cũng tốt, sinh ra để làm gì? Một mình sinh con ư? Cô không muốn con mình bị gọi là trẻ ngoài giá thú.
Những lúc rảnh rỗi, Triệu Doãn Phu thường đến chỗ cô trò chuyện, cậu hoàn toàn không khuyên nhủ điều gì, chỉ nói những chuyện linh tinh, để di chuyển sự chú ý của cô. Cậu biết đứa bé ấy là của ai, nhưng không hỏi, cũng không nhắc đến Kha Ngạn Tịch.
Hôm xuất viện, Triệu Doãn Phu đến giúp thu dọn đồ đạc.Giang Tử Khâm nói chiếc váy của mình rộng hẳn ra. Triệu Doãn Phu bỗng nghiêm mặt, ngồi xuống mép giường, lạnh lùng nhìn cô.
Giang Tử Khâm thấy lạ, ngồi xuống bên cạnh, hỏi: “Sao thế, sao lại nhìn tôi như vậy?”
“Cô biết vì sao tôi đi Na uy học không?” Triệu Doãn Phu đột nhiên hỏi. Giang Tử Khâm lắc đầu. Cậu nói: “Vì Kha Ngạn Tịch.”
“Kha Ngạn Tịch?” Cô tròn mắt, “Cậu có liên quan gì đến anh ấy?”
“Còn nhớ lần cậu bỏ nhà đi năm mười tám tuổi chứ? Ngày thứ hai sau khi cậu quay về, anh ta đã đến nhà tôi, tôi vẫn nhớ cảnh tượng hôm ấy. Hôm ấy trời mưa, lái xe che ô cho anh ta, Kha Ngạn Tịch đi vào nhà tôi, chào mẹ tôi.
“Anh ta ngồi ở gian trong nói chuyện với mẹ tôi. Nửa tiếng sau, mới bước ra. Lúc đó, tôi đang ngồi ở phòng khách, anh ta bước về phía tôi, cười gằn rồi nói với tôi: hãy tránh xa Giang Tử Khâm. Anh ta cười, thậm chí tôi còn nhìn thấy những nếp nhăn ở đuôi mắt, nhưng giọng nói rõ ràng là cảnh cáo. Sự cảnh cáo lạnh lùng, giống như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi nó thích nhất, tuyên chiến không khoan nhượng với kẻ thù. Câu đầu tiên mẹ tôi nói lúc chạy ra là gì, cậu biết không?”
Giang Tử Khâm lắc đầu.
“Mẹ nói, anh ta là người đỡ đầu của cậu, anh ta nói rất yêu cậu. Anh ta đã bố trí cho bố tôi một công việc mới, còn biếu gia đình một khoản tiền, lại hứa đưa tôi đi du học. Thế là tôi sang Na uy học Y khoa. Tôi nghĩ, anh ta coi tôi là tình địch tiềm ẩn, muốn tôi hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cậu. Khi biết hai người đã sống với nhau, tôi càng khẳng định điều đó.
Tuy tôi đi học bằng tiền của anh ta, nhưng thực sự không cam lòng. Lần trước, khi chúng ta gặp nhau, anh ta lấy cớ tài trợ để ép tôi. Anh ta không muốn tôi gặp cậu cũng chẳng sao, nhưng lại mắng cậu như vậy. Cho nên tôi quyết định trở về. Sư huynh của tôi giới thiệu tôi tới đây làm việc, không ngờ lại gặp cậu. Tôi đang cố kiếm tiền, để trả nợ anh ta.” Triệu Doãn Phu đột nhiên dừng lại, bẽn lẽn nhìn cô: “Tôi muốn xin lỗi cậu, tối đó, tôi...”
Giang Tử Khâm xua tay, “Mình quên rồi!”
Triệu Doãn Phu vội nắm tay cô, xúc động nói: “Tôi tưởng anh ta sẽ đối xử tốt với em, chăm sóc em, không ngờ anh ta bỏ em. Nhìn xem, em chỉ còn da bọc xương, trong khi anh ta sống ung dung ở Hàn Phủ. Tử Khâm, Kha Ngạn Tịch hơn em rất nhiều tuổi, anh ta không xứng với em.”
Giang Tử Khâm há miệng,nhưng không nói được gì.
“Nếu anh ta thật sự yêu em, tại sao để em đau khổ như vậy? Em đã bỏ di lâu như thế,anh ta cũng không đi tìm.” Triệu Doãn Phu ôm cô, nói tiếp: “Tử Khâm, hãy sống với tôi, tôi không bao giờ đối xử với em như anh ta. Em thử yêu tôi đi. Bởi vì...bởi vì, tôi yêu em, yêu em từ lâu rồi.”
Mắt đỏ hoe, nước mắt túa đầy tròng, cô ngả vào người Triệu Doãn Phu âm thầm khóc.
Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt đã đến tết. Lần đầu tiên Giang Tử Khâm đón xuân cùng người đàn ông thứ hai ngoài Kha Ngạn Tịch. Còn nhớ tết năm trước, cô quấn chặt người trong áo đơn áo kép, đội tuyết đi lòng vòng mấy con phố chỉ để mua cây cải trắng và vài cân thịt lợn.
Năm nay vẫn làm sủi cảo nhân thịt, rau cải, nhưng ngồi đối diện với cô bên bàn ăn, không phải là người đàn ông ấy. Triệu Doãn Phu cũng thích sủi cảo, cậu ăn rất nhanh, Giang Tử Khâm sẻ nửa phần trong bát mình cho cậu. Cô gắp sang cái nào, cậu ăn ngay cái đó, cô nhắc ăn chậm thôi, có ai tranh mất đâu. Cậu lau mồ hôi trán, cười ngốc nghếch.
Chiều mồng một tết, Triệu Doãn Phu cùng Giang Tử Khâm đi dạo phố. Ngày đầu tiên của năm mới đường phó vắng vẻ, khi họ đi trên những con phố đỏ rực đèn hoa, có cảm giác cả thành phố là của mình. Triệu Doãn Phu bạo dạn nói: “Chỉ mong mãi mãi như thế này, dường như cả thế giới chỉ còn lại hai chúng mình.”
Giang Tử Khâm cười ngất: “Không được...nếu chỉ còn hai ta thì lấy ai trồng rau cải. lấy ai nuôi lợn? Lấy đâu ra sủi cảo mà ai?”
Đến tối, cả thành phố tưng bừng náo nhiệt, pháo tép đì đùng, pháo hoa rực trời.
Hai người đứng trên cầu xem pháo hoa. Co lại như một đứa trẻ, sung sướng vỗ tay reo hò.
Triệu Doãn Phu tựa vào thành cầu, nhìn cô không chớp. Giang Tử Khâm xấu hổ, gãi đầu nói: “Sao nhìn người ta ghê thế?” Cậu mới ngoảnh đi.
Triệu Doãn Phu ngồi trên thành cầu, khe khẽ hát. “Tử Khâm, xin một điều ước năm mới đi.” Cậu đột nhiên nói.
“Điều ước năm mới à?” Giang Tử Khâm ngẫm nghĩ, trả lời, “Đằng ấy ước trước đi.” Triệu Doãn Phu chắp hai tay, nhắm mắt, thành kính lẩm nhẩm. Đúng lúc ấy không biết ai đốt một quả pháo đùng khiến cậu giật mình, ngã nhào xuống mặt cầu, loay hoay mãi mới dậy được, hai tay vẫn chắp, cười nói: “Không sao, không sao, tư thế rất đẹp,điều ước vừa rồi nhất định hiệu nghiệm.”
Giang Tử Khâm nhìn cậu cười. Trong xác pháo đỏ bay lả tả, cậu tiến lại, tay khẽ chạm vào cô, hình như muốn nắm tay cô. Giang Tử Khâm vô thức rụt tay lại, né tránh cử chỉ thân mật của cậu. Đến khi Triệu Doãn Phu bảo cô nói lời ước, ánh mắt run run đến tội nghiệp. Giang Tử Khâm mềm lòng, giang tay ôm choàng lấy cậu, rồi buông ra ngay, ngửa mặt tươi cười nói to: “Chúc mừng năm mới!”Triệu Doãn Phu kéo cô áp vào mình...
Quan hệ giữa hai người ngày càng gần gũi, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức cầm tay, thỉnh thoảng ôm nhau. Với Triệu Doãn Phu, như thế đã là một bước tiến không nhỏ. Triệu Doãn Phu thường phải trực đêm. Hết giờ lên lớp, thỉnh thoảng cô lại nấu nồi cháo, đổ vào phích mang đến bệnh viện cho cậu, nhân tiện trò chuyện dăm câu.
Thời gian cứ thế trôi, nhanh như gió thoảng, chớp mắt đã vào hè. Triệu doãn phu có cảm giác rất lạ. Giang Tử Khâm quả thực quá nhu mì như bã kẹo cao su. Người khác muốn thế nào cô sẽ như thế, nhưng quá nhu mì, lại thành ra không thật. Cô không cáu giận, không làm nũng, càng không ghen. Hầu như không có nhược điểm của những cô gái được bạn trai cưng chiều.
Triệu Doãn Phu đôi lần trêu cô, cố ý nói cười giả lả với các cô gái khác trước mặt cô, nhưng Giang Tử Khâm chẳng bận tâm, một mình ngồi một bên, cười nhạt, vô cảm như con búp bê bằng sứ.
Triệu Doãn Phu rất bực, thề từ nay không thèm bận tâm đến cô nữa.
Tối hôm sau, hai người ngồi ăn cơm. Triệu Doãn Phu nhắc lại chuyện hôm trước. Giang Tử Khâm ngơ ngác nhìn cậu, nghi hoặc: “Chiến tranh lạnh? Khi nào? Sao mình không biết?”
Triệu Doãn Phu như quả bóng bị đâm thủng, không biết nói gì. Tối hôm đó, để trừng phạt, cậu ngồi rất khuya, nói chuyện con gà con kê mãi mới về. Giang Tử Khâm đã buồn ngủ rũ mắt, lúc này uể oải đứng lên tiễn cậu ra cửa. Vừa được vài bước, cậu bỗng quay lại, giơ tay kéo cô lại, hai cơ thể áp sát, cậu thì thầm bằng giọng dịu dàng nhất: “Tối nay tôi ở lại được không?”
Giang Tử Khâm định nói không được, nhưng lại sợ làm cậu tổn thương, nghĩ mãi mới nói: “Phòng này chật lắm, không có chỗ ngủ đâu.”
“Vậy tôi ngủ trên giường với em, được không?” Cậu hôn trán cô, hỏi dồn dập: “Được không? Được không?”
Giang Tử Khâm hiểu ý, vội từ chối, “Ấy, đừng trẻ con thế, đằng ấy sợ ngủ một mình à? Mau về đi, mình buồn ngủ lắm rồi, mai còn phải lên lớp.”
Cậu lập tức dừng tay, cô nhan cơ hội vùng ra, mặt đỏ phừng phừng, ánh mắt kinh ngạc, tức giận cực độ.
Triệu Doãn Phu hơi run, vội buông ra. Sao cậu lại xúc động như vậy, cơ hồ mỗi lần ở một mình bên cô, lại không thể nào kìm chế ham muốn trong lòng. Giang Tử Khâm cắn môi, bước ra mở rộng cánh cửa. gió lạnh từ ngoài thổi vào, đã sang tháng tư, mà vẫn còn lạnh.
Cô cúi đầu không nhìn cậu, lạnh nhạt, nói: “Thôi về đi.”
Triệu Doãn Phu đứng tựa khung cửa, đi cũng dở, ở cũng không xong, đành nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp: “Tử Khâm, tôi sai rồi, đừng giận nhé?”
“Mau về đi!”
Triệu Doãn Phu đành quay ra.
Thế là chiến tranh lạnh thật sự đã khai cuộc. triệu doãn phu đi đi lại lại trong phòng làm việc, nếu sớm biết thế này đã không làm chuyện dại dột kia, giờ thì hay rồi, Giang Tử Khâm phớt lờ cậu. Nhưng hai người đã qua lại được mấy tháng nay, qua đêm với nhau thì có sao, cậu đâu phải hạng người sớm nắng chiều mưa, luôn một lòng muốn cưới cô.
Nghĩ đi nghĩ lại, cách giải thích duy nhất là Giang Tử Khâm chưa tin cậu. Nhưng chưa tin tưởng sao còn qua lại với cậu? Triệu Doãn Phu không sao hiểu nổi. Lúc đó một y tá bước vào, nhắc cậu đi kiểm tra phòng bệnh, cậu kéo ghế mời cô ngồi.
“Có chuyện gì thế, bác sĩ Triệu, anh không định vay tiền tôi đấy ch