Giang Tử Khâm tỉnh dậy, bên ngoài trời đang mưa to. Cô hộ lý đẩy cửa bước vào, thấy cô đã tỉnh, liền chào, “Giang tiểu thư”, sau đó tháo chai nước đã truyền xong. Giang Tử Khâm ra hiệu cho cô ta để mình làm.
“Ấy, Giang tiểu thư, đừng như vậy. tối qua cô bị, ngất, bây giờ người vẫn còn yêu, cần nghỉ ngơi.”
Giang Tử Khâm mặt xầm xì, ngòi dậy, chấm bông cồn vào kim truyền. Cô y tá đành để cô làm, chỉ giúp dán băng gạc, rồi dìu cô đứng dậy.
Cô nóng lòng muốn đi gặp Kha Ngạn Tịch, liền theo y tá đến phòng ICU nơi anh đang nằm. Nhìn qua cửa kính, thấy anh vẫn chưa tỉnh, cô tỳ vào bệ cửa sổ, tay bíu chặt chấn song, các khớp ngón trắng bệch, như sắc mặt cô lúc này. Ông viện trưởng đứng đằng sau cô, nói nhỏ: “Tình hình đã bước đầu ổn định, bây giờ quan trọng nhất là tránh nhiễm trùng. Anh ấy vẫn chưa tỉnh, đợi thêm mấy ngàu nữa.”
Chập tối hôm đó, có mấy cảnh sát đến bệnh viện nắm tình hình.Giang Tử Khâm đờ đẫn ngồi trên ghế, nghe họ trao đổi một số vấn đề. Trước lúc đi, một nhân viên trao cho cô một chiếc túi trong suốt, nói đó là những thứ của Kha Ngạn Tịch lưu lại hiện trường.
Giang Tử Khâm ngồi một mình bên ngoài phòng ICU, dưới ánh đèn neon trắng đục lạnh lẽo của bệnh viện, lấy ra những thứ còn dính máu trong cái túi. Một chiếc cúc áo bằng bạch kim, quà cô tặng anh, chiếc di động còn mới, là điện thoại tình nhân, họ sử dụng chưa được lâu. Dùng vạt áo lau sạch vết máu, cảm giác toàn thân tê liệt, chỉ thấy căm ghét cái vật sẫm màu này, không muốn nhìn, nhưng lại không để ý cái vật sẫm màu đó từng sôi trào, tuần hoàn trong cơ thể Kha Ngạn Tịch.
Vì lau hơi mạnh, vô tình chạm phải nốt nào đó, màn hình bỗng sáng lên. Vừa mở máy đập vào mắt là dòng tin nhắn đang viết dở “Tiểu Man, anh wwww...”
Đây là tin nhắn Kha Ngạn Tịch viết lúc bị tai nạn. Anh cố nén đau, láy điện thoại ra, tay run run nhắn tin cho cô, nhưng máu trong người chảy ra giống như sinh mạng đang đếm ngược từng giây, đầu choáng váng, ý thức hỗn loạn, trong một nỗ lực cuối anh cố viết được chữ “anh” đó. Muốn viết tiếp nhưng đã không thể điều khiển được ngón tay. Đầu gục xuống, không thể nhúc nhích trong khoảng không gian chật hẹp đã biến dạng, mắt mờ dàn bất lực nhìn chuỗi chữ w kéo dài, lòng tuyệt vọng, ý thức biến mất.
Giang Tử Khâm thở dốc từng cơn,ngực phập phồng. Tay nắm chặt chiếc di động lạnh giá, áp nó lên ngực, chỗ gần tim nhất. Anh muốn viết gì cho em? Anh
Cuối cùng khóc nấc, trong nỗi đau đớn cào xé tâm can. Kha Ngạn Tịch ở ngay trước mắt nhưng cô không thể ôm anh. Giống như giơ tay ra là có thể chạm vào nhưng khi chạy thục mạng về phía trước, lại phát hiện chỉ có thể có thể chạm vào bức tường lạnh cứng, người cô run bần bật.
Ba ngày sau, Kha Ngạn Tịch tỉnh lại. Nhưng Giang Tử Khâm lại đổ gục vì suốt mấy ngày qua không một hạt cơm vào bụng. Cô đờ đẫn không nói năng gì, sự sống được duy trì bằng trai đường gluco truyền vào cơ thể.
Khi Kha Ngạn Tịch đã tỉnh, đôi mắt thẫn thờ của cô chợt bùng sáng. Cô ngồi phắt dậy, lao xuống giường, chạy ra ngoài. Kim truyền chọc vào da thịt cũng không hề hay biết. Chạy được vài bước, liền bị trợ lí ngăn lại.
“Tôi muốn gặp anh ấy.” Môi run run, da đầu tê bì, cô vừa vui phát điên vừa lo lắng., vừa hi vọng vừa sợ hãi.
Trợ lí đỡ cô thể mảnh mai như tàu lá đó, để cô nghỉ thêm một chút.
“Không dược tôi phải gặp anh ấy ngay.” Giang Tử Khâm kiên quyết.
“Đây là chú ý của Kha tiên sinh, anh ấy bảo tạm thời chưa muốn gặp cô.” Trợ lí lúc này mới nói.
Giang Tử Khâm trợn mắt nhìn anh ta. Do quá gầy hai má trũng xuống, đôi mắt trông càng to. Cô không tin túm lấy tay anh ta, hét, “Không phải, không phải vậy, anh lừa tôi.”
Trợ lí thở dài, đỡ cô ngồi xuống ghế, cúi xuống nhỏ nhẹ nói: “Giang tiểu thư, cô phải phấn chấn lên, một người đàn ông yêu cô nhiều như vậy, điều anh ấy sợ nhất là để cô nhìn thấy khiếm khuyết của mình. Hiện nay, tâm trạng Kha Ngạn Tịch không tốt lắm, cô hãy cho anh ấy chút thời gian để bình tĩnh lại, bản thân cô cũng cần bình tĩnh lại. Với tâm tạng của hai người bây giờ, gặp nhau sẽ càng buồn hơn. Hãy để cho thời gian giải quyết vấn đề, tôi tin những người có tình cuối cùng sẽ được ở bên nhau.
Giang Tử Khâm nhìn ra ngoài cửa sổ, Vãn lặp lại câu trước: “Tôi biết.”
Cô có cảm giác, sau một đêm mình đã lớn hẳn, không giả làm trẻ con nữa, không cam lòng làm trẻ con, cô buộc phải trở nên kiên cường.
Suốt một thời gian dài sau đó, Kha Ngạn Tịch không muốn gặp cô. Giang Tử Khâm cũng không làm ầm ĩ, cô tìm việc làm để mình luôn bận rộn. Sau khi ăn ăn cơm, đi siêu thị hằng ngày trở thành công việc quan trọng nhất của cô. Cô mua các loại rau tươi, mang về nhà cẩn thận sào nấu, tận tình làm một bà nội trợ mà ngày xưa cô rất sợ.
Con người ta thường khi bắt buộc sẽ làm được những việc tưởng chừng không thể. Trước đây, ngay nồi cháo cô cũng không nấu được, bây giờ đã có thể tự nấu ba bữa cơm. Khi làm chưa đạt, lại hỏi cô giúp viêc, làm hỏng thì tự ăn, cho nên mặc dù vất vả, cô cũng không gầy đi.
Bữa ăn hàng ngày của Kha Ngạn Tịch đều do cô đích thân vào bếp. Thỉnh thoảng lại thấy cô nhìn các túi thực phẩm vừa mua, miệng lẩm bẩm, cứ như là anh có thể nghe được. Do nỗ lực của cô, sức khỏe của Kha Ngạn Tịch hồi phục rất nhanh. Trợ lý lén chụp ảnh anh cho cô xem, cô vừa căng thẳng vừa xúc động. Tuy vậy, những khi chỉ một mình, lại buồn nẫu ruột.
Ngày 8 tháng chạp, Giang Tử Khâm mặc áo bông, đi mua xương sườn, rau cải, khoai môn, đậu, rồi vội vã vè nhà nấu một nồi cháo Chạp bát . Kha Ngạn Tịch rất thích ngày này, bởi vì anh thích ăn cháo chạp bát, đặc biệt là thích ưn những hạt đậu ninh nhừ. Còn cô lại chúa ghét hạt đậu ninh, bỏ hết sang bát anh, “Một hạt đậu đánh ba phát bủm, ba hạt đậu hát một bài”.
: Ngày 8 tháng chạp tương truyền là ngày đức phật Thích ca mâu ni tu thành phật. Vì vậy hằng năm vào ngày này, các chùa thường tổ chức kỷ niệm và nấu cháo cúng phật. Món cháo này gọi là cháo chạp bát gồm: gạo, đậu, hạt sen, lạc, vừng, táo khô, hạt dẻ, hạnh nhân. Về sau trở thành tập tục trong nhân gian.
Kha Ngạn Tịch chưa bao giờ nghe câu vè đó, cười ngặt nghẽo mãi không thôi.
Trong gió lạnh se sắt, Giang Tử Khâm cười khúc khích. Ký ức đôi khi cũng là một sức mạnh. Cô dừng chân trước một cửa hiệu, dưới tấm quảng cáo cỡ lớn, có tấm biển bằng ngọc mà cô rất thích. Nghĩ đến chiếc cúc bạch kim dính máu, cô
Chọn được một đôi khuy tay rất tinh xảo, cô trả tiền rồi ra về.
Buổi trưa xách cái phích đến bệnh viện, trong phích là món cháo chạp bát. Cháo rất nhiều, cô sẻ một bát cho cậu trợ lý vẫn ở bệnh viện chăm sóc anh suốt thời gian vừa rồi. Trợ lý phấn khởi, ăn rất hào hứng, không tiếc lời khen ngợi tài nấu nướng của cô.
Trợ lý ăn xong, lau miệng, nói với cô: “Giang tiểu thư, tôi mang cháo vào cho Kha tiên sinh đây!” Cậu ta cầm phích cháo bước ra, Giang Tử Khâm liền gọi lại.
“Đưa cái này cho anh ấy!”. Cô đưa khuy áo cho anh ta.
Trợ lý ngắm chiếc khuy trong tay, nhìn vẻ mặt đầy hy vọng của Giang Tử Khâm, có lẽ bị chinh phục, anh ta kéo cô đi về phía phòng bệnh của Kha Ngạn Tịch, “Giang tiểu thư, cô đến thăm Kha tổng đi, dù bị mắng, tôi cũng đưa cô đi. Rõ ràng hai người chỉ nghĩ đến nhau, tại sao phải dựng lên bức tường như thế.”
Nhưng Giang Tử Khâm từ chối thiện ý của anh ta, “Không, không, tôi không đi. Anh nói đúng, đàn ông rất sợ để lộ điểm yếu trước mặt người phụ nữ của mình. Nếu anh ấy chưa muốn gặp tôi, tôi sẽ cho anh ấy thời gian, trước đây tôi luôn ép anh ấy, bây giờ sẽ không thế nữa.”
“Tiểu thư...ầy, tôi chỉ buột miệng nói thế cô cũng tin à!”
“Nhưng anh nói đúng, mặc dù sĩ diện không phải do người khác ban cho, nhưng tôi vẫn không muốn anh ấy thấy tôi chứng kiến vết thương đó. Hơn nữa...”Giang Tử Khâm cúi đầu, giọng trầm hẳn: “Hơn nữa, chính tôi cũng không biết nên đối diện với Ngạn Tịch như thế nào, tôi sợ không kiềm chế được, anh ấy sẽ đau lòng.”
Cuối cùng, một mình trợ lý đi vào phòng bệnh. Cậu ta cũng trạc tuổi Giang Tử Khâm, chưa từng yêu ai, chưa có mối tình nào, thậm chí vẫn cần bố mẹ chăm sóc như đứa trẻ. Cho nên cậu ta không thể hiểu giữa Kha Ngạn Tịch và Giang Tử Khâm rốt cuộc có gì ngăn cách, đã yêu nhau, đã nhớ nhau, tại sao không gặp nhau, tại sao phải tự dày vò, ở gần nhau như vậy, tại sao phải dựng nên bức tường không thể nhìn thấy nhau?
Nửa tiếng sau, trợ lý hấp tấp chạy lại, nắm cánh tay Giang Tử Khâm kéo đi. Cô kêu đau, cậu ta mới buông ra.
“Anh điên à?” Cô ngạc nhiên hỏi.
Trợ lý lắc đầu, nói rất nghiêm túc: “Không phải Giang tiểu thư, là Kha tổng muốn gặp cô! Nhân lúc anh ấy chưa đổi ý, cô mau vào đi.”
Giang Tử Khâm nghe vậy, mừng cuống, lập tức theo cậu đi tới phòng bệnh. Nhưng khi đứng trước cửa phòng lại do dự. Tay đặt lên nắm đấm cửa, cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay lan ra, như dòng điện xộc vào trái tim cô đang nảy liên hồi, cả người, từ trên xuống dưới, từ ngoài vào trong từ từ đông cứng.
Cô bỗng thấy sợ, dường như người trong phòng bệnh không phải là Kha Ngạn Tịch, mà là một...một quái vật khiến cô khiếp đảm.
Trợ lý đẩy nhẹ cánh cửa.
Kha Ngạn Tịch nằm yên lặng trên giường, hai mắt nhắm. Khi cô đến gần, anh cảm nhận được, từ từ mở mắt.
Giang Tử Khâm có cảm giác bị ánh mắt đó xuyên thấu, nhưng làm như không nhận ra, bước nhanh đến bên giường, cất giọng vui vẻ hỏi: “Ngạn Tịch, anh đỡ hơn chưa?”
Kha Ngạn Tịch lạnh lùng nhìn cô, ngay ụ cười cũng như làn gió lướt qua, “Cũng tạm, tóm lại không chết được.” Mà sống cũng không xong.
Lòng cô se sẽ đau, cố nở nụ cười, vội quay đi lấy nước. Nhân lúc này, cố gắng làm cho cơ mặt cứng đờ của mình trở lại bình thường, khi quay về chỗ anh, mặt đã có một sắc thái khác hẳn.
“Ngạn Tịch, anh uống chú nước nhé?” Cô ngồi xuống bên anh, ngón tay dài, mảnh dẻ đặt lên đôi môi trắng nhợt của anh, xoa nhè nhẹ: “Xem này, môi anh khô hết rồi, chắc là không chịu uống nước, đúng không?”
Kha Ngạn Tịch nhíu mày, không nói. Giang Tử Khâm đỡ đầu anh lên, cho anh uống nước. Anh cay đắng nghĩ, hồi cô còn nhỏ, anh đã chăm sóc cô như thế, bây giờ anh lại thành người bị chăm sóc.
Cô vẫn là Giang Tử Khâm ngày ấy, , sau mỗi lần cãi nhau, hay là chiến tranh lạnh qua đi, tất cả lại bình thường. Cô không nhắc một chữ tới bệnh tật của anh, coi như không biết sự tàn phế của anh. Tự tay nấu cho anh ngày ba bữa cơm, phụng phịu kêu mệt, quay lưng lại đòi anh đám lưng.
Nhưng không còn là Kha Ngạn Tịch ngày xưa, không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều cảm thấy lòng đau như bị đâm. Khó khăn như vậy mới đến được với nhau, nhưng một lần nữa bị số phận bỡn cợt. Một người tàn khuyết như anh làm sao xứng với cô thiếu nữ trẻ măng, căng tràn sức sống như thế. Nhìn cô chạy đi chạy lại trước mặt, anh đau khổ nghĩ, sau này anh không còn có thể theo kịp bước chân cô nữa.
Vách ngăn mỏng manh giữa hai người cuối cùng bị xé toang vào cái ngày Kha Ngạn Tịch lắp chân giả.Hôm đó đến ngày hẹn lắp chân giả, từ sáng sớm anh đã kiếm cớ bảo cô ra ngoài. Tuy nhiên thật tình cờ, vừa ra tới cổng bệnh viện nhìn thấy người bán khoai nướng, cô liền mua mấy củ khoai vừa mềm vừa thơm phức, cô nghĩ đến nụ cười của anh, cô hớn hở ôm túi khoai chạy một mạch trở lại phòng bệnh.
Cửa phòng khép hờ, không nghĩ gì, đẩy cửa bước thẳng vào, “Ngạn T