“Làm gì có chuyện ấy, đừng nghĩ lung tung.” Triệu Doãn Phu rót cho cô cốc nước nóng, “Tôi có một chuyện muốn thỉnh giáo cô.”
“Chuyện gì?”
“Một người bạn của tôi, gần đây có bạn gái, người ngoài nhìn vào thấy họ thân thiết, suốt ngày trò chuyện, thân mật vô cùng. Nhưng thực chất lại không như vậy.”
Câu này đánh trúng tâm lý thích hóng chuyện của các cô gái, cô y tá bắt đầu tò mò hỏi: “Ôi, mau kể cho em nghe đi!”
“Vấn đề là ở phía cô gái, bạn trai của cô ấy rất chiều chuộng, nhưng cô ấy cầm tay cũng ngượng, ôm cũng xấu hổ, còn...ầy...” Triệu Doãn Phu nheo mắt nhìn cô y tá, cười, không tiện nói tiếp. Cậu vò đầu, “Tóm lại là rất xấu hổ. Cô nói xem, rốt cuộc là cô ấy xấu hổ hay là không tin tưởng bạn trai?”
Cô y tá suy nghĩ giây lát, “Bác sĩ Triệu, theo em liệu có phải cô bạn gái đó trước đây đã yêu người đàn ông khác? Nếu đúng như vậy thì phản ứng của ấy rất bình thường.”
Triệu Doãn Phu sững người, “Có thì có, nhưng người đàn ông kia là kẻ khốn nạn, đã bỏ rơi cô ấy, khiến cô ấy bị xảy thai. Có là đồ ngốc mới vẫn nghĩ đến anh ta.”
“Anh nhầm, phụ nữ khác đàn ông. Các anh mắc sai lầm thì lần sau không phạm sai lầm tương tự nữa. Nhưng phụ nữ, có yếu điểm chết người đó, đàn ông dù tệ bạc bao nhiêu, nếu vẫn còn yêu anh ta, chắc chắn vẫn luôn nhớ nhung anh ta.”
“Vậy ban trai hiện tại của cô ấy thì sao? Như thế chẳng phải quá bất công với anh ta ư?”
“Điều này phải xem cô ấy yêu bạn anh đến mức nào. Nếu trước đây cô ấy yêu quá mãnh liệt thì phải rất lâu nữa cô ấy mới vượt qua được, hoặc là vĩnh viễn không thể vượt qua. Phụ nữ là một động vật kì quặc, hay là khuyên bạn anh chủ động chia tay với cô ấy, để bạn anh cũng trở thành người xưa, chưa biết chừng cô bạn gái kia thay đổi cũng nên.”
Triệu Doãn Phu lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Như thế sao được...thật quá hời cho Kha Ngạn Tịch.”
Cô y tá vội hỏi: “Bác sĩ Triệu, anh vừa nói gì thế?”
“à, không có gì.” Triệu Doãn Phu lòng buồn bực, nhoẻn cười với cô y tá, “Không có gì đâu, cô đi làm việc đi.”
Cậu lấy di động, gửi tin nhắn cho Giang Tử Khâm. “Đang ở đâu, đừng giận anh nhé, tôi sai rồi.”
Giang Tử Khâm trầm ngâm hồi lâu, không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng cất điện thoại vào ví, chiếc ví đựng tiền hình con thỏ có đôi tai dài lặng lẽ nằm một góc, đôi mắt đen láy như hai hạt cườm nhìn cô. Tim khẽ run, cô vội vàng đóng ví lại.
Ngày hôm đó không phải lên lớp, một mình lang thang trên phố, nghĩ đến đêm ấy, trong lòng vẫn còn sợ. Dù hai người đã thân thiết được mấy tháng, nhưng cô vẫn không sao mở lòng được, lúc đầu là sợ khoác tay, sợ ôm nhau, đến bây giờ ngay con người Triệu Doãn Phu cũng sợ gặp. Cô không thể tưởng tượng mình có thể tiếp xúc thân mật với người đàn ông nào ngoài Kha Ngạn Tịch.
Muốn quên một người sao khó vậy? Đúng như Triệu Doãn Phu đã nói, Kha Ngạn Tịch tàn nhẫn với cô, nói một đằng làm mọt nẻo, lẽ ra phải gạt anh ra khỏi kí ức, song cô không thể, quên không được, gạt không đi, liên tục nhớ đến anh. Tệ hại hơn, mỗi khi có chuyện phiền lòng hay đột nhiên nhớ đến anh, là lại mang chiếc điện thoại tình nhân của họ, thì thầm nói chuyện với anh.
Hóa ra, cô đã chạy trốn xa như vậy, vẫn bị anh giam giữ bằng tấm lưới vô hình. Thời gian quá ngắn, chưa đủ để lãng quên
Một cửa hiệu trang sức bên đường treo tấm áp phích to tướng, thu hút rất nhiều người đến xem. Giang Tử Khâm bỗng tò mò, cũng chen vào đám người, nhìn vào tủ kính.
Một viên kim cương xanh tuyệt đẹp, lặng lẽ nằm trên nền nhung trắng, phát ra sắc màu lóng lánh. Cô đã nhiều lần ao ước, một ngày nào đó được đeo nhẫn cưới đính kim cương xanh, mặc bộ váy cô dâu trắng muốt, cùng người đàn ông thân yêu bước vào hôn trường.
Nhưng đáng tiếc, cô không chờ được chiếc nhẫn đó.
“Oa, kim cương xanh đẹp quá!” Có tiếng phụ nữ vang bên cạnh.
“Em chắc chắn đây không phải là đá xanh chứ?” Tiếng đàn ông vui vẻ hỏi đùa.
“Làm sao có thể là đá xanh? Anh không xem áp phích à, trên đó ghi rõ là kim cương xanh.”
“Ôi, tiếc thật, nếu là ngọc xanh, anh sẽ mua một viên tặng em.”
“Đồ quỷ.”
Nghe giọng cô gái quen quen, Giang Tử Khâm quay đầu lại, nhìn đôi tình nhân, cùng lúc họ cũng đang nhìn cô.
“Giang tiểu thư phải không?” Cô gái ngạc nhiên quá đỗi, “Sao cô cũng ở đây?”
Gặp Phương Thái ở đây có lẽ không phải là chuyện quá bất ngờ. Cô ta có tiền, có thời gian, có thể đi đến bất cứ thiên đường nào trên thế giới này. Nhưng khiến Giang Tử Khâm thật sự bất ngờ là, người đàn ông bên cạnh cô ta không phải là Kha Ngạn Tịch.
Trong phòng ăn, người đàn ông kéo ghế cho Phương Thái, âu yếm rót sữa cho cô. Phương Thái không giấu được nụ cười hạnh phúc, nháy mắt với Giang Tử Khâm: “Dạ dày mình không ổn lắm.” Cô ta chỉ người đàn ông bênh cạnh, nói: “Quên chưa giới thiệu với cô, đây là chồng tôi, anh Hứa Hy.”
Giang Tử Khâm ngây người. một năm trước Phương Thái và Kha Ngạn Tịch thắm thiết như vậy, thậm chí chuẩn bị kết hôn. Một năm sau Phương Thái lại nói, người đàn ông lạ này là chồng cô ta.
Giang Tử Khâm cố nén tò mò, nhìn Hứa Hy mỉm cười, “Chào anh, tôi là Giang Tử Khâm.”
Hứa Hy có lẽ cũng trạc tuổi Kha Ngạn Tịch, nhưng vô cùng thanh tú, khi cười trên má còn có hai lúm đồng tiền nhỏ. Anh ta cũng cười, “Chào cô!”
Phương Thái uống mấy ngụm sữa, nôn nóng hỏi: “Sao cô còn ở đây, đến đây hồi nào? Cso biết Kha Ngạn Tịch đi tìm cô không? Cô bạn ngốc nghếch, sao lại bỏ đi? Anh ấy có gì sai, cô cứ làm ầm lên chứ!”
Giang Tử Khâm mặt hơi tái, đầu rỗng không. Hứa Hy ấn tay Phương Thái, trách: “Sao em lại nói như súng bắn liên thanh vậy, chậm một chút được không? Em đừng xui dại cô ấy, nếu ai cũng như em, chuyên làm chuyện dại dột, thế giới này khéo loạn mất.”
Phương Thái trợn mắt, khẽ đập tay xuống bàn, giọng bất mãn, “Hứa Hy, anh định làm phản phải không? Ai bảo em làm chuyện dại dột, em và Kha Ngạn Tịch thông đồng với nhau diễn một vở kịch nhỏ, chẳng phải cũng chỉ vì anh sao! Nếu anh không tiền hậu bất nhất, liệu em có phải khổ sở đến vùng quê ấy không?”
Phương Thái nói mãi, mắt đỏ hoe. Hứa Hy ngồi nghe, thấy mình không cãi lại được, vội vàng xin lỗi, ngọt ngào dỗ dành mãi, sau đó lại ý tứ nói có việc cần đi, để hai cô gái thoải mái trò chuyện.
Phương Thái chống cằm, nhìn Hứa Hy ra khỏi phòng, lúc này mới quay sang Giang Tử Khâm, cười: “Anh chàng vẫn ấm ức trong lòng, đến giờ vẫn không muốn tôi nhắc đến Kha Ngạn Tịch. Ra ngoài càng tốt, chúng mình càng dễ nói chuyện.”
Giang Tử Khâm gượng cười, hỏi nhỏ: “Sao cô lại lấy Hứa hy, chẳng phải cô và anh ấy...”Cô thở dài rất nhẹ, vừa muốn biết sự thật vừa sợ sự thật.
Phương Thái thôi cười, “Vẫn nói về Kha Ngạn Tịch nhé, tôi kể hết là cô sẽ hiểu.” Giang Tử Khâm gật đầu, Phương Thái tiếp tục: “Tôi gặp Kha Ngạn Tịch lần đầu tiên là trên chuyến bay đến Đinh Châu. Hôm đó tôi về quê ra mắt bố mẹ Hứa Hy. Lúc đi vào nhà vệ sinh, tôi bước vội nên khóa áo khoác mắc vào cúc tay áo của Kha Ngạn Tịch. Anh ta vẫn tỏ ra lịch sự nhưng mặt biến sắc, nhất là khi tôi dẫm lên chiếc cúc áo đó, thấy anh ta sầm mặt, tức tối. Tôi chưa thấy người đàn ông nào trân trọng một món đồ như vậy. Suốt chuyến bay, anh ta giữ khư khư chiếc cúc trong tay, về sau tôi đoán nhất định đó là món quà cô tặng anh ta.”
Lần thứ hai gặp lại, chính là lúc tôi xui xẻo nhất trên đời. bố mẹ Hứa Hy là quan chức chính phủ, do nguyên nhân nào đó họ bị liên lụy phải vào tù. Công tình yêu của Hứa Hy cũng phá sản. Hứa Hy đòi chia tay tôi, vì không muốn liên lụy đến tôi. Đương nhiên là tôi không chịu, thế là anh ấy bỏ đi, vứt tôi một mình ở Hàn Phủ. Tôi bèn nghĩ ra một kế, cứ để anh ta đi, tôi sẽ tìm và cưới đại một người đàn ông khác xem anh ta thế nào!”
Phương Thái kể, nước mắt rơm rớm. Giang Tử Khâm đưa khăn giấy cho cô, an ủi: “Mọi chuyện đã qua lâu rồi, đừng nghĩ nhiều, cũng đừng kể nữa, gọi anh ấy quay lại chúng ta ăn cơm thôi.”
Phương Thái lắc đầu, “Tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ, nhưng lại nghĩ, nếu không cho cô biết sự thật thì rất áy náy. Kha Ngạn Tịch và tôi chỉ là hợp đồng hôn nhân, về sau hôn lễ chính thức cũng hủy bỏ, một là do Hứa Hy cuối cùng đã vứt bỏ tất cả để đi tìm tôi, hai là do Kha Ngạn Tịch. Có thể do cô bỏ đi làm anh ấy bị sốc nặng, khủng hoảng tinh thần suốt một thời gian dài, thậm chí đã phải nhập viện...”
“Anh ấy lại phải nhập viện ư?” Giang Tử Khâm ngắt lời Phương Thái, lo lắng hỏi: “Anh ấy sao rồi, vẫn là vấn đề cái chân à?”
“Cô vẫn quan tâm đến anh ấy lắm.” Phương Thái thở dài, “Bị chảy máu dạ dày, thật khó tin, một người đàn ông bản lĩnh như vậy lại có thể uống say mèm vì một cô gái. Lúc đưa vào bện viện vẫn còn bất tỉnh. Cô Giang, tôi thấy rất lạ, vì sao cô lại có thể đành lòng bỏ đi, có phải cô đã cho rằng tôi đã mang thai với anh ấy, không muốn làm người thứ ba đứng giữa chúng tôi?”
Trước mắt Giang Tử Khâm lúc này chỉ có khuôn mặt tái xanh của Kha Ngạn Tịch, cô ngơ ngẩn gật đầu: “Cũng từng nghĩ vậy.”
“Cô ngốc thật, nếu là tôi, tôi sẽ không lựa chọn cách ấy. Bởi tôi tin anh ấy thực lòng yêu tôi, sẽ không làm chuyện gì có lỗi với tôi. Nếu cô cũng có can đảm như tôi thì hai người đã không phải xa nhau lâu đến vậy.”
Giang Tử Khâm khẽ nói: “Cũng có thể.”
Sau bữa ăn, Giang Tử Khâm đi dạo loanh quanh cùng Phương Thái và Hứa Hy. Phương Thái chỉ nói về đứa con của mình, lúc nào sinh, cân nặng bao nhiêu, lúc nào biết cười, nó cười đáng yêu thế nào...rồi lại than thở hối hận, hai vợ chồng đi hưởng bù tuần trăng mật, bỏ con cho bảo mẫu.
Hứa Hy an ủi, “Đã nói trước là không được nhớ con rồi mà, nhìn xem, em lại nhớ rồi đấy.”
Phương Thái chành môi, “Không nhớ nói, nhớ anh chắc? Trên đời này không có người đàn ông nào luôn coi mình đúng như anh.”
Hứa Hy chỉ muốn bịt mồm cô lại, nghiến răng nói: “Em...sao lại ăn nói như vậy?”Anh ta nhìn Giang Tử Khâm đang đi bên cạnh, bối rối nói: “Giang tiểu thư, mặc kệ cô ấy, Phương Thái luôn trẻ con như thế, nhất là trước mặt tôi. Tôi đi mua trà sữa nhé, đi cũng lâu rồi, chắc khát nước.”
Giang Tử Khâm vội can: “Không cần đâu.”
Phương Thái kéo tay, nháy mắt với cô: “Mặc kệ, cứ để anh ấy phục vụ bọn mình.”
Hứa Hy tức lắm, gõ vào trán Phương Thái, rồi chạy sang quán trà sữa bên kia đường.
Giang Tử Khâm rất ngưỡng mộ Phương Thái, “Chồng cô tốt thật.” Chắm vợ như chăm trẻ con. Tình yêu như vậy thực hiếm hoi.
Phương Thái gật đầu, “Ừ, nếu không, lúc anh ấy bỏ đi tôi đã mặc kệ, việc gì phải dùng thủ đoạn kéo anh ấy về? Cô biết không, để khiến Kha Ngạn Tịch công bố về đám cưới trước mọi người trong buổi ra mắt phòng tranh là chuyện cực kì khó khăn. Tôi phải bao nhiêu lần cầu xin, anh ta mới chịu.”
“Vì sao cô phải làm thế? Vì anh Hứa ư?”
“Đúng, đều vì anh ấy.” Phương Thái nhìn theo bóng Hứa Hy, lòng êm dịu, cô biết đó là người chồng của cô, là bến đỗ của đời cô. Chợt nhớ ra điều gì, Phương Thái vỗ vai Giang Tử Khâm, “Hình như lâu nay cô không biết Kha Ngạn Tịch có một thói quen rất đặc biệt.”
Giang Tử Khâm buồn rầu phát hiện, mình chỉ toàn đợi Phương Thái chuyển chủ đề sang người đó. Cô hỏi lại: “Là gì?”
“Vẽ cô. Mỗi lần ăn cơm cùng Kha Ngạn Tịch tôi đều rất ngán, bởi hầu như anh ấy không