"Xin chào, tôi là Hàn Võ Kỳ." Một chiếc phi cơ trực thăng, vào lúc ba giờ đêm dùng một loại phương thức rất mạo hiểm, ở bãi bẫy thú ngoài gian nhà, hạ xuống trên mặt tuyết, nâng lên tảng lớn bông tuyết Mặc dù đã yếu bớt, nhưng gió tuyết vẫn còn đang gào thét, kia gần như giống như là liều mạng, nhưng bốn người đàn ông đi xuống khỏi phi cơ trực thăng này , hiển nhiên đối với việc bay trong loại thời tiết hỏng bét này, tuyệt không quan tâm.
Bọn họ xách theo thùng dụng cụ, trang bị đầy đủ hết, nhảy xuống phi cơ trực thăng, hướng căn nhà đi tới.
Người đàn ông dẫn đầu, sau khi hắn mở cửa, hướng hắn đưa ra bàn tay mang bao tay da, cùng hắn tự giới thiệu mình.
" Tôi là anh rể của Sơ Tĩnh, ngươi có thể gọi tôi là Hàn." Người đàn ông bắt tay có lực mà đơn giản.
Ba người đàn ông khác, lục tục bước đến bên cạnh hắn, Hàn Võ Kỳ cùng bọn họ nhất nhất giới thiệu.
"Đồ Cần. A Lãng. Nghiêm Phong."
"Irapa." Hắn mở miệng.
Bọn họ đối với gương mặt xấu xí của hắn làm như không thấy, chẳng qua là gật đầu về phía hắn, sau đó ở trong phòng khách mở ra trang bị của mình mang tới. Sau đó ngoài cửa lại nhô ra một dáng vóc nhỏ bé, người nọ vẫn chưa vào cửa, hắn liền nhận ra cô là một người phụ nữ.
"Oh, đây là vợ tôi, Phong Thanh Lam." Hàn Võ Kỳ chậm nửa nhịp, mỉm cười mở miệng. Hắn nhìn Hàn Võ Kỳ một cái, thế nhưng điện thoại di động vệ tinh của người tên A Lãng đột nhiên vang lên
"Lão Đại, chú Cảnh tìm anh."
Hàn Võ Kỳ tiếp điện thoại di động, đi tới một bên nghe điện thoại, đem bà xã đơn độc lưu lại đối mặt với hắn.
Cô gái kia có một đôi tròng mắt đen lạnh như băng, cô đóng cửa, cởi bao tay cùng áo khoác ngoài xuống, nhìn chằm chằm vào hắn nói: "OK, Irapa, tôi cũng không nói nhảm nhiều lời, trước khi tôi tới đây đã xem qua lý lịch của anh, tôi biết anh trước kia là bộ đội đặc chủng ở nước Mỹ, chính là đặc biệt xử lý vụ án bắt cóc . Anh nên biết chúng ta không hề thời gian để có thể lãng phí, làm ơn hãy đem chuyện từ khi anh gặp Tiểu Tĩnh, đến lúc cô ấy rời đi, từ đầu miêu tả một lần được không?"
Hắn nhìn cô gái tỉnh táo trước mắt, sau đó liếc bốn người đàn ông bên kia một cái.
Đối với cô nắm quyền phát ngôn trong tay, bọn họ không hề bất kỳ người nào đứng lên kháng nghị, hiển nhiên cô không chỉ là người phụ nữ tầm thường.
Chủ nhân của Nông trường biết hắn đang chờ người, đem phòng khách tặng cho hắn sử dụng đã đi ngủ rồi.
Trong thời gian đợi bọn họ đến, hắn đã gọi thông mấy cuộc điện thoại, xuyên thấu qua các quan hệ trước kia, tra được tư liệu về công ty này.
Hồng Nhãn là công ty điều tra việc ngoài ý muốn, một công ty tư nhân đặc biệt điều tra việc bất ngờ, tập hợp nhân tài đặc biệt các quốc gia trên thế giới . Những người này không tốn đến nửa ngày thời gian, đã chạy tới nơi này, dù là chiếc phi cơ trực thăng bên ngoài kia, hoặc là trang bị trên tay bọn họ, cũng tương đối đắt giá.
Mặc dù thân phận của hắn đã được mã hóa , nhưng bọn họ hiển nhiên chỉ trong mấy giờ ngắn ngủn, cũng đã đem tất cả những chuyện đã qua của hắn đều tra rất rõ ràng.
Đè xuống riêng tư bị người ta nhìn thấu là không thoải mái, hắn gật đầu, nhìn cô gái đông phương kia nói: "Có thể, nhưng tôi muốn biết tất cả chuyện về John Mak."
Phong Thanh Lam nhướng mắt, , hắn thấy cô cùng Hàn rất nhanh chóng trao đổi một ánh mắt, sau đó cô mở miệng nói: "John Mak, là một Khoa Học Gia điên cuồng."
"Tôi biết, tôi đã điều tra. Nhưng John Mak nên đã trên năm mươi tuổi rồi." Hắn chỉ ra trọng điểm, "Người đàn ông kia, rất trẻ tuổi, quá trẻ tuổi."
Cô từ trong túi móc ra một tấm hình, "Anh thấy là hắn?"
Trong hình có một người đàn ông trẻ tuổi, tóc vàng mắt xanh, tuấn mỹ như thiên sứ.
"Là hắn." Irapa gật đầu.
"Vậy thì không sai." Cô thu hồi hình, không hề giải thích nhiều hơn, chỉ nhắc lại lần nữa: "Xin nói cho tôi biết, tình hình lần cuối cùng khi anh nhìn thấy Sơ Tĩnh cùng Mak."
Cô gái này cố ý nhảy vọt qua vấn đề chân chính của hắn. Hắn nhìn thẳng cô, nhẫn nại nói: "Tôi tin tưởng cô cũng biết, hợp tác lẫn nhau là phương thức nhanh nhất, đối với tôi giấu giếm sự thật, chẳng qua chỉ là đang lãng phí thời gian." Một tia tức giận, hiện lên đôi mắt lạnh lùng của cô.
Hắn không hề để ý tới lửa giận của cô, chỉ trầm giọng ném ra một chuỗi vấn đề: "Mak cùng Đồ Chấn là quan hệ như thế nào? Hắn tại sao muốn bắt cóc Sơ Tĩnh? Sao các người lại không nhận được thông báo đòi tiền chuộc? Mak có ý định gì khác với cô ấy hay không?"
Phong Thanh Lam mím chặt môi, một giây, sau đó ném ra một câu hỏi: "Tại sao anh lại quan tâm?"
Câu hỏi này khiến Irapa đột nhiên cứng đờ, cằm của hắn căng thẳng, nói đầy phòng bị: "Tôi cứu cô ấy một mạng."
"Cám ơn anh, chúng tôi rất cảm kích, tôi tin tưởng Tiểu Tĩnh cũng thế." Cô nhìn hắn chằm chằm, "Tôi biết anh quan tâm cô ấy, nhưng Tiểu Tĩnh sẽ không hi vọng bạn của cô ấy sẽ bị kéo vào chuyện này cho nên làm phiền anh kể rõ hết tình huống xảy ra là được rồi chúng tôi cần định vị chiếc phi cơ kia rời đi lần cuối cùng, còn có hình dáng của phi cơ trực thăng, để dễ dàng tính toán lượng dầu, tính toán khoảng cách cùng phạm vi có thể đạt tới !"
Từ Bạn đó, không khỏi đâm hắn đau đớn, cô cố gắng không để cho hắn nhúng tay hành động, cũng làm cho hắn tức giận.
"Tôi cùng cô ấy không chỉ là bạn!"
Không hề suy nghĩ nhiều, hắn tức giận khẽ gầm gừ với cô gái lạnh lùng trước mắt này bào : "Đáng chết! Cô ấy có thể mang thai con của tôi!"
Bên trong phòng, trong nháy mắt lâm vào một mảnh yên lặng. Hắn không hề nói láo, thật sự cô có thể mang thai hài tử của hắn. Không biết vì sao, trước đây, hắn hoàn toàn không hề nghĩ qua, hoặc có lẽ hắn dám nghĩ.
Một giây kế tiếp, tiếng mắng đồng loạt vang lên, nhưng không ai xông lên công kích hắn.
Trời mới biết, hắn đột nhiên cảm giác được có thể bị người ta đánh một trận thật mạnh thì cũng không tồi, thế nhưng mấy người đàn ông kia tất cả đều nhịn được.
Bọn họ được nuôi dạy tốt đến mức chết tiệt thật, không giống hắn là cầm thú.
Cô gái trước không hề hề chớp mắt, chỉ lạnh lùng nói: "Đã như vậy, vậy anh tốt hơn nên sớm cung cấp tin tức cặn kẽ cho chúng tôi, để chúng tôi có thể cứu cô ấy trở lại, để tránh gã điên kia đem cô ấy hoặc con của cô ấy ra làm vật thí nghiệm. Tin tưởng tôi, anh sẽ không thể muốn cô ấy ở bên cạnh tên Mak đó lâu một phút , tốt nhất một giây cũng không muốn."
Đó là một uy hiếp cực kỳ hữu hiệu.
Nắm chặt quyền, hắn gần như muốn đưa tay bóp lấy cái cổ nhỏ gầy của cô, cưỡng bách cô nói ra chuyện mà hắn muốn biết, sau đó người đàn ông tên Hàn hiển nhiên nhìn thấu xung động của hắn, chạy vút qua , không để lại dấu vết đứng ở bên tay phải hắn, chặn lại con đường mà hắn có thể công kích cô.
"Hắc, mọi người yên tĩnh một chút." Hàn Võ Kỳ giơ tay lên mỉm cười nói: "Anh cùng chúng tôi cũng là vì muốn tốt cho Sơ Tĩnh, đúng không? Như vậy được rồi, chúng ta thỏa hiệp nhé. Irapa, Mak bắt cóc Sơ Tĩnh, xác thực có tính toán khác, bởi vì thể chất của cô ấy rất đặc biệt, cho nên hắn muốn cho cô ấy làm vật thí nghiệm. Về phần vấn đề riêng tư sâu xa, liên lụy tới Tiểu Tĩnh, nếu anh muốn biết gì, chờ chúng ta cứu cô ấy trở lại, anh có thể trực tiếp hỏi cô ấy, OK?"
Hắn mím chặt môi, trừng mắt người đàn ông trước mắt .
Hàn Võ Kỳ thở dài, nhìn hắn nói: "Chúng tôi có thiết bị cùng phi cơ trực thăng, anh có tin tức chúng tôi muốn, cũng quen thuộc địa hình khu vực này, có thể rút ngắn thời gian chúng ta tìm được cô ấy, chúng ta hợp tác, mới có thể dẫn cô ấy trở lại nhanh nhất, bảo đảm an toàn của cô ấy."
Tự hắn cũng có thể đi cứu cô, hắn đã sớm tính toán ra phạm vi có thể , nhưng bọn họ có thiết bị cùng công cụ giao thông hắn cần.
"Cứu người ưu tiên nhất, đồng ý chứ?" Hàn Võ Kỳ duỗi tay về phía hắn.
Những người này che giấu rất nhiều việc, nhưng ánh mắt của người đàn ông này, biểu hiện của hắn đã đưa ra thành ý lớn nhất.
Mặc dù vẫn không hề lấy được đáp án, nhưng hắn lấy được cam kết hợp tác.
Vì Sơ Tĩnh, hắn có thể nhường một bước.
Hắn vươn tay, cầm bàn tay cứng rắn của người đàn ông kia.
Hàn Võ Kỳ lần nữa lộ ra mỉm cười.
"OK, hiện tại nói cho tôi biết, chiếc phi cơ trực thăng đáng chết kia là Version 1 ?"
Mặc dù có vẻ có chút khó chịu, thế nhưng cô gái không hề phát biểu ý kiến nữa, chỉ nhìn hắn, chờ đợi. Lần này, hắn không hề trì hoãn, nói thẳng ra hình dáng của phi cơ trực thăng , sau đó đi tới bên cạnh bàn, chỉ vào bản đồ đã mở ra nghiên cứu lúc trước, nói: "Chúng ta bây giờ ở chỗ này, phi cơ trực thăng caanfphair tiếp nhiên liệu, cho nên xa nhất chỉ có thể ở bên trong phạm vi này." Hắn cầm bút lên vòng ra phạm vi có thể, sau đó tại trên địa đồ vẽ một mũi tên , vừa giải thích: "Cô ấy lúc rớt máy bay tôi nghĩ là muốn lướt qua đỉnh núi này, đi từ hướng Đông đến hướng Tây, nhưng gặp phải bão tuyết, cho nên rớt xuống."
"Anh cho rằng bọn họ ở Chi Lê?" Người đàn ông họ Đồ cũng mở miệng hỏi.
Irapa ngẩng đầu nhìn hắn một cái, trả lời vấn đề của hắn: "Không, nếu muốn đến Chi Lê thì từ hướng này đến hướng này, nếu xuất phát từ hướng của bọn họ phải qua rất nhiề dãy núi không cân thiết, nếu như đúng như tôi nghĩ..., sẽ trực tiếp đi từ Chi Lê sang đây, mà không phải từ dãy núi Andes của Argentina này mạo hiểm qua. Hơn nữa mấy nơi sơn cốc này cũng không hề có nguồn nước ổn định, nhưng chỗ này thì khác nơi này có khu vực khai thác mỏ lâu đời, mặc dù đã bỏ phế ba mươi năm, nhưng cơ sở xây dựng vẫn còn được sử dụng, tôi cho là, bọn họ có khả năng nhất là ở tại chỗ này."
Hàn Võ Kỳ nghe vậy, lập tức nói: "Nghiêm Phong, tra thử khu vực khai thác mỏ đó, sản quyền bây giờ đang ở trên tay người nào. A Lãng, liên lạc A Chấn, cho hắn kinh độ và vĩ độ, gọi hắn cho tôi hình ảnh vệ tinh của khu vực khai thác mỏ bị bỏ hoang này ."
"Lão Đại, hiện tại khu này còn là buổi tối, cho dù dùng vệ tinh, chỉ sợ cũng là một mảnh mơ hồ." Mặc dù vừa oán trách, A Lãng vẫn nhanh chóng gõ bàn phím.
"Không cần hình ảnh quá cặn kẽ, chỉ cần xem thử trong bóng tối có ánh đèn hay không là được rồi." Irapa mở miệng nhắc nhở, "Bọn họ nếu xây dựng nhà ở nơi đó nhất định sẽ có đèn."
Hàn Võ Kỳ kinh ngạc nhìn hắn, sau đó giương lên khóe miệng, "Không sai, A Lãng, cậu nghe rồi chứ, tìm ánh đèn là được rồi."
"OK, nhận tin."
Tiếng điện thoại di động vang lên lần nữa, Hàn Võ Kỳ đi tới một bên nhấn xuống nút trả lời.
Các người đàn ông đang bận thì cô gái kia liền kiễng chân lên, đang cầm trà nóng ngồi ở trên ghế, khi cùng hắn đối diện nhau, thì trên mặt cô trong nháy mắt khoác lên lớp sương lạnh, gần như khiến nhiệt độ bên trong phòng trong nháy mắt lại giảm vài lần, sau đó cô nhắm mắt lại, nhắm mắt dưỡng thần , không nhìn hắn nữa.
Cô không thích hắn, không cần nói rõ ràng, hắn cũng nhìn ra được.
"Xin lỗi, thời gian này chị Lam vì chuyện Sơ Tĩnh mất tích, gần như không hề chợp mắt, cho nên tính khí có kém một chút."
Nghe vậy, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy người họ Đồ đó, cũng đưa một ly trà nóng tới cho hắn.
Đồ Cần cười cười, giống như là có thể nhìn thấu lòng hắn, mở miệng nói: "Chị ấy không phải nhằm vào anh, đổi thành một người khác cũng giống như vậy, anh đừng để ở trong lòng."
Người đàn ông này là đại ca của Sơ Tĩnh , hắn nghe cô