c tường trắng cùng đường đi màu trắng tầng tầng lớp lớp này, xuyên qua những đỉnh núi cao ngút trời kia, trở lại bên cạnh hắn, nhìn hắn, hôn hắn.
Mỗi khi đó, cô sẽ nhớ tới mình vì cái gì mà tiếp tục kiên trì.
Cô không muốn quên hắn, cũng không muốn khiến những người đó nhìn lén đến hắn, nhìn lén đến tất cả đoạn kí ức chung sống giữa cô cùng hắn, cô không muốn cho những người đó làm ô uế đoạn trí nhớ tốt đẹp đó.
Cho nên, cô không dám thư giãn, không chịu bị dược vật khống chế.
Cô đem hắn giấu ở đáy lòng, chỉ dám vào lúc này tưởng niệm hắn, sau đó đem hi vọng gửi ở trên người người nhà.
Vũ ca bọn họ sẽ tìm được cô, cô biết. Mak đối với bọn họ mà nói, là một kẻ địch quá mức rõ rành rành, nhưng bọn họ cần có thời gian.
Cô chỉ không biết là phải còn bao lâu nữa.
Nhưng, trời ạ, cô đã sắp không chịu nổi. Cô rất nhớ bọn họ, rất nhớ Irapa. Cô thật sự rất muốn phá huỷ gian phòng trắng noãn sạch sẽ lại chỉnh tề này, thật sự rất muốn vui vui vẻ vẻ khóc lớn một trận, thật sự rất muốn, rất muốn, hướng về phía tên Mak chết tiệt nọ hét lớn, lanh lảnh gầm thét! Nhưng cô không dám, cô sợ có người đang nhìn cô, sợ tên John Mak đó đang xuyên thấu qua máy theo dõi nhìn cô.
Mấy ngày trước, cô nằm mơ thấy mình và Irapa nói xin lỗi, nằm mơ thấy hắn gọi cô đừng đi.
Điều đó đã làm cho cô đau lòng không dứt, khóc tỉnh lại.
Mak đang ở trước mặt cô, không biết ở mép giường cô đứng bao lâu, cô thiếu chút nữa hù dọa lạc mất ba hồn bảy vía, khi hắn hỏi thì sắc mặt cô tái nhợt, lấy cớ rằng cô đang nhớ người nhà.
Cô đoán hắn không hẳn tin hoàn toàn, nhưng cũng không ngay lập tức lật trần cô.
Sau hôm ấy, cô thậm chí ngay cả ngủ cũng không dám.
Cho nên, cô lẳng lặng nằm, thậm chí không dám đưa tay vây quanh mình, không dám rơi lệ.
Cô chỉ là lẳng lặng nằm, từ từ hô hấp, len lén, len lén nghĩ tới người đàn ông luôn có thể làm động tới tâm hồn cô, mặc dù hắn có thể cả đời cũng sẽ không tha thứ cho cô, Sơ Tĩnh vẫn không nhịn được nghĩ, nếu như lúc ấy hắn mở miệng, mình thật sự không có cách nào nhẫn tâm cự tuyệt hắn.
Nếu như hắn mở miệng. . . . . . Nếu như. . . . . . Trời ạ, cô vạn phần may mắn hắn không mở miệng hỏi, rồi lại mâu thuẫn bởi vì hắn không mở miệng yêu cầu mà cảm thấy khổ sở. . . . . . Đừng suy nghĩ nữa, cô làm như vậy, là đang hành hạ mình. Nhưng cô không có cách nào không thèm nghĩ nữa, hắn chính là nguyên nhân để cô tiếp tục chống đỡ.
Cô ở trong lòng nắm thật chặt tất cả về hắn, ở trong đầu miêu tả mặt của hắn, giả vờ như có hắn đang ở bên cạnh, ảo tưởng mình còn đang ở trong gian nhà nhỏ kia, mà hắn đang sắp lên giường, đưa tay ôm cô vào trong ngực, sưởi ấm áp tay chân lạnh như băng của cô, sau đó ở bên tai cô thì thầm ngôn ngữ kỳ diệu kia.
Trời ạ, cô gần như có thể cảm giác được bàn tay nóng ấm của hắn, đang vuốt mặt của cô, ngửi được mùi hương quen thuộc trên người hắn.
Đó là chân thực như thế, cô không nhịn được hơi nghiêng mặt qua, tiến sát vào lòng bàn tay dịu dàng của hắn, cô thậm chí có thể cảm nhận được vết chai thật dầy trên đó.
Đột nhiên, một cơn tuyệt vọng khó thừa nhận xông lên đầu, để cho cổ họng cô nghèn nghẹn, gần như muốn khóc thành tiếng.
Cô biết, so với ai khác cô biết càng rõ ràng hơn , cô không thể tiếp tục nhìn thấy hắn, không có cách nào cảm nhận được hắn.
Những ngày còn sống sót này, cô đều chỉ có thể dựa vào tưởng tượng cùng kí ức để vượt qua.
Lệ nóng, bỗng nhiên dâng trào.
Cô không muốn mở mắt, không muốn cho hắn biến mất ở gian phòng lạnh như băng này, cho nên cô chỉ giơ tay lên, cố gắng che kín cặp mắt ướt lệ, không để cho người giám thị cô nhìn thấy. Không ngờ, một giây kế tiếp, lại nghe thấy thanh âm hô hấp, tiếng hít thở đều đặn kia, gần như gần ở bên tai. Có người! Sơ Tĩnh hít hơi, sợ tới mức mở mắt ra, chỉ nhìn thấy người đàn ông kia, đang ở trước mắt!
Hồng Nhãn là công ty điều tra việc ngoài ý muốn, là một công ty tập hợp các tinh anh trên thế giới đặc biệt điều tra chuyện ngoài ý muốn. Ông chủ Hàn Võ Kỳ, trước kia là nhân viên tình báo CIA, có lời đồn đãi rằng hắn chính là người khai thác các tin tức cơ mật của các quốc gia, rất giống như con hồ ly giảo hoạt hung ác. Trong điện thoại, nghe được đồng nghiệp cũ nói về bối cảnh tài liệu của công ty này thì hắn cũng không có chú ý đặc biệt , rất nhiều người có bản lĩnh, cũng sẽ bị lời đồn đại khuếch trương quá mức.
Vì vậy khi cô gái kia bắt đầu xử lý thuốc nổ thì hắn thật sự thoáng lấy làm kinh hãi.
Sau khi vượt qua mấy lần cò kè mặc cả của Hàn Võ Kỳ , Phong Thanh Lam cuối cùng đồng ý, dùng lượng thấp nhất đem đường hầm bị phong kín nổ tung, là phương thức sẽ không đả thảo kinh xà nhất.
Đó thật ra thì có chút mạo hiểm, dù sao đường hầm này, mặc dù cách vị trí kiến trúc đường hầm chủ có chút xa, nhưng kết cấu giá chống đỡ đường hầm cũng có chút cũ kỹ, hơn nữa bọn họ hoàn toàn không có cách xác định đường hầm có thể chịu đựng được chấn động hay không. Thế nhưng cô gái, phát huy kỹ thuật thần kỳ. Cô chỉ gõ vào mặt tường mấy cái, nghe thấy thanh âm liền tra ra địa phương yếu ớt nhất của mặt tường này, sau đó móc ra một máy khoan điện nhỏ, dùng thuốc nổ ít nhất, cài đặt ở mặt tường yếu ớt, đem bức tường bị phong kín nổ ra một lỗ lớn đủ để cho người chui vào.
Thuốc nổ nổ tung thì đường hầm chỉ rơi xuống chút bụi bậm, ngay cả thanh âm cũng không lớn.
Từ đầu tới đuôi, cô chỉ tốn thời gian không tới mấy phút.
Cô là một cao thủ sử dụng thuốc nổ, hơn nữa kỹ thuật rất tốt, là hắn từ trước đến này mới thấy, ngay cả hắn trước kia ở trong quân đội, đều chưa từng thấy qua người đem thuốc nổ dùng được thuận buồm xuôi giógiống như cô.
Phía sau bức tường là một phòng giặt ủi, chất đầy y phục đợi tắm cùng đã hong khô.
Nghiêm Phong cùng A Lãng tiến lên rất nhanh, đổi lại y phục nhân viên làm việc, không may, không có đồ cho hắn có thể mặc .
Hắn hình thể quá lớn, Đồ Cần cũng thế.
Hắn biết, mình nên phải quay đầu, cùng Hàn đang coi chừng phi cơ trực thăng trao đổi công việc, nhưng bọn họ không hề mở miệng yêu cầu, Đồ Cần càng thêm trực tiếp khom lưng ở trong đống quần áo tìm kiếm, chính hắn đang muốn gọi Đồ Cần không cần lãng phí thời gian nữa thì Đồ Cần nắm một bộ y phục, đứng lên.
Phong Thanh Lam điên cuồng hỏi một câu: "Bao xa?"
"Không xa, ba phút."
"OK, ba phút, ba phút sau, tôi sẽ hành động." Mọi người cùng nhau giơ tay lên nhìn đồng hồ gật đầu xác định với cô. Xác nhận hết thời gian, cô hướng bọn họ gật đầu một cái, xoay người lui ra con đường lúc vào. Đồ Cần đi ra cửa, những người khác hoàn toàn không hề ngăn cản hắn, ngược lại nối đuôi đi theo.
Irapa ngẩn ra, vội vàng tiến lên bắt được tên lỗ mãng đó.
"Đợi đã nào...! Trực tiếp xông ra sẽ dẫn tới chú ý của nhân viên bảo vệ." Kế hoạch là bọn họ đến bên trong cứu người, sau đó đôi phu thê kia ở bên ngoài gây ra hỗn loạn, làm kế Điều Hổ Ly Sơn, nhưng bọn họ đối với việc Sơ Tĩnh đang ở nơi nào, vẫn hoàn toàn không hề có đầu mối.
Đồ Cần quay đầu lại, cái gì cũng không nói, chỉ đem y phục trong tay giao cho hắn.
Đó là một cái rất nhỏ áo trắng, hắn căn bản là mặc không nổi, khi hắn đang muốn đem y phục bỏ qua thì lại ngửi được một mùi hương quen thuộc, đó là mùi thơm sữa do hắn làm.
Đây là bộ y phục Sơ Tĩnh từng mặc qua.
Hắn đột nhiên chấn động, ngước mắt nhìn người đàn ông phía trước.
Đồ Cần không thể nào ngửi qua mùi sữa kia, nhưng tất cả y phục nơi này đều là màu trắng, trừ lớn nhỏ bất đồng, tất cả đều cùng một kiểu dáng, nhưng hắn lại riêng biệt chọn trúng cái này.
"Tin tưởng tôi." Đồ Cần mở miệng, nghiêm mặt nói: "Chúng ta không có nhiều thời gian, anh nhất định phải tin tưởng tôi!"
**********************
John Mak.
Cảnh Sơ Tĩnh sắc mặt chết lặng nhìn người đàn ông lần nữa xuất hiện ở mép giường cô, bởi vì quá độ kinh sợ mà thở dốc, hắn sát lại như vậy gần, cả người khom xuống, cúi nhìn cô đang nằm ở trên giường. Chứng kiến tới hắn một ít giây, cô gần như thét chói tai ra ngoài.
Cô kinh hoảng bò ngồi dậy, "Anh. . . . . . Anh ở đây làm cái gì?"
Ánh mắt của hắn xanh giống như biển, nhìn gần như vậy, cô phát hiện vẻ bề ngoài của hắn thậm chí còn trẻ tuổi hơn A Chấn, giống như là mới vừa trưởng thành, còn mang theo chút mùi vị của thiếu niên. Mặc dù thân cao hình thể tướng mạo cũng không sai biệt lắm, nhưng khuôn mặt hắn không giống A Chấn xuất sắc nổi trội như bây giờ, lại tương tựa như bộ dáng A Chấn lúc hai mươi tuổi.
"Tôi nghe nói cô tình trạng không tốt. . . . . ." Hắn ngồi thẳng lên, hai tay cắm lấy túi áo bào trắng thí nghiệm, giống như đang quan sát, lên lên xuống xuống nhìn cô, "Cô ốm rồi?"
Loại ánh mắt sâu hiểm như rắn, làm cho cô cảm giác mình giống như con chuột.
"Tôi. . . . . . Tôi không đói bụng."
Hắn ở mép giường cô ngồi xuống, duỗi tay về phía cô, vén lên sợi tóc trên gương mặt cô .
Sơ Tĩnh sợ hãi muốn được đẩy tay của hắn ra, theo phản xạ lui về phía sau co rụt lại.
Hắn híp mắt, lại không buông tay, chẳng qua là khóe miệng khẽ nhếch mà nói: "Tôi hiểu, cô cảm thấy tôi là người xấu, tôi không trách cô." Người đàn ông kia vừa nói, vừa cầm tóc của cô kéo đến bên môi hôn hít một cái. Mỉm cười nói: "Nhưng cô phải tin tưởng, tôi tuyệt đối sẽ không cố ý tổn thương cô ."
"Vậy sao?" Cô theo dõi đôi mắt xanh của hắn, run rẩy hỏi lại.
"Dĩ nhiên." Hắn buông mái tóc đen cô ra, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng của cô, "Cô không cần sợ tôi, người nuôi lớn cô, truyền thụ cho cô quá nhiều quan niệm vặn vẹo, bọn họ nói xấu tôi, chỉ là bởi vì ghen tỵ cùng ngu ngốc, mọi người luôn bởi vì ngu ngốc mà sợ hãi."
"Ngu ngốc?" Cô muốn đi rút về phía sau, tránh khỏi bàn tay ướt lạnh của hắn, cũng không dám, sợ chọc giận đến hắn.
"Không sai, ngu ngốc." Trên mặt hắn thoáng qua một tia ánh sáng lạnh, kiêu ngạo nói: "Tôi thừa nhận tôi một chút ý tưởng cùng hành động có một chút vượt qua quy phạm xã hội, nhưng có lúc, thời kỳ phi thường, phải dùng thủ đoạn phi thường, mới có thể đạt tới thành quả tốt nhất."
Hắn làm cho cô sợ, rất sợ.
"Tôi tạo ra cô, không phải là vì tổn thương cô." Đầu ngón tay của hắn từ mặt của cô đi xuống, lướt qua cằm của cô, cổ của cô."Cô thật, thật, không cần sợ."
Cô không muốn phát run, nhưng không có cách nào ngăn chặn, càng không có cách nào ngăn cản cảm giác ghê tởm đang khuấy động trong dạ dày.
Sơ Tĩnh nhìn hắn, run rẩy nói: "Tôi làm sao có thể không sợ hãi? Chuyện anh làm, không chỉ là vượt qua quy phạm xã hội, anh còn đem người làm vật thí nghiệm!"
"Vì nhân loại sau này, một chút xíu hy sinh nho nhỏ, là tổn thất cho phép ." Hắn lạnh giọng phản bác, "Hãy nhìn tôi đi, chỉ cần có kỹ thuật chính xác, sinh lão bệnh tử, sẽ không còn làm con người bị khốn nhiễu nữa, ngẫm lại những người trên thế giới này sẽ không còn sợ hãi ngã bệnh cùng tử vong nữa!"
Hắn càng nói càng hăng hái: "Loài người ngu xuẩn, đều xuất phát từ việc sợ hãi cái chết, mà tôi có thể làm cho con người thoát khỏi cái chết! Trời ạ lấy tất cả kỹ thuật mà tôi đã chuẩn bị bao lâu nay, cũng là vì tiến hóa cùng tương lai của loài người ― ngẫm lại xem, nếu Einstein không chết, loài người có thể có bao nhiêu tiến bộ? Ngẫm lại xem, nếu trí khôn của mỗi người cũng có th