“Nhưng không có chải đầu” Đỗ Cầm Nương không hề hé răng, bà có năng lực nói cái gì đây?
Từ lúc Tiền Khôn tuyên bố con trai bà đời này chỉ có thể làm một phế nhân không có thần trí, thì sang ngày hôm sau, con dâu đáng thương của bà liền không hề chải đầu, chỉ tuỳ tiện dùng một sợi dây cột chặt một đầu tóc dài hỗn độn, tất cả mọi người nhìn thấy trong mắt cũng đều làm bộ như không có để ý tới.
Bọn họ có thể nói gì chứ?
“Hơn nữa, nương, đại tẩu cũng mặc kệ Thiệu nhi luôn!”
“Thiệu nhi có bà nội thương là đủ rồi!” Đỗ Cầm Nương hết sức trìu mến hôn nhẹ cháu nội bảo bối “Đúng hay không? Thiệu nhi?”
“Còn có cô cô nè, Cô cô cũng yêu Thiệu Nhi nhất!” Mộ Dung Tuyết duỗi thẳng tay muốn ôm đứa nhỏ “Đi!” Đỗ Cầm Nương một tay ôm chặt cháu nội bảo bối, một tay đem con gái đẩy ra xa “Đi xem cửa hàng còn thiếu cái gì, qua hai ngày nữa sẽ mở cửa buôn bán, nếu thiếu cái này cái kia xem con làm sao kiếm tiền!”
“Cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu người giúp một tay!” Mắt vẫn nhìn cậu cháu nhỏ, Mộ Dung Tuyết không cam lòng lẩm bẩm.
“Cha của con đã thuê hai tiểu nhị, đủ rồi!”
Thống khổ tuyệt vọng sống qua nửa tháng, Mộ Dung Gia cuối cùng cũng bình yên trở lại, con trai cho dù là bộ dạng gì đi chăng nửa vẫn là con trai của họ, chỉ cần nó sống tốt là được rồi.
Vì thế, mọi người lại chậm rãi khôi phục cuộc sống trước kia, sinh mệnh gian khổ, ngày lại trôi qua như trước, quán cơm lại bắt đầu mở cửa buôn bán, tuy rằng thiếu Mộ Dung Vũ Đoạn cùng Mặc Nghiễn Tâm đang chuyên tâm chăm sóc chồng, khẳng định là so với trước vất vả hơn rất nhiều, nhưng chỉ cần người còn sống là còn hy vọng, như thế nào cũng có thể thích ứng.
May mắn, Mặc Nghiễn Tâm đã đem bí quyết làm món kho cùng bò ngũ vị hương truyền thụ cho bọn họ, chỉ cần dựa vào hai loại này, là có thể đảm bảo cuộc sống thịnh vượng như trước kia.
Bọn họ thậm chí lên kế hoạch sau này tu sửa cửa hàng, thêm mấy cái bàn, lời thêm ít tiền, qua ngày lại càng an ổn.
Nhưng mà, ông trời dường như không muốn để cho bọn họ quá vui vẻ, khi bọn họ hạ quyết tâm lại tiếp tục bắt đầu cuộc sống thì phiền toái lại tìm tới cửa. Ngay trước ngày chuẩn bị khai trương lại quán cơm, người trong nhà đang tụ tập ở quán cơm một bên nói chuyện phiếm, một bên thì chuẩn bị trước món kho cùng thịt bò, cũng để cho hôm sau có thể thoải mái một chút, bằng không dù có thêm hai tiểu nhị mới thì cũng khó bảo đảm không luống cuống tay chân khiến cho khách tức giận bỏ đi.
“A, Mặc Nghiễn Tâm, con cũng đến đây! Vừa đúng lúc giúp ta nếm thử có phải không cho nhiều lá hồi quá?”
Cả Mặc Nghiễn Tâm cũng mang theo Mộ Dung Vũ Đoạn tới đây, tuy rằng Mộ Dung Vũ Đoạn vẻ mặt trống rỗng, không hề có phản ứng ngồi ở chỗ kia, nhưng hắn vẫn còn ở đây với bọn họ, đó mới là điều quan trọng nhất.
“Thiệu nhi thật đáng yêu, đôi má đỏ bừng, ngũ quan tinh xảo, thật là xinh đẹp nha!”
“Đúng vậy nha, hôm qua Đào thẩm có nói nếu chúng ta bận, bà ấy có thể giúp chúng ta chăm Thiệu nhi miễn phí”
“Ta không cho bà ấy trông đâu, lỡ đâu bà ấy trộm mất thì sao?”
“Đúng vậy, ta sẽ đáp lại với và ấy như thế!”
“Không phải chứ, mẹ, mẹ thật sự trả lời với bà ấy thế sao?”
“Đúng thế, bằng không nên trả lời thế nào đây?”
“Đào thẩm kia nhất định sẽ tức chết!”
“Không!”
“Không?”
“Không, bà ấy nói: Được, không ăn trộm được thì cho ta nhận làm cháu thì có thể chứ?” Một trận yên tĩnh, rồi đột nhiên cười vang.
“Đào thẩm thực sự muốn trộm nha!” Mọi người cười sung sướng, đột nhiên…
“Nhị thúc! Nhị thúc! Nhị thúc cứu chúng ta! Cứu chúng ta!”
Chợt nghe ở ngoài cửa hàng truyền đến âm thanh kích động cầu cứu, mọi người không khỏi đối mặt nhìn nhau, kinh ngạc vội vàng chạy ra xem rốt cục là có chuyện gì?
“Đại tẩu, Nguyệt Phong, đã xảy ra chuyện gì? Các người… Sao lại ra như vậy?”
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Mộ Dung Nguyệt Phong, tay phải kéo mẹ, tay trái kéo vợ ôm con nhỏ, phía sau còn có hai tỷ tỷ Mộ Dung Hương và Mộ Dung Yến đằng xa đã lớn giọng cầu cứu, khi mọi người đi ra thì họ còn ở phía xa, thất tha thất thiểu nghiêng ngả lảo đảo trốn đến.
“Nhị thúc nói rất đúng!” Mộ Dung Nguyệt Phong vẻ mặt cầu xin, vội vàng hít thở nói “Thiên Nhận Đường không… Không có lòng tốt mà!”
“Nói, chuyện gì đã xảy ra?” Mộ Dung Vấn Thiên trấn định hỏi.
“Bọn họ giúp con cầm quyền của Chu gia, hiện tại tình thế vừa vững vàng, bọn họ muốn đoạt đi từ trong tay của con, còn muốn giết con để diệt khẩu!” Mộ Dung Nguyệt Phong nói không cần nghĩ ngợi, phẫn nộ lại oán giận, hoàn toàn không chú ý đến mình đang nói lời không nên nói. Hắn sợ anh họ đến quan phủ tố giác hắn, Thiên Nhận Đường cũng đương nhiên sẽ lo lắng hắn cũng sẽ không cam lòng đến quan phủ tố giác bọn họ.
Mộ Dung Nguyệt Phong giật mình, muốn thu hồi lời nói nhưng không kịp, chuyện này làm thế nào giải thích để bọn họ không nghi ngờ anh họ biến thành phế nhân thực ra là do hắn làm hại đây?
Đang trong lúc hoảng loạn, bỗng cảm thấy trên lưng một cảm giác khiến người ta lạnh cả xương, đột nhiên nhìn lại, thấy rõ ràng là đại mỹ nhân vốn là vị hôn thê của anh trai hắn, sau đó lại gả cho anh họ hắn, dung nhan mỹ lệ vốn luôn hờ hững, giờ phút này lại lạnh lùng giống như hàn băng vạn năm ở Thiên Sơn, hai tròng mắt rừng rực lửa hận, tựa như là mũi tên nhọn đâm trên người hắn, đâm vào khiến cho hắn kinh hồn sợ hãi.
Vì sao nàng lại dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn?
Chuyện đó… Chuyện đó anh họ không có nói cho Nhị thúc biết, lại nói cho vợ nghe, cho nên nàng mới đoán được anh họ sở dĩ bị biến thành phế nhân như vậy tất cả là do hắn làm hại?
Nghĩ đến đây, Mộ Dung Nguyệt Phong bắt đầu khủng hoảng một trận. Lần này chết chắc rồi, nàng ấy nhất định sẽ nói cho Nhị thúc, nếu Nhị thúc biết anh họ là do hắn làm hại, khẳng định sẽ không cứu hắn, hắn nhất định phải chết. Nhưng rất nhanh, hắn lại thoải mái âm thầm thở ra. Bị nàng biết thì sao chứ? Nàng là người câm điếc, mặc kệ nàng biết bao nhiêu, đều không có biện pháp nói ra! Bằng không Nhị thúc đã sớm giết hắn. Không sao cả, nàng không biết võ công thì có thể làm gì hắn?
Quan trọng nhất là, tuyệt đối không thể để cho Nhị thúc biết.
Nhưng mà hắn nên làm như thế nào để ngăn cản Nhị thúc hỏi tới đây?
Có!
“Này, Đường tẩu, tại sao lại nhìn chằm chằm ta như vậy, si mê ta sao?”
Đây là biện pháp trong lúc hắn đang rối loạn, chuyển hướng đề tài, kéo dài thời gian đến lúc bọn người lùng bắt họ tới, Nhị thúc cũng không có thể tiếp tục hỏi tới, chỉ biết vội vàng cứu bọn họ, sau đó…
Sau đó rồi nói sau!
Tuy nhiên, loại biện pháp này thực sự là vô duyên vô cùng, thế nên những người khác rất kinh ngạc! Hắn từ xa chạy tới đây là vì muốn đùa giỡn chị dâu sao? Nhất thời không ai có thể phản ứng được, mẹ ruột hắn trước tiên hổn hển kêu lên.
“Thằng bé này, con làm sao vậy? Đã đến lúc này, con còn… Còn…” la lên được một nửa, đã thấy con trai hướng về phía mình nháy nháy mắt mắt, Mộ Dung đại phu nhân mới biết con trai là có ý riêng, về phần đó là ý gì, bà không biết, nhưng nghe lời con trai luôn luôn đúng, vì thế bà lập tức ngậm chặt miệng lại. Sau đó lại đổi sang huynh đệ Đỗ Khiếu Phong phẫn nộ mắng “Nguyệt Phong biểu ca, lời của ngươi là có ý gì? Lớn tiếng kêu cứu mạng, kết quả là chạy tới đùa giỡn biểu tẩu!”
“Thật hạ lưu, ngay cả chị dâu của mình cũng đều đùa giỡn, ngươi có phải hay không đã quên trong tay ngươi còn lôi kéo theo vợ con?”
“Ăn không ngồi rồi, không có tư cách ở trong này nói chuyện” Mộ Dung Nguyệt Phong cười lạnh nhạt phản kích “Các ngươi lại không phải mang họ Mộ Dung!”
“Ăn không ngồi rồi là ngươi đang nói chính mình đó!” Mộ Dung Tuyết lại khinh thường cười lạnh “Ta thì có tư cách nói chuyện chứ? Ta họ Mộ Dung, hơn nữa là trước lúc ngươi cưới vợ, đều là ta cùng cha mẹ, đại ca nuôi ngươi, không có chúng ta ngươi đã sớm chết đói rồi!”
Cuối cùng trong lòng có một chút hỗ thẹn, Mộ Dung Nguyệt Phong mặt đều đỏ lên “Muội…”
“Nha đầu hỗn láo!” Mộ Dung đại phu nhân tức giận quát “Cha mẹ ngươi là dạy ngươi như vậy sao?”
“Anh họ ở nơi này đùa giỡn với phụ nữ, ngay cả tẩu tẩu của chính mình cũng không buông tha, là do chính bá mẫu dạy sao?” Mộ Dung Tuyết càng không nể mặt nói lại
“Ngươi… ngươi…” Mộ Dung đại phu nhân tức giận đến không nói nên lời, đột nhiên chuyển hướng sang Mộ Dung Vấn Thiên, lớn tiếng chất vấn “Vấn Thiên, nha đầu kia miệng lưỡi điêu ngoa như vậy, đối với anh họ cùng bá mẫu vô lễ ngạo mạn, tất cả là do ngươi dạy ư?”
Mộ Dung Vấn Thiên hít một hơi sâu, đè nén lửa giận ở trong lòng “Tuyết Nhi nói không sai, đại tẩu Vũ Đoạn vừa mới gặp chuyện không may, Nguyệt Phong lại chạy đến đùa giỡn chị dâu, hắn nghĩ là Mặc Nghiễn Tâm không có ai bảo vệ sao?” Nhắc đến Mộ Dung Vũ Đoạn, Mộ Dung đại phu nhân liền chột dạ mở to mắt “À, Vũ Đoạn là đã xảy ra chuyện gì?” Con trai đuối lý, bà sao lại không biết chứ, chỉ là vì muốn con trai bảo bối được huy hoàng lên vị trí cao, hy sinh con trai của người khác cũng là bất đắc dĩ.
Ngoái đầu nhìn lại con trai trừ bỏ là còn có hô hấp, căn bản là giống y như người đã chết, Mộ Dung Vấn Thiên đau lòng thở dài.
“Nó…” đột nhiên ông im lặng không lên tiếng, ánh mắt xoay chuyển, sắc bén bắn về phía khác.
Thấy thế, Mộ Dung Nguyệt Phong lập tức cảnh giác đứng lên, tay lôi kéo mẹ cùng vợ con, miệng còn kêu hai tỷ tỷ trốn ra phía sau Mộ Dung Vấn Thiên.
Vừa lúc toàn gia đình của Mộ Dung Nguyệt Phong mới tránh đi, đã xuất hiện thêm mười mấy người.
Cầm đầu là một hán tử mặt ngựa đứng lại, ánh mắt trào phúng ngắm nhìn về phía Mộ Dung Nguyệt Phong “Ngươi cho là trốn đến đây là an toàn sao?”
“Xin hỏi các vị là ai?” Mộ Dung Vấn Thiên bình tĩnh hỏi
Hán tử mặt ngựa dùng cằm chỉ về hướng Mộ Dung Nguyệt Phong “Là người cùng Mộ Dung Nguyệt Phong kết bái huynh đệ!”
Thiên Nhận Đường! Lồng ngực khẩn trương một chút “Xin hỏi có chuyện gì?” Mộ Dung Vấn Thiên lại hỏi
“Đến là muốn mời huynh đệ của ta theo ta trở về!”
“Muốn giết hắn?”
“Giết hắn?” Hán tử mặt ngựa bỗng nhiên cười to “Không, hắn là huynh đệ của ta, ta làm sao lại giết hắn? Ta chẳng qua là muốn…” Cười to chuyển thành cười gian “Làm cho hắn rốt cục không có biện pháp nói chuyện!”
Rốt cục không có biện pháp nói chuyện?
Những lời này nhất thời đánh vào trong lòng Mộ Dung Vấn Thiên một dấu chấm hỏi hoài nghi, đồng thời cũng là Mộ Dung Nguyệt Phong bắt đầu khẩn trương, để tránh hán tử mặt ngựa càng nói càng nhiều, hắn đành phải…
“Tô Xán, ngươi quá độc ác, chúng ra là huynh đệ, ngươi còn muốn diệt khẩu của ta!” Hắn chửi ầm lên.
“Ta cũng không có ngoan độc như ngươi…” Tô Xán cười lạnh “Ngay cả thân nhân của chính mình…”
Không, không thể nói!
“Dù là như thế nào, có Nhị thúc ta ở đây, ngươi đừng hòng thương tổn đến ta!” Mộ Dung Nguyệt Phong bối rối kêu to.
“Phải không?” Tô Xán khinh miệt suy nghĩ liếc nhìn Mộ Dung Vấn Thiên “Có lẽ ta có thể nhân c