ơ hội này nhìn xem năm đó Mộ Dung gia là dựa vào bản lĩnh gì để trở thành Võ lâm thế gia?”
Thanh âm vừa dứt, hai bóng người từ phía sau hắn bắn về phía Mộ Dung Nguyệt Phong, cơ hồ là cùng lúc đó, huynh đệ Đỗ Khiếu Phong ở phía sau Mộ Dung Vấn Thiên cũng một trái một phải đón nhận, trong nháy mắt, Mộ Dung Nguyệt Phong mãnh liệt đánh về phía Tô Xán, Mộ Dung Hương cùng Mộ Dung Yến lao ra cùng hán tử mặt ngựa đánh lên. Tuy rằng các nàng căn bản không muốn đánh, nhưng vì mạng sống, không thể không đánh. Mộ Dung Vấn Thiên không động thủ, nhưng ông nhìn thẳng vào một lão già béo mập, ông nhìn ra được, lão già mập mới chính là ngọn núi mà Tô Xán cậy dựa vào.
“Cầm Nương, Tuyết nhi, hai người không nên vọng động, bảo vệ cho những người khác!”
“Đã biết!”
Đỗ Cầm Nương cùng Mộ Dung Tuyết hai người mỗi người đều cầm loan đao sẵn sàng đón quân địch, phía sau ở bên phải là Mộ Dung đại phu nhân cùng Chu Thải Nhi ôm con nhỏ, bên trái là Mộ Dung Vũ Đoạn cùng Mặc Nghiễn Tâm.
Không ai chú ý tới Mặc Nghiễn Tâm cánh tay trái ôm Thiệu Nhi đang ngủ, tay phải để trong tay áo nhưng lại ẩn ẩn một thanh dao bén nhọn.
Mọi người chỉ chú ý tới Mộ Dung Vấn Thiên thần sắc nghiêm túc tương phản với lão già béo mang vẻ mặt tươi cười từ ái của Phật Di Lặc, hai người đứng yên, ai cũng không hiểu được ai sẽ là người động thủ trước, khẳng định là một chiêu sẽ định sống chết…
Không hề có dấu hiệu, một tiếng huýt gió chói tai bỗng nhiên vang lên, bóng người bay tới, lão già béo bay về phía trước, trong tay vung lên một loại vũ khí quái dị! Tiếng rít chói tai kia là âm thanh do nó tạo ra, cũng trong lúc đó Mộ Dung Vấn Thiên thân mình mạnh mẽ đón nhận, ánh kiếm cao thấp tung bay, mang theo tiếng sấm kêu khóc ẩn hiện. Hai bên chỉ cần sai lệch một chút, tất cả đều sẽ kết thúc. Lão già béo vẫn là mang vẻ mặt Phật Di Lặc từ ái tươi cười, Mộ Dung Vấn Thiên khuôn mặt vẫn nghiêm trọng như lúc ban đầu, ai cũng không nhìn ra được là ai chiến thắng. Sau đó, không hề dự báo trước, lão già béo đột nhiên úp sấp xuống về phía trước. Chỉ một thoáng, Tô Xán cùng người của hắn mang đến tất cả đều sợ đến mức dừng tay, các vẻ mặt đầy sự kinh hãi, làm sao cũng không nghĩ đến cao thủ sơn Đường Trung bọn hắn dựa vào lại không thể ngăn được một chiêu của Mộ Dung Vấn Thiên.
Khó trách năm đó Mộ Dung gia có thể trở thành Võ lâm thế gia của một vùng, quả nhiên là có chút tài năng.
Tô Xán mãnh liệt cắn răng một cái “Đi!” rồi phi thân rời đi, người hắn mang đến cũng ba chân bốn cẳng mang thi thể của lão già béo vội vàng quýnh lên đi theo sau.
Thấy thế, Mộ Dung đại phu nhân nhất thời nhẹ nhàng thở ra, cả người thiếu chút nữa ngã bệt trên đất “Cuối cùng cũng đi rồi!”
Mộ Dung Vấn Thiên hừ lạnh “Rồi bọn họ sẽ trở lại!”
Mộ Dung đại phu nhân kinh sợ “Ngươi nói cái gì?”
“Bọn họ sẽ trở lại, hơn nữa…” Mộ Dung Vấn Thiên từ từ chậm chạp xoay người sang chỗ khác đối diện với Mộ Dung đại phu nhân, biểu tình so với trước càng nghiêm trọng hơn “Bọn họ sẽ mang thêm càng nhiều người lợi hại hơn, đến lúc đó…”
“Sao… Như thế nào?” Mộ Dung đại phu nhân không yên hỏi.
“Sợ là chúng ta không thể đối phó được!”
Mọi đêm, thường đến giờ này thì tất cả mọi người đều tự động trở về phòng. Nhưng tối nay, một đám người Mộ Dung gia lại tụ tập ở phía trước phòng trong, không có nữa người tỏ ra buồn ngủ.
“Trốn! chúng ta phải trốn nhanh!” Mộ Dung đại phu nhân bén nhọn nói.
“Trốn không thoát, bọn họ sẽ phái người kiểm tra chúng ta, không cần biết chúng ta trốn ở đâu, bọn họ đều sẽ đuổi theo, đặc biệt…” Mộ Dung Vấn Thiên nhìn một vòng mọi người ở chung quanh “Trong số chúng ta có vài người không có võ công, càng khó để chạy!”
Bà chính là một trong “Những người đó!”
Mộ Dung đại phu nhân co rúm lại một chút “Ta… Ta nếu biết được có ngày hôm nay… Năm đó đại ca ngươi muốn dạy võ công cho ta, ta cũng sẽ cố gắng học theo!”
“Hiện tại nói chuyện này cũng vô dụng!” Mộ Dung Vấn Thiên thở dài “Lại nói tiếp…” Ông nghi ngờ chăm chú nhìn Mộ Dung Nguyệt Phong “Thiên Nhận Đường muốn cướp tài sản của Chu gia, bọn họ đi cướp cũng không nói, vì sao nhất định phải giết ngươi để diệt khẩu chứ?”
Không dự đoán được Mộ Dung Vấn Thiên lại nhắc đến chuyện này, sắc mặt Mộ Dung Nguyệt Phong thoáng chốc thay đổi, bối rối, không ngừng được hướng về phía mẫu thân nháy mắt cầu cứu, người sau hiểu ý, lập tức khụ khụ vài tiếng thật mạnh, đem sự chú ý của mọi người hướng về phía mình.
“Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là nếu chúng ta không trốn chẳng lẽ thật muốn Mộ Dung gia ta tuyệt tự sao?” Bất hiếu có ba điều, không có con nối dõi là tội nặng nhất, hắn thực sự muốn phạm tội lớn ngập trời này sao?
Quả nhiên, vẻ mặt Mộ Dung Vấn Thiên căng thẳng, nghi vấn trong lòng lại biến đi, lại quay về với vấn bảo tồn gia tộc. Ông vỗ cằm trầm ngâm một hồi lâu “Ừ… toàn bộ mọi người muốn chạy trốn … Thật sự không có khả năng…”
“Vậy nghĩ biện pháp để cho Nguyệt Phong mang vợ con chạy trốn là được rồi!” Mộ Dung đại phu nhân bật thốt lên nói. Chưa từng thấy qua người nào lại ích kỉ đến như vậy, Mộ Dung đại phu nhân vừa nói xong, mọi người trong lúc đó đều nổi lên một trận mưa to gió lớn.
“Ta mặc kệ, ta cũng muốn đi!” Mộ Dung Hương phát điên.
“Hơi quá đáng, sao chỉ để cho anh họ trốn thoát thì được rồi?” Mộ Dung Tuyết nói.
“Phiền toái là do Nguyệt Phong biểu ca mang tới, hắn mới là không được chạy đi!” Đỗ Khiếu Phong tức giận.
“Ta muốn quay về nhà chồng, nơi đó có kém cỏi như thế nào cũng còn an toàn hơn nơi này!” Mộ Dung Yến nức nở khóc lớn.
Mộ Dung Vấn Thiên mặt không có chút thay đổi, không hề lên tiếng. Mộ Dung đại phu nhân nghĩ đến ông cũng không đồng ý, liền không hề la lối nhiều, mặc kệ người khác nói như thế nào, bà ta đã có chủ ý riêng của mình.
Ai cũng có thể chết, chỉ là con trai cùng cháu nội của bà ta không thể chết được!
Rạng sáng, bình minh sắp đến, một khắc trước khi trời sáng…
“Mở cửa, Nguyệt Phong mở cửa nhanh!” Mộ Dung Vấn Thiên ở trước cửa phòng của Mộ Dung Nguyệt Phong lo lắng thấp giọng khẽ gọi, nhưng lên tiếng trả lời cùng mở cửa phòng lại là Mộ Dung đại phu nhân ở sát vách. Càng kỳ quái là, bà vẫn quần áo chỉnh tề như cũ, đúng là bộ dáng thanh tỉnh chưa từng đi vào giấc ngủ.
“Không cần tìm nó, nó đi rồi!” Mộ Dung đại phu nhân làm như không có chuyện gì nói, tầm mắt tò mò nhìn Mộ Dung Tuyết cùng hai huynh đệ Đỗ Khiếu Phong đứng sau lưng Mộ Dung Vấn Thiên đánh giá. Cả ba người đôi mắt đỏ hồng, vẻ mặt ai oán, giống như khóc lớn một hồi lâu.
“Cái gì?” Mộ Dung Vấn Thiên vừa giận vừa sợ hét lớn “Nó đi khi nào?”
“Đi đã lâu!” Mộ Dung đại phu nhân đắc ý nói “Vừa qua giờ tỵ, ta kêu nó mang theo vợ cùng con nhỏ thừa dịp đêm tối chạy trốn, tin rằng có chúng ta ở trong này, ít nhất đánh một trận sinh tử xong mới có người đi tìm bọn họ, khi đó bọn họ đã sớm trốn thoát rất xa rồi!”
Có người ở nơi này giúp bọn họ ngăn cản truy binh, bọn họ nhất định sẽ thoát được!!!
Mộ Dung đại phu nhân tự tin tràn đầy suy nghĩ như vậy, hoàn toàn không lo lắng đến sinh mệnh vô tội của người khác, chuyện này hoàn toàn không hề xuất hiện ở trong lòng bà ta.
“Tẩu…tẩu…” Mộ Dung Vấn Thiên tức giận đến nói không ra lời.
“Là ngươi không thèm nghĩ đến biện pháp trốn thoát cho bọn họ, chúng ta đành phải tự nghĩ biện pháp cho chính mình thôi!” Mộ Dung đại phu nhân hoàn toàn không hề cho rằng mình sai lầm cái gì.
“Tẩu…” Mộ Dung Vấn Thiên mãnh liệt vung tay, đột nhiên quay đầu “Các ngươi đi trước, bằng không sẽ không còn kịp!”
Mộ Dung Tuyết cùng huynh đệ Đỗ Khiếu Phong liếc mắt nhìn một cái, nhìn lại đứa trẻ ở trong lòng, dứt khoát gật đầu.
“Vâng!” Chợt xoay người nhanh chóng rời đi.
“Rốt cục tìm Nguyệt Phong có chuyện gì?” Mộ Dung đại phu nhân tò mò hỏi.
“Các người thật sự là… Thật sự là…” Mộ Dung Vấn Thiên đã muốn không còn khí lực, chỉ có thể thở dài “Có những người bạn đánh cá ta quen biết, ta nhờ họ khi ra khơi thuận tiện dẫn người chạy trốn, không ai hoài nghi thuyền đánh cá xuất phát lúc rạng sáng, tin tưởng rằng bọn hắn sẽ có thể thuận tiện trốn thoát, tuy rằng người có thể mang đi không được nhiều, ít nhất có thể vì Mộ Dung gia cùng Đỗ gia lưu lại hậu duệ. Không thể tưởng được các ngươi lại làm như vậy…”
“Sao ngươi lại không nói sớm?”
“Không nói trước với bọn họ, ta cũng không biết bọn họ có tình nguyện mạo hiểm như vậy giúp chúng ta, ta phải nói như thế nào?”Mộ Dung Vấn Thiên hỏi lại.
Mộ Dung đại phu nhân nghĩ nghĩ, sau đó nhún vai “Không sao cả, dù sao Nguyệt Phong đã sớm chạy trốn!”
Mộ Dung Vấn Thiên nhìn chăm chú bà thật sâu, liếc mắt một cái, rồi sau đó bỏ đi, chỉ bỏ lại một câu “Nguyệt Phong trốn không thoát đâu!” Quả nhiên, chưa đến buổi trưa, Mộ Dung Nguyệt Phong vẻ mặt lo sợ không yên dẫn vợ con mặt mày xám như tro quay trở lại, Chu Thải Nhi còn thút tha thút thít khóc “Mọi con đường có thể đi, bọn ta đều thử qua nhưng đều bị chặn hết!!!”
Trừ bỏ đường thủy.
Nhưng con đường duy nhất bọn họ có thể đi đã bị chính hắn bỏ qua.
Mộ Dung đại phu nhân vẻ mặt biến đổi, ngây người một lúc lâu sau, quay mặt về phía Mộ Dung Vấn Thiên rống to “Mau gọi thuyền đánh cá dẫn bọn họ đi trốn!”
Mộ Dung Vấn Thiên bất đắc dĩ lắc đầu “Không thể được, rạng sáng tất cả thuyền đánh cá đều đã xuất phát!”
“Nghĩ biện pháp khác, ngươi nhất định phải nghĩ được biện pháp khác!” Mộ Dung đại phu nhân sợ hãi la lớn.
“Đi theo thuyền đánh cá chạy trốn, chính là biện pháp duy nhất, nhưng Nguyệt Phong đã tự mình bỏ lỡ!” Mộ Dung Vấn Thiên vẫn chỉ lắc đầu.
“Ta mặc kệ, dù thế nào ngươi cũng phải nghĩ ra biện pháp khác!” Mộ Dung đại phu nhân vẫn chứng nào tật nấy, lại bày ra vẻ bá đạo dã man “Trưởng tẩu như mẹ, ngươi không nghe lời ta chính là bất hiếu!!!”
Trưởng tẩu như mẹ, trưởng tẩu như mẹ, bà dùng bốn chữ này áp bức họ cả đời, còn chưa đủ sao?
“Lần trước đã tách ở riêng rồi mà!” Đỗ Cầm Nương không khống chế được hét trả “Không có trưởng tẩu, cũng không có cái gì như mẹ, các người là các người, chúng ta là chúng ta!” Nhẫn nại đến lúc này, bà đã nhẫn nại đến cực hạn, không thể nhịn được nữa, không muốn nhịn nữa.
“Phiền toái là do Nguyệt Phong tự mình tìm đến, các người tự mình nghĩ biện pháp đi!”
Không nghĩ tới Đỗ Cầm Nương hung hăng phản ứng, Mộ Dung đại phu nhân không khỏi co rúm lại một chút “Nhưng… Nhưng Nguyệt Phong là hậu nhân của Mộ Dung gia đó!” Đỗ Cầm Nương cười nhạt “Như vậy thì sao? Mộ Dung gia lại không chỉ có hắn là hậu nhân, còn có…”
“Thiệu nhi cũng là hậu nhân của Mộ Dung gia, hơn nữa Tuyết nhi đã mang theo nó…” Mộ Dung Vấn Thiên nói tiếp, đi đến cạnh trấn an người vợ cả đời chịu thiệt thòi “…Chạy trốn!”
Ông cũng không muốn nhịn nữa.
Nếu là công việc vì chính nghĩa, hy sinh bao nhiêu ông cũng không một câu oán giận, nhưng Mộ Dung Nguyệt Phong là vì sự tham lam của mình mà trêu chọc đến hậu quả bất hạnh, vì loại chuyện như thế này mà hy sinh thật sự là không đáng, cho dù Nguyệt Phong là cháu của ông, ông không thể không giúp, nhưng hy sinh đến đây, ông coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.