đã trốn đi, cả nhà bọn họ cùng người nhà của điệt nhi cùng chết đi, cái này cũng nên đủ rồi!!!
Vạn Lung sơn, một ngọn núi nho nhỏ, ở sau giờ ngọ, Mộ Dung Vấn Thiên liền mang mọi người đến đây, không phải là vì muốn trốn thoát, mà là ông đoán chừng thời gian đã sắp đến, người của Thiên Nhận Đường sẽ nhanh chóng xuất hiện, vì tránh gây thương tích cho ngư dân ở Thái Hồ cùng du khách đi ngang qua, bọn họ phải rời xa nơi có người ở. Ở trong rừng trúc, mọi người ngồi ở trên chiếu chờ đợi.
“Nghiễn Tâm…” Lén lút, Đỗ Cầm Nương đi đến bên cạnh Mặc Nghiễn Tâm lúc này đang ở phía sau lưng lau mồ hôi cho chồng, nghe tiếng gọi liền ngước mắt lên nhìn bà.
“Thật sự là xin lỗi con, mới gả đến đây không được hai năm, phải đi theo chúng ta…” Bà không nói được nữa.
Mặc Nghiễn Tâm lắc đầu.
Đỗ Cầm Nương không hiểu nàng lắc đầu là có ý gì, nhưng đoán rằng nàng là tỏ vẻ không để ý “Ta đã dặn dò Tuyết nhi, tương lai Thiệu Nhi sinh hạ đứa nhỏ, nhất định phải cho một đứa con thờ tự cho Mặc gia, sẽ không để cho Mặc gia tuyệt hậu!!!”
Mặc Nghiễn Tâm lại lắc đầu.
Thật sự không hiểu nàng là có ý gì, Đỗ Cầm Nương có chút bất đắc dĩ “Đời này nợ con, nếu có thể, thì để kiếp sau Vũ nhi trả lại cho con đi!”
Mặc Nghiễn Tâm vẫn là lắc đầu.
“Ta không hiểu ý của con, từ trước đến nay, luôn luôn chỉ có Vũ nhi có thể hiểu được con, đáng tiếc nó…” Đỗ Cầm Nương cười khổ, lấy tay thương tiếc xoa xoa mặt con trai “Nó là một đứa con tốt, ôn nhu săn sóc lại hiếu thuận, giống như cha hắn chính trực vô tư, tuy rằng tính tình có chút u buồn, nhưng may mắn cũng không phải là rất nghiêm túc, ít nhất hắn cũng thường tươi cười, đặc biệt là sau khi con gả đến đây, không có ngày nào là không bắt gặp nét tươi cười của nó, ta vẫn hy vọng các con có thể ở chung bên nhau rất hạnh phúc, đáng tiếc là không có thời gian…” Mặc Nghiễn Tâm tiếp tục lắc đầu.
Đỗ Cầm Nương làm như không nhìn thấy “Nếu ta nói, ta hy vọng kiếp sau con còn có thể làm con dâu hoặc làm con gái của ta, ta nhất định sẽ rất yêu thương con, con có bằng lòng hay không?”
Rốt cục, Mặc Nghiễn Tâm gật đầu.
Đỗ Cầm Nương vui mừng nở nụ cười, bà trìu mến ôm chặc Mặc Nghiễn Tâm, hai mắt ngấn lệ “Nghiễn Tâm, ta thực sự rất yêu con!”
Mặc Nghiễn Tâm không nhúc nhích, tùy ý để Đỗ Cầm Nương ôm, nhưng một lát sau, hai tay của nàng từ từ hướng lên trên, tuy rằng phi thường thong thả, chậm rãi gần như là không nhúc nhích, nhưng thật sự là từ từ hướng lên trên. Nhưng mà một khắc ngay trước lúc cánh tay của nàng muốn ôm choàng lấy Đỗ Cầm Nương, thì đôi mắt đẹp luôn ảm đạm chợt xẹt qua một tia làm người ta không rét mà run, vì thế tay nàng dừng lại.
Tiếp qua một lúc lâu, Đỗ Cầm Nương mới buông nàng ra, đang định nói tiếp cái gì đó…
“Đến rồi!” Mộ Dung Vấn Thiên hô to.
Nháy mắt, mọi người chộn rộn lên một phen, Mộ Dung đại phu nhân cùng Chu Thải Nhi ôm đứa nhỏ trốn ở phía sau Mặc Nghiễn Tâm cùng Mộ Dung Vũ Đoạn, Đỗ Cầm Nương cùng ba chị em Mộ Dung Nguyệt Phong xếp hàng đứng ở phía trước Mộ Dung Vũ Đoạn cùng Mặc Nghiễn Tâm, mà đứng trước tất cả là một mình Mộ Dung Vấn Thiên đang quay mắt về phía một đám người, ít nhất là năm, sáu trăm hán tử đang kéo đến như thủy triều dâng lên, bao vây xung quanh bọn họ. Cầm đầu bọn chúng có bảy người, một người trung niên chừng năm mươi tuổi, hai người nữ nhân xinh đẹp khoảng hơn ba mươi tuổi, hai người đại hán giống nhau như đúc giống như tháp sắt, một người mặc đồ đen, một người mặc đồ trắng, còn có Tô Xán, cùng với một người văn sĩ ốm giống như lúc nào cũng có khả năng rơi rụng tự cho là tiêu xái mãnh liệt phe phẩy cây quạt.
“Ngươi…” Nam nhân trung niên dung một ánh mắt cao cao tại thượng nhìn Mộ Dung Vấn Thiên “Chính là Mộ Dung Vấn Thiên?”
“Phải!” Mộ Dung Vấn Thiên không chút khiếp sợ quay mắt nhìn về phía kẻ địch.
Nam nhân trung niên gật gật đầu “Ngươi hẳn là cảm thấy thực vinh hạnh, khi Tô Xán gấp gáp trở về xin giúp đỡ, thì vừa lúc lão phu muốn dẫn toàn bộ người tiến đến cùng phái Không Động tranh đoạt một mỏ vàng, ngẫm lại vừa lúc đi qua nơi này, liền thuận đường đến xem, nếu không xử lý một vấn đề nhỏ như vậy căn bản là không cần dùng nhiều người đến như vậy!”
Vấn đề nhỏ?
Mộ Dung Vấn Thiên lơ đễnh, vẫn như cũ lấy một khí thế không kiêu ngạo không xiểm nịnh nghiêm nghị đối mặt với khốn cảnh trước mắt, không có chút ý định lùi bước.
“Hảo khí phách!” Nam nhân trung niên tán thưởng “Xem ra ngươi là một nam tử hán gan dạ sáng suốt, ta tình nguyện cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngươi đánh thắng được ta…” Hắn trái phải liếc mắt một cái “Hai hộ vệ, ta để cho nữ nhân cùng đứa nhỏ rời đi, như thế nào?”
“Còn có con trai của ta!” Mộ Dung đại phu nhân thét chói tai.
“Như thế nào? Được không?” Làm như không có nghe thấy, nam nhân trung niên vẫn còn cười dài hỏi lại một lần nữa. Mộ Dung Vấn Thiên nghiêm túc cẩn thận xem kỹ hai đại hán giống như cái tháp sắt, trong lòng biết hơn phân nửa kết quả trận chiến này sẽ không lạc quan, nhưng mà ít nhất ông nên vì vợ và con dâu cố gắng một trận.
Các nàng là hoàn toàn vô tội.
Vì thế, ông gật đầu. Nam nhân trung niên vừa vẫy tay một cái, năm sáu trăm người lập tức rời cách xa ra vài trượng, tiếp theo chính hắn cùng với hai nữ nhân xinh đẹp, văn sĩ ốm cùng Tô Xán thối lui ba bước.
“Hai người các ngươi, cùng làm cho Mộ Dung đại hiệp nếm thử cảm giác bị một chiêu làm mất mạng đi!”
“Vâng!” Hai đại hán như hai tháp sắt ầm ầm hưởng ứng.
Ngay tại lúc hai người lên tiếng trả lời, Vì muốn ưu thế, Mộ Dung Vấn Thiên dĩ nhiên là động thủ trước, hơn nữa vừa ra tay đó là chiêu thức tuyệt học lợi hại nhất của Mộ Dung gia: Cùng địch tử vong.
Không cần biết an nguy của bản thân, chỉ cần tiêu diệt đối thủ.
Đó quả nhiên là tuyệt chiêu đệ nhất, bảo kiếm giống như sắc cầu vồng xẹt ngang bầu trời, muôn ngàn tia sang lạnh lẽo, ánh chớp sáng lóa bắn ra bốn bốn phương tám hướng, nhưng tất cả các điểm lại tập trung trên người hai hắc bạch nam tử cao to, bất luận thấy thế nào, hai người kia đều tránh không khỏi một chiêu này .
Nhưng mà, hai đại hán giống như tháp sắt kia căn bản là không nghĩ sẽ trốn, cũng không cần trốn, chỉ thấy bọn họ đứng yên không chút né tránh đón nhận trăm ngàn kiếm khí, trong một thoáng chỉ nghe một mảnh tiếng động lớn. Mộ Dung Vấn Thiên trở nên tỉnh ngộ, họ tất nhiên đã mặc áo giáp hộ thân Thiên Tằm Ti, hoàn toàn là không sợ đao kiếm bình thường, một khi đã hiểu, ý muốn quay lại thì cũng đã chậm một bước. Hai đại hán liền thừa lúc ông dùng hết công lực, không kịp biến chiêu, liền xuất ra song chưởng, mạnh mẽ đến cực điểm mãnh liệt đánh về phía trước ngực ông.
Không tránh được!
Mộ Dung Vấn Thiên suy sụp khép mắt thở dài, bên tai nghe tiếng thét bi thương thảm thiết của thê tử, ông chỉ nguyện kiếp sau còn có cơ hội báo đáp thâm tình của thê tử.
“Không…Vấn Thiên!”
Bi thảm chấm dứt, tất cả cũng đã xong.
Hiện trường một mảnh yên tĩnh chết chóc.
Một hồi lâu sau, vẫn không thấy được công kích của đối phương, Mộ Dung Vấn Thiên không khỏi nghi hoặc mở mắt ra xem, chợt kinh hãi hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó, ông giống như những người có mặt ở hiện trường,sợ hãi đến cứng người lại rồi.
Ngay tại trước mặt của ông, một bạch y thiếu nữ đứng nhẹ nhàng, tay phải cầm đoản kiếm thẳng tắp cắm vào ngực đại hán áo trắng, tay trái cầm đoản đao để ngang yết hầu của đại hán áo đen. Hán tử áo đen làm như không thể tin được cúi đầu nhìn ngực của mình, mà hán tử áo đen vì bị cắt đứt yết hầu không thể hô hấp mà thống khổ trợn trắng mắt.
Cô nương kia chính là cô vợ câm điếc của con trai ông! Mặc Nghiễn Tâm. trong lúc mọi người khó có thể tin được kinh ngạc, Mặc Nghiễn Tâm thu hồi hai tay, hai đại hán kia chẳng phân biệt được trước sau ngửa mặt lên trời ngãmạnh về phía sau. Sau đó, nàng buông thỏng hai tay, tùy ý để máu từ đoản đao đoản kiếm chậm rãi nhỏ giọt xuống, bước chân chậm chạp đi về hướng nam tử trung niên.
Trời… Mây đen dầy đặc. Gió… trở nên mạnh mẽ thổi tung tóc nàng, áo trắng khẽ tung bay, một nữ tử thanh lệ thoát tục má lúm đồng tiền yêu kiều lúc này lại tỏa ra vẻ lãnh khốc lạnh lùng, ánh mắt tàn ngược hung ác giống như mang theo sắc máu, bộ dáng kia phảng phất như nữ quỷ muốn báo thù, cho dù là đường chủ Thiên Nhận Đường cũng nhịn không được kinh hồn sợ hãi theo bước chân Mặc Nghiễn Tâm bước tới mà lùi lại.
“Nàng …Nàng là ai?”
Không có thanh âm trả lời.
“Nàng… Nàng muốn làm gì?”
Không âm thanh, bởi vì nàng câm.
“Không, không, đừng tới gần đây!”
Không thanh âm, bởi vì nàng câm, không nói lời nào, cũng không cần nói, nàng là đang chờ hôm nay, chờ giờ khắc này.
Thời khắc Thiên Nhận Đường tề tựu đông đủ.
Bởi vì nàng hiểu rất rõ, tuy rằng hãm hại Mộ Dung Vũ Đoạn là Mộ Dung Nguyệt Phong, nhưng hạ độc thủ cũng không phải là hắn, mà là Thiên Nhận Đường. Thiên Nhận Đường mới là đầu sỏ gây nên mọi chuyện!
“Ta cảnh cáo nàng, đừng đến gần đây!” Nam nhân trung niên rống giận, hai tay giơ lên, gọi trở về thủ hạ thối lui ngoài kia “Nếu không…”
Nói còn chưa hết lời, phảng phất mờ mịt một khuôn mặt lạnh lùng, lại giống như cực quang trên chín tầng trời, bóng dáng màu trắng nhỏ bé và yếu ớt giống như sấm sét đánh tới, rất nhiều tia sang lạnh lẽo phát ra từ thanh đoản kiếm, giống như những ngôi sao dày đặc trên dãy ngân hà, tay trái đoản đao giống như sóng biển đại dương mênh mông, tầng tầng lớp lớp cuồn cuộn, bao phủ lấy nam nhân trung niên, văn sĩ ốm, Tô Xán cùng hai nữ nhân xinh đẹp kia.
Ngay cả kinh hô cũng không kịp, Tô Xán phun máu ngã xuống, Văn sĩ ốm hai tay che cổ họng, thất tha thất thiểu lui ra phía sau, rồi ngã xuống. hai nữ nhân xinh đẹp người đứt tay trái, người đứt tay phải, chỉ có nam nhân trung niên giống như con chó bò lê lết trên mặt đất, vô cùng chật vật, khó khăn lắm mới tránh được một kiếp, nhưng đã sợ đến mức hồn phi phách lạc xém chút tiểu ra quần.
Một khắc cũng chưa từng dừng lại, bóng dáng màu trắng nhanh nhẹn phóng vào sau năm trăm hán tử kia, tay phải kiếm xuyên tâm, tay trái đao cắt cổ, một trận giết chóc bi thảm được triển khai.
Một luồng máu nóng phun ra, một âm thanh thảm thiết vang lên, một khắc trước vẫn là người sống vui vẻ, ngay sau đó biến thành một khối thi thể không cảm xúc, đoản kiếm đoạt hồn, đoản đao đoạt phách, không có nhân từ, không có thương hại, chỉ có sát ý! Vì thế, nổi giận quát to biến thành kinh hồn sợ hãi gọi cha gọi mẹ, khủng hoảng nức nở bi thảm, còn có người quỳ xuống để van xin, nhưng mà bọn họ thậm chí không có cơ hội để mở miệng, cổ họng đã bị cắt đứt! Bị đoản đao xém chém trúng, nam nhân trung niên vẫn sợ hãi bò ra rất xa an toàn rồi mới dám đứng lên, nhìn lại một lần nữa rồi sợ hãi đến muốn tè ra quần, năm sáu trăm người hắn mang đến mà không đến nữa khắc đồng hồ, đã nằm xuống gần một nữa, hắn cứng họng, bắt đầu lo lắng nên giúp thuộc hạ hay là chạy trối chết quan trọng hơn!?
Về phần Mộ Dung Vấn Thiên cùng Đỗ Cầm Nương, tuy rằng tâm tình bất đồng, nhưng giống nhau nhìn xem đến kinh tâm động phách, không rét mà run.
Nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được, con dâu bọn họ cần cù giản dị, còn có một tay trù nghệ tuyệt hảo, lại là một người võ công tuyệt thế, lại