“Ta không cần….” Tiếng kêu la truyền ra từ Thụy vương phủ khuếch tán đi khắp mọi nơi, lọt vào tai người qua đường chỉ có thể cảm khái là thảm không gì để nói, không hiểu Cửu vương gia lại làm hại tới kẻ đáng thương nào, lại khóc thê lương tới thế.
“Lê hoa nhất chi xuân mang vũ….” Liễu Ti Vũ hoài nghi đây là nói nhảm. Đây là câu thơ hình dung mỹ nhân rơi lệ, nàng cứ nghĩ là phổ biến, tuy An Nhã công chúa có danh hiệu là Đại Thành quốc đệ nhất mỹ nữ, cũng là một mỹ nữ hiếm thấy, nhưng lúc này tướng khóc của vị đệ nhất mỹ nữ trước mắt đây thật sự không hề có nửa điểm gọi là mỹ cảm.
Trong tiếng kêu khóc của An Nhã, Trác Phi Dương rốt cuộc cũng xài sạch hết chút nhẫn nại còn sót lại, cuối cùng hắn cũng nhịn hết nổi, “Khiêng quan tài lại đây.”
“Làm…. làm gì?” An Nhã tạm thời giảm bớt âm lượng của tiếng khóc, mở to đôi mắt đã được nước mắt rửa sạch càng tỏa sáng lóng lánh như thủy tinh, hung hăng trừng lại đây.
“Không muốn ngồi kiệu, nằm trong quan tài nhất định rất thoải mái.”
“Phu quân, cứu mạng a.” Sau khi hơi có chút giật mình đứng sững ra, An Nhã nhanh chóng trốn đến phía sau Liễu Ti Vũ.
Sắc mặt của Trác Phi Dương lại càng trở nên âm u, đến mức có thể so sánh với nhan sắc của đáy nồi, thanh âm lạnh buốt từ giữa hai răng nanh thổi quét ra bên ngoài, “Lặp lại lần nữa, nàng là thê tử của ta, không phải nam nhân.”
“Ta ở trước mặt Hoàng Thượng cùng nàng bái đường, nàng chính là phu quân của ta.” An Nhã thập phần đúng lý hợp tình, nghi ngờ là có khuynh hướng tự đi tìm chết (nói đúng hơn là điếc không sợ súng). (Cesia: ta thật khâm phục tinh thần thấy chết không sờn của nàng ta)
Liễu Ti Vũ không nghĩ mở miệng xen vào, nhưng nàng không mở không được, “Vương gia bớt giận, công chúa chỉ là không muốn trở về thôi,” nếu mới sáng tinh mơ liền xảy ra tai nạn chết người, thật sự là không được may mắn cho lắm.
“Còn sống tự đi về, hoặc là bị người ta khiêng trở về an táng, tùy ý nàng ta lựa chọn.” Trác Phi Dương tàn bạo đưa ra hai con đường cho nàng ta đi.
“Đều không cần, ta muốn ở lại Kim Thịnh hoàng triều.” Hiện tại mà trở về thật sự rất mất mặt.
“Người đâu, đem công chúa bỏ vào quan tài đóng đinh lại.” Hắn không hề do dự, lập tức hạ đạt mệnh lệnh.
“A –” An Nhã kêu lên thảm thiết, hơn nữa vừa nhìn đến bốn gã đại hán khổng lồ, tiếng thét chói tai lại lần nữa phi thiên, xuyên thấu qua trời cao ngay cả thần tiên cũng có thể nghe thấy.
Trán của Liễu Ti Vũ bắt đầu ẩn ẩn đau. Tình hình này đến tột cùng là muốn kéo dài đến bao lâu đây?
“Làm sao vậy? Thân mình không khỏe?”
An Nhã trợn mắt há hốc mồm nhìn người nào đó biến sắc mặt tốc độ giống như lật sách. Trước một giây còn đối với nàng bộ dạng giống như địa ngục Diêm La, ngay sau đó liền hóa thân thành đức lang quân thương hương tiếc ngọc? Cái này cũng quá phân biệt đối xử nàng Đại Thành quốc công chúa điện hạ đi.
“Không có việc gì, chúng ta vẫn là sớm một chút lên đường đi.” Hiện tại nàng bắt đầu tin tưởng chỉ cần đem An Nhã công chúa chuyển giao cho Đại Thành quốc, gia cừu của nàng nhất định sẽ được báo, vị An Nhã công chúa này tuyệt đối có thể làm cho đến thánh nhân cũng phải phát điên, mà nàng phỏng chừng Phượng Minh cách thánh nhân còn tới một khoảng cách, nếu không cũng sẽ không thiết kế đem An Nhã đẩy đến Kim Thịnh hoàng triều.
“Người đâu, đóng hòm….”
“Trác Phi Dương, ngươi dám….”
Hắn dám, phi thường dám.
Trước cặp mắt của bao người, chỉ thấy Kim Thịnh hoàng triều Thụy vương gia dùng tư thế diều hâu chộp gà con túm lấy áo của An Nhã công chúa, gọn gàng lưu loát ném nàng ta vào trong thọ quan đang rộng mở, sau đó mặt không đổi sắc hạ lệnh, “Đóng hòm.”
“Cứu mạng a…. giết người….” Cùng với tiếng đinh đóng vào quan tài, tiếng khóc của An Nhã công chúa càng lúc càng yếu.
Liễu Ti Vũ nhíu mày nhìn chằm chằm vào quan tài nằm trong sân, ánh mắt lo lắng.
“Tại sao không cầu ta?”
“Nếu ta cầu Vương gia sẽ thả nàng sao?”
“Nàng không cầu làm sao biết được kết quả?”
“Vương gia căn bản không nghĩ tha cho nàng.”
Hắn điềm tĩnh nhìn nàng một cái, rồi sau đó bật cười to, “Nói đúng, ta dựa vào cái gì tha cho nàng ta?”
“Nàng là hòa thân công chúa.” Giết nàng sẽ làm cho hai nước lâm vào thù địch, không phải sao?
“Từ xưa đến nay, hòa thân công chúa không có mấy người có kết cục tốt?”
Nàng im lặng. Đúng vậy, từ xưa đến nay, hòa thân công chúa là đáng thương nhất, chiến tranh là chuyện của nam nhân, bị hy sinh lại thường là vài thiếu nữ yếu ớt, ông trời thật quá bất công.
“Mật hàm thông địch là do chính tay Phượng Minh viết, giết chết người mà hắn yêu không phải rất hợp với ý nàng sao?”
“Ta chưa từng nghĩ vậy.”
“Khó được bổn vương thay nàng suy nghĩ, tại sao lại không cảm kích?” Hắn túm lấy cằm nàng nâng lên, vẻ mặt tức giận nhìn nàng.
“Vương gia chỉ thay ta tạo ra sát nghiệt thôi.” Nàng thở dài. Quên đi, hắn là một lòng muốn kéo nàng cùng xuống địa ngục, nàng đều hiểu được.
“Nàng thật sự không cầu ta?” Hắn tò mò nhướn mày. Hắn nghĩ nàng nhất định cầu hắn mới đúng, dù sao mấy ngày qua nàng cùng An Nhã giao tình thật tốt làm hắn ghen tị.
Nàng nhìn hắn, không nhanh không chậm nói, “Nếu Vương gia chịu thả nàng, ta liền cầu.”
Trác Phi Dương ngẩn ra một lúc, bỗng dưng bật ra tràng cười sang sảng. Thú vị, nàng vẫn như thế luôn làm cho hắn ngạc nhiên, năm đó khi cứu thanh lâu ca kỹ kia, e rằng nàng cũng dùng tới mánh khóe này.
“Nàng lúc nào cũng như thế mưu định rồi sau đó mới hành động sao?”
“Có phòng bị mới có thể vô hậu hoạn.”
“Chuyện gì cũng phải vạn nắm chắc rồi mới đi làm, chẳng phải sẽ mất đi rất nhiều lạc thú cùng tính khiêu chiến?”
Nàng thản nhiên nở nụ cười, “Bất kể hậu quả để làm chuyện gì đó cũng không phải ai cũng thích hợp, nếu không có quyền lực vững chắc cùng tiền tài quyền thế làm hậu thuẫn, làm thế chỉ biết mất nhiều hơn được, một khi đã như vậy, ta cần gì phải đi mạo hiểm chỉ để hưởng thụ một ít cảm giác phiêu lưu không cần thiết đối với chính mình mà nói cũng không phải là chuyện ưu việt?”
Hắn nhíu mày, hứng thú nhìn nàng, “Đây là nguyên tắc làm người của nàng?”
“Chính mình hiểu mình.”
“Khá khen một người biết tự mình hiểu mình.”
Nàng cười không đáp lại.
“Bổn vương thích nguyên tắc của nàng.”
~~~~~
Một cước, lại một cước, mang theo lửa giận ngập trời rơi vào trên cỗ quan tài.
“Đá chết ngươi, đá chết ngươi….” Vừa đá vừa thở hổn hển còn không ngừng căm hận mắng.
“Công chúa, chân muội không đau à?” Liễu Ti Vũ có chút lo lắng xem xét cặp chân mảnh khảnh của An Nhã.
“Tâm của ta càng đau.” Nàng ta hai mắt đẫm lệ nhìn nàng. “Ta là Đại Thành quốc đệ nhất mỹ nữ a, vì sao bọn họ đều đối xử, đem vứt ta giống như chiếc giày rách?”
Trái tim của Liễu Ti Vũ đập mạnh loạn nhịp một lát, sau đó mới cẩn thận chứng thực, “Muội nói là Phượng tể phụ cũng đối xử như thế với muội?”
Nghe được tên của người kia, An Nhã lập tức nắm chặt hai tay thành nắm đấm, bộ dạng hận không thể ăn thịt, uống máu người kia cho hả giận, “Chính là cái tên đáng xuống địa ngục đó.”
“Công chúa hận hắn?”
“Đương nhiên hận, cho nên ta nhất định phải gả cho hắn, ngày ngày đêm đêm tra tấn hắn.”
“Nhưng mà công chúa, muội đã muốn gả đến Kim Thịnh hoàng triều.” Nàng cảm thấy hẳn là nên nhắc nhớ nàng ta một chuyện thật.
“Thì tính sao? Trác Phi Dương hiện tại không phải muốn đem ta trả trở về?”
Liễu Ti Vũ thở dài, “Vương gia tựa như đã muốn không tính đưa muội trở về.”
An Nhã lập tức nhảy dựng lên, không cẩn thận đá đến tấm ván gỗ bị nứt, lập tức ôm chân bắt đầu nhảy lò cò xung quang, “Đau, đau, đau….”
“Vương phủ khi nào thì nuôi thỏ vậy?”
Nhìn thấy Trác Phi Dương vẻ mặt chế nhạo đi tới, lửa giận ở trong lòng An Nhã vừa mới cháy sạch lại bùng phát, không cần suy nghĩ trực tiếp rống đi qua, “Ngươi mới là con thỏ.”
Sắc mặt của hắn bỗng dưng âm trầm, cười lạnh nói, “Ngươi sẽ vì những lời này mà trả giá lớn.”
“Vương gia….”
“Lần này vô dụng, nàng ta nhất định phải trả giá cho những lời này.” Hắn trực tiếp cự tuyệt thê tử cầu tình.
“Thiếp thân vừa lúc lại phi thường thích thỏ.”
Trác Phi Dương thật sâu nhìn nàng, sau đó than nhẹ một tiếng, “Tuy biết rõ là nàng vì cứu nha đầu kia, bất quá, bổn vương thích thấy nàng lấy lòng.”
Hắn bước tới bên cạnh nàng, kề sát tai nàng thì thầm, “Bất quá, bổn vương muốn cảnh cáo nàng, không có nam nhân bình thường nào lại thích bị người ta gọi là con thỏ.”
Liễu Ti Vũ hoang mang nhìn hắn.
“Bổn vương cũng không có đoạn tay áo chi phích.”
Lúc này nàng đã hiểu, hai má nhất thời nhuốm một màu hồng phấn đáng ngờ….
“Họ Trác kia, ngươi vì sao không tiễn ta trở về?”
Trác Phi Dương khinh thường quét mắt một cái về phía An Nhã, lạnh lùng buông ra một câu, “Ngươi nếu đã gả cho Kim Thịnh hoàng triều, tốt nhất liền nhận mệnh đi.”
“Ta dựa vào cái gì phải nhận mệnh? Ta cũng không phải Liễu Ti Vũ.”
Một câu tạc phá làm cho cả hai người ở đây đều lâm vào tình trạng tim đập mạnh rối loạn.
Hắn chậm rãi quay đầu, đem ánh mắt tập trung trên người của thê tử, “Nàng là nhận mệnh sao?”
“Nhận mệnh?” Nàng thì thào lập lại, bỗng dưng đầu vai đau nhói, khuôn mặt tuấn tú âm hàn cùa Trác Phi Dương ép sát đến trước mắt.
“Nàng thật sự chính là nhận mệnh?” Trái tim vì sao lại nhói đau?
Cười có chút chua sót, nàng đón nhận ánh mắt băng hàn của hắn, nhẹ nhàng hỏi, “Nhận mệnh không tốt sao?”
Môi hắn mím chặt, đột nhiên dùng sức đẩy nàng ra, sau đó nhanh chóng rời đi.
“Hắn tức giận.” Nhìn bóng dáng hắn rời đi, An Nhã có chút đăm chiêu mở miệng nói.
Liễu Ti Vũ không muốn tiếp tục suy nghĩ, cười cười, “Vì sao công chúa biết hắn đang tức giận?”
Tầm mắt của An Nhã rơi về phía xa xăm, giống như đang mê sảng nói, “Ngày ta tự mình thỉnh cầu hòa thân, hắn cũng như thế phẩy tay áo bỏ đi.”
Nàng trong lòng vừa động, “Ta nghe nói muội là vì cùng Phượng tể tướng đánh đố mới đến hòa thân.”
“Đúng rồi, ta phải cho hắn biết, trừ bỏ hắn, người trong thiên hạ chỉ cần ta muốn gả thì không có ai là không thể.”
“Trừ bỏ hắn?”
“Đương nhiên.” An Nhã trả lời như đinh đóng cột.
Liễu Ti Vũ có chút mê muội, “Nhưng công chúa vừa mới nói qua nhất định phải gả cho hắn.”
“Liền bởi vì hắn nói nhất định không chịu cưới ta, còn miệt thị ta, ta mới hận hắn.” Nói xong, sắc mặt của An Nhã trở nên ảm đạm, vẻ mất mát quét qua đuôi lông mày.
Nhìn vẻ mặt của An Nhã. Liễu Ti Vũ thở dài trong lòng. Nàng ấy kỳ thật là yêu Phượng Minh, chẳng qua lại tự cho là hận hắn mà thôi.
~~~~~
Mưa kéo dài màn mưa dày đặc như trút nước, hạ xuống mặt hồ tạo nên tầng tầng bọt nước, nối đuôi nhau gợn sóng.
Liễu Ti Vũ đã đứng lặng yên ở bên hồ thật lâu, kể từ lúc bầu trời kéo mây âm u nàng đã đứng ở đó, cơn mưa từ nhỏ cho tới lớn, nàng vẫn lặng yên không hề động đậy, tựa như một bức tượng điêu khắc bằng gỗ đứng ở ven hồ.
“Nương nương, nương nương…. người làm nô tỳ tìm thật lâu, xem người toàn thân đều ướt đẫm, mau cùng nô t