trở về thay y phục đi, vạn nhất bị cảm lạnh, Vương gia sẽ trách phạt chúng nô tỳ.” Nha hoàn miễn cưỡng thay nàng che dù.
“Để ô lại.” Thanh âm thờ ơ, lãnh đạm, lại rất khẽ, tựa như rất sợ quấy nhiễu đến người khác.
Nha hoàn giật mình, ngây ra một lúc, sau đó khó xử nhìn nàng, “Nương nương….”
“Cảnh mưa rơi rất đẹp.”
Nhìn thấy nụ cười yếu ớt như ẩn như hiện nơi khóe môi của nàng, nha hoàn cũng không lại khyên nhủ. Trong lòng nương nương kỳ thật là chua sót đi, bị một nam nhân hỉ nộ vô thường, hành sự tàn nhẫn như Vương gia yêu thương, nguyên cũng không phải là chuyện may mắn, nương nương đi được cho tới hôm nay trên đường cũng đã chịu không ít gian khổ, mọi người trong vương phủ đều xem trong mắt, cứ tưởng rốt cuộc cũng khổ tận cam lai, đến cuối cùng lại nhảy ra một Đại Thành quốc công chúa….
“Ta muốn ở một mình trong chốc lát, ngươi lui xuống trước đi.”
Chần chờ một lát, nha hoàn để ô lại rồi xoay người rời đi.
Tiếng mưa tí tách rơi vào trong tai, trầm bổng khuếch tán, suy nghĩ của nàng cũng chậm rãi trôi dạt.
Cho đến khi nàng hồi phục lại tinh thần, nước hồ lạnh như băng đã ngập qua thân thể nàng, nàng há mồm muốn kêu to, lại làm cho nước hồ trút vào miệng, nhất thời không thể kêu ra tiếng.
Nàng sắp chết?
Trác Phi Dương khoanh tay đứng bên bờ hồ, lạnh lùng nhìn người đang lúc chìm lúc nổi trong nước không có phát ra tiếng kêu cứu, mặt không chút đổi sắc nói, “Thật sự muốn chết tới vậy?”
Nhìn mạt thân ảnh cao lớn, ngang bướng đứng ở bờ hồ, Liễu Ti Vũ trong mắt hiện lên kinh hãi. Hắn muốn hại chết nàng sao?
“Vương…. gia….” Nước uống vào bụng càng lúc càng nhiều, hai tay nguyên bản vung vẩy trên mặt hồ cũng từ từ chìm xuống.
“Bùm” một tiếng, bọt nước văng tung tóe, Trác Phi Dương nguyên bản đứng ở bên bờ hồ thồ ơ lạnh nhạt đã nhảy vào trong hồ, bơi nhanh về hướng nàng đang từ từ chìm xuống, dùng sức nâng nàng lên, sau đó bơi trở vào bờ.
“Nôn….” Nước hồ trong bụng bị ép nôn ra ngoài, nàng thống khổ nhăn chặt mày.
“Còn muốn chết thêm lần nữa không?” Câu hỏi lạnh lùng truyền vào tai nàng.
“Ta không có muốn chết….” Ngược lại hắn thiếu chút nữa hại chết nàng, không cần nhân chứng nàng cũng có thể trăm phần trăm khẳng định mới vừa rồi chính hắn đã xô nàng xuống nước.
“Nàng rõ ràng mang vẻ mặt sinh vô khả luyến 0.”
0 Sinh vô khả luyến: còn sống nhưng đã không có gì lưu luyến, cho dù là người hay vật. Sinh mệnh đã không còn có ý nghĩa, tựa như một cái xác không hồn.
Nàng gạt ra bàn tay của hắn đang vỗ vào lưng mình, ánh mắt đi kèm với giọng điệu mỉa mai, “Vương gia muốn một người chết, từ trước đến này không cần tới lý do.”
“Thật sự không phải coi thường mạng sống của mình?”
“Vương gia chẳng phải đã muốn nhận định ta muốn đi tìm cái chết sao?”
Một tia xấu hổ hiện lên trong mắt của Trác Phi Dương, ngoài miệng lại vẫn cười lạnh như trước, “Nàng đang tức giận?”
“Ta nào dám tức giận với Vương gia ngài.”
“Mưa lớn như vậy vì sao không chịu trở về?”
“Ngày mưa như thế này chẳng phải thích hợp nhất cho việc nhảy sông tự sát sao?”
Tốt lắm, nàng rõ ràng là muốn khiêu khích. Trác Phi Dương hơi hơi nheo mắt lại, “Nàng đã trốn ta năm ngày.”
“Không có.” Nam nhân này thật sự rất quen thói vu khống nàng! “Là Vương gia không cho phép ta đi quấy rầy ngài cùng công chúa ở chung.” Mấy ngày gần đây hắn vẫn ở cùng công chúa, không hiểu lại muốn bày trò gì.
“Ghen tị?”
“Vương gia hy vọng ta ghen sao?” Nàng không đáp mà hỏi lại.
Hắn nhìn nàng, nàng cũng thẳng tắp nhìn lại hắn, thời gian trôi qua thật lâu, hắn có chút tức giận thu hồi tầm mắt, oán hận nói, “Ngày mai chúng ta liền khởi hành.”
Nàng kinh ngạc nhướn mày, “Ta đã nghĩ Vương gia không tính đưa công chúa trở về.”
“Đây chính là nguyên nhân mấy ngày nay nàng trốn tránh ta?” Bỗng dưng, tâm tình của hắn bắt đầu bay lên.
“Vương gia lo lắng quá nhiều.” Nàng chỉ là có chuyện đắn đo không chừng, cần phải suy nghĩ cẩn thận cho rõ ràng thôi.
“Vậy bổn vương thật phi thường tò mò, đã nhiều ngày nàng vì sao vẫn thường xuyên trầm ngâm?”
“Vương gia không phải cả ngày đều ở bên cạnh công chúa sao?” Nàng kinh ngạc quét mắt qua hắn.
Khóe miệng của Trác Phi Dương cong lên có vài phần đắc ý cùng sung sướng, “Nguyên lai nàng rất rõ ràng ta đang làm gì nha.” Việc khiến cho tâm tình của hắn cực kỳ vui vẻ chính là, không tìm thấy một chút dấu vết nghi kỵ trên người nàng, việc nàng tín nhiệm hắn làm cho cả người hắn nhất thời trở nên lâng lâng bay bổng.
“Cũng giống như Vương gia biết rõ là ta đang làm gì.” Nàng nhẹ nhàng bâng quơ trả lời.
Hắn thật sự cực kỳ yêu cái loại ngữ khí ẩn hàm thản nhiên khiêu khích này của nàng, vươn tay xoa khuôn mặt trắng xanh tái nhợt của nàng, “Chỉ cần nàng không phải muốn lấy cái chết để thoát khỏi ta….” Lời nói kế tiếp hắn âm thầm bổ sung trong lòng — bất luận nàng làm gì, ta cũng sẽ không để ý.
Liễu Ti Vũ giật mình vọng nhập vào đôi con ngươi sâu thẳm như hồ nước không đáy của hắn. Nam nhân này vừa mới hướng nàng tỏ tình sao?
~~~~~
“Đây là trả thù…. khụ khụ…. tuyệt đối là trả thù….”
Nguyên bản kiều diễm động lòng người, tràn trề sinh lực An Nhã lúc này đang ngồi dựa vào gối mềm, vẻ mặt ai oán hướng người đang ngồi cạnh giường lên án.
Mùi thuốc nồng nặc phiêu tán trong phòng, làm cho Liễu Ti Vũ đến thăm bệnh cũng nhịn không được hơi hơi cau mày.
“Vương gia không phải đã thỉnh Thái y đến sao?”
“Chính bởi vì uống cái phương thuốc do Thái y hắn thỉnh đến khai, ta mới bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng….” An Nhã nắm chặt hai nắm tay, “Hắn là đang trả thù ta.” Cái tên vương gia ruột gà bao tử chim 0 kia cùng với Phượng Minh giống nhau không có phong độ (Cesia: ý nói bụng dạ hẹp hòi, nguyên văn “kê tràng điểu đỗ”, câu chửi này thật sự rất mới mẻ nha).
Một chút bừng tỉnh đại ngộ lóe lên trong mắt, Liễu Ti Vũ vẻ mặt điềm nhiên hỏi, “Đã nhiều ngày đều là Vương gia đích thân trông chừng muội uống thuốc?” Khó trách hắn giống như thay đổi thành một người khác, đối với công chúa đột nhiên trở nên vô cùng quan tâm.
Vừa đề cập tới, An Nhã càng trở nên nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt vốn tái nhợt bởi vì phẫn nộ mà nhiễm mấy phần ửng đỏ khác thường, “Chẳng lẽ người của Kim Thịnh hoàng triều đều lấy thuốc làm cơm ăn sao?”
“Thân thể của muội không đáng ngại chứ?” Liễu Ti Vũ lo lắng xem xét thân thể của nàng. Vương gia như vậy sẽ hại chết người, mới vài ngày không thấy, một giai nhân vui vẻ hoạt bát liền biến thành bộ dạng ốm yếu, nhu nhược như thế này.
An Nhã đột nhiên cầm lấy tay nàng, mang theo vẻ mặt đáng thương nhìn nàng, “Tỷ tỷ, ta muốn về nhà.”
Nhìn nàng khóc đến khuôn mặt đẫm lệ, Liễu Ti Vũ trong lòng thở dài. Hiện tại mới hối hận, thật sự hơi bị trễ a!
“Vương gia đã quyết định ngày mai khởi hành.”
Tiếng khóc im bặt, An Nhã kinh hỉ khó hiểu bắt lấy tay nàng, “Thật sao?”
“Thật.”
“Tay của tỷ nóng quá….” An Nhã rốt cuộc hậu tri hậu giác phát hiện bàn tay mình đang cầm độ ấm cao dị thường, lại đặt tay lên trán nàng thăm dò, không khỏi kinh hô ra tiếng, “Tỷ tỷ, tỷ phát sốt —— “
“Phanh” một tiếng cửa phòng bị nhân đá văng ra, nàng chỉ cảm thấy hoa mắt, trên giường đã nhiều thêm một người.
Thấy rõ người đến là ai, An Nhã cả kinh hét rầm lên, “Trác Phi Dương —— “
“Thật sự phát sốt.” Tay hắn vừa chạm đến da thịt nóng bỏng của nàng sắc mặt hắn phút chốc biến lãnh, “Bị bệnh tại sao không nói?”
“Thật à? Khó trách ta cảm thấy có chút nóng.”
“Liễu Ti Vũ….” Hắn hung hăng trừng nàng, “Bổn vương sẽ không nói xin lỗi.”
“Vương gia có chỗ nào có lỗi với ta sao?” (Cesia: nàng này cũng thật là, không từ bỏ bất kỳ cơ hội châm chọc nào)
“Nàng ——” Hắn lâm vào chán nản.
Bọn họ đang chơi trò bí hiểm gì? An Nhã khó hiểu đánh giá hai người.
“Bổn vương không phải đã bảo người nấu canh gừng cho nàng uống sao?”
“Thiếp thân đổi quần áo xong liền đến thăm công chúa.”
Hắn không tiếp tục cùng nàng nói chuyện thừa thãi, trực tiếp bồng nàng lên,s bước nhanh ra khỏi phòng, sau đó An Nhã chợt nghe thấy mệnh lệnh đang cố áp chế lửa giận của hắn ở ngoài cửa, “Mang Biển thái y đến đây.”
“Ta thật sự không đáng ngại.”
“Ta đây sẽ một lần nữa ném nàng vào trong hồ.”
Liễu tỷ tỷ phát sốt là bởi vì bị hắn ném vào trong hồ? Vì sao Liễu tỷ tỷ lại đi thích Trác Phi Dương cái loại nam nhân cực độ biến thái đó? An Nhã hoang mang tự hỏi.
Kỳ thật câu hỏi này cũng là tiếng lòng của Đại Thành quốc hoàng đế, muội muội mạo mỹ vô song của hắn như thế nào lại cứ khăng khăng cố chấp đi thích cái tên Phượng Minh biến thái kia chứ?”
~~~~~
“Đang yên đang lành làm sao có thể phát sốt?” Biển lão thái y mang ánh mắt nghi hoặc đảo khắp người của Trác Phi Dương.
“Không cẩn thận bị cảm lạnh.” Liễu Ti Vũ thoi thóp nói.
“Ta không có hỏi con, Vũ nhi.” Lão tin tưởng nguyên nhân nhất định là ở trên người của người nào đó, cơ hồ mỗi lần bảo bối nữ nhi của lão sinh bệnh đều cùng tên kia thoát không được quan hệ.
“Ta đã xô nàng xuống hồ.” Trác Phi Dương phi thường thành thật.
“Vũ nhi làm sao chọc tới ngươi? Ngươi xô nàng xuống hồ?” Biển lão thái y tức sùi bọt mép.
Nàng vội vàng vói tay túm lấy tay áo của nghĩa phụ, “Hiểu lầm, là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm gì?”
“Vương gia cho là con muốn tự sát, cho nên thật nhiệt tâm muốn giúp con một tay.”
Biển thái y trợn tròn mắt, không dám tin nhìn nàng. Như vậy nghiêm trọng “hiểu lầm” nàng như thế nào lại có thể nhẹ nhàng bâng quơ nói ra miệng, thậm chí còn mang theo vài phần trêu đùa?
“Bổn vương sẽ không giải thích.” Hắn lại còn khốc liệt thanh minh.
“Đã làm sai chuyện phải giải thích.” Nàng còn chưa kịp nói, Biển lão thái y cũng đã nhịn không được lên tiếng bác bỏ.
Nhìn nghĩa phụ cùng với trượng phu đang quắc mắt trừng lẫn nhau, Liễu Ti Vũ chỉ cảm thấy bất lực. Hai người này một già một trẻ, một kẻ là lão cố chấp, một kẻ là thiếu cổ quái, đụng mặt nhau lúc nào cũng sấm sét bay đầy trời, hoa lửa bắn ra tứ phía.
“Nói nhiều lời thừa thãi như vậy, ngươi rốt cuộc là tới chữa bệnh hay là đến cãi nhau với bổn vương?”
“Vũ nhi,” Biển lão thái y quay đầu lại nhìn nghĩa nữ của mình, “Cùng hồi Thái y phủ với nghĩa phụ để điều dưỡng.”
Trác Phi Dương khóe mắt bắt đầu run rẩy. Lão già chết bầm, còn dám giở trò này?
Nàng lộ vẻ khó xử, “Ngày mai bọn con còn phải khởi hành đến Đại Thành quốc.”
“Con bệnh thành như vậy làm thế nào đi xa? Để cho hắn đi một mình đi.”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” Trác Phi Dương ở một bên hừ lạnh.
“Nàng hiện tại là bệnh nhân.” Biển lão thái y cũng đồng dạng ném trả lại một cái hừ lạnh.
“An Nhã công chúa cũng là bệnh nhân, hai cái bệnh nhân vừa lúc có bạn.”
“Ta là nghĩa phụ của nàng, ta nói để cho nàng lưu lại chữa bệnh.”
“Nàng là thê tử của ta, ta nói cùng nhau đi liền cùng nhau đi.”
“Lời nói của đại phu ngươi cũng không nghe?”
“Cũng không phải là lần đầu tiên.”
“Vương gia….” Nàng không tán đồng nhìn hắn.
Trác Phi Dương không tiếp thu còn dương dương tự đắc, liếc xéo vẻ m