Trịnh Lệ Trinh nhìn chị gái của mình, lo lắng thở dài.
Chiều hôm đó, cô chạy về văn phòng lấy tư liệu cho xã trưởng, lại phát hiện chị họ té xỉu ở trong phòng, làm cô sợ tới mức gần chết, vội vàng nâng chị dậy rồi hốt hoảng lay gọi, chị họ mới từ từ tỉnh lại.
Cô nói muốn đưa chị họ đi bệnh viện, nhưng chị lại nói không cần lo đâu, rồi đẩy cô ra, tự mình đi về.
Ngày thứ hai, chị vẫn như cũ đúng giờ xuất hiện trong công ty bọn họ.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, hết một tháng sau, cô nhìn thấy chị họ không có biểu hiện nào khác thường mới chậm rãi yên tâm được.
Nhưng mà chuyện ngày đó, mặc kệ cô tra hỏi thế nào, chị họ nhất định không nói bất cứ điều gì, mà cô đâu dám đi hỏi xã trưởng chứ.
Bây giờ chẳng biết vì sao, xã trưởng khiến cô có cảm giác rất sợ hãi, rõ ràng vẫn cười cười với cô như ngày xưa nhưng sao Trịnh Lệ Trinh lại thấy nụ cười này lạnh lùng như băng giá. Lần đầu tiên cô phát hiện thì ra ông chủ của mình cũng có được khí thế mạnh mẽ như vậy, chưa cần nói ra câu gì đã có thể khiến đối phương run rẩy kinh hoàng.
Sắc mặt ông chủ càng lúc càng khó coi, lúc đầu cô nghĩ là do chị họ của mình xuất hiện ở đây, ai biết được có một hôm chị ấy tới chậm hơn so với bình thường hai giờ, tính tình ông chủ lại càng trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.
Anh không chơi trò chơi, không xem tư liệu, không nói lời nào, chỉ đứng bên cửa sổ chẳng nói một lời, làm cô không dám bạo gan đi tới trêu chọc! Cô không biết bên cửa sổ có cái gì đẹp mắt cả, ngoại trừ đường xá ra thì chỉ có xe cộ mà thôi, phong cảnh bên ngoài cửa kính văn phòng của bọn họ đẹp đến thế sao? Bây giờ ông chủ thật đáng sợ, cô rất muốn từ chức nha, nhưng mà đáng buồn thay, cô thậm chí còn không dám mở miệng nữa.
Trịnh Lệ Trinh dè dặt cẩn trọng nhìn nhất cử nhất động của xã trưởng, phát hiện theo thời gian, sắc mặt ông chủ càng ngày càng khó coi, sau đó đột nhiên hai mắt ông chủ sáng rực lên một chút, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rồi đột ngột xoay người nói với cô: “Tôi đi ra ngoài một chuyến.”
Vừa mở cửa ra, anh liền nhìn thấy chị họ cô đang đứng ngoài cửa , xã trưởng làm như không thấy người ở đó, vẻ mặt lãnh đạm tiêu sái bước qua.
Rõ ràng vẻ mặt ông chủ lúc không thấy chị họ ở đây còn khủng bố hơn lúc chị ấy có mặt! Trịnh Lệ Trinh vô cùng hiếu kỳ với khúc mắc tình cảm của hai người này, lại không dám bạo gan đi tìm hiểu tin tức.
Hai người kia, càng lúc càng quỷ dị.
Ông chủ vẫn không thèm để ý tới ai, mà chị họ vẫn không nói lời nào, ngồi im một chỗ như vậy, thế nhưng không khí giữa hai người lại thấp đến mức cô không sao hít thở nổi, may mà gần đây ông chủ đang bận rộn việc gì đấy nên thời gian ở văn phòng không nhiều, thế nên cô mới có thể miễn cưỡng thoải mái được một chút.
“Chị, chúng ta đi ăn cơm đi.” Cô lôi kéo chị họ đang an tĩnh ngồi một chỗ kia, nhắc chị đã tới giờ ăn cơm rồi.
“Em cứ đi trước đi.” Ánh mắt liếc về phía chỗ ngồi không người đằng xa, cô lật tiếp một tờ của quyển tạp chí đang đặt trên đầu gối, im lặng đáp. Gần đây hình như công việc của anh rất bận rộn, cơ hội nhìn thấy anh không nhiều, nhưng mà cô lại không dám tìm đến tận nhà anh.
Lần trước lúc anh nói những lời kia khiến Hạ Thấm Đồng khổ sở rất nhiều, nhưng cô vẫn đến đây, bởi vì Thẩm Luật đã từng nói, bản tính của cô chính là quá kiên cường, một khi đã nhận định điều gì thì tuyệt đối không bao giờ thay đổi.
Cô yêu Thẩm Luật, không phải xúc động cũng không phải là chuyện nhất thời, vì yêu anh, thế nên cho dù anh có đối xử với cô như thế nào, cô cũng sẽ không bao giờ buông tha.
“Gần đây khẩu vị của chị không tốt, gầy đi rất nhiều.” Trịnh Lệ Trinh nhìn vẻ mặt thanh lệ của chị họ giờ đã trở nên héo hon, sắc mặt thực sự không dễ nhìn, ông chủ nhà cô cũng thật nhẫn tâm quá, sao có thể ép buộc chị họ đến mức này mà mắt cũng không thèm chớp cơ chứ?
“Ừm, nóng quá!”
“Nóng?” Trịnh Lệ Trinh giật mình nhìn chị họ, đã sắp tới năm mới rồi, sao có thể nóng được chứ? Cô vươn tay sờ lên trán Hạ Thấm Đồng, ừm, có nóng hơn một chút, song không giống như sốt mà có khả năng gần đây chị họ lo lắng quá nhiều, tâm tư bất an nên sức khỏe yếu dần thôi.
“Mặc kệ có chuyện gì cũng phải ăn cho no trước đã.” Cô lôi kéo chị, lại nhìn thấy ánh mắt Hạ Thấm Đồng vẫn nhìn chằm chằm vào ghế ngồi của ông chủ, Trịnh Lệ Trinh liền lập tức hiểu ra: “Chị yên tâm, hôm nay ông chủ sẽ không về đây đâu.”
“Vì sao?”
“Ngày hôm qua, anh ấy có gọi điện thoại cho em, bảo em xử lý mấy vụ án mất tích kia, điều đó chứng tỏ ngày hôm nay anh ấy nhất định sẽ không quay về!”
“Phải không?” Hạ Thấm Đồng chua chát nói, thì ra anh sẽ gọi điện báo cho Trịnh Lệ Trinh mọi điều, cũng phải thôi, hiện giờ trong mắt, trong lòng anh không còn có cô nữa, cho dù biết mỗi ngày cô đều đến đây, anh cũng đâu cần thiết phải báo cho cô biết lịch trình của mình chứ?
“Cho nên chúng ta đi ăn cơm thôi, người không ăn cơm làm sao có thể khoẻ được?” Không thèm phân trần, Trịnh Lệ Trinh lôi kéo Hạ Thấm Đồng đi xuống dưới lầu ăn cơm.
Quán ăn nhỏ này đã lâu năm nên khá cũ, nhưng đồ ăn ở đây rất có hương vị, lại thơm ngon, diện tích quán không lớn, khách khứa trong này hầu hết đều là các bị khách quen, lúc các cô tiến vào đã qua thời gian cơm trưa nên người đã bớt đi không ít.
Hạ Thấm Đồng ngồi xuống ghế, có chút không khỏe, ở đây mùi dầu nặng quá, khiến cô có cảm giác ghê tởm, nhưng nếu không ăn ở chỗ này thì nên đi nơi nào đây? Hôm nay anh sẽ không quay về, cho dù cô có chờ lâu đến mấy cũng không nhìn thấy anh được.
Anh đã hạ quyết tâm sẽ không để ý tới cô nữa, đúng không? Mặc kệ cô làm như thế nào, anh đều không quan tâm đến cô nữa, nhưng mà không sao, đây là cô nợ anh, vì thế cho dù phải dùng một năm, hai năm, thậm chí là mười năm, là cả đời, cô đều có thể chờ đợi được.
Hạ Thấm Đồng chính là một người con gái cố chấp như vậy.
Cô bị như vậy có lẽ là đáng đời…Hạ Thấm Đồng cười khổ trong lòng, trước kia khi anh vẫn còn ở bên cạnh, anh luôn yêu chiều, nâng niu cô trong lòng bàn tay, mà cô chẳng những không biết qu trọng, còn tàn nhẫn xua đuổi anh ra khỏi cuộc đời mình. Đến bây giờ, anh đã buông tha cho cô, rời xa cô, cô lại trở thành kẻ mất đi mới biết được ý nghĩa quan trọng của anh đối với mình, mỗi ngày đều cố chấp xuất hiện trước mắt anh, yên lặng chờ đợi.
Cuộc sống của cô không được phong phú giống như anh, Thẩm Luật yêu thích sự tự do, tùy chỗ tùy lúc đều có thể nghĩ ra một đống việc để làm, còn cô chỉ là một đứa con gái bình thường, hơn nữa tính tình lại trầm lặng, chẳng biết làm thế nào, cũng chẳng biết mình có thể làm được hay không, thế nên chỉ có thể ngây ngốc canh giữ bên người anh, hy vọng có một ngày anh không còn giận cô nữa.
Tự làm tự chịu……Chính là hình dung tốt nhất cho số phận cô bây giờ.
Nhưng anh lại trốn tránh cô như thế, thậm chí ngay cả văn phòng thám tử của mình cũng không thèm quay về, liệu có phải bất luận cô làm như thế nào, anh cũng sẽ không quay đầu lại hay không?
Phải đối mặt với sự lãnh đạm của anh trong một thời gian dài như thế, nếu nói cô không bị nhụt chí, đó là gạt người…Anh không nhìn cô, anh cự tuyệt cô, một lần, hai lần, rồi vô số lần nữa, đã lâu như vậy, cô cũng nên tính đến chuyện buông tha tất cả rồi.
Có lẽ mọi chuyện đã quá muộn để cứu vãn, có những chuyện qua đi chính là qua đi, bất luận ta có làm như thế nào cũng không thể vãn hồi lại mọi thứ, hơn nữa lúc này, cô không còn động lực để đi về phía trước nữa, vì nơi đó căn bản chẳng có lấy một tia hy vọng nào, cô thật sự, thật sự quá mệt rồi.
Vì sao phải tự làm cho bản thân đau khổ? Cho dù lúc trước cô đã làm sai, nhưng vì sao anh nhất định phải đối xử với cô như thế chứ?
Thẩm Luật, nếu anh còn làm vậy, em thực sự sẽ…
“A, kia không phải ông…” Trong miệng vẫn còn ngậm thìa cơm, Trịnh Lệ Trinh ngẩng đầu, chỉ vào cái tivi cách đó không xa, giật mình đến nỗi suýt chút nữa nuốt cả thìa vào bụng.
Hạ Thấm Đồng vốn không phải kẻ hay hiếu kỳ, nhưng khi nghe thấy lời của em họ, cô lập tức xoay người, nhanh chóng nhìn về phía tivi.
Trong các nhà hàng gia đình nho nhỏ, luôn để một cái tivi để khi ăn cơm, khách hàng có thể xem được, khi nghỉ ngơi, ông chủ cũng có thể giải buồn, đây là chuyện thật bình thường.
Hạ Thấm Đồng không phải người thích xem tivi, nhưng bởi vì hôm nay, người xuất hiện bên trong kia là người mà cô vô cùng quen thuộc, nên hai mắt Hạ Thấm Đồng không sao dời khỏi màn hình được.
Bây giờ là thời sự buổi trưa, cô phóng viên ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, đứng trước ống kính lưu loát nói: “Hiện giờ chúng tôi đang đứng trước cửa tòa án Đài Bắc, nơi đây vừa mới xảy ra một vụ đả thương người vô cùng nghiêm trọng, theo như lời của cảnh sát, đó là những tàn dư còn sót lại của bang Thanh Viễn đã bị họ giải tán gần đây. Ba người này là vì đại ca Giang Nhất Sơn của mình vừa mới bị phán xử hai mươi năm tù vào một giờ trước nên mới trả thù luật sư của phía cảnh sát, Thẩm luật sư hiện đang bị trọng thương không hề nhẹ, cùng với những cảnh viên đi cùng.”
Màn hình tivi lại thay đổi, xuất hiện cảnh tượng một nhân viên cứu hộ đang nâng người bị thương lên xe cấp cứu.
“Trời ạ, sao tên nghe qua giống ông chủ thế chứ, không biết có phải anh ấy hay không nữa, chị họ, chị nói xem…” Trịnh Lệ Trinh nghiêng người định hỏi, lại phát hiện bên cạnh mình đã chẳng còn ai.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?
[http://dieptuvi.thichtruyen">
Tin tức của truyền thông luôn khoa trương, từ trước đến nay Thẩm Luật đều biết rõ, dù sao anh cũng thích nhất là xem một ít sự việc khoa trương lại giả tạo. Nhưng mà lần này nhân vật chính đổi thành anh….
“Chỉ trúng đạn vào cánh tay mà thôi, thế mà dám làm quá lên nói mình bị trọng thương sắp chết, mấy người này không đi làm biên kịch thì thật lãng phí sức tưởng tượng của mình.” Rõ ràng ngay cả xe cứu thương anh cũng không thèm ngồi, tự mình lái xe đến bệnh viện cơ mà.
Thẩm Luật vứt đống báo chí trong tay sang một bên, mở tivi ra, tất cả đều đang đưa tin về vụ đấu súng trước cửa tòa án.
Chuyện gì vậy chứ? Rõ ràng đây chỉ là một vụ án bình thường thôi, thế mà một tuần đã qua vẫn không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.
“Bởi vì những hành động đen tối kéo theo sau việc này sẽ vô cùng thuận lợi, dân chúng lại vô cùng chú ý, cậu cũng biết truyền thông chính là như vậy, mọi người cảm thấy hứng thú với cái gì, bọn họ liền truyền bá về cái đó.” Trình Dịch Dương cẩn thận gọt quả táo trong tay, đao pháp thuần thục, vỏ táo hồng hồng mang theo chút thịt từng chút rơi ra, từng vòng từng vòng đều đều.
“Báo viết thì báo viết, vì sao cứ nhắm vào em không tha chứ?” Thẩm Luật vừa tức giận vừa bất bình oán thán, thật là, cả cuộc đời anh chỉ muốn ẩn mình sống tự tại mà thôi, giờ mọi việc thành như vậy, người trong nhà cũng phát hiện ra chuyện mấy năm nay anh đều giúp Trình Dịch Dương xử lí các vụ kiện cáo rồi, thế là Thẩm Nhược Định lập tức mặt mày hớn hở tươi cười, lại bùng phát suy nghĩ muốn anh quay lại giới tư pháp.
Mà vài vụ kiện qua tay anh trước đây cũng bị phát hiện, chỉ trong một đêm, nhiệt độ mà năm đó anh phải vất vả lắm mới hạ thấp, hiện tại lại nổi lên! Anh hận nhất chính là phát sinh tình huống như vậy