“Sớm biết như thế, lúc trước em không nên đáp ứng tiếp nhận vụ này mới đúng.” Đều tại dạo trước thiếu nợ Trình Dịch Dương một ân tình, thế nên mới không thể từ chối được vụ này, “Đáng ra nên nói để anh nhờ người khác đến thụ lý mới đúng.”
“Ngay cả Diệp Ngữ Nam còn không dám nắm chắc sẽ thành công mười phần, ngoại trừ cậu ra ai có thể đảm nhiệm được chứ?” Trình Dịch Dương đưa miếng táo qua.
Diệp Ngữ Nam vốn nổi tiếng là luật sư lớn, từ lúc xuất hiện đến giờ đã có được vô số công danh chiến tích lẫy lừng, nhưng riêng lần này, sau khi xem qua tư liệu, anh ta lại chỉ dám chắc thắng được năm phần.
Dù sao, Giang Nhất Sơn xuất ra mấy chục ngàn đôla, từ nước Mỹ mời tới đoàn luật sư Mộng Huyễn(1) trong truyền thuyết, mọi công kích đều bị khắc chế, trăm trận trăm thắng, ngay cả chết cũng có thể nói thành sống, một tổ chức quyền lực như vậy, hơn nữa bằng chứng mà cảnh sát nắm giữ, kỳ thực cũng không có sức thuyết phục mạnh mẽ, cho nên vụ kiện này vô cùng khó khăn.
(1) Đoàn luật sư nổi tiếng của Mỹ trong vụ kiện của O.J. Simpson. Mọi người chỉ cần lên google search “Phiên tòa thế kỷ xét xử O.J.Simpson” là ra ah. Ta ko tìm thấy tên gốc nên để nguyên tên Hán Việt. *BL: Bà tác giả quăng boom ghê quá*
Trình Dịch Dương cũng biết, vụ án lần này gây chú ý đến nhiều người, Giang Nhất Sơn lại càng khiến nhiều người quan tâm, nếu để cho Thẩm Luật xuất hiện, sẽ có những chuyện nhất định không thể tiếp tục giấu giếm, nhưng ngoại trừ cậu ta, ai có thể sáng tạo nên kỳ tích? Bất đắc dĩ, đành phải lôi kéo cậu em vợ vào.
Cho tới bây giờ Thẩm Luật đều là người thẳng thắn, nhận là nhận! Gần đây bọn họ đều bận rộn nghiên cứu chuyện này, mỗi ngày làm việc hai mươi giờ, mệt mỏi liền trực tiếp ngủ ở trong văn phòng, bất quá cuối cùng cũng có thành quả.
Ở toà án, Thẩm Luật lại một lần nữa thể hiện khả năng luật sư thiên phú của mình, tài ăn nói sắc bén, từng câu từng chữ đều đi thẳng vào vấn đề chính, gắt gao chế trụ luật sư bên biện, làm cho bọn họ không có lỗ hổng để chui, cuối cùng hoàn mỹ đem Giang Nhất Sơn định tội.
Đoàn luật sư Mộng Huyễn, lần đầu tiên nếm mùi thất bại, vẫn là thua trên tay Thẩm Luật, anh nghĩ bọn họ đời này có lẽ sẽ không quên chuyện như vậy.
Thẩm Luật cầm lấy quả táo, không khách khí cắn một ngụm, “Thật sự là phiền phức, rõ ràng em đã có thể lặng lẽ rời khỏi tòa án rồi, né tránh giới truyền thông. Ai biết được mấy tên ngu kia lại đi cầm súng chạy tới bắn phá, đầu năm nay sao vẫn còn những thằng ngốc như vậy tồn tại chứ?!” Khắp nơi đều có cảnh sát mà cũng dám chạy tới gây loạn, đúng là một lũ chê mạng mình dài quá, còn dám đánh bị thương vài người cảnh sát nữa, không khéo phải ăn cơm tù đến một trăm năm sau chứ chẳng đùa.
“Cậu yên tâm, về phía cha mẹ anh đã trấn an giúp rồi.”
“Thế thì mọi chuyện về sau, em không quan tâm nữa, anh tự xử lí đi.”
“Được.”
“Chị em không làm phiền anh sao?”
“Hoàn hảo.”
Sự thật thì, Thẩm Kiều chính là một cô gái hay bao che khuyết điểm, lúc biết được chuyện này, thiếu chút nữa cô đã vọt vào nhà giam hành hung mấy kẻ dám đánh em trai mình một trận rồi, cô chính là người như thế, mình bắt nạt em thì được, nhưng người khác thì tuyệt đối không, đương nhiên cô cũng giận anh không kém, nói anh kéo em trai mình vào vòng nguy hiểm.
“Ừm, em tin, anh có thể xử lí tốt được mọi việc mà.” Đối với cái loại đàn ông phúc hắc thâm hiểm như anh rể mình này, Thẩm Luật trước giờ đều bội phục sát đất, chị của anh nhìn như nữ vương trong nhà, kì thật đã bị Trình Dịch Dương ăn sạch rồi, còn vui vẻ đến chết đi được nữa, đúng là…
Tiếng đập cửa nhẹ nhàng truyền đến, sắc mặt Thẩm Luật lập tức trầm xuống.
Trình Dịch Dương nhìn đồng hồ đeo tay, cười nói: “Rất đúng giờ, không phải sao?”
Sắc mặt cậu em vợ của anh càng lúc càng khó nhìn hơn rồi.
Trình Dịch Dương đứng dậy, mở cửa phòng bệnh ra, người bước vào là một cô gái thanh lệ như nước, vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng.
Một tuần qua, anh và cô coi như cũng đã quen biết nhau rồi. “Cô Hạ.”
Hạ Thấm Đồng khẽ gật đầu, thái độ lãnh đạm, ánh mắt hoàn toàn chỉ nhìn vào người đang nằm trên giường bệnh.
Được rồi, xem ra nơi này đã không còn chỗ cho anh dung thân nữa, Trình Dịch Dương hết sức thức thời, tạm biệt hai người, lúc khép cửa phòng lại còn buông thêm một câu: “Đúng rồi, cô Hạ.”
Chờ Hạ Thấm Đồng ngước mắt lên nhìn mình, anh mới cười nhàn nhạt nói: “Canh gà lần đó, uống ngon không?” Nói xong, không chờ cô trả lời đã đóng ngay cửa lại.
Đây là chuyện gì? Hạ Thấm Đồng có chút nghi hoặc quay đầu, lại nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường bệnh có vài phần không được thoải mái, cô đột nhiên nhớ tới việc lần trước anh tự tay hầm canh cho mình, một tay nấu một tay cầm điện thoại hỏi anh rể. Xem ra, Trình Dịch Dương đang muốn chế nhạo Thẩm Luật, không biết anh đã chọc giận anh rể mình chỗ nào thế?
Nghĩ đến lần trước anh nấu canh để chăm sóc mình, ánh mắt cô càng trở nên ôn nhu hơn, đi đến bên giường, đặt bình giữ ấm lên cái tủ gần đó. “Hôm nay em nấu canh cá, món này rất có ích với miệng vết thương đấy!”
Anh hừ lạnh một tiếng, không để ý tới cô, luôn là như thế.
Không biết vận mệnh có phải đang trêu đùa cô hay không, khi cô đã mệt mỏi và muốn buông tha tất cả rồi, đột nhiên lại truyền đến tin tức anh bị thương, lúc ấy cô thực sự hoảng hốt, mọi ý chí và lòng can đảm đều bị tê liệt.
Trên tivi nói anh bị thương rất nặng, cho nên cô vội vàng chạy đến bệnh viện muốn nhìn anh, nhưng lại bị ngăn cản, bởi vì sự kiện này đưa tới bệnh viện rất nhiều những kí giả của giới truyền thông, thế nên phòng bệnh được bố trí rất nghiêm mật.
Về sau may mắn cô gặp được Trình Dịch Dương, anh ta đưa cô đi đến phòng bệnh của Thẩm Luật, cô mới biết thật ra anh chỉ bị thương ở cánh tay mà thôi.
Lúc trên đường đi tới bệnh viện, cô miên man suy nghĩ rất nhiều, hoảng hốt không cách nào bĩnh tĩnh suy nghĩ được, nếu anh thật sự bị thương nặng, cô phải làm sao bây giờ? Nếu thế giới này không còn Thẩm Luật, cô còn có thể sống nổi sao?
Có lẽ cô nên cho chính mình thêm một cơ hội nữa, nếu lần này lại không được, cô liền….
Vỗ về bụng mình, Hạ Thấm Đồng tự nhủ với bản thân, cố gắng thêm một chút, thử lại thêm lần nữa….Tâm tư trở nên kiên định hơn, thì ra tình yêu của cô với Thẩm Luật đã sâu sắc đến mức này rồi! Một khi đã thế, cô sẽ thử thêm một lần nữa, canh giữ bên người anh, mặc kệ anh đối xử thế nào với mình đều không hề sao cả.
Một tuần nay, mỗi ngày cô đều đến bệnh viện chăm sóc anh, tuy rằng anh vẫn đối xử hờ hững vói cô như cũ nhưng không có vấn đề gì, cô có thể nhịn được, cho dù cảm xúc bản thân gần đây có chút hỗn loạn, cho dù cô đang…
Đổ món canh hầm thơm ngát từ bình giữ ấm ra, hương thơm nồng đậm nhanh chóng tràn ngập khắp căn phòng, Hạ Thấm Đồng ngửi thấy, mày lập tức nhíu chặt lại nhưng vẫn có chịu đựng.
Cô đưa bát canh qua cho anh. “Nhân lúc còn anh, anh mau uống đi mới hiệu quả.”
Thẩm Luật vẫn nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, không thèm để ý tới cô.
Từ lần đầu tiên cô vì anh múc canh, anh đưa tay đẩy ra thiếu chút nữa khiến cô bị bỏng, thế nên sau này anh không đẩy nữa, nhưng vẫn không thèm để tới cô. Hạ Thấm Đồng vẫn cứ bưng như thế cho tới khi canh nguội, hai người cùng giằng co giao chiến với nhau, ai cũng đều cố chấp, đều quật cường, đều không nguyện ý nhận thua.
Chẳng qua mùi canh hôm nay khiến cô thật sự chịu không nổi, mày càng lúc càng nhăn chặt. Thẩm Luật xốc chăn ngồi dậy, nhìn cô nói: “Hạ Thấm Đồng, cô còn muốn như thế nào nữa chứ?”
“Em chỉ muốn anh uống canh mà thôi.”
Anh cắn răng, cầm lấy bát canh sau đó hắt hết xuống đất: “Giờ cô đã vừa lòng hay chưa?”
Hạ Thấm Đồng nhìn nước canh sáng bóng trên sàn, thứ mà cô vất vả chuẩn bị cả buổi sáng, ói ra không biết bao nhiêu lần mới có thể hoàn thành lại bị như vậy…
Thì ra cảm giác tâm huyết của mình bị người ta phá hỏng lại khó chịu như vậy, cô cắn chặt môi.
Giờ có lẽ cần bỏ đi thôi? Cô gái Hạ Thấm Đồng này có lòng tự tôn rất cao, lại quật cường như thế, đối xử với cô như vậy, hẳn sẽ khiến cô hết hi vọng.
Nhưng mà…… cô lại bỏ chạy, chạy vào trong toilet điên cuồng nôn mửa, khiến người đứng cạnh nghe đến mức da đầu muốn run lên bần bật, cô nôn như trời đất quay cuồng, không được, cô không thể chịu đựng nổi cái mùi này thêm nữa.
Nôn đến ói ra cả mật xanh, mật vàng, sự khó chịu trong bụng nãy giờ mới chậm rãi tiêu tan, cô dùng nước súc miệng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Thẩm Luật đang tựa người vào cánh cửa, nhìn mình.
“Em vẫn nên đi đi.” Anh lẳng lặng mở miệng. “Hạ Thấm Đồng, vô dụng thôi, làm thế nào cũng không hề có ích, vì sao chúng ta không thể buông tha cho nhau?”
Bàn tay cô đặt trên thành bồn chậm rãi nắm lại thành quyền.
“Cứ coi như chúng ta không có duyên với nhau đi.” Giọng điệu của anh vẫn vững vàng như trước. “Khi tôi thích em, em không yêu tôi. Khi tôi tránh em, em lại thích tôi. Chúng ta đã bỏ lỡ mất rồi, đã bỏ lỡ thì sao không để cho nó trôi đi?”
Anh làm sao có thể nói thoải mái được như vậy chứ? Môi của cô càng mím chặt hơn.
“Hạ Thấm Đồng, tôi đã chán với loại chuyện theo đuổi lặp lại này lắm rồi, mặc kệ là em hay tôi, chúng ta đều nên quên hết mọi chuyện đi sẽ tốt hơn nhiều.”
“Sao có thể quên đi? Làm sao mới có thể quên đi?” Cô nhẹ nhàng đi ra ngoài, giọng nói run run, từng bước một đi đến trước mặt anh, đột nhiên vươn tay đánh vào ngực anh thật manh. “Thẩm Luật, chúng ta làm sao có thể cứ như vậy quên đi? Anh có biết hay không, em thật là khó chịu, em khó chịu đến sắp chết rồi.”
Nước mắt cứ như vậy chảy ra, cô thực sự mệt mỏi quá, cho dù đã hạ quyết tâm, mặc kệ anh đối xử với cô như thế nào, mặc kệ anh nói chuyện khó nghe đến thế nào, cô đều có thể nhẫn nhịn được.
Nhưng mà cô phát hiện chừng ấy quyết tâm vẫn là không đủ, lúc miệng anh bình tĩnh nói ra yêu cầu muốn cô buông tha, cảm xúc của cô dường như hỏng mất rồi.
“Thẩm Luật, anh là tên xấu xa!” Cô dùng sức đánh ngực của anh, thật sự oán hận, “Vốn một mình em sống cũng rất tốt. Cho dù rất mệt mỏi, rất vất vả, em cũng có thể nhẫn nại…. nhưng anh lại cố tình muốn xông tới, quấy rầy cuộc sống của em. Hiện tại em đã…. em đã không thể không có anh, anh lại muốn em quên đi, anh là tên khốn kiếp.”
Thẩm Luật không thể tin được trừng mắt nhìn cô gái đang gào khóc om sòm trong ngực, quả thật, anh đã bị dọa cho không nhỏ rồi. Anh quen Hạ Thấm Đồng đã gần một năm nay, trước giờ cô đều luôn lạnh lùng, nhạt nhẽo, chưa từng tỏ ra hứng thú với bất cứ chuyện gì, cho dù lần trước ở trong văn phòng anh, cô kích động đến thế nhưng vẫn có thể kiềm chế được, nhưng điên cuồng gào khóc như ngày hôm nay, rồi còn lớn tiếng mắng mỏ anh nữa, quả thực đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy chuyện này.
Chẳng lẽ anh đã ép cô đến cực hạn rồi sao? Đem một người bình tĩnh vô cảm ép thành như vậy……
Sau một lúc lâu, anh mới phản ứng lại, nhưng không hề đưa tay ngăn cản cô. “Này, cô nàng, em làm rõ ràng cho anh, lúc trước là em muốn anh tránh xa mình đấy chứ! Thẩm Luật anh cũng không phải là con chó do em nuôi, làm sao có thể để mặc em hô đến là đến, hô đi là đi đượ