/>Từ Tử Thanh còn chưa nói hết câu, Viêm Lương liền kéo áo Tưởng Úc Nam. Anh liền rời mắt khỏi Từ Tử Thanh, hướng về nơi Viêm Lương hất cằm ra hiệu.
Vừa nhìn thấy một người ở cửa ra vào, sắc mặt Tưởng Úc Nam trầm xuống. Anh quay sang mỉm cười với Từ Tử Thanh. “Xin lỗi, tôi ra ngoài kia một lát!”
Bị đối xử lạnh nhạt nên Từ Tử Thanh có vẻ không vui, nhưng cô ta nhanh chóng gật đầu vẻ thông cảm. “Không sao đâu ạ!”
Tưởng Úc Nam rời đi, Viêm Lương vẫn đứng im tại chỗ. Liếc thấy xung quanh không có người, Từ Tử Thanh “hừ” một tiếng. “Tôi không thèm lấy Châu Trình, cô cũng định bỏ cuộc à? Sao cái gì cô cũng tranh với tôi thế?”
Viêm Lương không buồn nhìn cô ta. “Thứ nhất, câu này tôi nên hỏi chị mới đúng, tại sao chị luôn tranh giành với tôi? Thứ hai, chị hãy xem xét tình hình rồi phát biểu cũng chưa muộn.”
Từ Tử Thanh tuy tức giận nhưng cũng dõi theo ánh mắt của Viêm Lương. Nhìn thấy vị khách vừa đến, Từ Tử Thanh không kìm được liền nhăn mặt, nhíu mày.
Viêm Lương không muốn nhiều lời với Từ Tử Thanh. Cô chuẩn bị đi ra đón khách thì Từ Tử Thanh đột nhiên lên tiếng: “Tôi nghĩ tôi nên nhắc nhở cô một chuyện. Về đàn ông, cô vĩnh viễn không tranh nổi với tôi.”
Viêm Lương dừng bước nhưng không quay đầu, cũng không lên tiếng, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Vị khách khiến Tưởng Úc Nam thay đổi sắc mặt chính là Giang Thế Quân của tập đoàn mỹ phẩm Lệ Bạc, đối thủ lớn nhất của Từ thị.
Viêm Lương vừa đến bên cạnh Tưởng Úc Nam liền bị Giang Thế Quân nói một câu châm biếm: “Không thể không nói bố cháu đã già rồi, trong kinh doanh phải tự tìm con đường mới, sao lúc nào bố cháu cũng làm theo tập đoàn Lệ Bạc của ta? Lệ Bạc vừa triển khai hợp tác với nhà phân phối mỹ phẩm ở châu Âu, Từ thị cũng bắt đầu hợp tác với nhà phân phối Bắc Mỹ.”
Viêm Lương thầm nguyền rủa ông già này nhưng bề ngoài cô vẫn tươi cười. “Bác Giang, mời bác qua bên kia, cháu đã sắp xếp vị trí ở bàn tiệc chính cho bác rồi ạ!”
Giang Thế Quân tầm tuổi Từ Tấn Phu nhưng tính tình cổ quái. Trước thái độ nhún nhường của Viêm Lương, ông ta cười ha hả. “Cháu gái được đấy, trong lòng chắc mắng chửi mấy đời tổ tiên nhà ta những vẫn có thể khách sáo với ta.”
Viêm Lương không có ý định lấy lòng Giang Thế Quân. Tình hình rối ren mà bố cô gây ra, có con gái yêu của ông là Từ Tử Thanh đi giải quyết, chẳng liên quan gì đến cô.
Sau khi đưa Giang Thế Quân đến bàn tiệc chính, Viêm Lương lập tức chuồn sang phòng bên cạnh.
Phòng bên cạnh ánh đèn mờ mờ, bàn ghế đều phủ vải trắng, không có ai quấy nhiễu. Chỗ duy nhất không bị phủ vải là chiếc piano trên sân khấu nhỏ. Viêm Lương cầm một chai rượu, thong dong bước lên sân khấu, ngồi xuống trước cây piano.
Những nốt nhạc đơn điệu và rời rạc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Một giọng đàn ông đột nhiên vọng tới: “Em đàn khó nghe quá!”
Viêm Lương giật mình. Âm thanh truyền đến từ cánh cửa nối sang phòng tiệc. Cô quay đầu, bắt gặp một dáng người cao lớn đang tiến lại gần. Thật ra, cô đã rất quen thuộc với sự xuất hiện đột ngột của anh ta, nhưng khi Tưởng Úc Nam đi đến bên cạnh, cô vẫn mở miệng than vãn: “Lại là anh à? Đúng là âm hồn không tan.”
“Nếu tôi là hồn ma thì cũng là con ma háo sắc. Ở đây có cô gái xinh đẹp lại một thân một mình, tôi đương nhiên phải đi theo rồi.”
Cuối cùng Viêm Lương cũng vui vẻ một chút. Cô nhăn mặt, nói: “Lão già Giang Thế Quân đâu rồi?”
“Em vừa gọi ông ta là bác Giang, bây giờ đã đổi thành lão già?”
Viêm Lương nhún vai, không trả lời.
Tưởng Úc Nam cười cười, đặt hai chiếc ly trên cây piano rồi lấy chai rượu trong tay Viêm Lương, rót vào hai chiếc ly. Viêm Lương không khách sáo cầm một ly uống cạn, sau đó cô bỏ chiếc ly vào tay Tưởng Úc Nam. “Rót đầy!”
Tưởng Úc Nam rất biết phối hợp, rót đầy ly, đồng thời có lòng tốt nhắc nhở: “Cẩn thận say đấy…”
Viêm Lương lắc lắc ngón trỏ. “Tửu lượng của tôi hơn khối người đàn ông…”
Chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời Viêm Lương. Cô chau mày. Tưởng Úc Nam rút điện thoại, vì ở trong tầm mắt nên Viêm Lương nhìn thấy màn hình hiển thị ba chữ: “Từ Tử Thanh”.
Điện thoại lại vang lên hai hồi chuông, Tưởng Úc Nam vừa định bấm phím nghe, Viêm Lương đã giật điện thoại của anh ta, bấm nút tắt. Nghĩ thế nào cô lại chuyển máy của anh sang chế độ im lặng.
Hai người trầm mặc uống rượu. Một lúc sau, Viêm Lương đột nhiên lên tiếng: “Lúc nhỏ tôi từng nghe nói, sau khi mang thai tôi, mẹ tôi mới biết bố tôi từ lâu đã có người phụ nữ khác bên ngoài, bọn họ còn có một cô con gái. Lúc đó, mẹ tôi hận đến mức muốn phá thai rồi ly hôn, nhưng sau đó bà không làm vậy, anh thử đoán xem là tại sao?”
Tưởng Úc Nam biết Viêm Lương không cần câu trả lời của anh, vì vậy anh im lặng chờ cô nói tiếp.
“Mẹ tôi sinh tôi chỉ với một mục đích. Nguyên văn lời của bà như sau: “Không thể rẻ rúng hai con tiện nhân đó.” Bà không cho tôi mang họ Từ, đặt tên tôi là Viêm Lương để nhắc nhở tôi, cũng là nhắc nhở bà, Từ Tấn Phu không xứng đáng là người chồng, người cha, không đáng để yêu. Thứ đáng để yêu duy nhất chỉ là tiền của ông.”
Nơi khóe mắt của Tưởng Úc Nam dường như lóe lên một tia đau thương, nhưng ở giây tiếp theo, anh bình thản uống một ngụm rượu. “Tại sao em nói cho tôi những chuyện này?”
Viêm Lương cười cười, cất giọng thăm dò anh, giọng vừa như nói đùa vừa tỏ ra chân thành: “Anh nghĩ thế nào? Tôi hy vọng anh thương hại tôi, vào thời điểm quan trọng đừng đứng về phía Từ Tử Thanh, hay tôi đang cảnh cáo anh, nếu anh giúp Từ Tử Thanh, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để lật đổ anh?”
Tưởng Úc Nam bật cười, giọng ẩn chứa sự xem thường: “Khẩu khí lớn thật đấy!”
Viêm Lương vẫn mỉm cười, nâng ly rượu. “Cheers!”
Cả hai đều uống cạn.
Chai rượu Viêm Lương mang theo chỉ một loáng đã hết sạch. Sau đó, nhân viên phục vụ đưa thêm hai chai khác, lát sau chúng cũng cạn đến tận đáy. Viêm Lương vẫn có thể gắng gượng, trong khi Tưởng Úc Nam đi không vững. Cô gọi hai nhân viên phục vụ dìu Tưởng Úc Nam quay về phòng tiệc chính, nhưng bữa tiệc đã kết thúc từ bao giờ. Viêm Lương lắc đầu nhìn hai nhân viên phục vụ khổ sở đỡ Tưởng Úc Nam. “Anh đúng là chẳng làm tròn chức trách gì cả!”
Tưởng Úc Nam đã say khướt nên không nghe thấy lời phê bình của Viêm Lương. Cô đặt một phòng ở tầng trên của khách sạn. Nhân viên phục vụ chịu trách nhiệm đặt Tưởng Úc Nam nằm lên giường, Viêm Lương phụ trách rút ví tiền của Tưởng Úc Nam, lấy ít tiền boa cho nhân viên phục vụ.
Hai nhân viên phục vụ vui mừng, cám ơn rối rít rồi rời khỏi phòng. Viêm Lương lần đầu tiên được làm xằng làm bậy trước mặt Tưởng Úc Nam, sung sướng thả người xuống một góc giường, ôm gối cười ngoác miệng. Sau đó cô ngồi dậy rút, điện thoại của Tưởng Úc Nam. Từ Tử Thanh gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho anh.
Thật ra lúc này Viêm Lương cũng không hoàn toàn tỉnh táo, cô vỗ vỗ vào mặt Tưởng Úc Nam, anh ta đang ngủ say. “Anh là tai họa.”
Đúng lúc này, màn hình điện thoại nhấp nháy, là tin nhắn Từ Tử Thanh: “Tổng giám đốc, anh không tiện nghe điện thoại sao?”
Viêm Lương giơ điện thoại lên xem, trong đầu chợt nảy ra một ý, cô liền điều chỉnh chức năng chụp ảnh trên điện thoại, sau đó nằm bên cạnh Tưởng Úc Nam, ghé môi vào môi anh. Một tiếng “tách” vang lên, tấm ảnh hôn môi được hoàn thành.
Cảm thấy hành vi của mình vô cùng ấu trĩ nhưng Viêm Lương vẫn do dự giữa việc xóa tấm ảnh và gửi đi. Cuối cùng, cô chọn cách thứ hai. Sau khi gửi tấm ảnh, Viêm Lương ném điện thoại xuống giường.
Cô ngồi thẫn thờ ở mép giường một lúc. Sau đó, cô tò mò muốn biết đối phương có trả lời hay không? Vừa mò tay xuống giường tìm điện thoại, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt.
Trời đất đảo điên trong chớp mắt. Đến khi định thần, cô phát hiện Tưởng Úc Nam đang nằm đè trên người mình. Gương mặt anh ta kề sát mặt cô. Trong mắt anh ta có ý cười và một tia ác ý… Không có chút gì gọi là say rượu.
Anh ta nhìn sâu vào đáy mắt cô, cất giọng mờ ám: “Một khi em đã chủ động, tôi sẽ không khách khí.”
Hai gương mặt cần kề, một người man mác ý cười, một người vẫn trong cơn kinh ngạc.
Trong quá trình mắt đối mắt, Tưởng Úc Nam từ từ ghé sát vào mặt Viêm Lương. Cô vội nghiêng đầu né tránh.
Nụ hôn của Tưởng Úc Nam trượt khỏi môi Viêm Lương, chỉ chạm vào má cô. Nhưng đêm dài mới bắt đầu, anh ta không cần vội vàng. Tưởng Úc Nam mỉm cười nâng cằm cô. “Em có biết lần đầu tiên nhìn thấy em mặc bộ xường xám này, tôi đã muốn lột bỏ nó không?”
Viêm Lương không để ý đến lời nói sống sượng của Tưởng Úc Nam, tập trung dùng hai tay đẩy vai anh ta nhưng anh ta không hề nhúc nhích. Anh ta thậm chí còn cắn đầu ngón tay Viêm Lương, làm cô vội rụt tay lại. Phản ứng đáng yêu của Viêm Lương khiến đáy mắt Tưởng Úc Nam gợn sóng. Cô còn đang tìm cách đẩy người anh thì ngực cô đột nhiên nới lỏng.
Tưởng Úc Nam đã cởi chiếc cúc ngọc trai trên ngực áo xường xám của cô. Thấy anh ta chuẩn bị cởi chiếc cúc thứ hai, Viêm Lương hốt hoảng, nghiến răng cảnh cáo anh: “Anh còn động vào tôi, tôi sẽ cho anh biết tay!”
Tưởng Úc Nam quả nhiên dừng động tác, nhưng không phải do anh ta sợ hãi, ngược lại, nụ cười của anh ta khiến Viêm Lương không khỏi ngỡ ngàng: “Tôi tò mò muốn biết, rốt cuộc tôi phải làm thế nào thì em mới cảm động.”
“Dù anh có…”
Lời nói chưa dứt đã bị chặn lại. Tưởng Úc Nam bịt miệng Viêm Lương bằng một nụ hôn bá đạo, khiến cô chỉ biết ngây người. Đến khi đầu lưỡi anh ta xâm nhập vào miệng, cô mới ý thức được mình đã trúng kế của anh ta, bị anh ta hỏi dăm ba câu làm mất cảnh giác để đạt được ý đồ xấu xa.
Viêm Lương định nghiến răng cắn lưỡi Tưởng Úc Nam nhưng bị anh ta bóp cằm nên không thể dùng sức. Bàn tay còn lại của anh ta không kiêng nể, “châm lửa” trên cơ thể cô. Từ vành tai, xương quai xanh… tay anh ta lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước. Khóa ở bên hông áo xường xám bị kéo xuống, Tưởng Úc Nam thò tay vào trong áo, vuốt ve tấm lưng trần của cô, chầm chậm đi tới nơi bí ẩn giữa hai đùi cô rồi mặc sức chơi đùa.
Dưới sự tiếp xúc của đầu ngón tay anh ta, toàn thân Viêm Lương run rẩy, từng cơn tê dại chạy thẳng vào tim. Nơi bí ẩn dưới sự khiêu khích của anh ta đã bắt đầu ẩm ướt…
Cảm giác kích thích khiến đầu óc Viêm Lương ong ong, mặt mày váng vất. Đợi đến khi Tưởng Úc Nam rời khỏi bờ môi cô, bắt đầu mơn trớn vành tai, cô gần như quên mất mình đang lâm vào tình thế cá nằm trên thớt vô cùng nguy hiểm.
Toàn thân như bị ai đó cù buồn, cô bất giác đờ người.
“Căng cứng đến mức này còn gì là thú vị! Chi bằng em hãy thả lỏng để hưởng thụ đi!”
Một giọng nói đàn ông trầm khàn vang bên tai như có ma lực khơi gợi dục vọng từ nơi sâu thẳm trong cơ thể Viêm Lương, khiến nó kêu gào đòi được giải phóng. Cô mê man nhìn Tưởng Úc Nam, ánh mắt khuất phục của cô càng khiến anh không thể khống chế bản thân. Ở giây phút tiếp theo, Viêm Lương gần như mất hết ý thức.
Nhưng chỉ là gần như…
Khi Tưởng Úc Nam xé toạc gấu váy của Viêm Lương, tiếng xé vải như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên đúng lúc, giúp lý trí đang trôi dạt ở phương nào của Viêm Lương quay về. Lúc này, Tưởng Úc Nam đã buông lỏng người cô, anh ta không ngờ cô lại dùng hết sức