u có thể đa giác hóa[2] kinh doanh mới có thể danh lợi song thu[3] được!
Oh oh! Đúng là Lâu Phùng Đường có khác.
Tối nay tan sở, hắn lập tức muốn ta về nhà trang điểm chưng diện một chút để đi chiêu đãi khách. Sau đó liền đưa ta đến nhà hàng hoa lệ này để tiếp một khách hàng Nhật Bản.
May mắn tiếng Nhật của ta cũng tàm tạm, ngồi giữa đám khách Nhật Bản, đối với biểu hiện động tay đông chân của bọn họ không những không cự tuyệt mà còn điệu đàng hưởng ứng, từ đầu đến cuối trông như bị ăn sạch đậu hủ, nhưng lại chẳng chịu tổn thất gì; có được điều này là nhờ ta ở chung với Điền Tụ Phương kia nên cũng học được không ít công phu. Đương nhiên đậu hủ của ta cũng không tính là bị ăn sạch sẽ, sau khi thỏa thuận được ký kết, ta viện cớ này nọ rồi quay lại ngồi bên cạnh Lâu Phùng Đường. Tiếp đó, một cô gái mới vào sau đã làm mê muội ông khách Nhật Bản. Xem như ta công thành rút lui, cũng còn đủ thời gian đến ‘hầu’ Lâu công tử.
Trong căn phòng này người đàn ông nổi bật nhất đương nhiên là Lâu công tử, nên cũng có vài cô nàng muốn sáp lại gần. Ta trừng mắt với từng cô, vòng cả hai tay trên vai hắn, nũng nịu yêu kiều nói:
“Anh xấu quá đi, phó tổng, lợi dụng em như vậy.” Hơi thở phả vào tai hắn, định thử xem khả năng kiểm soát của người đàn ông này giỏi tới mức độ nào.
Một tay hắn ôm lấy eo ta, mắt long lên gian tà, hoàn toàn lộ ra bộ dạng của một công tử phong lưu phóng đãng, còn tay kia kéo cằm của ta xuống, nói:
“Em đúng là thông minh.”
“Không thông minh sao có thể lên làm cô thư ký thứ năm của anh được?” Ta hiểu rõ sự thông minh mà hắn nói đến chính là không tỏ vẻ ta đây là thánh nữ ở trước mặt khách hàng, mà ngược lại thuận theo ý định của hắn sắm vai lãng nữ[4], để cho hợp đồng được thuận lợi ký kết thành công.
“Tôi sẽ không bạc đãi em. Xem ra chúng ta sẽ có một mối quan hệ hợp tác thú vị.” Hắn cúi đầu hôn lên má ta.
Vừa ra khỏi chỗ làm, hắn quả nhiên lộ nguyên hình một kẻ phóng đãng, ta thật sự phải bội phục hắn. Hoàn toàn không còn chút vẻ lạnh lùng vô tình như trong giờ làm việc. Phơi bày bộ mặt phong lưu của hắn; nhưng ta cảm giác đưa ra bộ mặt này chỉ là một cách mà hắn thả lỏng bản thân. Dưới bộ dạng phong lưu, hắn có một trái tim lạnh lùng và khép kín, bất kể ai cũng không thể nào chạm tới được.
Ta vô cùng thoải mái trong tư thế “dây leo” quấn quanh người hắn, một chút cơ hội cũng không hở ra cho bất kỳ cô nàng nào, chiếm hữu 100%, đây là cử chỉ nên có khi đeo bám con nhà tỷ phú; mà hắn xem ra cũng vô cùng hưởng thụ. Khi hắn đang bô lô ba la bằng tiếng Nhật với ông khách Nhật Bản, ta cầm bàn tay hắn đang đặt trên eo ta lên xem, trên cổ tay trái của hắn đeo một chiếc đồng hồ kim cương. Không phải Rolex, mà là kiểu dáng được thiết kế riêng độc nhất vô nhị trên thế giới, giá cả tuyệt không thấp hơn Rolex, không những thế còn rất thẩm mỹ; trên ngón tay út của hắn đeo một chiếc nhẫn, hoàn toàn phù hợp với thân phận địa vị của hắn, tuyệt không hề xa hoa khoa trương. Cũng không mất đi cảm giác quyền uy; người đàn ông này rất có khiếu thẩm mỹ, cũng rất biết cách thể hiện khí thế của mình.
Có lẽ vì ta cứ ngắm mãi cái đồng hồ kim cương của hắn, gợi cho hắn một sự liên tưởng gì đó, trong lúc đang nói chuyện, hắn ghé vào bên người ta:
“Tôi sẽ tặng cho em một cái, giá không dưới ba mươi vạn. Xem như bồi thường tổn thất tinh thần sáng nay cho em.”
“Thật không?” Ta đúng lúc làm cho hai mắt sáng rỡ vì tiền, hưng phấn nhào tới ‘muah’ trên mặt hắn một dấu môi đỏ mọng. Cô gái mê tiền đang ‘tạ chủ long ân’!
Hắn hoàn toàn không nhận ra ta đang ‘quyến rũ’ hắn, chỉ sáp lại gần ta vô cùng quyến rũ: “Món quà nhỏ của tôi chỉ đáng giá một nụ hôn lên má thôi sao?”
Thành thực mà nói, trái tim ta thật sự bị chấn động, ta chưa từng trải qua loại thế trận kiểu này, dưới sự khiêu khích của một người đàn ông gợi cảm đẹp trai. Máu nóng cuồn cuộn thật đúng là không thể nào nói nổi. Bất quá ta sẽ cố gắng thích ứng.
“Nếu không, phải cảm tạ anh như thế nào mới được đây?” Ta cong môi, dụ dỗ nụ hôn của hắn. Ta không thể chủ động hôn hắn, nếu không sự thiếu kinh nghiệm sẽ làm ta bể mánh. Chờ hắn hôn ta trước, thì ta có thể học được kỹ xảo từ trên cơ thể lão luyện của hắn, và hắn cũng sẽ không nhận ra. Đối với ta mà nói tương đối an toàn.
Nhưng hắn hoàn toàn không có hứng thú ở trước mắt mọi người diễn trò thân mật, chỉ dùng một ánh mắt nhận lời, nói:
“Đêm nay, em sẽ biết cách cảm ơn mà tôi muốn.”
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng trái tim ta vẫn nhảy như điên, phải cảm ơn ánh sáng mờ ảo của nhà hàng, đã che giấu an toàn cho bộ mặt nóng bừng của ta.
Đêm đã khuya, mà giữa ta hắn, chỉ vừa mới chính thức bắt đầu.
Lúc một hai giờ sáng, chúng ta mới tiễn chân vị khách Nhật Bản, sau đó, ta lên xe của hắn.
“Tôi đưa em về.” hắn nói.
“Không, nếu chúng ta muốn ở cùng nhau đêm nay, tốt hơn nên tìm khách sạn!” Chiếc giường trong căn hộ của ta, chỉ có thể có mùi của ta, những người khác đừng mơ bước lên đó.
Hắn có vẻ khó hiểu, nhưng cũng không có nài ép, cười nói:
“Vậy, đến căn hộ của tôi đi!”
“Nếu không phiền.” Có lẽ Lâu công tử có một căn hộ chuyên dụng để phụ nữ qua đêm với hắn. Ta tin rằng, hắn nhất định có một thế giới riêng của mình, cũng hoàn toàn không cho ai xâm nhập vào. Nếu sau này Lâu công tử trả ‘phí chia tay’ nhiều một chút, có lẽ ta cũng có thể mua căn phòng dùng để qua đêm với đàn ông. Rất tuyệt, cứ vậy đi.
Chiếc Ferrari màu xám bạc chạy êm ru một mạch hướng về căn hộ của hắn ở khu đông, ta cúi đầu trong ánh sáng lờ mờ tìm một vật trong túi ách.
“Tìm gì vậy?”
“Bao cao su.” Ta lấy ra rất nhiều loại.
Vẻ mặt của hắn như đang thấy chuyện lạ.
“Em muốn tôi dùng sao? Em chưa uống thuốc hả?”
Có thể thấy kẻ này là người muốn hưởng lạc tối thượng mà không muốn hy sinh một chút lạc thú nào; nghe nói đàn ông đều không thích mang bao.
“Dùng bao an toàn hơn.” Ta vứt từng cái một trở lại trong túi.
“Tôi cho rằng em cũng mong mình có thai chứ.”
Ta lắc đầu nguầy nguậy:
“Giỡn chơi sao, anh thể nào chẳng muốn em thu gọn chiến trường, không đời nào vì cái thai mà cưới em. Em tội gì phải để mình mang thai? Anh biết em rất thông minh mà, em rất biết thân biết phận.” Nói đùa sao; chơi thì chơi, nhưng cũng phải quan tâm đến cuôc sống của mình, ta chẳng cần loại đàn ông này làm chồng làm gì. Cùng lắm theo hắn nửa năm cũng là may lắm rồi. Điều quan trọng nhất là không để cho hắn truyền bệnh tật cho ta, ai biết kẻ “thân kinh bách chiến” như hắn có ủ thứ bệnh quái gì trong người.
Lâu Phùng Đường bình tĩnh nhìn ta:
“Rất ít cô gái nào thông minh như em. Hoặc có thể nói, có lẽ dã tâm của em còn lớn hơn nữa, đúng không?”
Người đàn ông này luôn cho rằng tất cả phụ nữ đến muốn bám dính lấy hắn, cho nên tấm chắn phòng hộ của hắn quả thực không gì đâm thủng nổi; gặp phải một người không muốn làm vợ hắn như ta, cũng khó trách hắn không tin, luôn để tâm nghi ngờ rằng có lẽ ta còn có mục đích khác thâm hiểm hơn.
Đẩy hắn một cái:
“Thấy ghét, đừng có nhìn người ta như vậy chứ! Chỉ là em biết rõ thân phận mình hơn so với người khác thôi; huống chi Lâu công tử luôn luôn hào phóng như vậy. Tin chắc sẽ không bạc đãi em, cho nên em sẽ không làm khó anh, sao lại không tin người ta?”
“Vậy sao?” Hắn cười nhạt, “Đường xa mới biết sức ngựa.”[5]
------------------
[1] Dựa trên năng lực dùng người đúng mục đích
[2] Tương tự như ‘đa dạng hóa’
[3] Vừa có thanh danh vừa thu được lợi ích
[4] Tương tự như lãng tử
[5] Câu đầy đủ: Lộ viễn tri mã lực, Nhật cửu kiến nhân tâm. Nghĩa: Đi đường xa mới biết sức ngựa khỏe hay yếu, Ở lâu mới biết lòng người tốt hay xấu.