đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười trầm thấp làm cho Thiệu Vinh tò mò giống như phát hiện trò vui mới tiếp tục gãi hắn, bị Thiệu Trường Canh dùng ưu thế thể lực nhanh chóng ấn xuống bên cạnh, cảnh cáo nói: “Đừng lộn xộn.”
Thiệu Vinh thật cao hứng nói: “Baba sợ nhột! Baba sợ nhột có phải hay không?”
Thiệu Trường Canh nói: “Dưới nách có rất nhiều dây thần kinh, đây là phản ứng tự nhiên nhất của con người.”
Thiệu Vinh trước đây đều tin là thật, bây giờ nhớ tới, dĩ nhiên biết cái kia chỉ là cố tình che dấu sự thật “sợ nhột”.
Bị Thiệu Vinh cố ý gãi nhột, Thiệu Trường Canh nhịn không được cười lên, không tự chủ được buông lỏng tay ra.
Thiệu Vinh thật cẩn thận chui ra khỏi ngực hắn, đem tay hắn nhét về trong chăn, đút cái gối vào trong lòng hắn, sau đó mới xoay người nhanh chóng trốn khỏi phòng ngủ.
Về phòng của mình thay quần jeans và áo trong, thuận tay cầm ví tiền xoay người ra ngoài.
Lúc trước chuyển nhà, Thiệu Trường Canh vì lý do an toàn, xây thêm một tầng cửa chống trộm ở bên ngoài, phải dùng chìa khóa mới có thể mở. Lúc Thiệu Vinh đi tới cửa, mở ví tiền mới phát hiện, không chỉ có chìa khóa bị lấy đi, ngay cả tiền cũng không còn chút gì.
Chuyện này hiển nhiên là do Thiệu Trường Canh làm.
Hắn đây là muốn giam lỏng mình?!
Nhìn cửa đóng chặt trước mắt, giống như song sắt trong ngục giam, Thiệu Vinh đột nhiên có chút sợ hãi, ngay cả ngón tay cũng bắt đầu phát run.
Chẳng lẽ hắn muốn biến mình thành một món đồ chơi bị nhốt sao. . . . . .
Ráng nhịn sự lạnh lẽo dâng lên ở đáy lòng, đứng trước cửa bình tĩnh hồi lâu, Thiệu Vinh nhìn cửa chống trộm đóng chặt, đột nhiên nghĩ đến một chủ ý.
Cậu đi vào phòng khách bấm điện thoại xuống lầu, cố gắng bình tĩnh nói: “Alô, xin chào, tôi là người ở hộ gia đình 1731, xin lỗi vì trễ như vậy lại quấy rầy các anh, nhà của tôi bị rỉ nước, đã sắp ngập phòng khách, phiền các anh qua đây xem một chút được không? Cảm ơn. . . . . .”
Nghe được thanh âm đồng ý của đối phương, Thiệu Vinh không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Tiểu khu này quản lý kiểu khách sạn, chất lượng phục vụ vô cùng tốt, bình thường lúc gia đình người ta đi làm thường thuê người làm thêm đến quét dọn, cho nên quản lý trung tâm có chuẩn bị chìa khóa của các hộ gia đình.
Quả nhiên, không lâu sau có hai người lại đây, cách song sắt cửa chống trộm nhìn thấy Thiệu Vinh, nói: “Tiên sinh, chúng tôi là thợ sửa ống nước trung tâm gọi đến, xin mở cửa giùm.”
Thiệu Vinh lúng túng nói: “Thật xin lỗi, tôi đột nhiên tìm không thấy cái chìa khóa, có thể mở cửa giúp tôi được không?”
Hai người đàn ông liếc nhau, không hẹn mà cùng cười nhạo thằng nhóc ngốc nghếch mà mình đang gặp.
Hai người hỗ trợ mở cửa xong, muốn đi vào sửa ống nước, Thiệu Vinh lại nói: “Vòi nước tôi đã sửa lại rồi, vừa nãy khoá không kĩ mới bị rỉ nước, làm phiền các anh thật sự ngại quá. . . . . .”
“. . . . . .” Hai người kia liếc nhau, dưới đáy lòng tiếp tục cười nhạo thằng nhóc khờ khạo này mấy lần, sau đó mới giả bộ nghiêm mặt nói: “Không có gì, tiên sinh về sau nhớ cẩn thận.”
“Cám ơn các anh. . . . . . Thật sự rất cám ơn.”
Đợi bọn họ đi rồi, lúc này Thiệu Vinh mới thở ra, quay đầu liếc nhìn phòng ngủ đóng chặt, biết Thiệu Trường Canh vẫn chưa tỉnh, vội vàng bất an chạy ra ngoài.
Ráng nhịn thân thể không ổn, Thiệu Vinh cơ hồ là chạy như điên chạy tới trạm xe bus. Trên người cậu không có tiền, chỉ có thể quẹt thẻ xe bus, trước mắt nơi có thể nương tựa chỉ có Từ Cẩm Niên.
Xe bus dừng ở Cẩm Tú viên, nhưng mà, khu này lớn như vậy, nhà Tử Cẩm Niên ở chỗ nào?
Thiệu Vinh lấy điện thoại di động ra gọi cho Từ Cẩm Niên, điện thoại còn chưa có người bắt, đột nhiên bả vai bị vỗ một cái.
Thiệu Vinh quay đầu lại, bỗng nhiên nhìn thấy cặp mắt thâm thúy của một người xa lạ.
“Tử Hàng. . . . .”
Thanh âm trầm thấp dịu dàng vang lên bên tai, giống như lời hỏi thăm ân cần thân thiết giữa tình nhân.